(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 79: . Chiến thư.
Đám hàng binh làm sao địch nổi tinh binh Vạn Xuân, nhanh chóng đầu hàng. Chỉ có mấy tên hàng tướng cùng đám thân binh nhanh chân chạy thoát được. Còn phần lớn lính thường đều quỳ xuống xin hàng, chỉ số rất ít cố chạy trốn vào rừng sâu núi thẳm. Số phận họ không rõ, khéo sau này không chết thì cũng thành phường trộm cướp.
Về phía quân Minh, họ rút chạy từ chập tối, đến mãi gần trưa, sau khi đã chạy xa hàng chục dặm mới dám yên tâm dừng lại nghỉ. Cả binh lẫn tướng đều mệt mỏi rã rời, ngồi vật ra mà thở.
“Mẹ, giặc man còn chưa thấy mặt mà mình đã chạy té khói, không biết chuyện quái gì đang xảy ra nữa.” Một tên lính vừa nặng nhọc uống nước vừa làu bầu.
“Ai biết, phí công xây trại quá. Mất hai ngày đào đất gần chết, cuối cùng chưa ở được hôm nào đã phải rút lui.”
“Hay quân lương không đến kịp, các tướng sợ nguy nên đã lui trước?” Một tên khác dò hỏi.
“Đúng lịch thì cũng phải một tuần sau đoàn tải lương mới đến, thời gian không khớp.” Một tên khác phản bác.
“Chúng mày im đi! Chẳng biết gì mà cứ thích chém gió. Nghe đây, huynh đệ tao trong đội thám báo nói là có tin thủy quân bị đánh tan rồi, không thể tạo thế vây công được nữa. Thế nên quân ta mới phải rút.” Tên thập trưởng thân mặc giáp sắt, mồ hôi nhễ nhại nói, vẻ mặt tỏ rõ sự kiêu ngạo, ra chiều mình quen biết rộng, thông tin rành mạch, mấy thằng lính tép riu này sao bì kịp.
“Thật luôn hả đại ca? Thủy quân ta mạnh thế sao mà bị diệt được, dính bão hay gì? Chứ thủy quân nam man đã bị đánh bại lâu rồi mà,” một tên lão binh đăm chiêu nói.
“Ai biết được vì sao, đại soái có khi cũng không biết ấy chứ. Nhưng mình rút quân ban đêm thế này thì e là thủy quân có biến thật. Cứ nghe lệnh các tướng là không sai đi đâu được.” Tên thập trưởng nói.
Đám quân Minh nhân lúc nghỉ ngơi, xúm lại với nhau tán phét, tò mò về lý do Mộc Thạnh rút quân khẩn cấp. Thông tin hỗn độn, không biết đâu là thật đâu là giả. Kẻ thì nói tướng quân đã bắt được vua man, chán đánh đấm rồi nên về miền ngoài hưởng thụ. Người lại kể là quân lương bị tham ô hết sạch, tướng quân mang quân về hỏi tội… đúng là không biết đằng nào mà lần.
Mộc Thạnh cùng đám phó tướng cũng đang ngồi nghỉ, dĩ nhiên là xịn hơn đám lính kia rất nhiều lần rồi, có bàn ghế đàng hoàng, có trà bánh để thưởng thức. Lúc này mọi người đều mặt mũi nặng nề, không rõ đang suy nghĩ gì.
“BÁOOOO!” Từ xa, một tên thám báo phi ngựa lao đến, bụi cát mù mịt. Đến gần nơi Mộc Thạnh đang nghỉ, hắn lập tức nhảy xuống ngựa, chạy đến quỳ một chân tâu báo.
“Bẩm đại soái, cách đây 5 dặm phát hiện quân địch đang dàn trận. Ước chừng có 7 vạn lính.”
“Hừm, địch định chặn đường thiên quân ta đây mà, nên đánh hay lùi?” Mộc Thạnh hỏi các tướng lĩnh.
“Chỉ 7 vạn quân, chưa bằng một nửa thiên quân. Thuộc hạ cho rằng chúng ta nên đánh.” Liễu Thăng đáp.
“Nên đánh. Sau khi ta rút lui gấp như vậy, phía Hoành Sơn quan chắc chắn đã phát hiện. Lũ hàng binh người Việt không thể cản chân quân địch lâu được, bọn lính Thuận Hóa kia chẳng mấy chốc sẽ đuổi theo. Ta nên đánh nhanh rút gọn, chớ để dây dưa, kẻo bị chúng tấn công hai mặt, gây bất lợi cho thiên quân.” Trương Phụ nói.
“Nhưng giặc kiếm đâu ra 7 vạn quân để chặn đường ta? Quân vua man sớm đã bị đánh tan, chẳng lẽ là số tàn binh trốn vào rừng núi cùng tráng đinh quanh vùng sao?” Lý Bân thắc mắc.
“Hừm, dù là lính nào cũng không còn quan trọng nữa rồi. Kiểu gì cũng phải quyết chiến với quân man. Chúng án ngữ tuyến đường chính để rút ra Bắc, nếu không diệt chúng ta không thể qua được.”
“Lý Bân, lập tức cho binh lính tổ chức ăn uống, sắm sửa vũ khí. Một canh giờ sau sẽ xuất phát, quyết chiến với nam man.”
“Các tướng về với bộ hạ của mình, chuẩn bị cẩn thận. Trận này ta chỉ được phép thắng, không được phép bại!” Mộc Thạnh ra lệnh.
“RÕ!”
Quân Minh được lệnh nghỉ lại thêm một canh giờ. Binh lính nhanh chóng lấy cơm nước mang theo ra ăn nót dạ. Các bách phu trưởng, thập phu trưởng nhận lệnh kiểm kê lại quân số, vũ khí, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Kỵ binh cho ngựa ăn nhẹ và uống nước, đảm bảo thể lực.
Khi quân Minh đang nghỉ, từ xa, một đội kỵ binh Vạn Xuân hơn chục người chạy đến. Ai nấy cao lớn, giáp trụ chỉnh tề, mặt mũi cương nghị. Xung quanh, thám báo quân Minh giăng đầy, đao đã ra khỏi vỏ, sẵn sàng làm thịt ngay đám kỵ quân nam man này. Binh lính quân Minh cũng đứng dậy, tay nắm vũ khí, nhìn chằm chằm vào họ.
Dẫu bị vạn quân nhìn chằm chằm, kỵ binh Vạn Xuân mặt vẫn không hề đổi sắc, cứ ung dung mà đến, như chốn không người.
“Dẫn ta đi gặp tướng của các ngươi, trình chiến thư.” Kỵ binh dẫn đầu, vẫn ngồi trên lưng ngựa, hất hàm với tên bách phu trưởng quân Minh trước mặt.
“HỪ, lũ nam man hỗn xược! Xuống ngựa rồi theo ta!” Tên bách phu trưởng mắt long sòng sọc nói, hắn ghét nhất cái thái độ khinh người này.
“Đừng nói nhiều, dẫn đường đi. Ta tự biết khi nào xuống ngựa.”
Đi được một đoạn thì đến nơi Mộc Thạnh cùng các tướng lĩnh đang nghỉ. Lúc này, kỵ sĩ dẫn đầu mới xuống ngựa, những người còn lại vẫn giữ nguyên vị trí. Hắn thẳng lưng, ưỡn ngực, với tư thế oai hùng mà bước đến. Thần thái không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh, hắn đứng trước Mộc Thạnh và nói.
“Thiếu tá Phạm Đại Nghĩa, thay mặt Hoàng đế Vạn Xuân, xin gửi chiến thư đến chỉ huy quân Minh, tướng quân Mộc Thạnh.” Nói rồi, hắn đưa một cuộn lụa vàng, tựa như thánh chỉ.
“Hừ, man tướng mà dám xưng hoàng đế.” Mộc Thạnh lạnh lùng nói.
“Ta nhớ man vương đã bị chúng ta bắt được, lấy đâu ra một man vương khác. Cùng lắm chỉ là man tướng họ Vũ đóng ở Thuận Hóa mà thôi,” Trương Phụ xen vào.
“Chúng ta chỉ có một vua, đó là Hoàng đế Đại Hải. Còn cái gọi là man vương, man tướng mà các ngươi nói, đó là do các ngươi tự nghĩ ra, chúng ta chưa bao giờ công nhận. Ngay cả dòng họ Hồ, một vị vua phương Nam, cũng chưa bao giờ quỳ trước giặc Bắc.” Phạm Đại Nghĩa nhàn nhạt nói.
“Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, không có thời gian dài dòng tâm sự với các ngươi. Hẹn gặp ở chiến trường. Cáo từ!” Nói rồi, hắn xoay người đi. Đội kỵ binh Vạn Xuân lập tức hộ tống quay về, không chút dây dưa, lính Minh dù căm tức cũng không làm gì được.
Mộc Thạnh cau mày mở chiến thư ra.
“Hoàng đế Vạn Xuân Vũ Đại Hải kính gửi tướng nhà Minh Mộc Thạnh cùng chư binh tướng. Khi xưa, bậc tiên hiền nước Nam có câu: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư Tiệt nhiên phận định tại thiên thư Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.”
Nay người Ngô các ngươi tham lam, lấy cớ trừng trị họ Hồ mà can dự vào chính sự nước Nam, mưu chiếm lấy nước ta, lập làm châu, huyện. Dẫn quân chục vạn sang đánh khiến trăm họ lầm than. Ta thân là vua phương Nam, thiên tử đất Việt, thấy việc nghĩa chẳng thể từ nan, quyết đuổi quân xâm lược ra khỏi đất mẹ, dạy cho đám người Ngô các ngươi một bài học.
Quân thủy các ngươi đã phải trả giá, nay đến quân bộ. Hẹn các ngươi giờ Mùi quyết một trận thư hùng, không gặp không về. Chớ làm con rùa rút đầu mà để người đời khinh nhục! Trân trọng.”
“Hừ, man tướng khá lắm, dám cả gan chống lại thiên quân. Y không biết chữ chết viết như thế nào hả?” Mộc Thạnh giận dữ nói.
“Một lũ man di mọi rợ mà cũng ngông cuồng xưng đế! Nếu ta không diệt chúng, cái uy của thiên triều sẽ bị mạo phạm, đến lúc đó Hoàng thượng cũng không tha cho ta.” Trương Phụ nói.
“Phải giết sạch lũ nam man hỗn xược này! Chúng nghĩ đánh bại thủy binh quân ta là đã vô địch thiên hạ rồi hay sao? Nực cười! Xin đại soái cho thuộc hạ 5 vạn tinh binh, để lấy đầu tướng man!” Liễu Thăng đứng dậy nói lớn, mặt mũi đỏ bừng.
“HỪM, nam man hạ chiến thư chủ yếu muốn khiêu khích ta đây mà! Chúng ta phải cho chúng biết, cái uy của thiên triều không thể mạo phạm. Sư tử vồ thỏ còn muốn dùng toàn lực, nay man binh có 7 vạn, lính Thuận Hóa phía sau cũng chỉ có 3 vạn là nhiều. Không có lý gì mà 20 vạn đại quân của ta lại không thể tiêu diệt được chúng! Các tướng điểm quân, chuẩn bị xuất phát. Giờ Mùi quyết chiến. Thề diệt sạch nam man!” Mộc Thạnh vỗ bàn.
“Tuân lệnh đại soái!” Chư tướng lĩnh đồng thanh hét lớn rồi quay người rời đi, kiểm kê bộ hạ, sẵn sàng quyết chiến.
Phiên bản văn học này được biên soạn độc quyền bởi truyen.free và giữ mọi quyền sở hữu.