Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 77: . Bao vây.

Mộc Thạnh rút quân về trại mà lòng đầy bất an, mí mắt cứ giật liên hồi, dự cảm có chuyện chẳng lành. Hôm nay, lần đầu tiên xuất quân thị uy lại không được như mong muốn. Dù không thiệt hại binh tướng, nhưng sĩ khí giảm sút nghiêm trọng, nhất là khi đám hàng binh thấy vua tự sát, quân tâm càng thêm dao động.

“Lính đâu! Truyền lệnh, xây dựng thêm hàng rào và đào sâu thêm hào phòng thủ!” Mộc Thạnh gọi thân binh vào trướng, trầm giọng ra lệnh.

“Rõ!”

Đám lính Minh vừa rút về, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải xắn tay vào đào bới, đắp lũy. Không ít tên trong số đó buông lời oán thán.

“Quân ta đánh đâu thắng đấy, bọn man di phương Nam kia chỉ bo bo cố thủ. Làm gì dám ra đánh mà phải xây rào với chả đào hào?” Một tên lính Minh bực dọc nói.

“Đúng thế! Vua man còn bị bắt sống, bọn giặc cỏ kia hàng phục chỉ là chuyện sớm muộn. Các tướng quân cứ giỏi lo xa.” Tên khác buông xẻng, lẩm bẩm.

“Mấy thằng mày bốc phét gì đấy? Chớ có bình luận quyết định của các tướng quân, cẩn thận mất đầu như chơi!” Một tên lão binh nói, đoạn cúi đầu tiếp tục đào hố.

“Thôi thôi, chính vì thế các đại nhân mới làm tướng, còn chúng mày chỉ là lính, nói ít thôi, làm đi!”

“Nhanh tay lên còn có cơm mà ăn, đói dã họng rồi! Mà không biết bao giờ quân lương mới đến. Sang quý ba rồi đấy, bạc quý hai còn chưa thấy đồng nào.”

“Làm đi, làm đi! Đâu rồi cũng có đó. Ít nữa đánh xong man quân thì tha hồ mà cướp bóc. Nghe nói bọn đóng ở Đông Kinh kiếm bộn lắm.”

“Nhiều gái đẹp nữa chứ, nghĩ mà thèm!” Một tên lùn tịt, mặt mũi đáng khinh, cười khả ố nói.

Bọn lính Minh vừa tán phét vừa làm, tuy có bất mãn nhưng không tên nào dám cả gan trái lệnh. Mộc Thạnh nổi tiếng với quân kỷ nghiêm khắc, số lính Minh chết dưới lưỡi đao của y không phải là ít. Có như thế, y mới nhanh chóng đánh bại được họ Hồ như vậy.

Hai ngày trôi qua, sóng yên biển lặng, không có biến động gì lớn. Quân Minh vẫn tăng cường xây dựng doanh trại: một lớp tường gỗ dài với vô số tháp canh được dựng lên, đường hào cũng ngày càng sâu rộng. Quân Việt ở Hoành Sơn quan chỉ im lặng quan sát, không hề có ý định tiến công, cũng chẳng có cuộc tập kích bất ngờ nào xảy ra.

Kỵ binh quân Minh cũng đóng trại nghỉ dưỡng. Chỉ có đám thám báo là hoạt động mạnh hơn, trải rộng khắp vùng, đâu đâu cũng thấy bóng lính thám báo quân Minh đang dò xét.

“Đại soái, đại sự không ổn!” Một lính hầu chạy vội vào soái trướng, nơi các quan tướng nhà Minh đang hội họp.

“Có chuyện gì, mau nói!” Mộc Thạnh trầm giọng.

“Bẩm đại soái, cách doanh trại sáu mươi dặm về hướng Bắc, thám báo phát hiện một đám thủy binh Đại Minh ta. Theo như lời họ kể, đó là quân của Liễu Nhàn đề đốc, đã bị một hạm đội lạ tấn công, đánh tan trên đường đi đến Thuận Hóa.”

“Cái gì? Chuyện gì xảy ra vậy?” Chúng tướng lĩnh mặt mũi thất kinh. Thủy sư Đại Minh nổi tiếng tinh nhuệ, trang bị nhiều thuyền lớn, pháo lớn. Nếu đúng như những gì thám báo nói, cánh thủy quân đã bị đánh tan, tiêu diệt hoàn toàn. Điều này làm sao có thể xảy ra được? Liễu Nhàn có hàng trăm thuyền lớn nhỏ, trang bị cả bảo thuyền, thủy binh nam man không thể đủ sức đánh bại.

“Có chắc chắn đó là quân của đề đốc Liễu Nhàn không, hay chỉ là đám lính đi lạc bình thường?” Mộc Thạnh gặng hỏi, mồ hôi lạnh đã lấm tấm trên trán.

“Chắc chắn bẩm đại soái! Chúng rút lui cùng đề đốc Liễu Nhàn, nhưng do đêm đen, thuyền va phải đá ngầm, chết gần hết. Chỉ có mấy tên may mắn sống sót, ngày đêm lên đường tìm kiếm đại quân.” Tên thám báo quỳ gối, thành thật đáp.

“Được rồi, ngươi lui ra đi! Chuyện này phải tuyệt đối bảo mật, không được nói với bất kỳ ai. Trái lệnh sẽ chết!” Mộc Thạnh nói, mắt đằng đằng sát khí.

“Rõ!” Tên thám báo bủn rủn đáp lời rồi lùi ra ngoài.

“Các vị, thủy quân đã bị đánh tan, bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?” Mộc Thạnh hỏi.

“Nếu như thủy quân thật sự bị đánh bại thì hẳn giặc phải có một hạm đội rất lớn, gấp đôi gấp ba thủy quân của ta không chừng. Nếu không, chúng sẽ không thể dễ dàng đánh bại quân ta như vậy được. Ít nhất cũng phải có hàng ngàn thuyền, ba bốn vạn lính chiến.” Trương Phụ nói.

“Điều chết người nhất là chúng đánh bại thủy quân ta ở phía Bắc. Nếu chúng đổ bộ lên bờ, hội quân với cánh quân ở Hoành Sơn quan, sẽ tạo thành thế gọng kìm, bao vây đại quân.” Liễu Thăng bổ sung.

“Không những thế, nếu chúng chặn hậu quân ta, lại cướp phá các đoàn tải lương, không cần đánh, quân ta sẽ tự loạn.” Một tên tướng khác đáp lời.

“Hiện tại, quân lương còn đủ cho bao nhiêu ngày?” Mộc Thạnh lại hỏi.

“Bẩm đại soái, quân lương còn đủ ăn hai tuần, nếu tiết kiệm thì tối đa một tháng.” Lý Bân đáp.

“Hừm, tình thế không ổn. Chỉ còn nước lui về phía Bắc, giữ lấy đất Kinh Lộ chờ giặc man đến mà đánh thôi. Thiên quân tiến xa như thế này, hậu cần sẽ rất khó khăn, ở lâu ắt sinh chuyện.” Mộc Thạnh trầm ngâm.

“Đúng vậy đại soái! Phải nhanh chóng lui lại trước khi địch kịp phát giác và hoàn thành thế bao vây.”

“Nhưng cũng không thể rút quá nhanh, nếu không bọn giặc ở Hoành Sơn quan sẽ thừa cơ đuổi đánh.”

“Chi bằng ta vờ lui lại, để bọn giặc man lao ra truy kích. Khi đó ta có thể nhất cử tiêu diệt chúng, chiếm luôn Hoành Sơn quan, rồi đánh thẳng vào Thuận Hóa.” Liễu Thăng góp ý.

“Không được, kế như vậy quá mạo hiểm. "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất". Lỡ bọn giặc man không xuất quân ra đánh thì thiên quân sẽ mất đi cơ hội tốt để lùi lại.” Lý Bân không đồng ý.

“Kế của Liễu Thăng tướng quân tuy hay nhưng điều kiện hiện tại không cho phép. Sớm muộn gì giặc cũng sẽ biết thủy quân của ta bị đánh tan, lúc đó chúng thủ hay đánh đều bất lợi cho quân ta. Chi bằng sớm lui về ổn định hậu phương, chờ ngày quyết chiến với giặc.”

“Lệnh cho tam quân tướng sĩ nổi lửa nấu cơm, ăn no, đồng thời nấu sẵn đồ ăn cho hôm sau. Đêm nay chúng ta sẽ rút, dùng kế lửa trại để lừa giặc. Không cần thông báo cho đám hàng binh, chúng ta cần một đám đoạn hậu.” Mộc Thạnh ra lệnh.

“Rõ!” Chúng tướng nhận lệnh rồi nhanh chóng ra ngoài xử lý công việc.

Quân Minh chuẩn bị rút chạy mà cách đó ba dặm, đám hàng binh hàng tướng người Việt vẫn không hay biết gì. Chúng vẫn đang nhậu nhẹt, chè chén no say, tận hưởng những khoái lạc, mặc sức tưởng tượng về một tương lai tươi sáng khi quân Thuận Hóa bị đánh bại hoàn toàn. Tội thay cho lũ ngu dốt, phản chủ!

Chiều hôm đó, quân Minh nổi lửa nấu cơm sớm. Dê bò không tiện mang theo đều bị làm thịt cả, khiến bữa cơm hôm nay sung túc hơn ngày thường nhiều lần. Đám lính Minh được phen ăn no căng bụng, đủ cả thịt cá thì mừng lắm, cũng chẳng nghĩ nhiều. Chúng nghĩ: "Chắc mai sẽ công thành đây mà. Tên nào mà đen đủi thì hẹo, đây sẽ là bữa cơm thịnh soạn cuối cùng của mình".

Quân Minh ăn uống rình rang như vậy, đám hàng quân lại càng yên tâm, nhậu nhẹt không mệt mỏi, không hề có chút cảnh giác nào. Bên trại quân Minh, đến mãi nửa đêm rồi mà ánh lửa vẫn còn sáng rực. "Bọn lính Minh này biết chơi thật đấy, chắc quân lương sắp về đây mà", cả hàng binh lẫn lính thủ Hoành Sơn quan đều thầm nghĩ.

Bên ngoài, thám báo quân Minh vẫn qua lại dày đặc, còn nhiều hơn mấy hôm trước. Dẫu vậy cũng không ai nghi ngờ, vì hôm nay quân Minh mở tiệc mà, việc phòng thủ nghiêm ngặt hơn là điều dễ hiểu. Mộc Thạnh cầm quân rất vững chắc, sẽ không để cho quân Việt thừa cơ tấn công.

“Rút thôi, hết sức nhẹ nhàng!” Tên thập trưởng thì thào. Đám thuộc hạ của y ai nấy đều ngậm tăm, im thin thít đi theo. Khắp doanh trại chỉ còn tiếng lửa cháy tí tách cùng tiếng vũ khí, áo giáp va chạm khẽ khàng.

“Bịt vó ngựa lại chưa? Đừng để chúng phát ra tiếng động quá lớn. Từng nhóm, từng nhóm xuất phát, rút về phía Bắc mười dặm thì dừng lại đợi đại quân.” Bách phu trưởng kỵ binh nói.

“Rõ!” Đám kỵ binh thì thào.

Cứ thế, quân Minh từng nhóm, từng nhóm, mấy nghìn người, âm thầm rút ra khỏi trại mà không kinh động bất kỳ ai. Đám hàng binh, hàng tướng thì vẫn mải nhậu nhẹt. Thám báo quân Vạn Xuân bị thám báo quân Minh xua đuổi ra mãi xa, không rõ tình hình bên trong. Trời tối, ngay cả dùng ống nhòm cũng không thể phân biệt rõ.

Doanh trại quân Minh vẫn sáng rực ánh lửa, binh lính túm năm tụm ba quanh đống lửa, trông chẳng có gì lạ. Nhưng nếu đến gần mới phát hiện, làm gì có binh lính nào ở đây, tất cả đều là hình nộm để đánh lừa quân Việt mà thôi. Các tướng lĩnh đều cảm thấy làm như vậy là dư thừa, vì thám báo quân Việt đã bị đuổi ra xa, không thể nhìn rõ trại. Tuy nhiên, Mộc Thạnh vẫn kiên quyết làm. Chính sự kiên quyết của y đã cứu quân Minh một mạng, đánh lừa được ống nhòm của quân Việt, bằng không việc rút lui của quân Minh đã bị phát giác từ sớm rồi.

Bản chỉnh sửa văn học này là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free