Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 78: . Vây chặn.

Khi thám báo quân Minh rút đi vào khoảng tám, chín giờ sáng hôm sau, trinh sát Vạn Xuân lập tức đuổi theo tìm hiểu. Cầm ống nhòm quan sát trại quân Minh, họ mới tá hỏa: cả trại không một bóng người. Lều trại, cờ quạt vẫn còn nguyên đó, nhưng người thì đã biến đâu mất. Ngay cả một tên lính canh cổng cũng không còn. Hỏng rồi!

“BÁO CÁO! Báo cáo trung tướng, quân Minh đã âm thầm rút lui toàn bộ. Cả trại đã bỏ trống, chỉ còn doanh trại hàng binh cách đây ba dặm là vẫn còn đó.” Thám báo nhanh chóng trở về Hoành Sơn quan bẩm báo.

“Hừm, quân Minh rút lui nhanh như vậy ắt hẳn đã biết tin thủy quân bị diệt. Mộc Thạnh dù khôn ngoan đến mấy cũng chạy đằng trời, mặt Bắc đã sớm bị vây chặt rồi. Lệnh cho binh lính chuẩn bị, 30 phút sau sẽ xuất phát, truy đuổi và đánh tan quân Minh.” Vũ Tiến hạ lệnh.

“Thiếu tướng Phạm Văn Võ, ngươi hãy dẫn theo hai vạn quân tiến đánh trại hàng binh, quyết tiêu diệt hoàn toàn, không cho chúng có cơ hội tập hợp với quân Minh.”

“Tuân lệnh!” Phạm Văn Võ dõng dạc đáp.

“Xuất phát thôi!”

Chỉ 30 phút sau, năm vạn binh lính Vạn Xuân cùng một vạn lính cũ nhà Hồ đã ùn ùn tiến ra khỏi Hoành Sơn quan, kiếm chỉ hướng Bắc, thẳng tiến truy kích quân Minh.

Cùng lúc đó, trong doanh trại hàng binh, từ tướng lĩnh đến binh lính đều đang ngủ ngon lành, lính canh gác thì lỏng lẻo. Với những chiến thắng liên tiếp của quân Minh cùng với việc quân Thuận Hóa chỉ cố thủ mà không tấn công, đám hàng binh này ngày càng trở nên kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì. Dù sao thì cũng là binh tướng cũ của nhà Hồ, chúng thừa biết Thăng Hoa, Thuận Hóa là vùng hoang vu, tổng cộng lại còn không có đủ ba vạn quân. Có cho tiền chúng cũng không dám đánh tới đây, huống hồ bên cạnh còn có chục vạn quân Minh bảo vệ. Chẳng hề lo sợ gì, chúng cứ thế kê cao gối mà ngủ.

Gần trưa, hàng quân mới lục tục tỉnh giấc, sửa soạn ăn uống. Binh lính túm năm tụm ba tán gẫu. Bữa cơm sơ sài chỉ có chút gạo cũ nấu kèm rau dại, thêm con cá mắm là xong… Ấy vậy mà ai nấy đều ăn ngon lành, coi đó là sướng lắm rồi, bởi dân chúng còn đang phải ăn rơm ăn trấu kia kìa.

“Quái lạ thật, nãy đi kiếm rau mà chẳng thấy bóng tên lính Ngô nào cả. Chúng nó đi đâu hết rồi nhỉ?” Một tên lính vừa khuấy nồi cháo vừa lẩm bẩm.

“Bác nói em mới để ý. Bình thường chúng nó cưỡi ngựa chạy lung tung khắp nơi, nay sao im ắng lạ. Chẳng thấy ai qua kiểm tra bên mình.” Một tên khác đáp lời.

“Tối qua ăn uống linh đình như vậy, chắc hôm nay chúng nó đóng cửa trại ngủ say với nhau cả rồi cũng nên.”

“Chắc thế rồi. Mấy tướng nhà mình cũng vẫn còn đang ngủ, thì bọn lính Ngô làm sao dậy sớm được chứ.”

“Coi chừng lửa kìa, không khéo cháy hết củi mà cháo vẫn chưa chín đâu. Giờ này kiếm củi khó lắm đấy.”

“Biết rồi, biết rồi, bác cứ tin vào tay nghề của em.”

Đúng lúc này, một nhóm lính hớt hải chạy vào trại, vừa chạy vừa hét lớn.

“Anh em ơi! Lính Thuận Hóa đến đánh rồi! Chúng nó kéo quân đến đánh rồi!” Mấy tên lính chạy khắp trại, la toáng lên. Những tên đang nấu cơm giật nảy mình, vội vã vớ lấy vũ khí rồi chạy ra cửa trại.

Trong trướng bồng, Mạc Thúy đang ngủ cũng choàng tỉnh giấc bởi tiếng la hét ồn ào.

“Quân bay đâu! Chuyện gì mà ồn ào thế hả?”

“Bẩm tướng quân, quân Thuận Hóa đã đánh đến trại của chúng ta rồi!” Tên lính hầu hớt hải bẩm báo.

“Chúng nó đến đánh thì mình đánh lại, có gì mà phải sợ. Quân Minh đóng ngay bên cạnh ta kia mà. Cho người chạy sang trại quân Minh báo tin. Ngươi hãy đi gọi các tướng khác, rồi ra ngoài nhìn xem, bọn Thuận Hóa này rốt cuộc muốn làm gì!”

“Vâng!” Tên lính hầu cung kính đáp rồi vội vã chạy đi.

Mạc Thúy choàng tỉnh, súc miệng sơ qua. Người y vẫn còn đầy hơi rượu. Y để lính hầu mặc giáp cho mình, sau đó mới lững thững cưỡi ngựa đi ra cổng trại.

Lúc này, cách trại hàng binh chỉ 500 mét, hai vạn quân Vạn Xuân đã bày trận sẵn sàng, chỉ đợi lệnh là có thể xung phong.

“Pháo binh nhằm thẳng vào trại giặc mà bắn! Bắn tự do! Bộ binh từ từ đẩy mạnh tấn công!” Phạm Văn Võ ra lệnh.

“RÕ!”

“TÙNG! TÙNG! TÙNG!” “TE! TE! TEEE!” Trống trận nổi lên từng hồi, kèn lệnh dồn dập cất vang. Hai vạn quân Vạn Xuân đồng thời nện bước đi đều, thanh thế to lớn như muốn dời sông lấp bể, khiến mặt đất cũng phải run rẩy dưới bước chân của họ.

“BẮN!”

“ẦM! ẦM! ẦM!” Thần công lên tiếng, hàng chục viên đạn sắt xé gió lao về phía trại hàng quân. Một doanh trại sơ sài làm sao có thể ngăn nổi sức công phá của đạn pháo. Ngay trong loạt đạn đầu tiên, cánh cửa gỗ lỏng lẻo đã bị thổi tung, lều trại đổ nát tan tành. Tháp canh sập xuống, lính gác trên đó ngã nhào, kẻ chết ngay tại chỗ, kẻ gãy chân gãy tay, rên la đau đớn. Đám lính tụ tập phía sau trại càng thảm hại hơn, mỗi viên đạn bay qua là hàng chục tên lính bỏ mạng; nếu không chết thì cũng cụt chân cụt tay, máu tuôn xối xả, nằm lăn ra đất mà kêu la thảm thiết. Binh lính xung quanh nhìn thấy cảnh tượng đó đều sợ tái mặt. Dù quân Hồ vốn được trang bị nhiều súng pháo, nhưng lũ hàng binh hàng tướng này mấy khi đã phải nếm mùi pháo kích đâu? Chúng còn chưa từng giao chiến với quân Minh lần nào, chủ tướng đã vội vã đầu hàng giặc rồi. Chúng như những trang giấy trắng, lần đầu nếm trải mùi vị chiến tranh. Bao nhiêu súng pháo trang bị đều đã bị quân Minh lấy đi cả.

“Tìm chỗ nấp, mau mau! Đạn bắn vài hồi là hết thôi!” Một tên lão binh hét lớn.

“Nhanh nhanh, tản ra! Đứng đông thế muốn chết à, lũ ngu này!” Một tên khác đá vào mông mấy tên lính mới đang còn chết sững, rồi nhanh chóng chạy sang chỗ khác nằm sấp xuống. Nằm như vậy, khả năng bị trúng đạn sẽ thấp hơn.

Mạc Thúy mới cưỡi ngựa được một đoạn thì nghe tiếng đạn pháo. Ngựa sợ hãi, lồng lộn lên, y phải vất vả lắm mới kìm giữ lại được. “Chết tiệt! Bọn Thuận Hóa này lắm thần công đến thế! Tốt nhất là không nên ló mặt ra, kẻo ch���t oan. Cứ ở phía sau mà cố thủ, đợi quân Minh cứu viện.”

Nghĩ vậy, y liền nhảy xuống ngựa, quay về trướng bồng chờ đợi.

“Truyền lệnh cho binh lính phải quyết tâm tử thủ, chờ viện binh quân Minh.” Y nói với tên thân binh.

“Rõ!” Tên lính đáp lời, thúc ngựa phi thẳng về phía cửa trại, nơi đang bị oanh tạc nặng nề nhất. Quả là một tên lính vũ dũng, giữa làn đạn pháo liên hồi như vậy mà không hề sợ ngựa nổi điên, vẫn phi như bay.

“Tướng quân ra lệnh tử thủ, một bước không lùi! Chỉ một lát nữa quân Minh sẽ sang cứu viện, quân Thuận Hóa ắt sẽ rút lui thôi!” Y vừa chạy vừa hét.

“Thế tướng quân đâu? Sao không thấy? Quân lính đánh đấm kiểu gì thế này!” Một tên đô trưởng lèm bèm, vẻ mặt tức giận. Lính của y số đen đủi đã chết mất cả chục đứa. Quân Thuận Hóa đánh tới nơi rồi mà tướng quân chỉ giỏi võ mồm.

“GIẾT! GIẾT! GIẾT!” Bên ngoài, quân Vạn Xuân đã tiến đến khu vực trăm mét, bắt đầu xung phong. Tiếng hô giết chóc vang trời. Hàng binh trong trại sợ run người, mồ hôi tuôn ra như suối.

“Sao người Việt mình lại đánh nhau thế này hả anh? Sao không để bọn Ngô đánh?” Một tên lính mới, mặt non choẹt, lí nhí hỏi đội trưởng.

“Các quan lệnh thế thì tao biết làm sao? Không đánh chúng nó sẽ chặt đầu!” Tên đội trưởng phiền não đáp, hắn cũng chẳng muốn đánh nhau với đồng bào mình.

“Vua còn bị giặc bắt, giờ mình lại đánh nhau với quân ta. Mẹ kiếp, làm tay sai cho bọn Ngô thế này à? Chúng nó coi mình là quân tốt thí, cứ đẩy mình vào chỗ chết thôi.” Một tên khác bực dọc.

“Giặc Ngô đã chiếm cả nước rồi, giờ đánh đến tận Thuận Hóa. Đi theo chúng nó, may ra sau này gia đình mình còn được sống, không bị làm khó dễ gì nhiều.” Một tên lão binh u sầu nói.

“Bắn tên, nhanh nhanh!” Tên hàng tướng Nguyễn Đại hét lớn. Hắn là một trong số ít ỏi hàng tướng có mặt tại đây.

“Phiu! Phiu!” Hàng trăm, hàng ngàn mũi tên bắn về phía quân Vạn Xuân đang lao tới.

“Mai rùa!” “TEEEE!” Trung đội trưởng vừa hét vừa thổi còi. Quân Vạn Xuân nhanh chóng xích lại gần nhau, giương khiên che chắn, tốc độ xung phong không hề suy giảm.

“Phập! Phập!” Tên cắm vào khiên kêu phầm phập như mưa rào, khiến người ta rợn cả tóc gáy. Chỉ có mấy tên đen đủi bị tên lách qua khe giáp bắn trúng chỗ hiểm, nhưng số lượng cũng chỉ có hạn, không gây ra tổn thất lớn gì.

Cung thủ Vạn Xuân cũng không vừa, lập tức đáp trả. Mũi tên đen kịt phủ kín bầu trời, đổ ập xuống đầu lũ phản tặc. Giáp da đơn sơ làm sao chống đỡ được tên nhọn? Đám hàng binh chết như ngả rạ, tiếng kêu la thảm thiết hết đợt này đến đợt khác. Tên nào có khiên thì còn may mắn thoát được, đám còn lại vội vã tìm chỗ trốn. Một đội quân xưa kia từng đánh bại cả Mông Nguyên, mà sao giờ lại phế vật đến vậy? Nhìn cảnh tượng đó mà ngao ngán thay!

“LAO! CHUẨN BỊ! NÉM!” Mưa tên vừa dứt thì mưa lao lại ập đến, với sức sát thương còn mạnh hơn nhiều lần. Những mũi lao sắc lạnh, xé tan tấm thân mỏng manh của đám hàng binh, ghim thẳng xuống đất. Trúng phải mũi tên thì còn chút cơ may sống sót, chứ trúng phải mũi lao thì chết không thể chết hơn được nữa. Lao sắc đâm thủng cả khiên. Dù cho người lính được bảo vệ, tấm khiên cũng coi như phế đi vì vướng ngọn lao, nếu không rút ra thì không thể sử dụng được.

Chỉ mới loạt tấn công đầu tiên, đám hàng binh đã phải chịu tổn thất nặng nề, hết pháo lại đến tên, rồi đến lao. Quân binh chết không biết bao mà kể, máu chảy đỏ đất, tinh thần chiến đấu giảm xuống tận đáy vực. Binh lính vất vả chống đỡ, run rẩy đứng không vững, chỉ biết chờ đợi quân Thuận Hóa ập đến. Phần thảm khốc nhất giờ mới thật sự bắt đầu.

Quân Thuận Hóa – Vạn Xuân, với trang bị tinh xảo và được huấn luyện kỹ càng, tiến đánh đám hàng binh kia khác nào hổ lạc giữa bầy dê. Quân đi đến đâu, người đổ đến đấy, không gì cản nổi. Đám hàng binh vốn đã không có tinh thần chiến đấu, lại gặp phải thế tiến công mãnh liệt của quân Vạn Xuân, càng đánh càng lùi, đứng trước bờ vực tan vỡ. Nếu không phải Nguyễn Đại cùng đám tay sai khát máu thúc ép phía sau, có lẽ chúng đã vỡ trận tháo chạy từ bao giờ. Dẫu vậy, chúng cũng đã phải từ từ lùi sâu vào trong trại.

“Tướng quân, không ổn rồi! Không có viện quân quân Minh, trại chúng đã trống không, bọn chúng đã chạy hết rồi!” Một tên lính hầu hớt hải chạy đến chỗ Nguyễn Đại bẩm báo.

“Thế tướng quân Mạc Thúy đâu?” Y lập tức hỏi dồn.

“Y đã chạy trốn trước rồi ạ!” Tên lính hầu đáp lời.

“Hỏng bét! Mẹ kiếp, Mạc Thúy muốn ta ở đây đoạn hậu, để thêm thời gian cho y chạy trốn sao? Khốn nạn!” Nguyễn Đại chửi rủa ầm ĩ.

“Còn đợi gì nữa, rút thôi! Không có quân Minh cứu viện, có cho thêm quân cũng không thể đánh lại quân Thuận Hóa!” Nói rồi, y kéo theo thân binh, lập tức cưỡi ngựa tháo chạy. Bỏ mặc đám lính đang vất vả chống cự.

“Anh em ơi, các tướng quân đã bỏ chạy hết rồi! Đừng đánh nữa, chạy thôi kẻo chết oan!” Mấy tên lính tai mắt nhanh nhạy, nhìn thấy Nguyễn Đại tháo chạy, lập tức hét lớn, rồi cắm đầu mà chạy theo.

Hàng quân vốn đã chống cự không nổi, nay các tướng quân cũng đã bỏ chạy hết thì còn đánh đấm gì nữa? Lập tức tan vỡ. Kẻ vứt vũ khí xuống hàng, kẻ co giò mà chạy bán sống bán chết. Cả quân nhốn nhào tìm chỗ chạy trốn. Quân Vạn Xuân lập tức thừa thắng xông lên.

“Hàng sống, chống chết!” Quân Vạn Xuân gầm lên, tiếng như hổ vồ mồi. Họ hiểu rằng đã thắng rồi, không cần cố sức chém giết đồng bào. Kẻ thù là giặc Ngô, chứ không phải những người cùng dòng máu này, không nên đuổi cùng giết tận.

“Quỳ xuống! Thằng nào chạy tao đuổi được, tao chém chết hết!” Một tên lính Vạn Xuân quát. Mấy tên đang chạy phía trước run lẩy bẩy dừng lại, ngoan ngoãn quỳ xuống hàng. Cơm còn chưa ăn, đánh đấm từ nãy đến giờ, chạy cũng chẳng còn sức, thôi thì cứ hàng, may ra còn được sống.

“Đấy, thế có phải ngoan không. Nể tình đồng bào, tao sẽ không giết. Ngoan ngoãn ở đấy đợi người đến áp giải.” Nói rồi, y lại tiếp tục chạy lên, đuổi bắt những tên lính đang tháo chạy.

Nội dung đã được biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được chấp thuận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free