(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 38: . Nhập Chiêm.
Đại quân tiến thẳng qua thành Thuận Hóa, tiến vào đất Chiêm và đóng quân. Ngày hôm sau, thủy quân cũng từ cửa biển tiến vào hội hợp. Cả Hoàng Phụng Thế và Lê Quý Ly đều chẳng hề bận tâm đến thành Thuận Hóa, dĩ nhiên càng không biết đến những thay đổi to lớn của tòa biên thành này. Hoàng Phụng Thế thì khỏi phải nói, với chức tước cao sang, danh gia vọng tộc, mấy đời sinh sống ở chốn kinh kỳ, y nào lạ lẫm gì cái thành cô quạnh nơi biên ải này, huống chi mấy tháng trước nó còn vừa bị phá tan hoang, nào có gì đáng để bận tâm hay dừng chân. Vũ Đại Hải dù có đến tận Hoành Sơn quan tiếp đón hắn cũng chỉ là tiếp lấy lệ, chỉ là một tên tướng tép riu, mang tiếng Trấn Phủ Sứ nhưng có tiếng mà không có miếng, chẳng đáng để hắn coi trọng hay hạ mình tiếp đón.
Còn Lê Quý Ly, lần trước y đã từng đóng quân ở thành Thuận Hóa rồi, chẳng có gì lạ lẫm cả. Thành trì cũ nát, nhà cửa rách nát xập xệ, ở còn không thoải mái bằng trên soái thuyền. Vũ Đại Hải cũng coi như một nhân vật tài năng, đáng tiếc hắn không có thế lực hay quan hệ gì trong triều, lại là bộ hạ của Khát Chân. Mang tiếng tướng trấn thủ biên quan nhưng binh tướng lèo tèo mấy ngàn người, chẳng có giá trị để lôi kéo hay kết giao. Lê Quý Ly lại đi thuyền vào, cũng chẳng có cơ hội mà gặp mặt.
Có thể thấy, đám đại quan chốn kinh thành này, đất Thuận Hóa hay Vũ Đại Hải đều không thèm để mắt đến, ít nhất hiện tại là như thế. Trong mắt họ, Vũ Đại Hải là tướng trẻ, mới đến đây chưa tròn năm, chưa có căn cơ vững chắc. Thuận Hóa lại nghèo, dân chúng ly tán, không có giá trị gì đối với họ trong cuộc tranh giành quyền lực nơi triều đường. Vậy nên họ cũng chẳng mấy coi trọng, chỉ phân cho hắn chức hộ quân tải lương là ổn rồi, vừa hay tận dụng ba ngàn lính của hắn.
……..
Đất Huệ, vốn là dải đất màu mỡ của người Chiêm, có dòng sông Dịu êm đềm chảy qua nay đã bị quân Việt chiếm cứ. Trại lính kéo dài hàng dặm với lều bạt, phông trại, bao quanh bởi lớp rào gỗ dựng tạm chẳng mấy kiên cố. Đây là nơi đóng quân tạm thời của quân viễn chinh Đại Việt trên đất Chiêm, mới dựng chưa được một tuần, còn rất lộn xộn, chưa đâu vào đâu. Nếu lúc này Chiêm quân bất ngờ tấn công thì chỉ có nước tan tác, nhưng vì có tới mấy vạn quân Đại Việt đóng giữ, quân Chiêm cũng chẳng dám manh động.
Khắp trại, binh lính tụm năm tụm ba, đánh bạc, tán phét, áo mũ xốc xếch. Nhiều người còn ở trần, thì cũng phải, nắng tháng năm đâu phải thứ dễ chịu gì, khoác thêm lớp giáp da hay giáp sắt nữa thì chỉ có nước chết nóng. Xét về tình thì có thể chấp nhận được, ngày thường ở nhà muốn làm sao thì làm, nhưng ở trong quân kỷ luật thì không thể như vậy. Các đội tuần tra cũng đi lại lộn xộn, chẳng ra thể thống gì. Quân đội trên đất địch mà kỷ luật lỏng lẻo như vậy quả là hỏng bét, thế mà quan tướng, giám quân vẫn chẳng hề đả động, cứ mặc kệ. Haizzz…
Giữa trại, trong trướng lớn nhất, những nhân vật cốt cán nhất của quân viễn chinh ngồi chè chén bàn bạc. Dĩ nhiên không có Vũ Đại Hải rồi, hắn còn đang trên đường tải lương, dù có ở trong trại cũng chưa chắc có được chỗ ngồi tại đây.
"Lê Phó soái, ngài nghĩ sao về đề nghị của ta?" Một tên trung niên, dáng người cao lớn béo tốt buông chén rượu xuống hỏi.
"Phụng Thế Đại soái đã nói vậy thì được thôi. Tôi, Ly, sẵn sàng mang thủy quân tấn công Yre (một cảng của Chiêm)." Lê Quý Ly nhàn nhạt đáp lời.
"Haha, tốt lắm, khi nào thì quân của tướng quân có thể xuất phát?" Phụng Thế mặt mày hớn hở hỏi.
"Ngay ngày mai, không chậm trễ nửa khắc."
"Tốt. Ta cũng sẽ dẫn quân vượt sông Dịu để chiếm Ly Côi (một biên thành lớn của Chiêm). Tướng quân đừng để ta thất vọng."
"Mong vậy, hẹn tướng quân dưới thành Đồ Bàn."
Lê Quý Ly nâng ly rượu lên nói.
"Tốt. Tốt. Hẹn gặp ở Đồ Bàn, bắt sống vua Chiêm." Phụng Thế sảng khoái cười, uống cạn ly rượu... nhưng nếu nhìn kỹ, ánh mắt y chẳng hề có ý cười, mà chỉ ánh lên từng đợt hàn quang lạnh lẽo...
"Xin mời Đại soái cứ tiếp tục, tôi xin phép cáo lui để điểm quân." Quý Ly uống hết chén rượu, đứng lên cáo từ.
"Tướng quân cứ đi, mong sớm nhận được tin thắng lợi từ ngài."
"Cáo từ."
Nói rồi, Lê Quý Ly cùng thân tín thuộc hạ quay lưng bỏ đi, không hề ngoảnh lại. Trong trướng, Phụng Thế và các thuộc hạ im lặng một lúc, chờ cho Lê Quý Ly đi hẳn, họ mới tiếp tục chè chén, bàn mưu tính kế. Nhưng rốt cuộc họ bàn tính những gì thì chẳng ai hay. Quân lính canh gác xung quanh đều là thân binh của y, canh phòng cẩn mật, đến một con muỗi cũng khó lòng lọt qua.
Lê Quý Ly về soái thuyền, hạ lệnh thuộc hạ điểm quân, chuẩn bị lương thảo, khí giới, cất giữ nước ngọt, tất bật như sắp sửa lâm vào đại chiến. Khi thuộc hạ đã rút hết, y mới quay vào phòng.
"Hãy nói với hắn: cá đã vào rọ."
Đi ngang qua cửa, Lê Quý Ly khẽ nói với tên thân binh đứng gác. Tên lính cúi đầu, lập tức đi ngay. Ngay lập tức, một tên lính khác đến thay thế vào vị trí vừa bỏ trống, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
…..
Thành Ly Côi, một biên thành của Champa. Từ khi hay tin quân Đại Việt xâm lấn, hàng vạn đại quân từ khắp vương quốc đã lục tục kéo về đây. Tòa thành nhỏ bé nơi biên giới này không thể chứa nổi đội quân khổng lồ ấy, binh lính phải dựng trại đóng quân bên ngoài thành. Lều trại kéo dài hàng dặm, thanh thế vô cùng lớn. Nếu trinh sát Đại Việt có mặt ở đây hẳn cũng phải há hốc mồm kinh ngạc, chỉ nhìn số lều trại thôi đã dễ chừng mười vạn đại quân. Chẳng phải nói Chiêm Thành vừa thất trận ở Đại Việt lại nội chiến, quân lực hao hụt, hư không sao?
"Chựa… chựa…"
Một bóng đen cưỡi ngựa từ rừng lao ra, phi thẳng về phía doanh trại. Kỵ sĩ toàn thân được bao bọc bởi bộ đồ đen, mặt cũng che kín, chỉ để lộ đôi mắt đen nhánh, lạnh lùng.
"GIƯƠNG TÊN! CHUẨN BỊ!" tên thập trưởng hét lớn.
Ngay từ khi ngựa chưa tiến ra khỏi rừng, trên đài cao, cung thủ Chiêm Thành đã phát hiện. Không nói một lời, hàng chục mũi tên sắc bén đã chĩa thẳng vào tên kỵ sĩ đang lao tới, chỉ cần một lệnh, đảm bảo tên kia sẽ bị bắn thành nhím. Cung thủ Chiêm Thành xưa nay vốn không phải hạng hiền lành.
Ngay khi vừa lọt vào tầm ngắm của cung thủ, tên kỵ sĩ đã cảm thấy một luồng sát khí lạnh toát sống lưng. Hắn lập tức rút cờ lệnh, vội phất lên. Lá cờ màu xanh lá, ở giữa thêu ba đóa hoa đại. Hắn ra sức vẫy, cốt để người trên đài nhìn thấy rõ.
Cung thủ trên đài cao quả nhiên thấy rõ, đây là lệnh kỳ chỉ dành cho cận vệ của đức vua.
"Giữ vững tay cung. Chớ lơi lỏng. Nếu hắn có chút manh động, cứ hạ sát, không phải sợ." Tên thập trưởng nói rồi, vội vàng leo xuống đài.
Lúc này kỵ sĩ đã đến gần, ngựa vừa dừng hắn lập tức nhảy xuống, rút ra tấm kim bài, ném cho tên thập trưởng. Hắn dùng một thứ tiếng Chiêm chả ra Chiêm, chả ra Việt mà nói.
"Đưa ta đi gặp đức vua."
"Rõ!" Tên thập trưởng chụp được kim bài, vừa nhìn suýt nữa thì vỡ mật. Lệnh bài khắc đồ án của Hoa Đại, một tổ chức mật thám nhận lệnh trực tiếp từ nhà vua, chuyên thu thập thông tin và xử lý những kẻ bất kính với ngai vàng. Kẻ chết dưới tay bọn này không dưới vạn người, tiếng xấu lan xa, một thập trưởng nhỏ bé như hắn nào dám dây vào.
"MỞ CỬA! ĐỂ VỊ ĐẶC SỨ VÀO!" Tên thập trưởng hét lớn. Cánh cửa gỗ nặng sau lưng hắn từ từ hé mở, cung thủ trên đài cao hiểu ý, thu tên lại.
Tên kỵ sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm, bị mấy chục mũi tên chĩa vào chẳng phải cảm giác dễ chịu gì. Chỉ cần một mũi tên lỡ tay thôi là hắn cũng đành chầu Diêm Vương, không thể đùa cợt được. Cung thủ Chiêm Thành nổi tiếng thâm độc, chuyên bôi thuốc độc vào tên.
Cửa mở, kỵ sĩ vọt ngay vào, binh lính tuần tra hai bên vội vã tránh đường, văng vẳng tiếng chửi bới.
"Mù à! Trong doanh trại mà dám phóng ngựa lung tung. Coi chừng ông cho một giáo!" Một tên lính suýt bị ngựa húc phải gầm gừ.
"Im mồm lại kẻo nó nghe thấy! Nó là người của Hoa Đại đấy. Mày cảm thấy sống đủ lâu rồi thì cứ oang oang lên!" Tên thập trưởng bước vào, nói.
"Mẹ nó! May đại ca nhắc sớm, tí nữa thì em chửi độc hơn. Nó mà nhớ mặt thì không biết sống được mấy ngày!" Tên lính nghe đến cái tên Hoa Đại thì run bắn, không dám hó hé thêm lời nào, vội quay sang đóng lại cửa trại.
……..
"Bẩm báo! Có quân tình khẩn cấp trình lên đức vua!" Một tên lính hầu đứng ngoài hét lớn.
"Cho vào." Từ bên trong trướng, một tiếng nói rõng rạc vang lên.
Cửa trướng vén lên, tên kỵ sĩ áo đen lúc nãy từ bên ngoài bước vào.
"Chủ nhân của ta có một phong thư muốn gửi ngài." Tên kỵ sĩ vẫn dùng cái giọng tiếng Chiêm lơ lớ của mình để nói, không quỳ, chỉ hơi khom người rồi đưa thư. Dẫu sao hắn cũng không phải người Chiêm, cần gì phải quỳ trước vua Chiêm.
"Được rồi. Ngươi lui xuống đi." Người đàn ông trung niên mặc bộ giáp vàng hoa lệ phất tay nói.
Tên kia cúi chào rồi đi thẳng ra khỏi trướng, lên ngựa chạy một mạch khỏi trại, biến mất vào màn đêm.
Vua Chiêm cau mày trầm tư nhìn bức thư. Nếu Vũ Đại Hải ở đây, hắn sẽ không thấy xa lạ gì. Vua Chiêm bây giờ chính là La Ngai, thân tướng của Chế Bồng Nga, cũng là kẻ đã mang phần lớn binh lính Chiêm chạy thoát khỏi tay Khát Chân.
Nói đến La Ngai, hắn không phải hạng người hiền lành gì. Vua vừa mất đã muốn tiếm ngôi. Suốt từ trận Hải Triều đến nay, hắn liên tục mang quân giao chiến với các con của Chế Bồng Nga để tranh đoạt ngai vàng. Vừa mới yên được chưa bao lâu thì quân Đại Việt lại kéo tới, thật bất hạnh. May mà lần này quân Việt cũng chẳng thực sự quyết tâm và đồng lòng, nếu không thì Chiêm Thành cũng khó lòng giữ vững.
Y ngưng mắt nhìn sa bàn trước mặt hồi lâu, như thể đã quyết định điều gì đó. Y cho gọi các tùy tướng vào. Bên trong trướng, vua và các tướng quân Chiêm bàn bạc rất lâu, đến gần sáng mới trở về. Ngay sau đó, quân Chiêm bắt đầu hành động.
…….
Cùng lúc này, tại trại quân Đại Việt.
"TRUYỀN LỆNH! NHỔ TRẠI! CHUẨN BỊ XUẤT PHÁT!" Võ quan cưỡi ngựa đi khắp doanh trại, la hét thông báo lệnh của Đại soái cho binh lính.
"Oái! Cuối cùng cũng nhổ trại. Ở đây mấy hôm mà mốc cả người ra rồi." Một tên lính cởi trần đi ra từ trong lều, vừa ngáp vừa nói với bạn mình.
"Không biết sắp đánh đấm thế nào đây. Nghe nói quân Chiêm hung hãn lắm." Tên khác đáp lời.
"Bọn hung hãn chết hết cùng với vua của nó, làm mồi cho cá ở Hải Triều rồi. Mấy thằng còn lại toàn là bọn phế vật."
"Mày nói thì hay lắm. Quân nó yếu ớt thế mà phá kinh đô ta đến bốn lần, không thể coi thường được đâu."
"Bố khỉ thằng nhát chết! Tao nghe mấy vị đại quan nói, bên Chiêm đánh nhau tranh ngôi loạn cả lên từ năm ngoái đến giờ, chết khối người, lính đói còn da bọc xương, chẳng đánh đấm gì được đâu."
"Nó nói phải đấy, cái đất Huệ này nghe đâu bảo trước giàu lắm, giờ thì sao, mình đi cả trăm dặm có gặp lấy một bóng người nào đâu? Làng mạc thì rách nát, cháy nham cháy nhở, người thì chẳng biết trôi dạt về đâu hết rồi, tao đoán chúng nó tự giết nhau hết rồi." Một tên lính khác chen vào nói.
"Mẹ mấy thằng này còn đứng tán phét! Dọn đồ nhanh lên còn đi!" Tên đội trưởng không biết từ xó xỉnh nào chạy ra quát tháo. Ngày thường chết mất xác ở đâu, hôm nay lại năng động trách nhiệm lạ thường.
"Ơ này, cứ từ từ anh ơi! Đi đâu mà vội mà vàng? Mà vấp phải đá, mà quàng phải dây? Đã có đứa nào dọn đâu anh, mình cứ từ từ làm, tướng quân cũng không giục gấp mà."
"Thôi thôi, mấy bố lý do lý trấu nhiều chuyện lắm. Dọn cho nhanh đi rồi muốn nói gì thì nói, tao cũng chẳng quản."
"Rồi rồi, đâu sẽ vào đó. Thịt chó sẽ có mắm tôm, không thiếu, không chậm chút nào."
Những cảnh tượng như thế diễn ra khắp doanh trại quân Đại Việt. Lính cũ thì dềnh dàng, tân binh thì chẳng biết đâu vào đâu nên cứ ỳ ra. Quân thế này mà cũng dám mang đi đánh nhau, ai cho Hoàng Phụng Thế cái sự tự tin như vậy? Liệt tổ liệt tông trên trời mà nhìn thấy đội quân ba lần phá Mông Nguyên nay trở thành ra thế này, không biết có đội mồ sống dậy hay không nữa.
Truyện này thuộc về truyen.free, vui lòng ghé thăm để đọc thêm những chương thú vị khác.