(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 41: . Ngăn cơn sóng dữ.
Hậu quân chậm chạp tiến tới, hàng ngũ kéo dài hàng dặm với đủ loại xe bò, xe trâu, xe đẩy, lều trại, lương thực, vũ khí nhiều không kể xiết. Phu dịch mồ hôi nhễ nhại ra sức đẩy những chiếc xe thồ qua vũng lầy, xung quanh binh lính hò hét thúc giục. Mùi hôi thối của trâu bò, mùi mồ hôi chua loét, mùi đất sau mưa, mùi rừng hòa lẫn. Ruồi nhặng vo ve khắp nơi, thêm vào đó trời nắng như đổ lửa, cực nhọc không tả nổi.
Đại Hải ngồi trên lưng ngựa, nóng há mồm, cảm thấy sống không bằng chết. Bộ giáp sáng bóng mà hắn từng tự hào giờ đây như bùa đòi mạng, tưởng chừng sắp nướng chín hắn. Dù vậy, hắn vẫn không dám cởi ra, và cũng cấm quân lính cởi giáp. Đang hành quân trên đất địch, chỉ sơ sẩy một chút, bị địch tấn công bất ngờ là gặp ông bà ngay, lúc đó có hối hận cũng không kịp. Giáp tuy nóng, nhưng ít ra nó còn cản được mũi tên, đường kiếm, tránh chết ngay trong loạt tên đầu tiên.
Đi thêm nửa tiếng, trước mắt đoàn quân là khung cảnh hoang tàn. Ven sông, làng xóm của người Chiêm bị đốt phá, vẫn còn đang cháy âm ỉ. Đồ đạc bị đập nát, thóc lúa rơi vãi khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên không có một xác chết nào. Không phải quân Việt tốt đến mức chỉ cướp của mà không giết người, mà là người Chiêm nghe tin quân Việt đến đã sớm chạy trốn, quân Việt chỉ còn mỗi việc là đốt nhà mà thôi.
Làng mạc người Chiêm bị tàn phá cũng chẳng ai thương hại. Khi xưa, quân Chiêm tiến vào đất Việt cũng y vậy, thậm chí còn ác hơn nhiều, cần chi thương với chả sót. Đoàn quân cứ thế tiếp tục tiến về phía trước, thẳng đến khi gặp được đại quân.
"Tướng quân, nước sông có màu máu." Một tên thân vệ thúc ngựa đến bên Đại Hải, khẽ nói.
Xung quanh, binh lính và dân phu cũng đã chú ý. Những mương rạch theo dòng nước chảy đến đều đỏ ngầu một màu máu.
"Ừ, chiến trường chắc không còn xa đâu. Tiếp tục tiến tới, không cần dừng lại. Bảo anh em chuẩn bị vũ khí, sẵn sàng chiến đấu."
"Rõ." Tên thân vệ lui lại truyền lệnh.
Qua quả đồi nhỏ, chiến trường hiện ra. Vạn mẫu đồng ruộng tươi tốt giờ đây bị giày xéo không ra hình thù, giữa mạ non ken đầy xác người, xác voi. Máu tươi trộn lẫn bùn đen. Trên cao, từng đàn chim ăn xác thối xà xuống tận hưởng bữa tiệc. Ruồi nhặng bay đầy trời, thi nhau đẻ trứng vào xác chết. Máu tươi thấm đẫm ruộng đồng, từng lạch, từng suối máu hòa vào nhau tạo thành huyết trì ghê rợn, hoặc theo dòng chảy ra kênh rạch, nhuộm đỏ nước sông. Binh khí hư hỏng, vương vãi khắp nơi. Bên rìa chiến trường, hàng trăm thương binh người Việt nằm đó đau đớn rên rỉ, nhưng tuyệt nhiên không có thương binh hay tù binh người Chiêm nào, có lẽ đã bị đồ sát hết rồi. Không khí tràn ngập mùi tanh tưởi, hôi thối của máu và bùn. Dưới cái nắng gay gắt của mùa hạ, mùi tanh bốc hơi lên càng thêm kinh khủng, nếu không xử lý đúng cách, e rằng sẽ xảy ra ôn d��ch.
"Dừng lại!" Đại Hải ra lệnh.
"DỪNG LẠIIIII!!!!!" Lính liên lạc ngay lập tức truyền lệnh.
"Hôm nay nghỉ tại đây. Đóng quân quanh quả đồi chúng ta vừa vượt qua. Lê Nam cho người lập nhanh hàng rào và đào một con hào vừa phải bao quanh, đề phòng Chiêm quân đánh bất ngờ. Mạc Vũ điều kỵ binh đi thám thính tình hình xung quanh, chú ý hướng đi và động tĩnh của đại quân. Lý Bắc tập trung dân phu, chuyển thương binh về trại, dọn dẹp chiến trường. Đã rõ cả chưa?"
"RÕ!!!"
"Tốt. Ai việc nấy làm đi, nhanh kẻo trời tối."
Phân công đâu vào đó, từng toán kỵ binh lao ra, lướt qua chiến trường tiến về phía trước, do thám tình hình xung quanh và hướng đi của đại quân. Số còn lại triệu tập dân phu dựng trại, dọn dẹp chiến trường. Hàng vạn người không quản ngại mệt nhọc bắt tay ngay vào làm việc, khí thế ngất trời.
"Mẹ! Mùi kinh quá!" Hai tên dân phu vừa khiêng một xác chết vừa càu nhàu.
"Công nhận. Tởm thật. Mẹ, thằng này bị chém bay nửa mặt, chết không còn gì để chết hơn. Mày nhìn kìa, cái gì trắng trắng trông như đậu phụ nhão nhoẹt ấy!" Tên kia đáp lời.
"Oẹeee! Đậu mả cha mày, bớt tởm đi được không? Nhanh nhanh, ghê tay quá!" Tên kia nhìn vào đống não bầy nhầy rớt ra ngoài, vừa nôn xong lại thấy buồn nôn.
"Năm sau lúa ở đây tốt phải biết! Hắc hắc." Tên còn lại chẳng mảy may sợ hãi, cứ thao thao bất tuyệt, mặc kệ không ai thèm đáp lời mình.
Khắp chiến trường, dân phu vận chuyển xác chết, lít nhít như đàn kiến chuyển tổ, mang đến những cái hố to đã đào sẵn, phía dưới rải đầy vôi bột.
"Uỳnhhhh!" Từng cái xác một được ném xuống hố. Khi tạo thành một lớp dày, người ta lại đổ vôi lên, hòng tiêu độc, tránh xảy ra dịch bệnh.
"Thằng Chiêm này nhỏ quá, nó bé hơn cả thằng Lúa nhà tao ở nhà." Một dân phu chừng ngoài ba mươi tuổi, nhìn cái xác tên lính Chiêm, ngậm ngùi nói.
"Ừ, nhỏ thó thế kia mà cũng đẩy nó lên chiến trường, tội quá haizzz." Đồng bạn của y nhìn khuôn mặt non nớt, loang lổ bùn đất và nước mắt kia, mà nói. Tên "lính" Chiêm chắc chỉ mới 11-12 tuổi, mặt mũi non choẹt, da hơi sạm hơn da người Việt một chút, bị một mũi tên xuyên ngực. Mặt nó vẫn còn giữ nguyên nét đau đớn, mếu máo khi chết, thật đáng thương.
"Chiến tranh mà... Không biết bao giờ mới được yên. Haizzz..."
"Tướng quân, theo thương binh báo lại, đại quân đuổi theo quân Chiêm đã hơn một canh giờ, chỉ để lại thương binh và xe nỏ quá nặng nề nên không theo kịp." Lý Bắc cưỡi ngựa đến báo cáo.
"Lính thợ vẫn còn đó cả chứ? Xe nỏ thế nào rồi?"
"Lính trợ chiến vẫn còn đông đủ. Xe nỏ vẫn tốt, chỉ một vài chiếc hỏng hóc nhẹ, còn tên nỏ thì gần cạn sạch."
"Thế là tốt rồi. Chuyển xe về phía trại, dựa sát vào các xe hàng hóa. Lập tức bổ sung tên nỏ, đề phòng bất trắc."
"Rõ!!!!"
Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi qua. Mặt trời dần ngả về tây.
"CẤP BÁO!!!!!" Một kỵ sĩ chạy như điên từ xa lao lại.
"Hỏng rồi." Đại Hải ngồi trên lưng ngựa, nghe từ xa tiếng hét của thám báo đã biết ngay có chuyện chẳng lành. Từ khi dọn xác chết thấy Chiêm quân toàn người già hoặc trẻ nhỏ, hắn đã linh cảm có điềm không hay, nay thám báo hớt hải như thế, e rằng có biến l���n.
"BÁO TƯỚNG QUÂN! Đại quân truy đuổi quân Chiêm đã lọt vào phục kích, không rõ thiệt hại ra sao. Tàn quân đang tháo chạy về hướng này!"
"Mẹ kiếp! NGƯỜI ĐÂU!!! Yêu cầu dân phu rút lui, không cần dọn xác nữa, mau chóng rút vào trại, gia cố tường chắn, phân phát vũ khí!!! BINH LÍNH TẬP HỢP!!!!"
"RÕOOOOO!!!!!!"
Tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, binh sĩ xung quanh dù có phần hoảng loạn nhưng vẫn nhanh chóng chỉnh đốn đội hình, cầm chắc vũ khí, chạy vào vị trí tập hợp.
"Nhanhh... nhanh chân lên! Không được xô đẩy….. Mẹ, không được xô đẩy!" Đốc công khàn giọng rít gào, cây gậy trong tay không ngừng nghỉ, vụt liên tục vào mấy tên dân binh cố chen lấn. Những lúc như thế này, nếu không mạnh tay rất dễ sinh ra hỗn loạn, khi đó Chiêm quân còn chưa kịp tới thì quân Việt đã tan rã rồi.
"Báo tướng quân. Binh sĩ đã tập hợp đủ."
Năm phút trôi qua, binh lính từ các nơi đã về hội quân trước trại. Lính phần nhiều là tân binh nhưng trải qua hơn tháng rèn rũa cũng đã ra mô ra dạng. Đánh đấm chưa biết thế nào nhưng có lão binh kèm theo, mong là không đến nỗi vỡ trận.
"Nỏ binh, giường nỏ chuẩn bị sẵn sàng!"
"Rõ!!!"
Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi qua. Mười phút, hai mươi phút, nửa tiếng… vẫn không thấy bóng dáng quân Chiêm hay quân Việt nào cả. Binh lính, dân phu từ căng thẳng tột độ dần dịu đi, bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán.
"Chiêm quân đâu rồi? Mẹ, nửa tiếng rồi còn không thấy! Nóng quá!!!" Một tên dân phu tay cầm cương đao thì thầm nói.
"Không biết chúng nó có tới thật hay không nữa! Mình là dân phu thôi, phát binh khí làm gì không biết?" Tên bên cạnh loay hoay ngọn giáo, nhỏ giọng nói.
"Bịch... Á! Câm họng, hai thằng ngu này!" Tên đốc công đi qua, đá vào đít tên cầm giáo.
"Chúng mày ngu vừa thôi! Có vũ khí tốt hơn vạn lần không có gì trong tay, bọn Chiêm đến còn có cái mà tự vệ, không thì chỉ còn nước mặc chúng nó đâm chém. Hay chúng mày mình đồng da sắt không sợ gươm đao? Bố tổ... Nhìn kìa, sắp đến rồi, thám báo quay lại liên tục, chắc bọn Chiêm không còn xa đâu."
"Ầm... ầm... Á! Chạy mau, bọn Chiêm đuổi đằng sau!"
Từ xa, khói bụi mù mịt cuồn cuộn. Một đám lính Việt chạy tới, quần áo tả tơi, đứa có binh khí, đứa không. Nhìn thì tàn tạ nhưng tuyệt nhiên không thấy đứa nào bị thương hay có máu me gì.
"AI CHẠY TRỐN! GIẾT!!" Đại Hải lạnh lùng nói.
"RÕ!!!"
Một trăm giáp sĩ đứng ở hậu quân đồng loạt rút đao, sẵn sàng "làm thịt" bất cứ binh lính hay dân phu nào dám lui lại. Họ đều là lão binh, theo Đại Hải từ Thăng Long vào, vợ con, thân nhân đều được Đại Hải lo cho ăn cho mặc, tuyệt đối trung thành.
"Theo ta lên!" Đại Hải cưỡi ngựa dẫn đầu, theo sau là một trăm kỵ sĩ, áo mũ chỉnh tề, gươm đao sáng loáng.
"DỪNG LẠI!!! TẤT CẢ NGHE THEO SỰ SẮP XẾP CỦA TA. KẺ NÀO LÀM LOẠN SẼ CHẾT!"
"Mày là ai mà cản đường bọn tao chạy, Chiêm quân tới nơi rồi, không chạy, tất cả đều chế... ặc ặc." Mũi giáo xuyên thủng cổ, ghim tên vừa nói xuống đất.
"CHẾT!" Đại Hải tiếp lời. "Có mắt không tròng, đi làm chim đầu đàn. Nhìn quần áo chắc làm đến đô trưởng, nghĩ đô trưởng thì tao không dám giết à? Buồn cười."
"NGHE LỆNH HOẶC LÀ CHẾT!"
Bọn lính mới ch���y tới nhìn cái chết của tên đô trưởng thì im như ve sầu mùa đông, không dám ho he gì.
"Sắp xếp bọn này lùi lại phía sau chỉnh đốn, không làm rối loạn quân ta." Nói đoạn, Đại Hải xoay ngựa quay lại.
"Rõ!"
Cứ thế từng tốp năm ba quân Việt từ đằng xa chạy lại, loan tin quân Chiêm đang đến. Không ít kẻ hổ báo dám kháng lệnh, và số phận của chúng là nằm lại ở đó cùng với tên đô trưởng. Không thể không nói, dân Việt hổ báo khá nhiều, số người nằm đó dễ đến ba chục rồi, và con số ấy sẽ không ngừng gia tăng. Hỏi đi hỏi lại, lũ tàn binh này không một tên nào thực sự thấy mặt Chiêm quân. Chúng toàn nghe bọn đi trước chạy về nói, thế là cũng quay lại cắm đầu chạy, vứt bỏ hết vũ khí áo giáp để chạy cho nhanh. Đại Hải cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Bạn vừa thưởng thức bản chuyển ngữ độc quyền từ truyen.free.