(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 22: . Khải hoàn.
Thấm thoát, một tháng đã trôi qua. Từ ngày có Trấn Phủ Sứ mới, thành Thuận Hóa đã thay đổi chóng mặt. Tường thành được tôn tạo, ngày càng cao lớn, vững chắc. Đường xá quét tước sạch sẽ, không còn cảnh cứt đái, rác rưởi bừa bãi như nhiều thành thị khác đương thời. Người đi đường tấp nập, thi thoảng lại xuất hiện dăm ba quầy hàng rong bán củi, gạo, dầu, muối và các vật dụng sinh hoạt hằng ngày. Không khí thương nghiệp phồn vinh đang dần trở lại với tòa cô thành ngày nào.
Trên đường phố, trẻ con tốp năm tốp ba chạy nhảy đuổi bắt nhau, mặt mày tuy có chút lem luốc nhưng tràn đầy vui sướng, và đặc biệt là béo tốt hơn xưa. Đúng vậy, chúng theo gia đình chạy nạn, vượt biết bao dặm đường, đi qua không biết bao làng mạc, phố thị của Đại Việt. Chúng từng được cưu mang giúp đỡ, cũng từng chịu cảnh kỳ thị xua đuổi. Có thể nói, mới mấy tuổi đầu vẫn còn thò lò mũi xanh, nhưng chúng đã trải đủ nhân gian ấm lạnh. Thế nhưng, những cái đầu nhỏ bé ấy làm sao hiểu được rằng cha mẹ phải làm quần quật suốt ngày dài, chắt chiu từng chút, nhịn ăn nhịn uống để dành cho chúng bát cháo loãng, miếng cơm cháy. Dù không hiểu biết gì, nhưng chúng cũng cảm nhận được đó là những ngày tháng khổ cực, khi trên mặt người lớn không một nụ cười, và bạn bè thì ngày một ít dần, không biết đã đi đâu. Thực ra, bạn bè chúng có lẽ đã ốm đau, đói chết dọc đường rồi. Chạy nạn cơ cực như vậy, người trưởng thành còn không chịu nổi, nói chi đến những đứa nhỏ và người già.
Thế nhưng, tất cả đã thay đổi. Kể từ ngày theo vị tướng quân oai vệ ấy, mọi thứ đều đổi thay. Chúng không còn phải lo bữa đói bữa no nữa. Dù chưa đến mức bữa nào cũng có cơm trắng, thịt thơm, nhưng cháo rau đã đặc hơn, thi thoảng còn có bữa cơm độn. Đến mùng một, ngày rằm, chúng còn được ăn cơm trắng, đôi khi có cả miếng thịt mặn. Ngày trước ở quê, phải đến tận ngày Tết mới có được miếng thịt. Giờ đây, đi theo tướng quân thật tốt. Từ lúc đến tòa thành to lớn này, ngoài việc phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa và trông em, chúng không còn phải làm gì mệt nhọc hay di chuyển liên tục nữa. Xung quanh ngày càng có nhiều bạn nhỏ, lại còn được ở trong nhà gạch khang trang. Trong cái đầu bé nhỏ của chúng, chỉ biết đi theo tướng quân là tốt nhất, không lo ăn lo uống, ngày ngày vui sướng.
Con trẻ còn nghĩ được như vậy, huống hồ người lớn. Đại Hải tướng quân không tiếc tiền lương nuôi sống họ, cấp ruộng cho họ làm ăn sinh sống, an cư lạc nghiệp. Họ còn nghe bọn lính kháo nhau rằng đó là lương riêng, tiền túi của tướng quân, chứ chẳng phải của triều đình. Ân tình này, biết sao cho đáp đền! Dân dĩ thực vi thiên! Đại Hải tướng quân tốt như vậy, là một đại thiện nhân, dù có phải bán mạng cho tướng quân cũng chẳng có gì hối tiếc. Nạn dân hốc hác, thẫn thờ ngày nào nay tràn đầy sức sống, ra sức làm việc, xây dựng gia viên mới của mình, cố gắng góp phần nhỏ bé báo đáp lại tướng quân. Các công việc như dọn đường, sửa thành, đào hào, đào kênh mương, chỉ cần tướng quân gọi một tiếng là mọi người sôi nổi bỏ dở công việc trong tay để vào giúp sức. Chuyện trốn phu dịch ư, tuyệt nhiên không tồn tại. Đã vậy, tướng quân còn bao cơm, cấp cho thóc gạo làm tiền công. Ân đức này, báo cả đời không xong.
Trên thành cao, nhìn vạn mẫu ruộng đang vào mùa trổ bông, một biển lúa xanh thẳm trải dài đến tận chân trời, Lê Toàn khẽ mỉm cười. Thuận Hóa ngày càng tốt đẹp, dân chúng ngày càng hạnh phúc hơn, trong đó có một phần không nhỏ công sức của hắn.
Thật ra, không chỉ một phần mà phần lớn công sức ấy đều thuộc về Lê Toàn. Đại Hải chỉ đưa ra phương hướng phát triển, còn việc thực hiện thì hoàn toàn dựa vào Lê Toàn. Tướng quân Đại Hải còn bận dẫn quân đi bình định phỉ tặc, nào có hơi sức mà lo được nhiều việc như vậy. Lê Toàn quả nhiên không làm Đại Hải thất vọng. Mấy ngàn dân cư cũ, lại thêm mấy vạn nạn dân do Đại Hải đưa đến, rồi hàng vạn người dân trốn chiến tranh chạy vào rừng núi nay cũng lục tục trở ra... tất cả đều một tay Lê Toàn sắp xếp. Cả ngày bận tối mặt tối mũi, nhưng Lê Toàn không một lời oán thán. Âu cũng là vừa khổ vừa sướng, khổ vì việc quá nhiều mà sướng vì tài năng được công nhận, khẳng định. Ai ngờ được vị chi huyện xa cơ lỡ bước ngày nào nay lại quản lý cả một trấn, một phủ. Những tên ác bá, quan tham từng hãm hại Lê Toàn ngày xưa, dù có nằm mơ cũng không thể ngờ hắn còn có cơ hội chuyển mình như vậy.
Năm đó mới làm quan, tràn đầy hạo nhiên chính khí, muốn giúp vua tề gia trị quốc bình thiên hạ, nhưng rồi lại bị hiện thực đánh trả, đánh cho tan nát. Vua thì lo xây lăng tẩm cung điện, chăm lo hưởng lạc; quan thì đấu đá vơ vét; ác bá thì ra sức hà hiếp dân lành. Không biết bao nhiêu bản tấu của Lê Toàn đều không nhận được hồi đáp. Hắn ra sức trấn áp bọn ác bá, chủ trì pháp luật, để rồi bị vu hại đày ra biên quan. Nếu không phải phúc lớn mạng lớn, thì có lẽ hắn đã chết tự bao giờ, còn đường công danh thì càng không cần nói tới.
Kẻ sĩ chết vì tri kỷ. Đại Hải tướng quân không màng hắn thân mang tội trạng mà vẫn tin dùng, trao cho quyền cao chức trọng. Cái đảm lược này, cái nhân nghĩa này, thiên hạ mấy ai sánh bằng… Mải mê suy nghĩ mông lung, Lê Toàn hoàn toàn không để ý đến một bóng đen đang tiến lại sau lưng.
“Anh Toàn, làm gì mà thất thần vậy!” “À, anh Tiến đấy hả. Anh tìm tôi có việc gì à?”
“Không có chuyện gì to tát đâu. Tôi đến phủ nha nhưng không gặp anh, nha dịch bảo anh lên tường thành nên tôi cũng theo lên xem thử. Ai dè anh mải mê suy nghĩ gì đó, tôi đến lúc nào mà anh chẳng hay biết.”
“Ha ha, không có gì đâu, chỉ suy nghĩ vẩn vơ chút thôi mà. Anh yên tâm, mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ chờ tướng quân về để mở tiệc tẩy trần. Đường cái trong thành tôi cũng đã cho người quét dọn sạch sẽ cả rồi.”
“Ừ, thành Thuận Hóa thật sạch sẽ, không khí cũng dễ chịu, đi lại thoải mái. Thăng Long dẫu phồn hoa hơn nhưng còn lâu mới sánh bằng.”
“Anh nói phải. Ngày trước, huyện thành nơi tôi cai quản cũng đầy rẫy cứt đái khắp nơi, ấy vậy mà chẳng mảy may quan tâm để ý gì. Kể cũng lạ. Tướng quân đường đường là võ tướng, lại tỉ mỉ quan tâm đến vấn đề này.”
“Ha ha ha, lúc trước hành quân, quân doanh tướng quân cũng yêu cầu sạch sẽ. Lúc đó bọn tôi còn tưởng tướng quân mắc bệnh sạch sẽ thái quá, nhưng không phải. Từ khi dọn dẹp sạch sẽ, sống trong quân doanh thoải mái hơn hẳn, không phải ngày ngày ngửi mùi xú uế gay mũi khó chịu, bệnh đau bụng đi ngoài cũng giảm hẳn.”
“Đúng vậy, mấy bệnh ghẻ lở cũng ít đi. Giờ thành Thuận Hóa ban ngày khó mà bắt gặp chuột chạy ngoài đường, trong khi Thăng Long thì khác… Thuận Hóa chắc hẳn là phủ thành sạch nhất Đại Việt mất thôi.”
“Không phải chắc, mà là chắc chắn. Tôi đi qua nhiều thành thị, nhưng không đâu sạch bằng nơi đây. À đúng rồi, trước đây tôi còn tưởng chỉ dùng phân Bắc để bón cho cây lúa mau lớn, ai ngờ rau củ hư thôi ủ lên cũng dùng được, tướng quân biết thật nhiều điều hay. Nhiều khi không nghĩ ngài ấy là tướng quân, cứ ngỡ là vị học sĩ nào của Quốc Tử Giám.”
“Trí tuệ của tướng quân chúng ta thật sự phi phàm.”
Cả hai bỗng im lặng, nhìn ngắm những thương đội đang nối đuôi nhau tiến về tòa thành. Dạo gần đây, tướng quân diệt trừ phỉ tặc mạnh tay, vùng Thuận Hóa bỗng trở nên yên bình lạ thường. Thành Thuận Hóa trở nên đông đúc, thương nhân từ các nơi lục tục kéo đến buôn bán, khiến tòa trọng thành nơi biên ải này từ từ trở lại phồn vinh như những ngày xưa cũ.
“Vũ Tiến này, anh thấy cái trí của tướng quân mình là ở chỗ nào?” “Sao tự dưng anh hỏi vậy?”
“Thành Thuận Hóa ngày càng phồn vinh, đất Thuận Hóa ngày càng yên ổn, dân các nơi hay tin đang đổ về đây ngày một nhiều. Tướng quân còn trẻ, lại không có họ hàng, thế lực trong triều. Tướng quân phát triển nhanh quá, tôi lo sẽ có hại cho người. Anh là võ tướng, không biết việc đấu đá giữa quan văn kinh khủng nhường nào đâu. Trong triều đình thế lực chồng chéo đan xen, sóng ngầm mãnh liệt. Khi ấy, tôi chỉ là một huyện lệnh nhỏ ở đất kinh thành mà cũng cảm nhận được cơn mưa gió bão táp của cuộc đấu đá ấy, không ít người cả nhà phải bêu đầu ở Ngọ Môn. Tướng quân nơi xa, thân cô thế cô lại nắm binh quyền trong tay, e là có kẻ sẽ để mắt đến, rồi bị cuốn vào vũng nước đục kia.”
“Haizzz, thời thế loạn lạc này, dân chúng thì khổ sở, mà quan trên thì chỉ lo đấu đá, vơ vét. Vua thì ham mê tửu sắc, chỉ lo xây lăng tẩm, đền đài. Ai lo cho dân, mà được vị quan phụ mẫu chăm lo cho bách tính thì lại sợ rơi vào vòng xoáy tranh quyền mà táng mạng. Đại Việt ta… haizzz… liệu có còn tồn tại được chăng? Bọn Ngô hăm he xâm lược, lũ Ai Lao cũng mài đao xoèn xoẹt chờ phân canh, mặt Nam cũng chẳng yên, tù trưởng miền núi cũng không phải đèn cạn dầu. Khó, khó quá anh ạ.”
“Ấy ấy, anh nói nhỏ thôi chứ. Tai vách mạch rừng, cẩn thận kẻo bêu đầu.”
“Anh Toàn, anh lo lắng gì vậy chứ. Ở đây là Thuận Hóa, chứ đâu phải Thăng Long. Từ lão giả 80 cho tới nhóc tì còn nằm trong tã, ai mà không mang ơn tướng quân. Kẻ nào dám phản, tôi giết cả nhà hắn!”
“Rồi rồi, nhưng chuyện bàn luận về vua, về nước thế này chỉ nên nói ở nơi phòng kín không người. Cẩn thận vẫn hơn anh ạ. Không chỉ an toàn cho tôi, cho anh, mà còn cả cho tướng quân nữa.”
“Anh nói phải. Tôi sẽ chú ý hơn.”
Vũ Tiến, Phạm Văn Võ, là những quan võ đầu tiên theo Đại Hải, bỏ Thăng Long phồn hoa mà chạy tới nơi "chó ăn đá gà ăn sỏi" này. Mọi kỳ vọng của họ đều ký thác lên vai vị tướng quân trẻ. Và Đại Hải quả nhiên không làm họ thất vọng. Nhìn đất Thuận Hóa thay đổi từng ngày, nhìn quân lính ngày ngày thao luyện, trang bị ngày càng tinh nhuệ hơn sau mỗi trận đánh – dù cho chỉ là những trận đánh thổ phỉ, họ vẫn biết mình không chọn sai người, tương lai tươi sáng đang ở phía trước. Nơi đây không có cường quyền trấn áp, người với người sống chân thành với nhau, ra sức lao động chiến đấu vì mục tiêu chung. Có được vị chủ tướng tài năng, người người tin phục, có thể nói đây là thiên đường nhân gian, trong khi khắp nơi đang chìm trong chiến tranh loạn lạc. Khi ở Thăng Long, việc đi theo Đại Hải với họ chỉ là một sự "thưởng thức". Nhưng qua nửa năm, họ đã trở nên tin phục và trung thành. Giờ đây, nếu Đại Hải phất cờ tạo phản, họ cũng vui lòng đi theo phò tá.
Những người tinh tường đều nhìn ra, từ khi vua Duệ Tông chết trận sa trường, Đại Việt khó mà vực dậy được, đặc biệt là khi thượng hoàng chuyên chính, lại tin dùng cả loạn thần tặc tử hãm hại vua. Ai biết thời thế sẽ ra sao, bo bo thân mình cũng chưa chắc đã thoát chết. Tất yếu sẽ có một đợt binh đao loạn lạc nữa để chấm dứt tình trạng suy yếu này của Đại Việt: một là phục sinh, hai là diệt vong. Ai biết được!
Từ xa, một thám báo phi ngựa tới. Vừa tới cổng thành, lập tức nhảy xuống ngựa, chạy đến báo tin cho Vũ Tiến. “Báo tướng quân! Trấn Phủ Sứ đã trở lại.”
“Tốt, ngươi lui xuống đi. Anh Toàn, đi nghênh đón tướng quân thôi nào.”
“Đi thôi!”
“Canh gác nghiêm chỉnh! Không được lơ là! Đừng để Trấn Phủ Sứ có ấn tượng xấu với binh sĩ thủ thành.”
Vũ Tiến quay sang hét lớn với binh lính đứng gác, hòng vực dậy tinh thần binh sĩ.
“Rõ!”
Chẳng mấy chốc, đằng xa xuất hiện đoàn quân đông đến hàng ngàn người, bụi bay ngợp trời. Đi đầu là trăm kỵ binh, dáng người cao lớn, oai hùng, trang bị tinh nhuệ. Đây chính là số thân binh tinh nhuệ nhất Đại Hải mang đến từ Thăng Long. Trải qua mấy tháng hành quân đánh trận, đám thân binh mà phần nhiều là lính mới này đã bớt đi vẻ hào hoa phong nhã của đất kinh kỳ, thay vào đó là sự phong trần của sương khói sa trường. Áo giáp vẫn sáng loáng như vậy, nhưng đã hằn thêm vài vết chém, xước của đao kiếm cung tiễn. Khuôn mặt bớt đi sự ngây ngô, non nớt; ánh mắt trở nên lành lạnh, như có như không sát khí.
Nói đến sát khí, đó là một thứ hư vô mịt mờ, khó mà giải thích cặn kẽ được. Ta có thể tạm hiểu là một loại khí thế, khí chất hay xuất hiện ở những người từng vào sinh ra tử nơi chiến trường hay chuyên chém giết. Sát khí xuất hiện khi họ có ý định giết người đối diện, hay đơn giản là từ thói quen đánh giết, luôn chú ý vào các yếu điểm của người đối diện như cổ, tim, hay đầu, tự tính toán làm sao để một kích tất sát. Những người mẫn cảm, khi bị nhìn như vậy sẽ cảm thấy rất không dễ chịu, khiến họ sợ hãi, lạnh s���ng lưng. Đó có thể hiểu là cảm nhận được sát khí, "ngửi" được mùi sát khí…
Trước cửa thành, hai bên đường ken đông nghẹt người. Trai gái, già trẻ háo hức chờ mong đoàn quân thắng trận trở về. Những binh lính này không phải ai xa lạ, đó đều là người thân của họ: là con trai của cặp vợ chồng già, là người chồng của thiếu phụ trẻ tuổi, là người cha của đứa con thơ…
Đại quân từ từ tiến đến, người ngựa như rồng, kiếm thương như rừng. Theo từng tiếng trống, là nhịp bước chân mạnh mẽ, đại địa như run rẩy dưới chân họ, khí thế ngút trời, cao đến tận mây xanh.
Không khí như cô đặc lại khi đại quân đến gần. Mọi tiếng nói chuyện ồn ào đều tắt đi, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của ngựa, tiếng áo giáp va vào nhau lách cách. Bách tính xung quanh không tự chủ được mà nắm chặt tay lại, hơi thở thô nặng, dòng máu nóng trong cơ thể sôi trào như muốn phá ngực mà ra, tim đập thình thịch. Đại Hải dẫn đầu đoàn kỵ binh đầu tiên tiến đến. Không ít người dân đây là lần đầu tiên trông thấy Đại Hải, người đã đưa họ đến vùng đất này, mang lại bình yên và sức sống mới cho Thuận Hóa, cho họ lương ăn, cho họ công việc nuôi sống gia đình.
“Tướng quân vạn tuế!”
“TƯỚNG QUÂN VẠN TUẾ!!!!!!”
Không biết ai là người đầu tiên hét lên, nhưng lập tức những người xung quanh đều đồng loạt hô vang. Không khí ấy lan tỏa, truyền nhiễm đến hết thảy người dân, binh lính, tất cả đều hét lên "tướng quân vạn tuế", như để phóng thích sự kích động tột cùng trong lòng.
Đại Hải mỉm cười nhìn tất cả, công sức hắn bỏ ra không hề đổ xuống sông xuống bể. Ít nhất nhân dân và binh lính đều biết ơn, ghi nhận công lao của hắn. Đại Hải giơ cao chiến đao, hét lớn:
“ĐẠI VIỆT VẠN TUẾ!!!!”
“TƯỚNG QUÂN VẠN TUẾ!!! ĐẠI VIỆT VẠN TUẾ!!!!!”
Tiếng hét vang vọng đến tận cửu thiên, phá tan mây xanh, chim bay trên trời hoảng sợ mà tứ tán. Tiếng hét vang vọng khắp tòa thành, cả dặm ngoài xa đều nghe thấy, nhiệt huyết sôi trào. Kích động, tự hào, kiêu ngạo là cảm xúc của mỗi người ở đây. Mấy tháng trước, họ còn già trẻ dắt díu tha hương cầu thực. Hôm nay, họ đã ở đây, sống trong ngôi thành to lớn vững chắc. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất đã có cơm ăn áo mặc, không phải lo cảnh màn trời chiếu đất, cảnh bị xua đuổi, hay binh đao loạn lạc. Con em họ đi theo tướng quân ra trận đánh giặc, bảo vệ quê hương mới, để họ có thể an tâm làm ăn, sinh sống. Không ít người đã nằm lại mãi nơi chiến địa, nhưng xác thịt họ hòa vào đất mẹ để đất nước trường tồn, linh hồn họ hòa vào núi sông, ngày đêm thủ hộ quê hương, gia đình.
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ bản gốc.