Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 37: . Đại quân xuất phát.

Hạ tuần tháng tư, Vũ Tiến mang đội thuyền về đến Thuận Hóa. Sau khi nghỉ ngơi được một tuần lễ, hắn lại lên đường đi qua Tân Đảo. Lần này, Đại Hải quả thật đã bán cả nhà cả cửa để mua đồ cho hắn mang đi. Lương thực, thạch thủy chất đầy lương thuyền là điều khỏi phải bàn; ngoài ra còn có đồ sắt, khí cụ, rau muối, bất cứ thứ gì có thể mang đi đều được chuẩn bị đầy đủ. Đáng tiếc là hắn xin thêm quân nhưng Đại Hải không thể điều động, bởi Thuận Hóa đang cần gấp, Tân Đảo đành phải đợi sau vậy. Tuy nhiên, Vũ Tiến cũng không về tay không. Đại Hải đã cho hắn mang đi hai vạn dân chúng, hầu hết đều là thanh niên trai tráng, trai đơn gái chiếc, hoặc mới lập gia đình, chưa con chưa cái, không có cha mẹ già cần phụng dưỡng. Với số người đông và lượng lương thực lớn như vậy, mười chiếc thuyền không đủ. May mắn là Phú Béo kịp thời quay về một chuyến, mang thêm hai tọa thuyền, cộng thêm thuyền của thương đội, vừa đủ để chở hết người sang Tân Đảo.

Không lấy được thêm lính, Vũ Tiến cũng không hề lo lắng. Có thêm hai vạn dân, quá nửa là tráng đinh, thì không sợ không có quân. Qua Tân Đảo, đánh nhau với đám thổ dân cầm gậy gỗ, tân binh vẫn có thể dùng được, tiện thể luyện quân luôn. Đã vậy, tướng quân còn cho phép chiêu mộ người từ đám nô lệ chèo thuyền và thổ dân tham gia quân đội, dùng làm bia đỡ đạn, chẳng gì tốt hơn. Chỉ cần hứa cho tự do, chúng quả nhiên nô nức tham gia tuyển quân, lập được vài ngàn quân Lê dương không hề khó.

Muốn xưng bá châu Á thì chỉ riêng người Việt là không đủ. Đến đầu thời nhà Hồ, dân số mới chỉ trên dưới năm triệu người. Có thể nói là đất rộng người thưa, khu vực Vịnh Bắc Bộ còn chưa khai phá hết, chứ nói gì đến việc xưng hùng xưng bá. Dĩ nhiên là qua nghìn năm phát triển, những khu vực đồng bằng màu mỡ hay vị trí địa lý thuận lợi thì tổ tiên ta cũng đã khai phá hết rồi; nói chưa khai phá hết là chưa khai phá triệt để như thời hiện đại mà thôi. Hiện đại, Việt Nam có hơn chín mươi triệu dân, sống trên mảnh đất hình chữ S hơn ba trăm nghìn ki-lô-mét vuông. Khu vực đồng bằng ven biển coi như đã khai phá triệt để, còn vùng núi thì chưa, vẫn còn nhiều khó khăn…

Tại sao Trung Quốc lại hung hăng đến vậy? Chủ yếu là do họ đông người, giết mãi không xuể. Dân du mục dù mạnh mẽ đến đâu, chỉ cần bén mảng vào Trung Nguyên cũng bị đồng hóa hết, chẳng trách tộc đàn ít, văn hóa không phát triển. Đặc biệt là thời phong kiến, chiến tranh với vũ khí lạnh, người càng đông, nước càng mạnh, lãnh thổ sẽ càng rộng (có thế mới nuôi nổi dân). Càng đông, tuyển mộ l��nh càng nhiều. Địch thủ dù mạnh đến đâu cũng phải chịu thua. Hai đánh một không chột cũng què, mà một trăm đánh một thì còn đánh đấm gì nữa. Kể cả khi đánh thua, đất bị chiếm thì vài trăm năm sau cũng đồng hóa hoàn toàn quân xâm lược, lúc đó lại biến họ thành người của mình. Phải nói, việc đồng hóa, người Hán làm rất xuất sắc.

Đại Hải biết rằng người Việt vào thời điểm này không đông, muốn xưng hùng xưng bá ở châu Á vẫn chưa đủ, nên phải có nhiều sắc dân khác cùng chiến đấu, dưới sự lãnh đạo của người Việt. Vậy nên, các quân đoàn Lê Dương thật không thể tốt hơn. Đế chế La Mã hùng mạnh như vậy mà còn thu nạp người man di (Germanic, Gaul,...) vào các quân đoàn, cớ gì người Việt lại không làm vậy?

Khốn nỗi là quân Lê dương không phải cứ muốn lập là được. Ít nhất phải tìm được nguồn mộ lính, rồi đến việc trả lương, hứa hẹn cấp quốc tịch... rất lằng nhằng, rắc rối và cần thời gian. Nguồn mộ lính lý tưởng của Đại Hải là các dân tộc thiểu số miền núi quanh Thuận Hóa, ít nhất họ đã chung sống cùng người Việt nhiều năm, biết tiếng Việt và có đôi nét hiểu biết về người Việt, lại có chút tiếp xúc với Đại Hải qua việc buôn bán muối. Nhưng giờ vẫn chưa làm được, chẳng qua là Thuận Hóa vẫn còn nghèo.

Nhưng Tân Đảo thì khác, thổ dân thì đi bắt là được, nô lệ thì tốn chút tiền để mua. Đại Hải cho phép Vũ Tiến lập trước mấy doanh quân Lê dương, dùng làm bia đỡ đạn để dò đường và trấn áp các bộ lạc bản xứ, lấy kinh nghiệm. Sau này khi đã thành thạo thì mở rộng. Hiện tại quân Lê dương bên Tân Đảo không cần trả công, chỉ cần bao ăn no là đủ. Quá ổn thỏa. Đám nô lệ chèo thuyền, không ít tên trước đây là cướp, sức chiến đấu chẳng kém cạnh chút nào. Dân bản xứ thì quanh năm săn bắn, chiến đấu theo đội hình thì chưa chắc mạnh nhưng được cái hung hãn. Những tên hung hãn mà không nghe lời thì đã giết hết từ trước rồi, không phải lo.

Việc Tân Đảo cứ thế giải quyết, lần này Lê Toàn cũng đi qua, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Quan trọng bây giờ là trận chiến Đại Việt-Chiêm Thành sắp tới.

Đêm khuya tĩnh mịch, cả tòa thành đã chìm vào giấc ngủ sâu nhưng thư phòng Đại Hải vẫn sáng đèn. Hắn trầm ngâm nhìn tấm bản đồ Đại Việt trên bàn.

“Hắc Thủy, Thăng Long có động tĩnh gì chưa?”

Đại Hải cất tiếng hỏi, phá vỡ sự tĩnh lặng. Nhưng trong phòng lúc này chỉ có một mình Đại Hải ngồi đó, không thấy bóng người khác…

“Đại quân đã di chuyển. Bộ binh theo Hoàng Thế Phụng, thủy binh do Lê Quý Ly dẫn đầu, ước chừng qua tuần là đến Hoành Sơn,” từ góc tối căn phòng, một giọng khàn khàn khẽ vang lên.

“Có bao nhiêu người?”

“Phía triều đình phao tin có hai mươi vạn đại quân nhưng thực chất chỉ có năm vạn lính chiến cùng hai vạn thủy binh, hai trăm năm mươi chiến thuyền. Ngoài ra có năm vạn dân phu tải lương.”

“Không ít đâu. Chất lượng thế nào?”

“Lính của Hoàng Thế Phụng mang theo quá nửa là tân binh. Còn Lê Quý Ly mang đi là tinh nhuệ, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao. Lần này đại quân mang theo nhiều hỏa khí, toàn bộ đặt trên thuyền chuyển vào trong.”

“Hừm. Được rồi. Ngươi lui đi.”

“Rõ.” Trong góc tối đã không còn ai ở đó nữa. Người kia rời đi mà không để lại bất kỳ tiếng động nào, nhẹ tựa cơn gió.

Đại Hải vẫn ngồi đó suy tư về trận chiến sắp tới. Chỉ là một cuộc chinh phạt đơn thuần, hay còn ẩn chứa âm mưu quỷ kế nào? Với đội quân mạnh mẽ như vậy, cớ sao lại dễ dàng bại trận trên đất Chiêm đến thế? Do chủ quan ư?

Tháng năm tới, mới tờ mờ sáng, gà chưa kịp gáy mà mặt trời đã lên cao. Ánh nắng dịu dàng ấm áp tràn ngập sức sống của mùa xuân đã rời đi tự bao giờ, nhường chỗ cho cái nắng chói chang như thiêu đốt của mùa hạ. Những cơn gió Lào lầm lũi vượt dãy Trường Sơn, từng đợt từng đợt thổi xuống, mang theo cái khô hanh, nóng nực đến với Đại Việt, bỏ lại tất cả sự mát mẻ, ẩm ướt bên đất Lào. Mặt đất như hỏa lò, không khí tưởng chừng như không còn hơi nước, vạn vật thiếu sinh cơ, oằn mình chống lại cơn khát. Nhiều cây non không chịu nổi đã chết khô cong queo. Đó cũng là quy luật tự nhiên, kẻ yếu thì khó tồn tại trong lúc khó khăn.

Giữa cái nắng chang chang đó, một đoàn quân lầm lũi tiến tới, kéo dài cả chục dặm, bụi bay ngợp trời. Binh lính ai nấy đều mỏi mệt, mồ hôi nhễ nhại, môi khô khốc. Thi thoảng lại có người ngã khuỵu xuống bất tỉnh, đồng bạn phải hì hục cáng lên, đổ cho chút nước từ bao da đã sắp cạn mới hồi sức lại, rồi cắn răng cắm mặt đi tiếp.

Mặt đất bỏng rát như muốn rán chín những đôi chân trần chai sạn này.

“Nóng quá! Quỷ tha ma bắt cái xứ này, bao giờ mới tới nơi đây?” Một tên lính cởi trần trùng trục, mặc cho nắng gắt thiêu đốt làn da, vừa mệt mỏi ôm cây cờ vừa hỏi.

“Còn lâu lắm mày ơi. Nghe đô trưởng nói còn trăm dặm nữa mới tới Hoành Sơn quan,” tên bên cạnh thở hổn hển nói. Tấm giáp da của hắn đã cởi ra từ bao giờ, buộc vào cán giáo mà gánh. Hắn cũng cởi trần, người đen thui đầy mồ hôi.

“Lâu quá mà không được nghỉ. Đi thêm nữa tao chết mất. Nắng gắt quá.” Tên kia càu nhàu, lấy tay quệt mồ hôi cho khỏi vào mắt, nhưng vô ích, tay hắn cũng đầy mồ hôi, chỉ có thêm chứ chẳng bớt được chút nào.

“Mới đi chưa được nửa canh giờ. Bỏng chân quá, giá mà có đôi guốc gỗ thì êm biết mấy.” Tên bên cạnh đáp, vừa đi vừa xuýt xoa. Chân hắn vốn cũng chai hết rồi, đi đường thì "êm" như đi giày, nhưng mặt đất nóng rát quá.

“Gớm, mày lại có tiền mua guốc. Mà có mua được cũng chẳng đi được, phiền lắm, lại cứ cạch cạch, đi chân đất cho mát.” Tên kia dè bỉu.

“Tao thiếu gì tiền, nhưng mày nói đúng, guốc đi trong nhà thôi chứ đi mấy chục dặm đường thế này, được mấy bước thì hỏng. Phí tiền. Đôi giày vải của nhà quan tốt hơn.” Tên cầm giáo mặt ướt áo nói.

“Thôi, đi giày chỉ tổ thối chân. Nghe tao, chân đất là tốt nhất, vừa bền, vừa không tốn tiền.”

“Mẹ, cái thằng nhà quê này.”

“Mày với tao cùng quê đấy. Ở đấy mà sĩ diện. Úi, thằng Đá ngất kìa, dìu nó mau!” Tên cầm cờ vội la lên, chạy đến đỡ thằng Đá đồng hương, say nắng ngã chổng vó ra đằng trước.

“Đây, uống chút đi, uống tí nước vào tỉnh ngay. Mẹ nó chứ, nắng gì mà nắng quá, có để ai sống không!” Tên cầm giáo lôi túi nước ra, từng chút từng chút rót vào miệng tên Đá. Tay hắn hơi vụng, có chút nước đổ ra ngoài. Nhìn số nước đổ ra đất mà hắn không khỏi tiếc rẻ. Hắn "ừng ực" nuốt khô từng ngụm, không biết bao giờ mới lấy được thêm nước nữa, trong túi cũng chẳng còn đến lưng.

Tên Đá uống lấy uống để mấy ngụm lớn, cũng hồi sức lại, cảm ơn hai thằng đồng hương rồi lục đục bò dậy mà đi tiếp, dù hắn cũng rất mệt rồi. Haizz, nhưng không đi theo đại quân thì ở lại chỉ có đường chết. Lạ nước lạ cái, biết kiếm đâu ra lương ăn nước uống, e rằng chẳng sống nổi qua ngày mai. Ba tên lại lầm lũi đi, không mở miệng nói chuyện hay than vãn nữa, tiết kiệm sức, tiết kiệm nước.

Đi thêm nửa canh giờ nữa, đoàn quân đã mệt mỏi không chịu nổi, số người say nắng ngất xỉu càng lúc càng nhiều.

“Tướng quân, cho binh sĩ nghỉ thôi, nắng độc quá, đi tiếp sợ sẽ có người chết mất.”

Một tùy tướng thân mặc giáp sắt, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả áo ngoài, cưỡi ngựa đến gần xe của Hoàng Thế Phụng mà nói. Ngay cả y, người đang cưỡi ngựa trên đường trường cũng thấy mệt rã rời không tả xiết. Bộ giáp sắt cứ như cái chảo rang vậy, sắp nướng chín người y đến nơi rồi.

“Được rồi, kiếm chỗ cho đại quân nghỉ ngơi. Đến chập tối đi tiếp. Nắng quả là gắt thật.” Một giọng trung niên từ trong xe vọng ra. Y ngồi trong xe ngựa mát, không biết ngoài trời nắng đến mức nào, nhưng chính y cũng cảm nhận được cái nóng gay gắt. Nghỉ ngơi chút cũng tốt, xuống xe hoạt động chân tay cho đỡ mỏi.

“ĐẠI QUÂN ĐI ĐẾN CÁNH RỪNG PHÍA TRƯỚC HẠ TRẠI NGHỈ NGƠI! CHIỀU TỐI ĐI TIẾP!” Mấy tên lính liên lạc cưỡi ngựa chạy dọc đoàn quân, vừa đi vừa kêu lớn.

“Úi, sắp được nghỉ rồi, cố gắng thêm chút nữa anh em ơi! Tao nhìn thấy bờ sông đằng xa rồi đấy, đến đó tha hồ mà uống nước.” Một tên đô trưởng quay lại đốc thúc đám lính của mình. Hắn còn mặc mỗi manh áo vải, bộ giáp sắt được phát cũng đã cởi ra từ bao giờ, đóng bao mà gánh.

Đoàn quân như được bơm máu, bước đi cũng nhanh hơn, chả mấy chốc mà đã đến bìa rừng. Lệnh nghỉ vừa ban ra, cả lũ ném hết vũ khí, kéo nhau ra sông, lao cả xuống nước uống lấy uống để. Thế mà chẳng ai ngăn lại, thật là dại dột, vừa đi nắng về, mồ hôi nhễ nhại như thế mà nhảy xuống sông, coi chừng chết bất đắc kỳ tử. Không có kiến thức thật đáng sợ, chết còn không biết tại sao mình chết. Không biết hôm nay có bao nhiêu lính Đại Việt phải bỏ mạng oan uổng tại đây.

……

Cùng lúc đó, bên ngoài Biển Đông, một đội thuyền chiến khổng lồ đang từ từ tiến đến, dễ chừng hàng trăm chiếc, lớn nhỏ đủ cả. Lớn nhất là cổ lâu thuyền, dài cả chục mét, cao chót vót; rồi đến những phúc thuyền rắn chắc; còn thuyền mông đồng thì lướt qua đầu sóng mà đi.

“Sắp tới Thuận Hóa chưa?” Một người trung niên, dáng người cao lớn, đôi mắt nhỏ hẹp gian ngoan, đang nằm trên ghế thái sư mà lười biếng hỏi. Y mặc bộ áo bào bằng lụa mỏng, thoáng mát.

“Bẩm tướng quân, nếu thuận gió thì ba ngày nữa sẽ tới.” Tên tùy tướng bên cạnh, giáp trụ hiên ngang, cúi mình cung kính đáp.

“Hừm, không lâu lắm. Chớ quên thúc giục bọn chèo thuyền đừng lười biếng kẻo lỡ việc quân.” Lê Quý Ly dặn.

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free