(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 42: . Chặn hậu.
Quân Việt đổ về ngày càng đông, đã lên đến hơn hai vạn người, chen chúc chật kín đội hậu quân.
“Mau đi tập hợp đám tàn quân kia cho ta! Kẻ nào thiếu vũ khí thì cấp phát ngay. Còn tên nào dám tự ý tháo chạy mà không cần lệnh của ta, lập tức giết không tha!” Đại Hải dứt khoát ra lệnh.
“Rõ!”
…..
“Nhanh lên! Vào hàng ngay, cái lũ nhát chết này! Mau nhận lấy v�� khí!” Lý Bắc vừa đi vừa quát lớn.
“Trưởng quan, vẫn phải đánh trận nữa sao? Sao chúng ta không rút lui luôn đi?” Một tên tàn binh dè dặt hỏi.
“Đồ ngu xuẩn! Nếu lập tức rút lui, quân Chiêm đuổi kịp thì chỉ có nước chết. Hơn nữa, nhìn các ngươi mà xem, bóng quân Chiêm còn chưa thấy đâu đã tự động tan rã rồi. Có nhục hay không? Huống hồ, chúng ta là hậu quân, mang theo vô số lương thực, binh khí nên di chuyển rất chậm. Nếu đốt bỏ hết, mấy vạn người này sẽ phải uống nước lã cầm hơi mà đi bộ. Từ đây về Thuận Hóa cũng đâu có gần.”
“Nhưng rút lui trước, quân Chiêm chắc gì đã đuổi kịp chúng ta?”
“Đừng có lải nhải nữa! Không phải ai cũng nhát chết như ngươi đâu.”
“Tôi…” tên lính ú ớ không nói nên lời, quả thực hắn đã chưa thấy bóng dáng quân Chiêm mà đã co giò chạy tháo thân.
…….
“Tướng quân, quân Chiêm đã tới!” Mạc Vũ thúc ngựa chạy lại bẩm báo.
“Tốt. Chuẩn bị xe nỏ!”
“XE NỎ CHUẨN BỊ!!!”
“Kẽo kẹt… kẽo kẹt.” Những cỗ xe nỏ nặng nề lại được kéo ra, tên và lao được lắp s��n, chỉ chờ lệnh của Đại Hải là sẽ phóng đi.
……..
“Chạy đi, chạy đi, quân Chiêm tới rồi!” Từ đằng xa, hàng trăm, hàng ngàn quân Việt áo quần rách rưới, máu me bê bết, hớt hải chạy về phía trước, vừa chạy vừa la hét. Thi thoảng, có người chùn chân ngã xuống, không kịp đứng dậy đã bị những người khác vấp phải, ngã chổng vó, rồi tất cả bị đám loạn quân giẫm chết tươi. Ngay phía sau, chiến tượng, kỵ binh, bộ binh quân Chiêm đuổi sát nút, thi thoảng một vài mũi tên hay ngọn lao vun vút bay tới, cướp đi sinh mạng của lính Việt. Quân Chiêm mặt mũi khát máu, kích động đến vặn vẹo, trông chẳng khác nào Tula từ địa ngục chui lên. Đây không còn là chiến tranh nữa, mà là một cuộc săn thú của chúng, và đám lính Việt đáng thương kia chính là con mồi.
Về phía quân Đại Hải, binh lính và dân phu đều chùn chân, mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Nhiều kẻ manh nha ý định bỏ trốn nhưng không dám manh động, bởi bất cứ tên nào định chạy ngược lại đều đã hóa thành oan hồn dưới lưỡi đao của giáp sĩ.
“GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH!!!!!!!”
“GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH!!!!”
Binh lính căng mình cắn chặt răng, nắm chắc binh khí. Vũ khí trong tay họ run rẩy từng hồi, cũng có thể do chính chủ nhân của chúng đang run lên vì sợ hãi.
“Không muốn chết thì nắm chặt lấy vũ khí!” Một tên lão binh nhỏ giọng nhắc nhở tên tân binh đứng cạnh, mặt mũi hắn trắng bệch vì sợ hãi.
Đám tàn quân Đại Việt đã chạy vào tầm bắn của xe nỏ, quân Chiêm vẫn bám sát ngay phía sau. Từ vị trí của quân Đại Hải, người ta có thể cảm nhận rõ mặt đất rung chuyển theo từng đợt nện bước của voi và người…
“TẢN RA!” Đại Hải hét lớn, tiếng hô như chuông đồng vang vọng, khiến đám tàn binh dù ở xa cũng nghe rõ, bất giác vội vàng tản ra hai bên theo lệnh.
“BẮN!” Chỉ trong ba nhịp thở, vừa đủ để đám tàn binh kịp xoay chuyển hướng, Đại Hải đã tiếp tục ra lệnh.
“BẮN!!!!!!!!!”
“Vùuuu… vùuuuu…” Mưa tên chớp nhoáng trút xuống như vũ bão, những mũi tên nỏ, ngọn lao như mây đen ập thẳng về phía quân Chiêm.
“BẮN TỰ DO!!!!!” Phụ binh dùng hết tốc độ nạp tên đạn vào, vừa nạp xong đã lập tức bắn mà không cần căn chỉnh gì. Dù uy lực kém hơn hẳn so với việc đồng loạt bắn, nhưng…
…………..
“AAAAAAAAA… phập phập… mắt tao!”
“Chân tao… AAA…”
“Híiii… Grúuuu…”
Mưa tên ập tới, gặt hái sinh mạng đám truy quân. Người và ngựa đổ như ngả rạ, ngay cả những chiến tượng da dày thịt béo cũng không phải ngoại lệ. Con nào mặc giáp thì còn đỡ, con nào không giáp thì y như rằng, bị găm đầy tên như một con nhím. Nhưng tên đạn đâu có mắt, tên lính Việt nào không kịp đổi hướng chạy cũng táng mạng theo.
Đợt mưa tên bất ngờ khiến quân Chiêm chùn bước đôi chút, nhưng dĩ nhiên là không đủ để chúng phải rút lui. Sau phút thất thần, như những dã thú bị chọc giận, quân Chiêm gầm rú lao về phía quân Đại Việt với tốc độ và sự hung hãn tăng gấp bội.
“GIẾT SẠCH BỌN MỌI VIỆT!!!!!!!!”
………….
“ĐỐT LỬA!” Đại Hải hét lớn. Một trăm thân binh cùng ba trăm cung thủ đồng loạt căng cung, đầu tên được quấn giẻ tẩm dầu thông cháy hừng hực.
“BẮN!” Vừa dứt lời, mũi tên từ cung của hắn đã bay vút ra, lao thẳng về phía ụ rơm đằng xa…
…………
“Bùm….”
Quân Chiêm đang chạy băng băng tới thì bỗng khói lửa nổi lên dữ dội. Voi ngựa bất ngờ thấy lửa lớn liền hoảng loạn, hất bay kỵ binh cùng quản tượng xuống đất, khiến hàng ngũ rối loạn. Không ít tên lính đi đầu giờ đã biến thành ngọn đuốc sống, vật vã trong biển lửa hung tàn. Lửa vốn có thể mang đến ánh sáng văn minh, nhưng cũng dễ dàng hủy diệt tất cả chỉ trong chớp mắt. Và giờ đây, ngọn lửa đó đã chặn đứng bước tiến của quân Chiêm.
“GIẾT!!!!!!!!!!” Đại Hải gầm lên, thúc ngựa lao thẳng lên phía trước.
“GIẾT!!!!!!!!!!!!!!!!!” Một trăm thân binh lập tức thúc ngựa theo sát phía sau, rồi đến ba ngàn binh sĩ Thuận Hóa, và sau nữa là hơn vạn dân phu. Đám tàn binh sau khi được tập hợp lại, dù còn chút lưỡng lự nhưng rồi cũng hét lớn, lao theo.
Hàng vạn người hò hét, thanh thế ngút trời. Kẻ nhát gan đến mấy, dưới sức ép của khí thế này cũng trở nên tự tin và dũng cảm hơn, nắm chặt binh khí, lao thẳng về phía quân thù, quyết một trận sống mái. Thắng trận này, họ s�� rút quân về nước mà không lo bị ngăn trở, coi như một chiến thắng danh dự. Còn nếu thua thì khỏi phải bàn, e rằng tất cả đều sẽ bỏ mạng nơi đây, hoặc bị bắt làm nô lệ. Thế nên, đã được ăn cả ngã về không, không còn gì để mất!
Đại Hải thúc ngựa vọt lên trước, dẫn đầu đại quân lao thẳng về phía quân thù. Chỉ trong mấy nhịp thở ngắn ngủi, bao suy nghĩ ngổn ngang lướt qua đầu hắn: Từ bao giờ một thanh niên ăn no chờ chết lại biến thành vị tướng xông pha trên sa trường? Từ bao giờ tên thư sinh yếu ớt lại trở thành một tên đao phủ giết người không ghê tay đến vậy? Là thời đại này đã thay đổi hắn, hay hắn vốn dĩ đã là như vậy?… Không khí giờ đây tràn ngập mùi máu tươi tanh tưởi, mùi rơm rạ, mùi dầu mỡ cháy khét… của người và của cả động vật nữa. Còn đâu cái không khí ngập tràn bụi bặm, xăng xe thuở nào… Nhưng giờ đây, quân Chiêm đã ở ngay trước mặt!
“GIẾT!!!!!” Đại Hải hét lớn, vung tay ném mạnh ngọn giáo ra, vút qua bức tường lửa đang dần lụi tàn. Rơm rạ thêm chút dầu mỡ thì cháy bùng lên thật đấy, nhưng sao lại lụi nhanh quá…
Mũi giáo lao vun vút với tốc độ không tưởng, đâm thẳng vào đầu con chiến tượng hung dữ ngay phía trước. Trúng đòn đau, tuy chưa chết ngay nhưng con voi đã nổi điên lên, hất bay tên quản tượng cùng mấy tên cung thủ đang vất vả giữ thăng bằng xuống đất, dẫm nát bét thành thịt vụn.
Ngựa cất vó bay qua đám lửa tàn, ánh lửa chiếu sáng loang loáng trên áo giáp Đại Hải. Nếu là ban đêm, hẳn hắn chẳng khác gì thần binh hạ phàm. Tiếc rằng đây là ban ngày, lại là giữa mùa hè nên ngoài cái nóng bức ra thì cũng chẳng có thêm được “phép màu” nào. Đại đao ra khỏi vỏ là thấy máu. Tên cung thủ Chiêm Thành vừa ngã từ trên lưng voi xuống, may mắn không bị dẫm chết, vừa lơ mơ đứng dậy đã hóa thành oan hồn dưới lưỡi đao của hắn.
Thi thể không đầu đổ ầm xuống, máu phun xối xả.
Thân binh phía sau theo sát, thấy chủ tướng đại triển thần uy thì sĩ khí càng thêm ngẩng cao. Chúng không tiếc sức ném mạnh những ngọn lao về phía chiến tượng hay kỵ binh quân Chiêm. Tất cả đều là những người thông minh, không ít kẻ dày dặn kinh nghiệm trận mạc, nên đều nhằm thẳng vào đầu voi hay ngựa mà ném. Kiểu gì cũng trúng, quản tượng, kỵ sĩ phía trên may mắn lắm thì còn lành lặn, còn không thì sẽ bị hất ngã, không chết cũng trọng thương.
“DỒN VOI! DỒN VOI! ĐỪNG DỪNG NGỰA LẠI!” Đại Hải vừa vung đao gạt đi ngọn giáo của một tên lính Chiêm đâm tới, vừa hét lớn. Ngựa không hề dừng vó, hắn phi nước đại, chém gục một tên lính khác, rồi cúi người cướp luôn ngọn giáo của y. Kỵ binh sau khi xung kích vào khối bộ binh sẽ vô cùng nguy hiểm nếu không giữ được tốc độ, dễ bị mắc kẹt trong biển người. Với tầm cao vượt trội, họ chẳng khác gì bia ngắm cho bộ binh địch tiêu diệt. Bởi vậy, hắn không dám ham chiến mà liên tục quất ngựa di chuyển. Việc dừng ngựa giữa trận địch để “đại chiến ba trăm hiệp” cứ để Triệu Tử Long hay Quan Vũ trong phim ảnh, truyện sách mà làm thì hơn.
Bị lửa lớn khiến sợ hãi, lại thêm bị kỵ binh quấy rối liên tục, quân Chiêm trở nên lúng túng, chậm chạp, không thể triển khai được trận hình hữu hiệu để phản công. Từng giây từng phút trên chiến trường đều vô cùng quý giá, và sự chậm chạp của quân Chiêm lại chính là thời cơ vàng của quân Việt. Bộ binh Đại Việt đã ập tới, tiếng hô "Giết!" vang vọng, khiến quân Chiêm phải chùn bước.
“GIẾT SẠCH BỌN CHIÊM!!!!!!!” Binh lính, dân phu gào thét, nắm chặt vũ khí lao đến, khí thế như sấm sét mu��n quét ngang trời đất. Dòng máu chiến binh của Việt tộc trong người họ lúc này đã hoàn toàn thức tỉnh, sẵn sàng đương đầu và đánh bại bất kỳ đội quân hay đế chế hùng mạnh nào trên thế giới.
Quân sĩ đi đầu nhảy qua tàn lửa, lao thẳng về phía mấy tên Chiêm đang ngơ ngác, lập tức triển khai chém giết. Máu tươi, chân tay cụt lủn bay tứ tán, tiếng la thét, chém giết, tiếng kêu rên, binh khí va chạm chan chát cùng những tiếng hú quái dị như của loài dã thú… Ai có giáo, có lao thì đi săn voi, lùa voi; ai mang đao kiếm thì xông vào giao chiến trực diện; cung thủ đứng ở vòng ngoài, liên tục bắn tỉa vào quản tượng, cung thủ trên lưng voi – những mục tiêu nguy hiểm bậc nhất trên chiến trường. Bởi nếu để chúng khống chế được voi, tận thế sẽ đến với quân Việt.
Chiêm quân lần này cũng không phải những tay mơ hay phu dịch già yếu bị bắt cầm vũ khí. Chúng đều là những thanh niên trai tráng hay đàn ông trung niên sức dài vai rộng, và đặc biệt là lũ thanh niên, ở bất cứ thời đại nào cũng vậy, đều thừa thãi máu liều. Sau phút đầu bỡ ngỡ vì thế lửa cũng như đợt tấn công chớp nhoáng của kỵ binh, chúng đã hoàn hồn trở lại và lao vào chém giết, tuyệt đối không hề kém cạnh quân Đại Việt. Kẻ thù truyền kiếp thấy nhau là đỏ mắt. Chưa kể mấy chục năm lại đây hai bên giao tranh liên miên, nhiều vị vua đều chết trận, việc tàn sát dân chúng bình thường là điều không thể tránh khỏi. Hai khối bộ binh va vào nhau, lập tức triển khai cuộc chiến tàn nhẫn đến cùng, quyết tiêu diệt sạch đối phương, không hề thương hại, không chút chùn tay. Những tên lính Chiêm thân mặc giáp mây, giáp tre, tay cầm song đao hay những tên cởi trần, người toàn sẹo, khua khoắng chiến phủ đều gây ra khó khăn cực lớn cho lính Việt.
Khó khăn thì khó khăn thật đấy, nhưng đối diện là ai chứ? Chính là Việt tộc – một dân tộc mà quá nửa thời gian tồn tại là chiến tranh. Mỗi thế kỷ, họ đều phải đối đầu với các triều đại hùng mạnh hơn mình hàng chục, hàng trăm lần từ phương Bắc, hoặc mang gươm vào Nam mở cõi. Một dân tộc như thế làm sao có thể chùn bước trước quân thù được? Chết, ai cũng sợ, nhưng hy sinh vì tổ quốc là điều cần thiết. Một người ngã xuống, người khác lại đứng lên, lớp lớp nối tiếp nhau. Ngay cả những chiến binh mạnh nhất nơi thảo nguyên cũng bị mài chết, chớ nói gì đến dăm ba tên song đao người Chiêm, lũ hiếp yếu sợ mạnh!
“CHẾT ĐI!!!!!” tên lính Chiêm cao lớn dữ tợn cầm rìu chém mạnh vào người dân phu Đại Việt phía trước, khiến nửa bên vai y gần như đứt rời, máu tuôn như suối, mặt vặn vẹo vì đau đớn.
“GIẾT NÓ ĐI!!!!” Người dân phu Đại Việt đau đớn đến muốn chết nhưng vẫn cắn răng nắm chặt cán rìu, không cho tên Chiêm kia rút ra, rồi gào thét với đồng đội.
Không để hắn đợi lâu, một tên dân phu khác, mặt mũi còn non choẹt, tay cầm giáo vẫn run rẩy nhưng đã lao lên, đâm ngọn giáo cùn xuyên qua hốc mắt tên lính Chiêm, khiến y chết không kịp ngáp. Hai đánh một thì không chột cũng què. Võ vẽ dù mạnh đến đâu nhưng giữa nơi chiến địa hỗn loạn, kẻ thù vây kín khắp chốn, không có trận hình hay đồng đội sát cánh thì cũng sẽ chết rất nhanh. Đâu phải ai cũng là chiến thần mà có thể một mình xông pha giữa trận địch cướp đầu chủ tướng được.
Tiếng la hét chém giết dậy trời. Những cảnh lấy mạng đổi mạng như người dân phu Đại Việt kia không hề hiếm lạ, đặc biệt khi đối mặt với những tên lính Chiêm hung hãn, thiện chiến hơn nhiều lần. Một đổi một, hay hai đổi một thì vẫn có lợi. Cần nhớ rằng họ chỉ là dân phu không qua huấn luyện, giao đấu một chọi một chắc chắn sẽ không thắng được mấy tên lính Chiêm thiện chiến, đã trải qua bao trận mạc. Họ chỉ có thể lấy số đông mà đè ép. Năm xưa quân Sở mạnh mẽ, thiện chiến là vậy, lấy một địch mười, chẳng phải vẫn bị Hàn Tín dùng trăm vạn quân Hán mài chết đó ư? Quân đông chưa chắc đã là tốt nhất, mạnh nhất, nhưng sẽ rất có lợi thế khi đối đầu. Một đàn cừu nếu được sư tử lãnh đạo cũng sẽ trở nên mạnh mẽ, chớ nói gì đến người Việt chảy xuôi dòng máu rồng tiên.
Chiêm quân dù mạnh mẽ hung hãn đến đâu nhưng trước đấu pháp không sợ chết của quân Việt cũng phải khiếp vía. Có tên vừa đâm xuyên ngực người lính Việt, giáo chưa kịp rút ra đã b��� cả chục ngọn giáo khác đâm thành nhím. Có người lính Việt bị chém trọng thương, ngã xuống đất vẫn cố ôm ghì lấy chân tên lính Chiêm, tạo cơ hội cho đồng đội kết liễu kẻ thù. Rồi hàng trăm, hàng nghìn người khác sẵn sàng xả thân đỡ đường đao mũi kiếm của lính Chiêm, cốt là để giành lấy một, hai giây quý giá cho đồng đội. Những người con Đại Việt là như thế đó: khi hòa bình họ là những anh nông dân chân chất, hiền lành như cục đất, nhưng trong chiến tranh họ lại là những chiến binh kiêu dũng, thiện chiến nhất, khiến bất cứ kẻ thù nào cũng phải kiêng dè, khiếp sợ khi đối đầu.
Dĩ nhiên, có người dũng cảm thì ắt có kẻ nhát gan, đó là lẽ tự nhiên. Không ít dân phu hay binh lính Đại Việt khi thấy cảnh chém giết kinh hoàng đã sợ hãi bủn rủn chân tay, không thể cầm chặt nổi vũ khí. Có người sau phút đầu bị dọa sợ thì cố gắng lấy lại tinh thần, lao vào quyết chiến; nhưng cũng có kẻ thì vứt vũ khí, ôm đầu, mong chờ sự khoan thứ từ quân Chiêm. Buồn cười thay, những kẻ đó sẽ chỉ nhận được lưỡi đao vô tình mà thôi, hoặc nhận lấy bàn chân voi to tướng, hay bị giẫm đạp chết trong loạn quân. Giữa chiến trường ác liệt mà ngồi ôm đầu thì âu cũng khó mà sống nổi. Còn kẻ nào vứt vũ khí chạy trốn về phía sau thì sẽ bị kết liễu bởi chính những người lính chấp pháp Đại Việt. Họ chấp nhận sự hèn yếu của bọn chúng nhưng không chấp nhận đào binh, kẻ gây ảnh hưởng đến quân tâm, sĩ khí. Những kẻ đó, chết vạn lần cũng không hết tội… Đáng buồn thay, số đào binh cũng không hề ít, và bọn chúng đều đã phải phơi thây nơi đây, hóa thành oan hồn dưới lưỡi đao của đồng đội, bị người đời phỉ nhổ.
Đoạn văn này là thành quả biên tập của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.