Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 39: . Tàn sát.

Cách thành Ly Côi một trăm dặm, một dải đồng bằng ven biển màu mỡ hiện ra với đất đai phì nhiêu, cây cối tươi tốt, cùng nhiều thôn xóm của người Chiêm sinh sống. Thế nhưng, chính trên cánh đồng ấy, hai đội quân đã dàn trận đối mặt nhau. Quân số đông nghìn nghịt che kín cả núi đồi, những vạt lúa non vừa mới nhú đã bị dẫm nát dưới bước chân người và voi trận. Tiếng trống trận, tiếng tù và thổi, ngựa hí voi rống vang vọng cả một góc trời. Trên vạn dặm không trung không một bóng mây, chỉ có từng đàn quạ đen sà xuống lượn vòng, chờ đợi một bữa tiệc máu.

Phía quân Chiêm, binh lính già yếu, gầy gò, quần áo tả tơi, vũ khí đủ loại: giáo, gươm, cung,... đứng lộn xộn, chen chúc, chẳng hề có chút đội hình nào, nói gì đến trận pháp. Thoạt nhìn, không ai có thể ngờ đây lại là quân đội của vương quốc từng bốn lần công phá thành Thăng Long. Chẳng lẽ Chiêm Thành đã suy đồi đến mức này sao? Có lẽ trông ổn nhất là đội tượng binh gồm một trăm thớt voi đứng đầu trận tuyến, nhưng thực chất cũng chẳng khá hơn là bao. Số lượng tuy đông nhưng dễ nhận thấy đó đều là những chiến tượng già yếu, mình đầy thương tích, có con gãy cả ngà. Chúng không có giáp, không có mũ, trên lưng chỉ cõng một quản tượng cùng một cung thủ, một giáo binh, thậm chí nhiều con còn không có gùi chở lính. Quả thực, quá khác xa đội chiến tượng hùng dũng từng dày xéo đất Việt thuở nào. E rằng Champa đã thực sự suy bại rồi!

Về phần đội hình quân Đại Việt, tuy không thể nói là hoàn hảo nhưng chắc chắn ổn định hơn hẳn quân Chiêm. Ít nhất, binh lính đều là những thanh niên trai tráng, khỏe mạnh. Năm vạn quân lính được chia thành các khối khác nhau: dẫn đầu là tượng binh, tiếp đến là cung thủ cùng chiến cụ, rồi trường thương binh và lính cầm đao kiếm. Hai bên cánh là vài trăm kỵ binh sẵn sàng chờ lệnh, ở giữa thỉnh thoảng có kỵ sĩ cưỡi ngựa qua lại để truyền hiệu lệnh. Từng khối quân sóng vai đứng cạnh nhau, trông vô cùng khí thế. Tuy binh lính không phải ai cũng được trang bị giáp trụ nhưng nhìn chung, trang phục và khí giới của họ tinh tươm hơn quân Chiêm rất nhiều. Bởi lẽ, phía bên kia, áo quần còn rách vá chằng vá đụp kia mà. Thế nhưng, đội hình quân Việt cũng chưa thật sự hoàn hảo. Hai vạn lính cũ phía sau còn đỡ, ít nhiều từng kinh qua trận mạc nên hàng ngũ chỉnh tề, áo quần ngay ngắn hơn. Chứ ba vạn tân binh ở phía trước thì quả không dám khen tặng chút nào: đứng lung tung lộn xộn, tuy chưa đến mức phá tan khối quân nhưng cũng không thể coi là một trận tuyến. Nếu bị giáp công, đội quân này rất dễ vỡ nát, rối loạn. Cũng đành thôi, tân binh mới mộ, huấn luyện được bao nhiêu đâu. Vừa nhập ngũ đã phải hành quân sang đất Chiêm rồi. Ai sống sót qua trận này ắt sẽ thành tinh binh. Nhưng... biết có bao nhiêu người sống sót qua trận này đây?

...... "Đại soái, đã bày xong trận." Một tên lính liên lạc cưỡi ngựa chạy đến bên chân voi hội báo. "Tốt! Xuất quân, tiêu diệt bọn ăn mày Chiêm cho ta!" Hoàng Phụng Thế quát. "RÕOOO!!!!" Chúng tướng xung quanh đồng thanh trả lời. "ẦM... ẦMMM... TÙUUUUU... TÙUUUUU..." Trống trận vang lên càng mãnh liệt, tù và rúc liên hồi từng đợt dài. Hiệu lệnh tấn công đã phát, quân Đại Việt dậm bước tiến tới.

Hoàng Phụng Thế ngồi trên lưng voi, nhìn từng đoàn quân theo lệnh mình lướt ra mặt trận mà lòng hân hoan khôn xiết, hào khí ngút trời. Trận này chắc thắng. Uy danh của hắn sẽ vang khắp Đại Việt, người Chiêm nghe tên hắn sẽ kinh hồn bạt vía, trẻ con phải nín khóc. Tiếng thơm sẽ lưu truyền muôn đời, tên hắn sẽ được ghi vào sử sách, để con cháu đời sau mãi mãi tưởng nhớ. Phụng Thế không khỏi tự mãn.

Quả nhiên tình báo không sai lầm. Sau khi thất trận ở Đại Việt, Chế Bồng Nga chôn thây nơi sa trường, Chiêm Thành liền lâm vào nội chiến triền miên, quốc lực suy yếu, mười phần không còn một. Nhìn binh lính Chiêm, đông đến sáu bảy vạn mà già yếu, rối loạn, vũ khí thiếu thốn, cùn rỉ. Không biết đây có phải là số đàn ông cuối cùng của Chiêm Thành hay không. Hahaha, nếu vậy thì càng tốt. Đàn bà Chiêm cứ để lính của ta lo liệu, ai mà ngại thêm vài cô vợ. Còn ca cơ, vũ nữ người Chiêm thì khỏi phải bàn. Làn da bánh mật, thân hình rắn rỏi ấy, mới nghĩ thôi đã thấy cương cứng.

Trận chiến còn chưa bắt đầu mà tướng soái đã nghĩ đến chuyện hưởng lạc. Chiến trường vốn thiên biến vạn hóa, chưa tiêu diệt được địch quân cuối cùng, chưa hoàn thành mục đích thì ai biết hươu chết về tay ai, chớ nên chủ quan khinh địch. Biết bao anh hùng hào kiệt trong đời đã chôn thây vì khinh địch. Mới mấy chục năm trước đây thôi, vua Duệ Tông phá được cả Đồ Bàn còn chết vì khinh địch, huống hồ Hoàng Phụng Thế hắn là ai mà tự tin đến vậy? Ngay cả một tướng nhỏ cũng chưa tính đến. Sao lại có thể tự tin mù quáng như thế?

"QUÂN VIỆT TỚIIII!!!!" Một tên lính Chiêm la hoảng, chân tay run rẩy. Y mới mười bốn mười lăm tuổi, vắt mũi chưa sạch đã phải cầm đao ra trận. "CHẠY ĐI! Chúng ta không thắng được đâu, chúng đông quá, mạnh quá!... Chạy nhanh đi còn kịp!" Một tên khác hoảng loạn xoay người bỏ chạy. Quân Chiêm xung quanh y dao động, chùn bước, có mấy kẻ cũng đã xoay người muốn chạy theo.

"Phựt..." Một tiếng chém sắc lẹm vang lên, thủ cấp của kẻ hô chạy bay lên giữa trời, kéo theo vệt máu thê lương cùng khuôn mặt đầy sợ hãi, tuyệt vọng. Binh lính xung quanh đứng chết trân, không ngừng run rẩy nhưng không ai còn dám bỏ chạy.

"THẰNG NÀO DÁM CHẠY, TAO CHẶT BỎ ĐẦU!" Một tên tướng cưỡi ngựa hung tợn nói. Cây đao trên tay y máu vẫn đang nhỏ từng giọt, như hăm he đe dọa lũ hèn nhát trước mặt. "Quân bay đâu, rút đao ra. Thằng nào dám chạy hay chống lệnh, chém hết cho tao!" "RÕ!!!!" Đám thân binh hét lớn, đồng loạt rút đao khỏi vỏ, hung dữ nhìn chằm chằm vào đám lính bình thường kia, như nhìn một đám dê chuẩn bị làm thịt. Lưỡi đao dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sắc lạnh rợn người.

"CÒN CHẾT TRÂN Ở ĐẤY LÀM GÌ! NHANH Đ���NG VÀO VỊ TRÍ! MUỐN ĂN CHÉM À!" Tên tướng lại hét. Binh lính xung quanh hốt hoảng xoay mình đứng lại chỗ của mình. Không ít kẻ đã tè ra qu���n, sợ đến vỡ mật.

"LŨ NGU! BỌN CẦM GIÁO ĐỨNG TRƯỚC! BỌN CUNG THỦ ĐỨNG SAU! NHANHHH!" Quân Chiêm chầm chậm chuyển động, hàng ngũ vốn đã rối loạn nay càng trở nên tan tác. Lúc này, quân Việt đã áp sát. Binh lính rệu rã, nhiều tên còn nhỏ tuổi đã bật khóc thút thít, cảnh tượng càng thêm thê lương.

...... "TƯỢNG BINH XÔNG LÊN!!!!" "HHHHÚUUUU..." Quản tượng thúc mạnh, voi đau đớn rống lên, càng thêm điên cuồng. Quản tượng điều khiển chúng lao thẳng về phía quân Việt. Trăm thớt voi cùng chạy, mặt đất rung lên từng hồi như động đất, bụi bay mù mịt. Khung cảnh hùng tráng ấy khiến đám quân Chiêm theo sau cũng vững tin thêm đôi chút.

...... "CHIẾN TƯỢNG ĐỊCH ĐẾN. TƯỢNG BINH DẠT SANG HAI CÁNH. CUNG THỦ, GIƯỜNG NỎ, CHUẨN BỊ!" Voi chiến quân Chiêm vừa chuyển động, phía quân Việt đã lập tức ứng đối. Mấy chục thớt voi đồng loạt dạt sang hai bên, để lộ cung thủ cùng giường nỏ phía sau. Cung thủ Đại Việt không dám chậm trễ, lập tức lắp tên giương cung. Giường nỏ ầm ầm kẽo kẹt khởi động, từng mũi tên lao sắc lạnh được lắp vào, ngắm thẳng chiến tượng quân Chiêm.

"PHÓNGGGGG!!!!" "PHIUUUUU... PHIUUUU..." Cung thủ buông tay, giường nỏ mở chốt, tên lao tua tủa phóng thẳng lên trời, nhằm hướng Chiêm quân mà đến.

"TIẾP TỤC! KHÔNG ĐƯỢC DỪNG LẠI! CHUẨN BỊ PHÓNG ĐỢT HAI!" ......

Chiêm quân đang trên đường lao tới bỗng thấy trời tối sầm. Tượng binh, cung thủ trên lưng voi ngẩng đầu nhìn lên, nghẹn họng. Khung cảnh hùng vĩ này có lẽ cả đời họ cũng không muốn chứng kiến lần thứ hai: trên trời, mưa tên của quân Việt đen kìn kịt, dày đặc hơn cơn mưa rào mùa hạ, che kín cả ánh mặt trời và... chúng đang chuẩn bị đổ ập xuống đầu quân Chiêm.

"KHÔNGGGGG!!!!" "CHE KHIÊN! CHE KHIÊN!" "ẦMMMM... ẦMMMM RÀOOO... RÀOOO... PHỤT... PHẠPP... AAAAA... HÚUUUUUU..."

Không kịp nữa rồi! Mưa tên đã ập xuống. Hàng vạn mũi tên đen kìn kịt, che kín mặt trời, trút thẳng xuống đám chiến tượng đang điên cuồng lao về phía trước. Người gào thét thảm thiết, voi rống lên đau đớn, tiếng tên găm vào thịt, tiếng hét thê lương của những kẻ trước khi chết tạo nên bản giao hưởng kinh hoàng nhất của địa ngục.

Trước khi vũ khí nóng ra đời, mưa tên là ác mộng đối với bất kỳ đợt xung phong nào trên chiến trường. Ngay cả những kỵ sĩ Pháp bọc giáp kín người còn phải tắt nắng khi gặp mưa tên từ trường cung quân Anh, huống chi binh lính quân Chiêm, đến một manh giáp sắt cũng chẳng có. Thảm cảnh kinh hoàng có thể dễ dàng mường tượng ra. Voi da dày thịt béo, dăm ba mũi tên hay giáo thì không đáng kể, nhưng cả trời mưa tên thì lại khác. Các yếu điểm của voi như đầu hay mắt sẽ không thể tránh khỏi, và số phận của đám voi chiến không được bọc giáp của quân Chiêm cũng chẳng khá hơn là bao.

Đợt mưa tên thứ nhất gần như tiêu diệt cả trăm thớt voi chiến già yếu của quân Chiêm. Cả bãi đất trống chi chít đuôi tên, tên đen găm kín mặt đất. Xác voi nằm la liệt, tên ghim như nhím, máu chảy ròng ròng. Số phận của quản tượng cùng lính trợ chiến xấu số cũng chẳng khá hơn: kẻ bị tên bắn chết, người bị voi đè chết, không ai có thể thoát thân.

Đợt tên qua đi. Chỉ những thớt voi chạy sau cùng đám bộ binh là thoát chết, nhưng chúng cũng kinh hồn bạt vía, sợ cứng người, chân như bị chôn xuống đất, không sao nhúc nhích nổi. Và đón đợi chúng là đợt mưa tên thứ hai từ phía quân Việt. Cung thủ Việt sau đợt tên thứ nhất đã nhanh chóng tiến lên và tiếp tục bắn thêm một đợt nữa.

Đợt này do khoảng cách xa hơn nên hiệu quả không cao. Tên đa phần đều bắn trước trận tuyến quân Chiêm, chỉ có dăm ba kẻ "ăn ở thất đức" mới bị tên găm trúng. Một vài tên trúng chỗ hiểm chết ngay lập tức, một vài tên khác thì chỉ bị thương, lăn lộn dưới đất gào thét, khóc lóc, kêu đồng đội cứu giúp... Nhưng đồng đội của chúng cũng chẳng giúp gì được. Mưa tên tuy không trúng trực tiếp nhưng cả trời tên lao dày đặc đã dọa phá lá gan bọn lính này. Đó còn chưa kể những mũi lao do giường nỏ phóng ra với lực mạnh hơn, bay thẳng vào đội hình Chiêm quân, gây ra vô số cái chết. Mũi lao uy lực mạnh mẽ, xuyên qua một người chưa hết lực, vẫn tiếp tục lao đi găm thêm vào kẻ phía sau mới thôi. Không ít mũi lao xuyên qua hai ba người lính Chiêm như xâu thịt nướng. Nếu may mắn thì chết luôn khỏi đau đớn. Có những kẻ bị đâm xuyên qua bụng hay phần mềm, chưa chết hẳn nhưng bị ghim lại với nhau, máu me, mảnh vụn nội tạng ồng ộc tuôn ra, tràn ngập mặt đất. Những kẻ bị xiên thì khóc lóc kêu thét, thống khổ không tả xiết, không khác gì bị tra tấn dưới mười tám tầng địa ngục. Quân Chiêm lúc này gần như tan vỡ, không ít kẻ mất kiểm soát phần dưới, cứt đái vãi ra cả quần nhưng không ai buồn quản.

"ẦMMM... ẦMMM..." "GIẾTTTTTT!!!!!" "HÚUUUUU....."

Đúng lúc này, đại quân Việt ồ ạt lao đến. Hàng vạn người, ngựa, voi chiến xung phong. Mặt đất chấn động như muốn nứt ra, trên trời mưa tên vẫn vần vũ gầm thét gặt hái những sinh mệnh yếu ớt của người Chiêm. Thế trận không thể nào chống đỡ.

"RẦMMM... HÚUUUUU... AAAAAA GIẾTTT......"

Tượng binh của Đại Việt đã lao vào đội hình Chiêm quân, bắt đầu cuộc đồ sát. Không có tượng binh chống đỡ, không có cung thủ hay trường thương binh hữu hiệu ngăn cản, cũng chẳng có dũng sĩ liều chết nào. Chỉ còn mấy vạn binh già tướng yếu như thịt cá trên thớt, mặc quân Việt chặt chém tàn sát. Ngay cả những quân đoàn Lê dương La Mã mạnh mẽ, tinh nhuệ còn bị voi quật cho gần chết, huống chi binh tàn tướng bại của người Chiêm.

Mỗi bước voi đi qua, mỗi đợt vung vòi, quật ngà là một lính Chiêm ngã xuống. Người bị quật bay thẳng lên trời, xương cốt đứt nát, phun máu mà bay. Kẻ bị voi dẫm, thân hình không còn nguyên vẹn, nát bét như bãi thịt nhão kinh tởm. Kẻ bị ngà đâm lòi ruột, còn mắc trên đó, gào thét thống khổ theo từng nhịp voi đi, máu thấm ướt người.

Hai mươi mấy chiến tượng còn lại của quân Chiêm bị tản ra khắp nơi, bị hai ba voi chiến Đại Việt vây đánh. Những thớt voi già yếu làm sao chống lại được mấy thớt voi trẻ khỏe, hung mãnh, lại được bọc giáp mây kín mít? Số phận của chúng đã được định đoạt ngay khi va chạm. Chỉ một cú húc thôi cũng đã khiến chúng nghiêng ngả, không còn sức phản kháng. Con nào chưa bị vây thì được giường nỏ của Đại Việt "chăm sóc đặc biệt". Trong tình cảnh này, không có thảm nhất, chỉ có thảm hơn. Không ít quản tượng đã chết, nằm vắt vẻo trên lưng voi. Những con voi không còn được quản chế ấy hốt hoảng lao ra ngoài trận, chạy xa khỏi cái địa ngục trần gian này. Con người quá đáng sợ, trước đã vậy, nay còn đáng sợ hơn gấp bội!

"GIẾTTTTT!!!!!!!" Chỉ một lúc sau, bộ binh tiến đến tham chiến, tham gia cuộc đại đồ sát quân Chiêm. Khi đến gần, nhìn thấy cảnh tượng địa ngục trần gian này, đám tân binh dù hung hăng cũng không khỏi sợ đến vỡ mật. Kẻ nhát gan thì đái cả ra quần, nôn thốc nôn tháo. Kẻ gan dạ nhất cũng mặt mày trắng bệch. Đám lão binh từng trải thì khá hơn đôi chút, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao. Cảnh tượng kinh khủng đến vậy, không phải dăm ba lần tham chiến là có thể quen được.

"KHỰNG LẠI LÀM GÌ! XÔNG LÊN! GIẾT HẾT LŨ CHIÊM!!!!" "GIẾTTTTT!!!!!"

Lúc này, tác dụng của các quan quân trở nên rõ ràng. Họ kịp thời khích lệ, giúp binh lính lấy lại tinh thần, cầm chặt vũ khí xông lên... Chẳng mấy chốc, thú tính trong người binh lính thức dậy, họ lao vào cuộc chém giết, tận hưởng bữa tiệc máu và sắt, triệt để giải phóng phần "con" trong mình.

Với việc bộ binh quân Việt tham chiến, quân Chiêm triệt để tan vỡ, dày xéo lên nhau mà tháo chạy. Không ít kẻ ngã xuống, không bao giờ đứng dậy được nữa, bị đồng đội dẫm nát thành thịt nhão.

Cuộc đồ sát kéo dài cả tiếng đồng hồ. Khắp nơi là máu chảy, chân tay cụt lủn, vũ khí đứt gãy. Xác người la liệt khắp chốn, cả Việt lẫn Chiêm nhưng đa phần là của quân Chiêm. Máu từ thi thể chảy ra ướt đẫm mặt đất, tụ thành những huyết trì giữa chiến trường, mà xung quanh từng dòng suối máu đổ về, róc rách chảy. Chắc hẳn sông Nại Hà nơi cửu tuyền cũng hình thành như vậy đó.

"GIẾT... GIẾT HẾT QUÂN CHIÊM... KHÔNG ĐỂ TÊN NÀO SỐNG SÓT! ĐUỔI THEOOOOOOO!"

Suốt cả giờ chém giết, quân Việt đã sớm mệt mỏi nhưng lại càng thêm điên cuồng. Con thú được phóng thích ra vẫn chưa thỏa cơn khát máu...

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free