Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 21: . Đảo giấu vàng.

Hải âu kêu râm ran trên trời cao, sóng vỗ dồn dập vào thân tàu, gió biển mằn mặn tạt vào mặt những người lính đang đứng gác.

“Một...haiiii….mộttt….haiiii”

“Rùynh...rùynh….”

Theo từng nhịp trống và tiếng hô, những nô lệ dốc sức chèo mái, đưa chiếc phúc thuyền lướt qua đầu ngọn sóng tiến về phía trước.

Những nô lệ chèo thuyền này vốn là những thanh niên trai tráng bị thủy tặc bắt từ vùng lân cận về làm nô lệ. Số khác là người của các thương đội đi ngang qua, bị cướp sạch tài sản và biến thành nô lệ chèo thuyền. Đại Hải đồng ý trả lại tự do cho họ, nhưng đổi lại, họ phải phục vụ cho hắn...

Dù có vẻ không công bằng với những người bị hại này, nhưng xét theo hoàn cảnh thì đây đã là một sự giải thoát. Việc này đã tốt hơn gấp bội so với việc làm nô lệ chèo thuyền cho bọn thủy tặc, nơi họ phải chịu đói khát, lo âu triền miên, và bị đánh đập bắt làm quần quật cả ngày. Giờ đây, tuy vẫn phải làm việc nặng nhọc, nhưng họ được ăn no, ngủ đủ giấc, và vị tướng quân kia còn hứa trả tiền công cũng như cho phép về thăm người thân. Thế thì còn gì bằng! Trong thời buổi loạn lạc, kiếm được bữa no đã khó, huống chi một công việc bao ăn, bao ở, thì ai mà chẳng tranh nhau làm. Chưa kể lại còn được trả tiền công nữa chứ. Đây đúng là công việc trong mơ!

Đại Hải đứng ở mạn tàu, ngắm nhìn cảnh biển mênh mông. Con người đứng trước thiên nhiên thật nhỏ bé, nhỏ bé đến không ngờ. Thế nhưng, ước mơ của con người lại là chinh phục thiên nhiên... và quả thật, loài người đang từng bước, từng bước thực hiện điều đó.

“Phú béo, ngươi có nhớ rõ chỗ giấu kho báu không đấy? Ta không có quá nhiều thời gian để tìm khắp hòn đảo đâu. Cẩn thận không ta xẻo cái bụng béo của ngươi ra bây giờ.”

“Đại nhân... à không, tướng quân, tiểu nhân xin khẳng định, chính tiểu nhân là người đã cùng tên Thủy Quỷ chuyển tiền bạc ra đó mà.”

“Tốt lắm. Là hòn đảo trước mặt kia đúng không, cũng sắp tới rồi, chắc chừng nửa tiếng nữa thôi.”

“Vâng, chính đảo đó, thuyền đi nhanh thì gần nửa canh giờ là tới.”

“Đảo tên gì thế?”

“Không có tên thưa tướng quân, chỉ là hòn đảo hoang hơi lớn một chút thôi ạ.”

“Hừmm, xung quanh vùng biển này thì đây là hòn đảo lớn nhất đúng không?”

“Vâng, trên đảo còn có cả hồ nước và suối nữa cơ, nhìn chung là đủ để con người sinh sống. Trước đây có một làng chài nhỏ trên đó, nhưng tên Thủy Quỷ chọn làm chỗ giấu vàng nên đã đuổi giết hết rồi.”

“Ừm, cứ gọi nó là đảo Giấu Vàng đi. Sau này ta sẽ chuyển một ít người lên đó sinh sống, biến nó thành nơi neo đậu cho tàu bè, để tiện giao thương với bọn buôn lậu người Chăm, người Tàu.”

“Tướng quân nói rất đúng. Chẳng qua vùng này vốn có nhiều hải tặc, nếu diệt được hết thì bọn buôn lậu mới dám qua lại.”

“Cái này ngươi không cần lo. Gọi chúng là hải tặc thì các ngươi đã thổi phồng quá rồi, cùng lắm cũng chỉ là thủy tặc. Trại lớn nhất của tên Thủy Quỷ không phải cũng đã bị ta tiêu diệt đấy ư?”

“Vâng, thế thì vùng này chỉ còn dăm ba toán thủy tặc, cũng chỉ dùng những chiếc thuyền đánh cá đi làm cướp thôi. Quân binh đi dẹp một lần là xong.”

“Cứ tìm được vàng trước đã, rồi tính sau.”

Theo như Đại Hải được biết, đảo Giấu Vàng chính là đảo Cồn Cỏ, hay còn gọi là huyện đảo Cồn Cỏ của tỉnh Quảng Trị. Đây là một hòn đảo nhỏ, không lớn lắm, với dân số cũng chưa đến ngàn người. Xưa kia từng có người Chăm sinh sống, sau đó là người Việt, và rồi trở thành nơi đày ải tù phạm của triều Nguyễn. Có lẽ, làng chài nhỏ mà bọn Thủy Quỷ đã đốt phá chính là khu cư trú cũ của người Chăm. Như vậy cũng tốt, đỡ mất công Đại Hải phải ra tay tàn độc.

Phúc thuyền hay lâu thuyền, vốn chỉ phù hợp đi sông nước lặng sóng. Ra biển thì chúng hơi quá sức, bởi với thiết kế đáy bằng, ghép gỗ, chúng rất dễ bị lật và tan tành nếu gặp sóng lớn. May mắn là vùng biển gần Đại Việt thuộc Biển Đông, một phần của Thái Bình Dương, thường có gió êm biển lặng, không cuồn cuộn rít gào như Đại Tây Dương, nên phúc thuyền vẫn có thể miễn cưỡng di chuyển được. Đại Hải hiểu rõ điều đó. Tuy rất muốn đóng những chiếc thuyền buồm có sống đáy (long cốt) kiểu phương Tây, nhưng kể cả có bản thiết kế trong tay, cũng phải mất vài năm mới có thể nghiên cứu và chế tạo ra được. Vì vậy, hắn đành miễn cưỡng dùng tạm phúc thuyền và lâu thuyền. Dù sao thì Cồn Cỏ cũng là hòn đảo gần bờ, không đáng lo ngại, và hắn cũng chưa cần thuyền vượt đại dương đi đâu cả.

Khoảng nửa giờ sau, thuyền đã cập gần đảo Giấu Vàng. Đại Hải, Phú béo cùng mấy chục thân binh xuống xuồng nhỏ bơi vào bờ. Đổ bộ lên bãi cát, đi thêm gần một cây số, nhóm người bắt gặp phế tích của một khu làng. Cỏ dại mọc um tùm, đây đó là những cột nhà cháy dở cùng lu vại vỡ nát, chứng tỏ đã từng có người sinh sống ở đây. Nhìn quy mô, hẳn phải đến mấy trăm người chứ không ít.

“Lấy làng này làm mốc, đi dọc lên phía Bắc khoảng ba dặm đường, đến gần hồ lớn là nơi giấu vàng.”

Phú béo vừa thở hổn hển vừa nói. Quá mệt mỏi, mới sớm ngày ra đã phải bôn ba một chặng đường dài như vậy, lại còn phải chèo thuyền rồi trèo đèo lội suối. Đối với một tên béo như hắn quả là một sự tra tấn. Chắc phen này cũng phải giảm đi mấy cân mỡ.

“Thở gì mà hổn hển thế. Mới đi được một đoạn mà ngươi đã nhìn như sắp chết thế kia. Đàn ông con trai gì mà yếu ớt!”

Đại Hải đá vào mông tên béo một cái rõ đau. Quả là cũng mệt thật, đi thuyền tròng trành vốn đã không thoải mái, vừa lên bờ lại phải hành quân luôn. Mấy tên thân binh của hắn còn mặc áo giáp, tuy không ai than mệt nhưng nhìn mặt mũi đỏ phau, mồ hôi đầm đìa thế kia, Đại Hải biết là họ cũng đã thấm mệt rồi.

“Tại chỗ nghỉ một nén nhang rồi chúng ta đi tiếp.”

“Oàiiii...cuối cùng cũng được nghỉ.”

Tên Phú béo không màng hình tượng, cứ thế nằm lăn quay ra đất bẩn, như tử tù được ân xá, muốn tiện đến đâu thì tiện đến đó.

Trong lúc b���n lính nghỉ ngơi, Đại Hải đi loanh quanh khu làng, ngắm nghía xung quanh xem có thích hợp để định cư đông người không. Nhắc đến Cồn Cỏ, ở thời hiện đại, đây là một hòn đảo tiền tiêu, đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo an ninh quốc phòng. Ngoài quân đội trú đóng, dân cư trên đảo không đến ngàn người. Điều kiện sinh hoạt còn nhiều khó khăn, chủ yếu là đánh bắt cá, sản xuất lương thực rất ít, gần như không có. Cũng phải thôi, hòn đảo này hình thành từ núi lửa phun trào, diện tích không lớn, không có đủ đất canh tác để tự cung tự cấp được. Bây giờ, hòn đảo này tuy lớn hơn thời hiện đại nhưng cùng lắm cũng chỉ gấp đôi, gấp ba, chẳng đáng kể là bao. Xây dựng được một làng chài đánh cá, đồng thời cung cấp nơi ăn chốn nghỉ tạm thời cho thuyền buôn lậu đã là hết cỡ, muốn phát triển hơn nữa thì tài nguyên trên đảo không thể cung ứng nổi.

“Đi thôi, đi nhanh về nhanh. Xong việc cho các ngươi nghỉ xả hơi một ngày.”

Đại Hải quay trở lại nơi dừng chân, thúc giục Phú béo cùng binh lính tiếp tục lên đường.

Mặt trời dần lên cao, không khí trở nên oi bức. Đi theo đường mòn nhỏ gập ghềnh xuyên qua cánh rừng già, đoàn người đến trước một hồ nước tự nhiên rộng lớn, phải đến mấy trăm mét vuông, đã là rất lớn đối với một hòn đảo nhỏ như thế này rồi. Xung quanh hồ, cây cối mọc chằng chịt. Đang độ vào xuân, khắp các tán cây đều đơm hoa, đủ loại màu sắc rực rỡ... Đây quả là một cảnh đẹp hiếm thấy nơi hoang vu này.

Phú béo đi loanh quanh bên bờ nước, ngó tới ngó lui rồi chợt mặt mày rạng rỡ, đi đến trước một cây bàng khổng lồ, to đến nỗi hai người ôm không xuể.

“Đại nhân, chính chỗ này đây. Thủy Quỷ giấu vàng của hắn ở chỗ này.”

“Đào từ đâu đây?”

“Lật mấy tảng đá to kia ra rồi đào, không sâu lắm đâu, chỉ sâu chừng một cái huyệt là tới nơi.”

Nói rồi, y sắn tay áo ra làm luôn, ra sức cạy dịch tảng đá lớn, nhưng dù dốc hết sức chín trâu hai hổ ra cũng chẳng ăn thua gì.

“Rồi rồi, được rồi Phú béo, đi ra đây ngồi, để người chuyên nghiệp làm.”

“Để người có nghề làm.”

Đại Hải kêu tên béo lại, không cần hắn cố công vô ích nữa. Tảng đá phải đến mấy trăm cân, lún sâu vào đất, chỉ dùng man lực là không thể đẩy nổi. Phú béo là Phú béo chứ không phải Thánh Gióng, chẳng có sức lực để cậy mạnh.

“Được rồi, năm người này tản ra canh chừng. Số còn lại cởi giáp ra, lấy dụng cụ ra đào.”

“Đúng rồi, trước hết chặt mấy nhánh cây chắc chắn mang đến đây, chúng ta đẩy hòn đá này đi.”

Chẳng mấy chốc, mấy tên thân binh đã khiêng mấy thân cây thô to vừa chặt được đến.

“Nào, bây giờ dùng đòn bẩy mấy tảng đá này ra chỗ khác.”

“Hai ba….nào….Hai ba….nào.”

“Rầm….”

“Hai ba….nào….Hai ba... nào”

Với nguyên lý đòn bẩy đơn giản, chẳng đến mấy phút, hòn đá nặng mấy trăm cân đã bị dọn qua chỗ khác. Câu nói “Cho tôi một điểm tựa, tôi có thể nâng bổng cả thế giới” quả không sai. Tảng đá mấy trăm cân, nếu chỉ dựa vào man lực đẩy tay, kéo đi thì biết bao giờ mới xong, vừa tốn thời gian vừa tốn sức. Không biết lúc giấu vàng, bọn Thủy Quỷ có dùng đòn bẩy không, hay là cậy vào man lực mà ra sức đẩy tảng đá lên?

“Rồi, đào đi anh em.”

Thời gian từng phút trôi qua, mấy tên thân binh mang cuốc xẻng thay nhau đào, tốp này đào, tốp kia nghỉ, rồi lại đổi ca. Chẳng mấy chốc mà cái huyệt đã dần hiện ra, ngày càng sâu hơn.

“Kengggg….”

“Dừng lại đã!”

Tên Bắc, thân binh của Đại Hải, vội cúi người xuống xem. Hắn vứt xẻng qua một bên, rồi dùng tay phủi đi bùn đất. Phần trên của một chiếc rương dần hiện lên trước mắt hắn.

“Tìm thấy rồi, tướng quân, tìm thấy rồi.”

“Tốt lắm, chuyển lên đây nhanh.”

Chiếc rương nặng nề được khiêng lên mặt đất, ai nấy đều hồi hộp muốn xem kho báu của tên chúa trại rốt cuộc là gì.

“Nhìn gì mà nhìn nữa! Đào tiếp đi. Nó đi cướp bóc cả chục năm trời, chẳng lẽ chỉ có mỗi cái rương này sao? Nhanh đào, đừng bỏ sót gì cả. Chuyến này kiếm được, ai cũng có thưởng.”

“Rõ!!!”

Từng phút trôi qua, khu vực xung quanh cây bàng khổng lồ bị đào xới lên ba tấc đất. Đại Hải lại tìm thêm được một rương to và hai rương nhỏ nữa.

“Nghỉ tay đi thôi! Thôi được rồi, xung quanh không còn kho báu nào nữa đâu. Lên rửa ráy, uống chút nước rồi chúng ta rút.”

“Rõ!”

Bọn lính kêu to rõ, nhưng ai nấy vẫn dán mắt chăm chăm vào mấy cái rương, lòng hiếu kỳ trỗi dậy mãnh liệt! Họ không phải tham lam muốn chiếm đoạt, mà chỉ đơn thuần tò mò muốn nhìn xem bên trong rốt cuộc là thứ gì. Muốn cướp cũng phải xem có bản lĩnh không đã, tướng quân đâu phải người ăn chay, đại đao của Đại Hải lúc nào cũng đói khát, khó nhịn. Bọn họ tuy có tài nhưng không tự phụ đến mức nghĩ có thể lật đổ vị tướng quân này, chưa kể đến mấy tên còn lại có theo họ hay không.

Nói đi thì cũng phải nói lại, đám thân binh này cũng mới chỉ đi theo Đại Hải được mấy tháng. Trung thành tận tâm đến chết thì chưa dám nói, nhưng tuyệt nhiên không phải loại ăn cháo đá bát. Bọn họ ăn của Đại Hải, uống của Đại Hải. Gia đình của bọn họ cũng do Đại Hải chi tiền chu cấp. Nên nhớ, đấy là tiền riêng của Đại Hải, chứ không phải bổng lộc của triều đình. Chờ được bạc của triều đình thì đã đói há mồm, chết từ lâu rồi. Lương bổng đã ít ỏi lại còn bị cắt xén, chẳng nhiều nhặn gì. Ăn no đã khó, nói chi đến việc nuôi gia đình. Bởi vậy, bọn họ nhận tiền ăn lương của Đại Hải thì phải bán mạng cho hắn. Người nào có lương tâm đều hiểu lẽ đó. Còn sự trung thành, đó phải có thời gian dài bồi đắp, chứ trung thành bằng mồm thì chẳng hiếm lạ gì.

“Mở ra đi, cho mấy thằng chúng bay mở rộng tầm mắt.”

“Choeng…”

Khóa sắt lâu ngày rỉ sét chỉ cần một nhát chém mạnh là bung ra. Chiếc nắp bằng gỗ cứng nặng nề từ từ được mở ra.

“Hít hà….”

Nắp vừa mở, ánh nắng chiếu vào làm vàng bạc sáng lấp lánh chói mắt, khiến người ta như nghẹt thở. Lòng tham chợt nảy sinh, nhưng lương tri cùng với thanh đao chưa tra vào vỏ của Đại Hải đã khiến chúng bị dập tắt ngay lập tức.

“Mịa, cả đời tao chưa thấy nhiều vàng bạc thế này bao giờ.”

“Trước cứ ngỡ bọn Hắc Phong Trại là giàu rồi, không ngờ còn chẳng bằng một mình thằng Thủy Quỷ này.”

“Mẹ, đi cướp đúng là nhanh giàu!”

“Khó trách nhiều thằng vào rừng làm cướp thế.”

“Được rồi, đóng hòm lại rồi về thuyền. Ai tham gia công việc hôm nay, mỗi người sẽ được thưởng một lạng bạc.”

“Yeahhh tướng quân vạn tuế!!!”

Được tiền tài thúc đẩy, bọn lính như được tăng cường hai trăm phần trăm sức mạnh. Mệt mỏi từ đâu bay đi hết, mấy tên tranh nhau xúm vào khiêng rương về thuyền. Rừng rậm bỗng chốc như đất bằng, người người sánh vai băng băng mà qua.

Đối với người có tiền, một lượng vàng có thể không lớn, không nhỏ. Nhưng với Đại Hải, với gia tài bạc triệu thì càng không đáng kể. Vài chục lượng bạc này, đối với hắn chỉ như chín trâu mất một sợi lông mà thôi. Thế nhưng, một lạng bạc lại tuyệt đối không nhỏ. Lương một thợ thủ công thời Minh mạt chỉ khoảng hai mươi lạng một năm, tương đương mua được bốn mươi tạ gạo, đủ nuôi sống cả một gia đình mấy người no đủ cả năm trong thành. Tổng số tiền thu thuế một năm của nhà Minh vào những năm cuối thế kỷ XV cũng chỉ hơn hai triệu lạng bạc (theo số liệu của truyện Âu Hoàng Quật Khởi). Tất nhiên là có nhiều thất thoát do trốn thuế và tham ô, nhưng như vậy cũng đủ để thấy bạc vẫn còn rất có giá. Đối với Đại Việt, do chiến tranh loạn lạc, vàng bạc có thể mất giá đôi chút, nhưng cũng không thể thấp đi nhiều, và chắc chắn sẽ không chênh lệch quá nhiều so với nhà Minh. Đi làm việc chưa đến một ngày mà kiếm được số tiền bằng người ta làm cả tháng thì quả là quá hời. Bởi vậy, bọn lính ra sức như vậy cũng không có gì lạ.

Bản dịch này được phát hành bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép không xin phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free