Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 17: . Diệt phỉ 2.

“Tụ Nghĩa Đường”, nơi bọn trại chủ, đầu mục túy lúy, khắp nơi người nằm vạ vật, say lèm bèm, thức ăn thừa thãi, xương cốt, rượu cùng những bãi nôn đầy sàn. Cả đại sảnh ngập mùi rượu, thịt trộn lẫn mùi tanh hôi, chân thối khiến bất cứ ai vào đây cũng phải ngộp thở. Thế nhưng, đối với bọn thổ phỉ thì đây lại là chuyện hết sức bình thường, thậm chí còn là thoải mái. Tên trại chủ, Đỗ đại gia, nhìn đàn em của mình đang ngả nghiêng dưới sàn với vẻ mặt đầy thỏa mãn. Trại của hắn ngày càng hùng mạnh, không ai trong vùng Thuận Hóa này dám qua mặt hắn. Ngày ngày ăn miếng thịt to, uống bát rượu lớn, tiền bạc tiêu như vãi trấu, đúng là một chữ sướng.

Đúng lúc này, cửa gỗ mở bung ra, một tên lâu la chạy vào la toáng lên.

“Cháy, trại chủ, cháy! Khu nhà ở cháy!”

“Làm gì mà sồn sồn lên thế, cháy thôi, cũng không phải thiếu mấy cái nhà rách đó.”

“Nhưng mấy chục căn đều cháy!”

“Mịa, thằng nào lại nghịch ngu, hay bọn bên trại Vàng qua gây chuyện?”

“Ê… Đạt Rỗ, chạy ra xem có chuyện gì xem nào!”

Đỗ đại gia huých chân tên nhị đương gia đang ngáy o o bên cạnh, bản thân hắn cũng chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Lúc này, cửa sơn trại mở toang hoang, Đại Hải dẫn đầu các tướng sĩ lao vào trong trại.

“GIẾT!”

Tiếng hô giết vang dậy trời, mấy tên tặc phỉ giật mình kinh hãi, lồm cồm bò dậy tìm kiếm vũ khí. Khổ nỗi vì uống say, chân tay lảo đảo, mãi không đứng vững nổi. Chờ tới khi hắn vừa nhặt được cây đao lên thì…

“Phập!”

Ngọn giáo sắc lạnh xuyên thủng lồng ngực, ghim hắn vào cột nhà gần đó. Máu cùng mảnh vụn nội tạng ồng ộc tuôn ra từ miệng. Cơn đau đớn làm hắn tỉnh hẳn rượu nhưng đã quá muộn rồi, tứ chi mất hết sức lực, trên mặt hắn vẫn còn nguyên nét hoang mang kinh hãi. Máu theo đường giáo chảy thành vũng dưới chân.

Bị đánh bất ngờ, lại say rượu, bọn tặc phỉ không đỡ nổi một đòn, trận chiến nghiêng về một bên tàn sát. Khắp nơi là cảnh quỷ khóc sói gào, bọn tặc phỉ kinh hồn bạt vía, lấy hết sức bình sinh chạy về phía Tụ Nghĩa Đường, nơi các đương gia đang ở. Xung quanh lửa cháy đỏ rực, chiếu sáng cả sơn cốc, xua tan đi cái lạnh của đêm đen.

Quan binh như những cỗ máy giết người không tình cảm, chỉ tiến về phía trước tàn sát, gà chó không tha. Bọn phỉ tặc ở đây đều là lũ cặn bã xã hội, không tội ác nào không làm, không đáng hưởng bất cứ đồng tình hay thương hại nào. Tay chân cụt lủn, nội tạng rơi đầy đất, máu tươi vung vẩy, mặt đ���t thấm đẫm nhầy nhụa như bùn nhão. Không nương tay, không nhân nhượng.

Đại Hải dẫn quân lính từ từ đẩy mạnh đến giữa sơn cốc. Lúc này, sơn tặc đã định thần lại, bắt đầu tổ chức phản kháng, gây ra những thương vong nhất định cho quan binh. Đều là hạng kiếm ăn bằng đầu thương ngọn giáo, chúng thừa biết hôm nay không chết ở đây thì rơi vào tay quan binh cũng không có ngày lành. Mấy tên đương gia mang theo bộ hạ, những tên cao to hung ác nhất lao ra chém giết. Hơi cồn và máu tươi làm chúng điên lên trong cơn say máu như những con dã thú.

“Haha, giết hết bọn chó quan binh này cho ta.”

Tên Đỗ đại gia nhấc theo cây búa lớn, bổ nát đầu một quan binh xấu số. Máu tươi cùng não trắng bắn lên mặt càng làm hắn điên cuồng, hắn như ác quỷ từ địa ngục bò lên, điên loạn và khát máu.

“Hahahaa, chẳng mấy khi, giết cho đã chúng mày.”

Tên nhị đương gia cũng không phải hạng hiền lành gì, hắn vừa dùng răng cắn nát cổ họng một quan binh. Miệng hắn vẫn còn ngồm ngoàm thịt của người xấu số, máu tươi và dãi nhễu nhại, hắn đúng là con thú chứ không phải con người nữa.

Trước thủ đoạn máu tanh của bọn thổ phỉ, phía quan binh bắt đầu chùn chân. Cứ thế này thì không ổn, dù thắng cũng sẽ là thảm bại.

“Biến trận! Đao thuẫn binh lên trước, thương binh theo sau, cung thủ bên ngoài yểm hộ. Giết hết bọn súc vật này cho ta!”

Đại Hải gào to, giọng như chuông đồng, thu hút lại sự chú ý của binh lính dưới trướng, để họ tỉnh táo lại, biến trận theo thế trận đã tập luyện hàng trăm ngàn lần khi ở quân doanh. Quân đội khác thổ phỉ ở chỗ có kỷ luật, không chiến đấu giống dã thú thế kia được, dù là dã thú cũng phải khuất phục trước sắt thép của loài người.

“Nguyễn Trí, theo ta xử lý hai tên kia.”

Nguyễn Trí từ nãy đến giờ chém giết không biết bao nhiêu tặc phỉ, thấy hai tên kia hoành hành như vậy đã sớm khó nhịn.

“Chém chết chúng nó!”

Đại Hải và Nguyễn Trí đồng thời lao lên đối đầu với hai tên đương gia. Quân lính xung quanh nhanh chóng tản ra lập thành trận hình, tiếp tục chém giết thổ phỉ.

“Từ đâu chạy ra thằng ranh con vắt mũi chưa sạch, ăn của ông mày một búa!”

Tên Đỗ đại gia vung cây búa của hắn về phía Đại Hải. Cây búa này nếu trúng người không chết cũng trọng thương. Nhưng Đại Hải sao có thể khiến hắn vừa lòng, hắn nhanh nhẹn như linh dương nhảy ra phía khác. Chân vừa chạm đất lập tức dùng lực, nhảy đến, cương đao trong tay không nhàn rỗi, bổ mạnh vào chân tên trại chủ.

“Choeng!”

“Aaaaaaa!”

Đao chém mạnh vào ống đồng tên trại chủ, dù rằng hắn có đeo ống bảo hộ nhưng không gãy xương thì cũng nứt. Chân hắn khuỵu xuống, đau đớn như đâm thẳng vào não, khiến hắn quằn quại kêu lên từng hồi.

“Chết đi!”

Trong cơn điên loạn hắn quăng búa xung quanh nhưng Đại Hải đều trốn thoát được, hắn vờn quanh tên trại chủ như hổ vờn con mồi bất lực.

Tên trại chủ vung búa một hồi cũng mệt, xung quanh không ít tên sơn tặc lao vào cứu hắn nhưng ăn búa oan mà chết nằm bất động trên đất. Cơ hội tới.

“Chết đi!”

Nhân cơ hội tên trại chủ lấy đà quăng búa, Đại Hải bay nhanh tới, hắn dùng khiên sắt chặt mạnh vào bắp tay tên trại chủ.

Răng rắc… Xương cánh tay ��ứt gãy, vang lên những tiếng răng rắc rợn người.

“AAAAA!” Tên trại chủ rú lên man rợ, sởn cả gai ốc.

Cương đao không nhanh không chậm đâm thẳng vào cái mồm đen ngòm đang gào thét kia, đao xuyên qua sọ não, lao ra phía sau đầu. Đại Hải xoay đao một vòng rồi nhanh chóng rút đao nhảy ra sau. Mặt tên trại chủ không còn hình dạng gì nữa, phần từ mũi trở xuống nát be bét, thịt, máu trộn lẫn răng lợi thành một bãi bầy nhầy, hàm dưới gần như được tháo rời xuống. Tên Đỗ đại gia không rên nổi một tiếng, không còn miệng để mà rên, nằm lăn vật ra. Bọn lâu la xung quanh đều là hạng khát máu nhưng nhìn thấy màn huyết tinh này cũng không kìm được chân tay run rẩy, không ít tên mất kiểm soát mà són ra quần, vàng khè, mùi khai xộc lên trộn lẫn mùi máu, đầy kinh tởm.

Bên kia, Nguyễn Trí cũng không chậm trễ, trường thương trong tay hắn như sống lại, cuồn cuộn như sóng vỗ, lúc hung ác hiểm độc như hổ vồ. Tên nhị đương gia kia đâu phải đối thủ của hắn, mỗi lần Nguyễn Trí vung thương ra tên kia đều vất vả chống đỡ. Thương của Nguyễn Trí nặng ngàn cân, liên tục đập vào thanh cương đao của nhị đương gia, mỗi một lần tay hắn đều run rẩy, đao như muốn tuột ra. Hắn run sợ, muốn chạy trở lại trong đám thổ phỉ, không tiếc ném mấy tên đàn em thân tín ra cản bước Nguyễn Trí. Mấy tên kia đã sớm bị dọa vỡ mật làm sao có thể cản đường, mỗi tên trúng một thương, nằm bất động dưới đất, máu ồng ộc chảy ra.

“Để mạng lại!”

Nguyễn Trí nhảy theo, thương trong tay nhanh như tên bắn ghim thẳng vào gáy nhị đương gia, xuyên thủng cổ hắn, rồi cắm vào tên phỉ đứng sau. Nhất thương hai mạng.

Sau khi giết đại đương gia và nhị đương gia, Đại Hải và Nguyễn Trí lao thẳng vào đám phỉ như hổ xuống núi, đao bổ thương đâm, một bước giết một người, thế không thể cản nổi. Quan binh thấy chủ tướng anh dũng như vậy sĩ khí cao ngất, lao vào chém giết.

Đầu lĩnh chết, quan binh thì như sói như hổ, đồng bạn mỗi lúc một ít. Tinh thần bọn tặc phỉ đều tan nát, kêu la thảm thiết như cha chết mẹ chết. Không ít tên vứt gươm giáo nằm xuống ôm đầu. Chết thì chúng không sợ lắm nhưng chết th��m như kia, phải nói một tiếng là không ai dám nhìn thẳng, không ai muốn cả. Sau khi giết hết mấy tên ngoan cố, tặc phỉ túm tụm lại một góc, tay chân run lẩy bẩy. Quan binh vây xung quanh, mắt đỏ ngầu, đao kiếm đỏ lòm màu máu, một vài chỗ còn dính vào thịt vụn và nội tạng.

“Bỏ đao xuống tha chết!”

“BỎ ĐAO XUỐNG THA CHẾT!”

Đại Hải kêu to, quân binh lập tức tiếp lời. Bọn tặc phỉ như được đại xá, thi nhau vứt gươm đao xuống nằm ôm đầu. Nãy giờ chúng đứng còn không vững, phải dựa vào nhau để không ngã vật xuống. Bọn quan binh này quá hung tàn rồi, từ bé đến giờ chưa gặp qua bọn nào đáng sợ như vậy. Giết người cứ phải gọi là dứt khoát, tay cũng không run lấy một cái.

Đầu lĩnh bỏ mạng, lũ lâu la nhanh chóng vứt giáo đầu hàng, thành thật quỳ xuống ôm đầu. Lửa vẫn cháy tí tách, xa xa ở những hướng khác sơn trại vẫn vang lên tiếng chém giết, chửi rủa, kêu rên. Lửa càng ngày càng vượng, cháy hết khu nhà ở của sơn tặc. Bãi chiến trường hiện lên mồn một dưới ánh lửa, khắp nơi là đao kiếm đứt gãy, tên, giáo, những tấm khiên vỡ nát không còn hình dạng. Tay chân cụt lủn, nội tạng, máu tươi và thịt nát khắp nơi. Nền đất đẫm máu nay lại bị lửa nướng khô, cứng chắc, đỏ sậm như được lát bằng thứ gạch gớm ghiếc trộn máu người. Không khí tản mát mùi thịt nướng, mùi hôi nồng của phân, nước tiểu, hòa vào đó là mùi máu tươi, mùi gỗ cháy.

Tiếng chém giết ngày càng yếu ớt rồi tắt hẳn, chỉ đâu đó còn tiếng rên la đau đớn, tiếng van xin khoan thứ, tiếng khóc tỉ tê xin về với mẹ, không biết là của quan binh hay của thổ phỉ nữa. Trong những phút đau đớn nhất, gần đất xa trời người ta lại nhớ lại hết những kỉ niệm, những thứ đã qua tưởng như đã lãng quên suốt quãng đời đằng đẵng. Và người ta nhớ mẹ, cầu mong sự an ủi che chở như ngày còn thơ bé. Nhưng mẹ đi đâu rồi?

Binh lính qua lại như u linh trong ánh lửa mập mờ của những ngôi nhà đã cháy lụi. Giây phút điên cuồng khát máu đã qua, niềm vui chiến thắng cũng vơi bớt, trong lòng họ giờ có chăng là trống rỗng, họa chăng là chút đau lòng khi đồng bạn ngã xuống. Nhưng ở đây ai mà không trải qua trăm trận, niềm đau trong họ gần như đã chai sạn. Dạo khắp chiến trường, cấp cho mấy tên thổ phỉ hấp hối một cái chết thống khoái, tìm kiếm thương binh, tử sĩ.

Đại Hải và Nguyễn Trí đứng trên thềm cao ngắm nhìn tất cả, không lên tiếng. Cái cảnh thê lương sau mỗi trận chiến đã quá quen với họ nhưng mỗi lần đều thấy xót lòng. Không biết bao nhiêu người nằm lại đây, không biết bao nhiêu người mẹ không chờ được con về, bao người vợ mong chồng, đứa con thơ ngóng trông cha.

Thương binh đã được tập hợp lại cứu chữa, đã cố hết sức cứu chữa, còn sống được hay không còn phải xem mệnh trời. Với điều kiện y tế lạc hậu như thế kỷ XIV, bị thương nặng đồng nghĩa với cái chết.

Ánh rạng đông dần ló rạng phía chân trời, khói mù tan đi, cả khu trại im lìm chỉ còn tiếng ngáy nhè nhẹ, tiếng rên khẽ của thương binh. Trận chiến tối qua không lâu nhưng ác liệt, nó lấy đi hết sức lực của mỗi người. Xa xa phía ngoài cánh rừng, Phạm Văn Võ mang người trở lại, kèm theo là hàng trăm tên thổ phỉ bị trói gô.

“Có tên nào thoát được không?”

Đại Hải đứng trước “Tụ Nghĩa Đường” hỏi, hắn vẫn mang nguyên bộ giáp đẫm máu, máu đã khô đóng thành cặn ố màu. Bộ chiến giáp mất đi vẻ bóng bẩy ngày nào, giờ đầy vết thương, ám màu khói bụi.

“Bẩm tướng quân, không tên nào thoát được. Sau trận chiến, thuộc hạ đợi thêm hai canh giờ nữa đến rạng sáng mới trở vào.”

“Ngươi làm tốt lắm. Bắt được bao nhiêu tên phỉ?”

“Bắt được 152 tên, có 57 tên ngoan cố chống lại đã bị chúng thuộc hạ tiêu diệt.”

“Tốt! Dẫn huynh đệ đi nghỉ ngơi đi, tối qua các ngươi vất vả rồi.”

“Rõ.”

“Nguyễn Trí, thiệt hại quân ta thế nào?”

Đại Hải quay sang hỏi Nguyễn Trí, từ nãy đến giờ hắn vẫn đang mải đánh bóng ngọn trường thương của mình.

“Quân ta chết 104 người, thương nặng 20 người, thương nhẹ hơn 200 người. Nhưng đã có 13 huynh đệ trọng thương chết vào sáng nay.”

Nguyễn Trí dựng thương sang một bên rồi báo cáo, nhắc đến những người trọng thương chết đi không kìm được tiếng thở dài. Nếu như ở phủ thành, điều kiện cứu chữa tốt hơn, may ra có thể cứu sống thêm được vài người.

“Haizz, mất thật nhiều người. Không biết diệt hết lũ phỉ ở Thuận Hóa, quân ta còn chết bao nhiêu người nữa đây.”

Đại Hải đã không còn là tên tân binh mới đến nữa, hắn đã trải qua vô số trận mạc. Không vì chết đi một vài người mà há hốc miệng kinh hãi cả ngày. Giờ đây hắn đã đạm mạc hơn khi đối mặt với cái chết xung quanh, nhưng vẫn không thờ ơ nổi, đặc biệt khi đó là thuộc hạ của hắn, những người tin tưởng và đi theo hắn. Đây không phải thế giới nơi hắn sinh và lớn lên, sống ở thời đại hòa bình, chết một vài người sẽ gây chấn động cả nước. Không, đây là nơi chiến loạn liên miên, mạng người không bằng cỏ rác, ngày qua ngày có người chết vì đao kiếm, có người chết vì dịch bệnh, vì đói khát. Tâm không cứng rắn, sẽ không thể sinh tồn nổi, chứ đừng nói đến sống tốt.

“Sẽ chết nhiều người nhưng sẽ không thảm khốc như hôm nay, tướng quân. Đây là ổ phỉ nguy hiểm nhất, đông nhất, hung hãn nhất đất Thuận Hóa này, những ổ khác còn lâu mới sánh kịp. Quân ta sẽ tổn thất ít hơn.”

“Dù sao vẫn sẽ có người chết. Mà thôi, để tính sau, thế chiến lợi phẩm của chúng ta thế nào?”

“Bọn phỉ này đúng là béo chảy mỡ. Vàng bạc, lụa là mà chúng cướp được chất thành 10 xe lớn, chưa kể đến vô số lương thực, đủ cho nghìn quân ăn hàng tháng trời. Dê và bò hơn 200 đầu, lợn hơn 100 con, còn gà qué thì thuộc hạ chưa đếm được. Tính cả số Võ đô trưởng bắt và giết, quân ta tổng số giết 379 tên, bắt sống 685 tên. Còn một số tên chết cháy thuộc hạ không tính đến.”

“Chậc, bọn này thật giàu, giàu như lũ Chiêm vừa cướp phá vậy.”

“À, còn có hơn 700 đầu giáo, 300 đao kiếm và vài chục bộ cung tên. Thuộc hạ còn tìm thấy 97 bộ giáp cả da cả sắt của Chiêm quân còn chưa dính máu ở trong kho.”

“Chắc chúng vừa chặn được đoàn Chiêm quân nào đó đang tháo chạy đây mà. Quá béo bở. Đúng là đen ăn đen thì giàu nhanh nhất.”

“Chừng này của cải không kém gì phú thương giàu nhất thành Thuận Hóa trước đây rồi tướng quân.”

“Tốt lắm, cho người cưỡi ngựa gọi Lê Toàn, Vũ Tiến, điều vài dân tráng đến chuyển thương binh cùng tài bảo về thành. Nhắc Vũ Tiến chọn một vài dân binh cũ cường tráng đến bổ sung quân cho chúng ta.”

“Rõ.”

Năm ngày sau viện binh cuối cùng cũng tới. 500 tráng đinh mang xe bò, xe trâu vận chuyển, kèm theo 200 dân binh đi theo để bảo vệ. Đi cùng còn có 700 dân binh, đa phần lấy từ số nạn dân đi theo Đại Hải từ Bắc vào. Sống được đến giờ này thì cũng không phải hạng ăn chay, đánh đấm kha khá, nhiều lần đánh nhau với thổ phỉ, giặc cướp trên đường chạy nạn. Trang bị của dân binh hơi thiếu thốn, ngoài manh áo vải ra thì thêm một ngọn giáo hoặc đao, không nhiều hơn thổ phỉ là mấy, có khi còn kém hơn, nhưng dù sao có còn hơn không, thêm một người thêm một phần sức mạnh.

Sau năm ngày trại thổ phỉ đã được dẹp sạch. Xác chết của lũ phỉ thì bị đem đi đốt, rồi chôn xuống hố chôn tập thể. Xác của binh lính cũng thiêu đi, lấy tro cốt cất vào hũ mang về thành Thuận Hóa trao cho thân nhân. 20 người trọng thương chỉ có 5 người qua được, nhưng đã là vạn hạnh, bình thường thì sẽ ít người hơn. Ba người này cũng không thể tiếp tục tham quân được nữa, cuộc sống sau này của họ, của gia đình họ chưa biết đi đâu về đâu.

“Ngươi dẫn người và đồ đạc về thành trước. Dặn Lê Toàn kiểm kê cẩn thận, rồi cùng Vũ Tiến, trước tiên giao cho mỗi gia đình quân lính tử trận 10 lạng bạc, bị thương 2 lạng, còn lại khi ta trở về tính sau.”

“Rõ.”

Đại Hải nhắc tên thân binh trẻ tuổi, hắn sẽ dẫn đoàn thương binh cùng chiến lợi phẩm quay về thành. Người chết thì coi như hết, thời đại này tham quân mà chết trận, gia đình sẽ được miễn thuế một số năm và chút ít tiền trợ cấp, nhưng cũng không đủ sống. Đại Hải trước mắt chỉ có thể cho mỗi nhà có tử sĩ 10 lạng bạc, đủ họ sống dăm ba tháng, qua đợt khó khăn này, thế đã là quá nhân hậu rồi, nhưng đối với một người đến từ thời hiện đại mà nói thì như thế là chưa đủ. Chính sách ở thế giới hiện đại đối với người có công với nước tốt hơn bây giờ hàng trăm lần nhưng trước mắt không thể thay đổi ngay được, phải đợi khi nào hắn có thời gian mới thu xếp. Ít nhất, phải diệt xong lũ thổ phỉ trên đất này đã.

Bản dịch này được tạo ra dành riêng cho truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free