(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 40: . Phục kích.
ĐUỔI THEO! KHÔNG ĐỂ TÊN NÀO THOÁT! THEO TA XÔNG LÊN!
Trên lưng voi, Hoàng Phụng Thế điên cuồng vung bội kiếm, ra sức hò hét, thúc giục quân tướng xông lên. Trận chiến này đánh quá sướng tay, quân Chiêm mềm yếu, khẽ động là tan tác. Quân Việt chẳng tốn bao công sức mà dễ dàng phá được thế trận, tha hồ tàn sát. Thấy vậy, Hoàng Phụng Thế đâu thể ngồi yên nhìn, hắn dẫn theo thân binh xông thẳng lên tuyến đầu, đuổi giết quân Chiêm. Giết chóc đến mức máu me đầm đìa, hắn chỉ việc ngồi trên lưng voi hò hét và chứng kiến cảnh quân Chiêm tan tác, bị chém giết, bị giẫm đạp. Hahaha, thắng trận sung sướng thế này bảo sao ai cũng thích đi đánh trận! Quá đã, khoái hơn hẳn mấy trò chọi gà, chọi trâu, đấu vật nơi kinh thành nhiều. Đây mới chính là nơi dành cho nam nhân, nơi tung hoành lưỡi kiếm, thưởng thức máu tươi và nỗi sợ hãi của kẻ thù. Hahahaa. Chiến trường mới thực sự là nơi đàn ông chân chính thể hiện bản lĩnh!
"ĐẠI SOÁI! ĐẠI SOÁI! Dừng bước thôi, kẻo bức quân Chiêm chó cùng rứt giậu." Một tên tùy tướng cưỡi voi lại gần can ngăn.
"Lo gì chứ. Bọn bại binh này chẳng làm nên trò trống gì." Phụng Thế tự tin đáp.
"Đại soái, Chiêm quân nhanh bại như vậy, ắt hẳn có điều mờ ám. Vạn sự cẩn thận vẫn hơn." Tên tùy tướng kiên trì khuyên can.
"Người sợ cái gì. Quân ta mấy vạn binh hùng tướng mạnh, há lại sợ đám quân Chiêm. Chúng mà đến ta lại đánh bại chúng lần nữa. Có gì phải sợ."
"Nhưng binh lính mỏi mệt rồi. Đại soái, ta nên dừng lại vẫn hơn."
"Quân ta sĩ khí đang cao. Lo gì. Nhân cơ hội này bắt luôn Ly côi càng tốt."
"Nhưng Đại soái…" tên tùy tướng định tiếp tục khuyên can.
"Im miệng. Nam nhi đại trượng phu lại sợ sệt lảm nhảm như đàn bà sao? Nếu ngươi sợ thế thì cút xuống hậu quân đi, đừng ở đây vướng mắt ta. Tiện thể nhắc tên tướng trấn thủ Thuận Hóa, mau chóng chở lương thực, chuẩn bị trại lính và theo kịp đại quân." Hoàng Phụng Thế phiền chán nói.
"Thuộc hạ tuân lệnh." Tên tùy tướng thở dài nhận lệnh, quay voi trở về.
Mấy tên thuộc tướng xung quanh đều chứng kiến tất cả. Nhìn bóng dáng ủ rũ quay đi của tên tùy tướng, kẻ đồng tình thương hại, kẻ lại khinh bỉ giễu cợt, mừng thầm khi người gặp họa, cho rằng trước ba quân mà ngang nhiên chống đối chủ tướng, thật không biết sống chết.
"Đi thôi, tiếp tục theo ta xông lên. Thật phiền, mất hết thời gian." Hoàng Phụng Thế thúc giục, tiếp tục đuổi giết quân Chiêm.
……
"Tha cho tôi… tha cho tôi… hức… tôi còn mẹ già." Một tên lính Chiêm không cẩn thận ngã lăn ra đất. Chưa kịp bò dậy thì quân Việt đã ập đến. Hắn ôm đ���u nức nở xin tha, hắn chính là tên lính trẻ đứng trước trận khi nãy, không biết bằng phép màu gì mà vẫn sống được đến bây giờ.
Không có câu trả lời nào cho hắn, chỉ có những đường đao mũi giáo lạnh lùng xuyên qua thân thể hắn. Máu tươi, đau đớn kéo đến. Muốn kêu lên nhưng chẳng thể thành lời, cổ họng hắn đã bị phá tan. Phút cuối đời, hắn nhớ đến tuổi thơ, đến người mẹ già tần tảo, nhớ ngôi nhà nhỏ nơi đất Huệ. Tại sao lại thành ra thế này, tại sao phải có chiến tranh? Đau quá, lạnh quá. Mẹ ơi, mẹ ở đâu rồi? Sao tự dưng trời tối mịt thế này, chẳng thấy gì hết...
Cảnh như vậy diễn ra khắp chiến trường. Quân Việt trong cơn khát máu, không quan tâm đến hàng binh, mặc kệ già trẻ lớn bé, tất cả đều bị giết sạch, không ai sống sót. Mọi lời cầu xin khoan thứ đều vô dụng, vì lính Việt đâu có hiểu tiếng Chiêm, mà dù có hiểu cũng mặc kệ. Chẳng phải khi xưa quân Chiêm qua Đại Việt cũng có hiền lành gì cho cam đâu? Chiến tranh mà, đừng nói đến đạo đức...
Sau khi đuổi thêm mấy dặm, quân Việt đã thực sự thấm mệt. Quân Chiêm thì tứ tán, chẳng còn lại bao nhiêu, nên giờ muốn đuổi tận giết tuyệt thì khó, buộc phải chia quân đi lùng sục.
"Anh Nghĩa ơi, mệt quá anh ơi, nghỉ thôi, chân em không chạy nổi nữa." Một tên lính kêu tên đội trưởng của mình.
"Ừ, tao cũng mệt quá. Rã rời hết cả chân rồi. Trời đất, khát ghê." Tên đội trưởng mồ hôi nhễ nhại, máu me loang lổ, vừa xoa mồ hôi vừa nói.
"Thôi nghỉ một lát đi mấy ông ơi, bọn Chiêm chạy xa rồi. Đuổi cũng không kịp đâu. Nghỉ tí đi."
"Ờ, mệt lả. Đánh đấm từ sáng, đói cồn cào. Bao giờ mới được ăn đây."
"Nghỉ tí. Đi nhặt nhạnh xem bọn Chiêm này có chút bạc nào không."
Quân Việt dần dừng bước, ngã trái ngã phải, có kẻ nằm luôn ra đất để nghỉ lấy sức. Kẻ khác thì lục lọi xác quân Chiêm, thậm chí cả xác đồng đội cũng không tha, xem có vớ được thứ gì béo bở không. Hàng ngũ hỗn loạn từ lúc truy đuổi tàn quân Chiêm giờ lại càng rối hơn, mấy vạn người đứng lộn xộn, kéo dài cả dặm.
……
"Đại soái. Mời ngài uống nước." Một tên thân binh mang bầu nước đến cho Hoàng Phụng Thế, lúc này đang mệt mỏi nằm dài trên bành voi.
"Tốt. Đưa đây, khát quá. Mới chạy một lát mà mỏi hết cả người." Phụng Thế tiếp bình nước, không thèm để ý hình tượng, tu ừng ực, nước chảy đầy ra ngực.
"Giờ quân ta làm gì đây đại soái?" Tên kia hỏi.
"Nghỉ ngơi tí rồi gom lính lại. Đợi hậu quân đến, ăn một bữa no nê, rồi kéo thẳng đến Ly côi. Ta đoán quân Chiêm giờ đang co rúm trong đó hết rồi."
"Vâng."
Đúng lúc này mặt đất chấn động dữ dội, từ đằng xa, mấy chục kỵ binh hớt hải phi ngựa chạy lại.
QUÂN CHIÊM ĐẾN! QUÂN CHIÊM ĐẾN! QUÂN CHIÊM TẤN CÔNG!!! Kỵ binh vừa chạy như bay vừa hô hào cho binh lính đang nghỉ ngơi biết. Cùng lúc đó, từ phương xa, bụi đất bay lên mù mịt. Từ cánh rừng hai bên, hàng trăm voi chiến lao ra, đâm thẳng vào đội hình lính Việt.
"AAAAA… BỌN CHIÊM PHẢN CÔNG! NHANH LÊN, ĐỨNG DẬY, CẦM LẤY VŨ KHÍ, PHÒNG THỦ!" Một tên đô trưởng bật ngay dậy hò hét, bỗng…
"Phựt… AAAA…" Một ngọn lao bay đến, xuyên phá lớp giáp sắt ở ngực, đóng đinh hắn lên ngay cái cây gần đó. Máu theo thân lao ào ạt chảy ra, miệng hắn đầy máu và vụn nội tạng. Hắn muốn nói thêm gì đó nh��ng không thể, tắt hơi, đầu rũ xuống, xác vẫn đóng đinh trên cây.
"AAAA… CHÂN TAO… CHÂN TAO… ĐAU QUÁ… ANH ƠI CỨU EM… AAAA!" Tên khác gần đó bị lao găm giữa đùi, nằm lăn ra đất kêu đau đớn, hắn thậm chí còn không bò đi được.
Tượng binh Chiêm đã lao vào đội hình quân Việt bắt đầu tàn sát, y hệt cái cách quân Việt tàn sát quân Chiêm hồi sáng.
Quân Việt tan tác, hàng ngũ hỗn loạn, binh tướng mệt mỏi, làm sao có thể là đối thủ của quân Chiêm được. Thảm cảnh của quân Chiêm khi nãy nay ứng vào quân Việt, khắp nơi là tiếng la hét, kêu khóc cùng chém giết. Những người lính Việt, tay chân gần như bất động vẫn cố gắng vung chiến đao, lao vào hỗn chiến. Các cung thủ, tên đã hết từ bao giờ, ném cung rút dao ra mà chiến. Không có đao thì nhặt vũ khí ven đường Chiêm quân bỏ lại, không có nữa thì cục đá hay cành cây cũng tận dụng được, miễn sao giết được người là dùng. Vậy đấy, quân Việt tuy mỏi mệt, không có trận hình gì nhưng vẫn dũng mãnh hơn đám lính Chiêm hồi sáng, dù không tốt đẹp gì cho cam, nhưng ít nhất cũng không nghiêng về một phía tàn sát hoàn toàn.
Ba quân binh sĩ còn đang anh dũng chống trả thì lúc này Hoàng Phụng Thế đã bị dọa vỡ mật. Hắn đâu biết chiến trường thay đổi nhanh đến vậy, quân Chiêm từ đâu mà tới, chẳng phải đã bị đánh tan rồi ư? Đầu óc hắn nhất thời không hoạt động được. Khi nãy hắn dẫn quân đi đầu thì nay được đặc biệt "chiếu cố", quân Chiêm ngày càng nhiều đổ dồn về phía hắn. Thân binh vất vả chém giết hòng cản lại chúng.
"Đại soái! Đại thế đã mất, mau lui binh!" Một tên phó tướng cưỡi ngựa chạy lại.
"Đúng vậy, mở đường máu lui thôi, nếu không chúng ta sẽ bị vây chết ở đây mất." Tên thị vệ trưởng nói, hắn vừa chém bay đầu một tên lính Chiêm chạy lại, máu tươi bắn tung tóe lên mặt mà hắn cũng chẳng thèm lau đi. Vừa nói, hắn vừa nâng khiên lên cản được một mũi tên bắn lén, đuôi tên vẫn còn rung bần bật.
"Còn binh lính…" Hoàng Phụng Thế hoàn hồn nói.
"Kệ thôi. Ai chạy được thì chạy. Túm tụm lại chỉ có nước chết." Tên thị vệ tiếp tục khuyên can.
"Mạng của Đại soái là quý nhất, vạn quân dễ kiếm, tướng giỏi khó tìm. Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đốt. Bây giờ chúng ta rút về tìm Ly tướng quân, có viện binh mới có thể phản công lại." Tên phó tướng khác khuyên can, hắn cũng đang vất vả chống lại đợt tấn công điên cuồng của lính Chiêm.
"Được rồi. Rút lui đi." Hoàng Phụng Thế thở dài nói rồi trèo lên ngựa. Lúc chạy trốn thế này, ngựa là lựa chọn tốt nhất. Voi tuy to nhưng chậm, lại là bia ngắm cho quân Chiêm, có khi bị bắn thành cái sàng cũng nên. Cứ cưỡi ngựa cho chắc ăn, vừa nhanh vừa mạnh. Chiêm quân cũng không có mấy kỵ binh, đuổi cũng không kịp.
"RÚT LUI! TOÀN QUÂN RÚT LUI!" Lệnh rút lui được hô hào, tiếng tù và thê lương vang lên từng hồi báo cho binh lính biết. Trống trận thì do quá nặng và chậm đã bị bỏ lại phía sau khi truy đuổi quân Chiêm, xe nỏ cũng bị bỏ lại tương tự.
"Rút thôi anh em. Nhanh nhanh!" Một tên đội trưởng hô hào lính của mình, nhanh chóng lùi lại phía sau. Quân Chiêm ngày càng đông và hung hãn, nếu còn trụ thêm thì bọn hắn sẽ bị nhấn chìm hết.
"Chạy! Chạy nhanh đi!"
Quân Việt vắt hết sức mình, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía sau. Nhiều người thậm chí còn vứt bỏ cả gươm giáo, khiên giáp để chạy cho nhanh.
Binh bại như núi đổ. Giá mà lúc ấy chịu khó tổ chức trận hình phòng thủ, lui về từng bước thì có phải hay hơn không? Quân Chiêm khó tiến công, quân ta lại tiện bề lui lại. Thế nhưng, nhờ có cái lệnh rút lui tai hại kia, giờ đây ai có mệnh người ấy chạy, xô đẩy lẫn nhau mà chạy. Không ít kẻ xấu số đã chết vì bị dẫm đạp. Hỡi ôi, khi nãy hùng dũng oai vệ là thế mà giờ đây thì như chó nhà có tang.
Hàng ngũ tán loạn, gươm giáo vứt đầy đường, quân Việt biến thành những con dê non bất lực, chờ Chiêm quân tàn sát. Chạy trốn, đưa lưng về phía kẻ thù, dại dột, không có cái dại nào bằng. Vứt bỏ binh khí thì lấy gì để chống lại khi quân Chiêm đuổi kịp?
"AAAA… CỨU TAO… ĐỪNG BỎ TAO!" Một người lính Việt không may bị xô ngã, hốt hoảng cầu cứu nhưng đồng đội của hắn đã chạy đi xa rồi. Chưa kịp đứng dậy thì một bàn chân đã dẫm ngay vào mặt hắn, gãy nát cái mũi, máu me đầm đìa. Tên dẫm hắn cũng trượt chân ngã xuống, lập tức bị loạn binh dẫm thành thịt nát.
Không ít người đang chạy thục mạng thì bị tên từ phía sau xuyên thủng người, hay bị lao sắc bén găm xuống đất. Nhiều kẻ chưa chết hẳn, nằm bất lực kêu rên, hoặc khóc lóc tỉ tê… Thế nhưng không có sự thương hại nào dành cho bọn hắn cả. Chỉ có những ánh mắt xót xa nhưng bất lực của quân Việt, hay ánh mắt lạnh lùng hả hê của người Chiêm, hoặc thê thảm hơn là bị gót chân voi khổng lồ giẫm nát.
Khắp chiến trường là cảnh đuổi giết, quân Việt chạy thục mạng, quân Chiêm đuổi sát ngay sau. Chân nặng như chì, nhiều người không chạy nổi nằm lăn ra đất. May mắn thì được đồng đội dìu lên chạy cùng, còn đen đủi thì chỉ có nước phó mặc cho số phận.
"Aaaa… chân tao…" Một tên lính Việt đen thui đang chạy bỗng lăn ùynh ra đất, bắp chân hắn bị một mũi tên găm phải, máu chảy đầm đìa.
"Thằng Đen! Dậy mau em! Lên đây tao cõng! Nhanh lên! Bọn Chiêm đuổi đến nơi rồi!" Tên bạn nối khố của hắn dù rất sợ hãi nhưng vẫn dừng lại để cứu bạn.
"Nghĩa ơi. Tao không đi được, chạy đi mày, chạy nhanh đi. Mày còn sống trở về thì nhờ mày chăm sóc mẹ tao… Chạy đi!" Thằng Đen đẩy tay bạn ra, hô hét.
"Không, Đen, lên đây tao cõng!" Thằng Nghĩa vẫn cố níu lấy bạn.
"Tổ sư cha mày. Chạy đi! Nhanh. Chạy đi!" Tên Đen quát.
Có tên lính khác chạy qua thấy Nghĩa chần chờ bèn tiện tay kéo hắn chạy cùng.
"Nhớ chăm mẹ giùm tao!" Đen hét theo.
"Tao sẽ!" Nghĩa vừa chạy vừa hét lại, nước mắt loang lổ trên khuôn mặt non nớt đầy đất và máu.
"Cảm ơn mày, bạn tao." Đen thì thào, với tay vồ lấy ngọn giáo bên cạnh, hắn muốn kéo theo một tên Chiêm xuống địa ngục cùng mình, phần nào giúp bạn hắn có thêm cơ hội sống sót.
Hắn nằm lẳng lặng ở đó. Chẳng bao lâu bọn bộ binh Chiêm chạy đến, thấy "xác" thằng lính Việt cũng chẳng quan tâm mà chạy qua. Bỗng…
"Phập… Aaaa… ư…" Ngọn giáo bên cạnh "cái xác" bỗng lao ra đâm thủng bụng tên đội trưởng. Tên kia gục ngay xuống đất, máu chảy ào ào.
"Mẹ nó, giả chết! Chém chết nó!" Bọn bên cạnh bất ngờ, hoảng sợ, vừa điên tiết, liên tục đâm lao chọc giáo, băm chém thằng lính Việt giả chết. Chẳng bao lâu sau, thằng Đen đã bị chém thành bãi thịt vụn, thế nhưng một bàn tay của h���n vẫn nắm chặt ngọn giáo.
Biết bao cảnh thê lương, đau lòng đã diễn ra khắp chiến trường. Liệu sẽ có bao nhiêu quân Việt có thể sống sót trở về quê hương?
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.