Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 76: . Giằng co.

Quân tướng nhà Minh nhìn đám hàng binh người xám xịt chạy về, ai nấy đều lộ vẻ khó coi. Mộc Thạnh ngồi trên ngựa, đăm đăm nhìn xác Hồ Hán, nét mặt trầm mặc.

“An táng đàng hoàng, y đáng được tôn trọng.”

“Thu quân!” Nói rồi, y quay ngựa rời đi.

Từng hồi tù và dài vang lên, quân Minh lùi lại, không còn hứng thú thử sức công phá Hoành Sơn quan lần nữa. Với địa thế hiểm trở như vậy, nóng vội tấn công chẳng khác nào tự tìm đến cái chết. Tốt nhất là rút về nghỉ ngơi, tính kế lâu dài. Quả thực, nóng vội sao ăn được đậu hũ nóng.

Nghệ An xưa nay vốn là đất học, nhiều người tài ba sinh ra ở đây. Địa thế rộng lớn, dân cư đông đúc, thành phần phức tạp với đủ các sắc dân. Dù đã từ lâu thuộc lãnh thổ Đại Việt, nhưng do giáp với Vạn Tượng nên vùng đất này thường xuyên bị xâm lấn, các triều đại đều phải cử trọng binh đến trấn giữ.

Cuối năm trước, giặc Ngô xâm phạm, Vạn Tượng cũng rục rịch. Vua họ Hồ từng có ý định dựa vào hậu phương Thanh – Nghệ – Tĩnh, dồn sức đánh ra Bắc. Nhưng trước đòn tấn công thần tốc của giặc Minh, cùng sự dẫn đường của đám hàng tướng, ý định đó đã thất bại. Quân Minh nhanh chóng đánh đến, vua Hồ bị bắt, tướng trấn thủ Phạm Thế Căng, vốn là thổ hào người Mường, cũng nhanh chóng đầu hàng. Cả Nghệ An lâm vào rối loạn, dân chúng dắt díu già trẻ, kéo nhau vào núi lẩn trốn. Nay, Nghệ An khắp nơi đìu hiu, làng mạc vắng bóng người.

Tân Phúc, Nghệ An.

Một đoàn tải lương lớn hàng nghìn xe chậm chạp chuyển động, từng chiếc xe lớn chất đầy lương thực, vũ khí. Binh lính nhà Minh đi theo bảo vệ nghiêm ngặt, trước sau đều có thám báo mở đường, áp trận. Trong đám dân phu, ngoài người Hán lấy từ Quảng Tây, Quảng Đông thì còn không ít trai tráng người Việt bị bắt làm lao dịch. Những người này thường xuyên bị đánh đập, đối xử tàn nhẫn, còn phải kéo những chiếc xe nặng nề, khổ cực vô cùng. Ai kiệt sức, mệt đến chết thì bị vứt ngay bên vệ đường, mặc cho chim quạ rỉa xác, mạng sống chẳng khác cỏ rác.

Đoàn xe dọc theo quan đạo, từ từ tiến vào Nam tiếp viện cho đại quân của Mộc Thạnh. Ở đây ngoài lương thực, khí giới thì còn có quân lương cho đám lính Minh, chính bởi vậy mà nó được bảo vệ kỹ càng hơn rất nhiều so với các đoàn tải lương khác.

“Khổ quá bác ơi, thế này thà chết quách đi còn hơn.” Một dân phu người Việt khó nhọc kéo xe, mệt mỏi thốt lên.

“Cố lên bác, còn nước là còn tát, chứ chết là hết. Cố kéo đoạn nữa là được nghỉ rồi.” Ngư���i phu phía sau an ủi.

“Mẹ bọn giặc Ngô. Bao giờ mới hết cơn cơ cực này cơ chứ.”

“Em cũng không biết, nghe nói quân vua đã thua chạy hết vào Nam. Giờ chỉ mong Đại Hải tướng quân từ Thuận Hóa đánh ra thì còn cơ may.”

“Mong tướng quân nhanh đánh ra, chứ không thì dân Việt ta sẽ chết hết dưới tay bọn Ngô này, chúng coi mạng người Việt còn không bằng loài chó.”

“Thì đúng, bọn giặc Ngô thì làm sao mà nhân từ cho được. Làng em ở mãi ngoài Quảng Oai, bị bắt đi gần trăm người, giờ còn không đủ ba chục. Thảm!”

“Ngày trước bị bắt đi phu dịch xây thành ở sông Cái cũng không khổ thế này. Không biết liệu chúng có để mạng cho ta về không?”

“Chờ bọn Ngô thì chi bằng chờ chết vậy, tìm cách chạy thôi bác. Trốn được thì còn đường sống, ở lại sớm muộn gì cũng chết.”

“Nhưng bọn chúng tuần tra ác quá, làm sao mà chạy? Không khéo lại khổ như mấy người trước, bị chúng tóm được thì thảm.” Vừa nói, người dân phu vừa chỉ vào đám đầu lâu bị cắm ở xe phía trước. Đó đều là đầu của những người Việt bỏ trốn không may bị bắt lại, đã bị chúng tra tấn đến chết rồi cắt đầu ra để thị uy. Thời tiết nóng bức, những cái đầu đều đã phân hủy, đầy giòi bọ, thi thoảng chim quạ còn đậu xuống rỉa. Cảnh tượng vừa kinh hoàng, vừa đáng sợ.

“Tìm mọi cách mà trốn thôi anh, chứ không mệt chết thì cũng bị đánh chết.” Người phía sau thì thào.

Phựt! Một tên lính kỵ binh Minh vung roi, quật vào tấm lưng gầy guộc của người dân phu khốn khổ, mạnh đến nỗi rách cả da.

“Mấy thằng man này, càm ràm mãi, lo mà đẩy xe đi!” Nói rồi y thúc ngựa lên, tiện tay quất thêm một roi vào người dân phu kéo xe, ánh mắt khinh miệt nhìn hai con người khốn khổ đó.

Hai người dân phu bị đòn đau thì im bặt, không nói gì nữa, lầm lũi kéo xe. Miệng vết thương ứa máu, mồ hôi mặn chát chảy vào xót xa khôn tả, nhưng họ vẫn phải cắn răng chịu đựng, không dám kêu một tiếng.

Đoàn xe tiếp tục đi, chuyện dân phu Việt bị đánh đập, thậm chí đánh chết, diễn ra thường ngày như cơm bữa, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đúng lúc này, bỗng từ phía trước, một thám báo quân Minh phi ng��a chạy vội đến, lưng hắn còn cắm một mũi tên, xuyên qua lớp giáp, đâm sâu vào hàng tấc, máu tươi chảy ướt đẫm áo.

“Có quân địch tấn công!!!!” Chạy đến gần đoàn xe, hắn cố hết sức kêu lên, rồi gục xuống, ngã khỏi ngựa. Có lẽ hắn đã chết vì mất máu.

“Kiểm tra xem y còn cứu được không. Đoàn xe dừng lại, lập trận phòng thủ. NHANH LÊN!” Tên tướng Minh phụ trách đoàn tải lương thất kinh nhưng ngay lập tức ra lệnh phòng thủ. Quân Minh thiên hạ vô địch, đánh đâu thắng đó, còn kẻ nào dám cả gan tấn công đoàn tải lương này cơ chứ? Trong đầu y tràn đầy nghi hoặc.

Không để y chờ lâu, từ bốn phương tám hướng, bụi cát nổi lên mù mịt, mặt đất ầm ầm như sấm dậy, hàng ngàn hàng vạn kỵ binh đang phi ngựa lao đến. Quân Minh hốt hoảng như chim sợ cành cong, dân phu vứt bỏ xe mà tìm đường chạy. Khung cảnh nhốn nháo, binh tướng không tìm được nhau, dân phu trộn lẫn binh lính. Xe ngựa chất chồng khắp đường, cản trở lối đi, khiến quân Minh khó lòng lập trận phòng thủ.

“Lấy xe thồ ra làm vật cản ngựa. Nhanh lên, lũ ngu này!” Tên tướng Minh điên cuồng hét lớn. Đám kỵ binh này từ đâu xuất hiện? Đây là đất Nam Man, đâu phải thảo nguyên phương Bắc. Nam Man làm sao có thể sở hữu một đội kỵ binh hùng hậu đến thế? Nếu có, chắc chắn đã bị Mộc Thạnh đại soái đánh tan từ lâu rồi. Rốt cuộc bọn chúng là ai?

Kể ra tên tướng Minh khá dũng cảm. Giữa đồng không mông quạnh, không có công sự hay chướng ngại vật gì để phòng thủ mà vẫn dám đứng lại, mưu tính dùng xe thồ làm vật cản để chống lại đợt tấn công của kỵ binh. Chẳng rõ nên nói y dũng cảm hay ngu ngốc nữa.

Đám lính Minh cùng dân phu người Hán vất vả kéo xe ra quây thành vòng tròn để phòng thủ. Còn dân phu người Việt thì nhân cơ hội đám lính nháo nhác hỗn loạn chạy trốn, chỉ những kẻ quá yếu ớt hay nhát gan nhất mới còn quanh quẩn tại chỗ. Dẫu vậy, họ cũng cố gắng chạy trốn về phía sau đoàn xe càng xa càng tốt, không hề có ý định trợ giúp bọn người Ngô kia.

Thời gian từng phút một trôi qua, từ lúc tên thám báo liều chết chạy về báo tin, chỉ vỏn vẹn năm phút, đúng bằng thời gian pha một tách trà, kỵ binh Vạn Xuân đã đến. Dân phu người Việt nháo nhác chạy trốn tứ phía cũng không làm giảm tốc độ của họ chút nào. Người nào khôn hồn đứng yên thì kỵ binh sẽ lách qua, không hề động đến một sợi tóc nào. Kẻ nào chạy lung tung, bị ngựa đâm trúng thì chỉ trách mình vừa ngu dốt, vừa số đen mà thôi, chẳng đời nào kỵ binh dừng lại mà nhường đường cho họ chạy cả. Đây là chiến tranh, mỗi một giây phút đều vô cùng quý giá.

Quân Minh chưa kịp lập rào phòng thủ thì kỵ binh đã đến rồi, hàng ngàn kỵ binh cùng lúc xông tới, thanh thế rầm rộ. Tiếng hô giết chóc, hú hét vang vọng tận trời xanh. Nếu có biên quân ở đây, họ sẽ dễ dàng nhận ra những tiếng hú hét đặc trưng của dân du mục. Nhưng dù có nhận ra, họ cũng chẳng thể nào hiểu nổi tại sao kỵ binh du mục lại có thể vượt hàng vạn dặm đường mà xuất hiện ở đất Nam Man này.

“Đứng vững, không được chạy, chạy chỉ có đường chết. Dùng hỏa khí, cung tên, bắn chết tiệt chúng nó!” Tướng Minh ngồi trên lưng ngựa hét lớn, vung đao chỉ huy đám binh lính và dân phu.

Phíu phíu phíu… AAAA! Không để quân Minh kịp định thần hay đón bắn, hàng ngàn mũi tên xé gió lao đến đám đông dày đặc. Quân Minh, dân phu chết như ngả rạ, kẻ nào có khiên hay lanh lẹ né tránh thì may ra sống sót. Người ngã ngựa đổ rạp, có những kẻ không bị bắn trúng chỗ hiểm, chưa chết hẳn, vẫn đang lăn lộn kêu la trên mặt đất, khiến khung cảnh càng thêm thảm khốc.

Kỵ cung du mục, nỗi kinh hoàng trên chiến trường trung cổ, thứ vũ khí giúp Thành Cát Tư Hãn lập nên đế chế rộng lớn, cơn ác mộng ngàn năm của người Hán, nay lại tái hiện trên đất Việt sau trăm năm vắng bóng, kể từ lúc quân Nguyên bị đánh bại lần thứ ba.

Tên tướng Minh do cưỡi ngựa cao, lại mặc giáp nổi bật nên bị “chăm sóc” đặc biệt. Chiếc khiên của y cắm chi chít mũi tên, ngựa của y cũng đã gục ngã vì trúng tên, còn bản thân y thì chi chít tên hơn nữa, trông chẳng khác gì một con nhím, đã chết không thể chết hơn được nữa. Giáp dày cũng không cản nổi mũi tên phá giáp của cung kỵ.

Tướng đã chết, quân tan rã. Tên tướng Minh bị bắn chết, các phó tướng xung quanh y cũng chung số phận, không một ai sống sót. Quân Minh hoang mang rối loạn, như rắn mất đầu. Thập trưởng, bách phu trưởng không một ai đủ uy vọng hay tiếng nói để ổn định lòng quân.

Lại trải qua thêm vài đợt mưa tên, tử thương vô số, tinh thần quân Minh đã tan rã, tứ tán tháo chạy. Đám dân phu càng thảm hơn, chết chóc la liệt, thương vong vô số, mất hết ý chí. Kẻ quỳ xuống hàng, người thì cắm đầu chạy trốn.

Chỉ chưa tới mười phút, cuộc tập kích bất ngờ của kỵ binh Vạn Xuân biến thành một cuộc đồ sát dã man. Những kỵ sĩ trên lưng ngựa đuổi theo, chém ngang lưng bất cứ tên lính Minh hay dân phu nào cố gắng chạy trốn. Bất kỳ tên nào anh dũng chống lại đều bị chém thành thịt vụn. Máu chảy thành sông, khắp nơi đều là cảnh đuổi giết, xác lính Minh, dân phu nằm ngổn ngang. Những cái đầu vô chủ lăn lông lốc dưới đất, không biết thân thể nằm ở đâu. Tay chân cụt lủn rơi vãi khắp nơi.

Đám lính, dân phu đã quỳ xuống hàng, sợ hãi tột độ, thân hình run rẩy không dám ngẩng mặt nhìn thẳng. Đám dân phu người Việt trốn ở xa, không bị nhắm tới, cũng im re, không dám động đậy dù chỉ một chút. Đám kỵ binh này không biết là địch hay ta, tấn công quân Minh nhưng chưa chắc đã là đồng minh. Tốt nhất vẫn nên ngoan ngoãn, láo nháo mà bị giết thì chẳng biết kêu ai.

Cứ thế, suốt hai mươi phút, kỵ binh Vạn Xuân đuổi giết đám lính Minh cùng dân phu chạy trốn, cho đến khi tên địch cuối cùng gục ngã mới dừng lại. Hai chân làm sao chạy nhanh bằng bốn chân ngựa, vậy mà chúng vẫn cứ cố chạy. Xung quanh chẳng có rừng núi hay sông ngòi để ẩn nấp. Ngoan ngoãn quỳ xuống chẳng phải đã có cơ hội sống sót rồi sao? Đúng là ngu dốt.

Đoạn trích này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free