Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 18: . Thủy trại.

Suốt một tháng ròng liên tục hành quân chiến đấu, Đại Hải cùng đội quân của mình đã san bằng chín ổ phỉ lớn nhất vùng, cùng hàng chục sào huyệt nhỏ lẻ khác. Những ổ lớn có vài trăm người, còn nhỏ thì chỉ vài chục, chẳng có sào huyệt nào sánh được với Hắc Phong Trại. Trước sức mạnh áp đảo của hơn hai nghìn binh sĩ, tất thảy các trại thổ phỉ đều nhanh chóng bị tiêu diệt. Khắp vùng Thuận Hóa, bọn phỉ tặc kinh hồn bạt vía. Những kẻ chưa bị diệt trừ vội vàng bỏ trốn sang địa phận khác hoặc ẩn sâu vào núi non hiểm trở. Mà đã trốn vào núi sâu thì gần như chỉ có nước chờ c·hết nơi rừng thiêng nước độc mà thôi.

Sau một tháng được "tẩy lễ" trong khói lửa chiến trường, đám dân binh theo chân Đại Hải như lột xác hoàn toàn. Chúng trở nên nhanh nhẹn, thiện chiến hơn hẳn, trang bị cũng tinh tươm hơn: ít nhất cũng có thêm tấm khiên, cây đao hay bộ giáp da, chứ không còn manh áo vải cùng ngọn giáo cùn như trước nữa. Việc đánh giẹp thổ phỉ quá dễ dàng khiến nhiều tên bắt đầu nảy sinh tâm lý tự mãn, kiêu binh. Chúng quên mất rằng đám thổ phỉ này chỉ là lũ lưu manh, hoặc nạn dân vì đói kém mà phải vào rừng làm c·ướp, chứ đâu phải tù binh hay quân chính quy gì cho cam. Chúng chưa từng trải qua trận tiêu diệt Hắc Phong Trại để thấy được sự hung hãn, liều c·hết của bọn thổ phỉ, càng chưa từng đối mặt với những trận chiến thảm khốc cùng quân Chiêm Thành, nên mới lầm tưởng mình vô địch thiên hạ. Ngay cả những lão binh Đại Hải mang từ Thăng Long đến cũng chưa dám kiêu ngạo đến thế, nói gì đến những lão biên quân đánh cả trăm trận cũng không dám...

Hôm nay, Đại Hải quyết định tiến đánh Kình Đen Trại, sào huyệt phỉ lớn cuối cùng trên đất Thuận Hóa. Thực ra, gọi chúng là thổ phỉ thì chưa đủ, vì bọn này còn kiêm luôn cả hải tặc, hoành hành cả trên bộ lẫn dưới biển. Chúng đóng quân ở khúc sông đổ ra biển, vị trí gần Cửa Tùng ngày nay. Sở dĩ chúng đóng căn cứ trên đất liền chứ không phải đảo hoang là bởi đảo hoang không có sông lớn để thuyền bè vào trú ẩn, vả lại neo đậu ngoài biển khơi thì thuyền dễ hư hỏng. Nhân tiện nhắc đến, trong thời đại hàng hải, trước khi tàu thuyền bọc thép ra đời, kẻ thù lớn nhất đối với những con tàu lại chính là loài hà biển. Chúng sống bám vào vỏ thuyền, nơi tiếp xúc với nước biển, rồi đục khoét sâu vào gỗ. Hàng ngàn thuyền bè đã bị chúng phá hủy, mà không cách nào có thể tiêu diệt chúng hoàn toàn. Đó là lý do tại sao tàu thuyền sau một thời gian hoạt động trên biển đều phải quay về để duy tu, sửa chữa. Nghe đồn, hạm đội khổng lồ của Tây Ban Nha thất bại trước người Anh cũng có một phần nguyên nhân do nhiều chiến thuyền bị hà đục thủng, hư hại nặng nề. Vì loài hà này, hầu hết các bến tàu đều được xây dựng trong đất liền, dọc theo các dòng sông. Nước ngọt khiến hà biển tự động rời đi, giúp thuyền bè đỡ bị hư hỏng và việc duy tu cũng dễ dàng hơn. Dù cho có tàu bọc thép đi chăng nữa, chúng vẫn bị hà biển cùng các loài thủy sinh khác bám vào, cứ sau một thời gian lại phải đại tu một lần.

Suốt một tháng ròng như bão táp, khắp nơi bọn thổ phỉ, trộm cướp đều bị tiêu diệt. Hàng trăm tên bị giết, hàng ngàn tên bị bắt làm nô lệ. Tiếng đồn về việc quan binh truy quét giặc cướp đã lan đến cả miền ven biển này. Trại Kình Đen tuy rêu rao không sợ trời không sợ đất, nhưng cũng tăng cường phòng thủ, canh gác nghiêm ngặt. Khắp vùng Nam Hoành Sơn này, chỉ có Hắc Phong Trại là đủ "tuổi" để chúng coi trọng, còn lũ còn lại chỉ là hạng tép riu. Gần đây không thấy tin tức gì về Hắc Phong Trại, đ��m đầu lĩnh bắt đầu lo lắng, bán tín bán nghi. Kẻ thì bảo bọn tặc núi ấy vừa "kiếm được mẻ lớn" nên đang chè chén nghỉ ngơi, điều vốn chẳng lạ gì với bọn sơn tặc; kẻ lại quả quyết chúng đã bị quan quân tiêu diệt. Thế là chúng cãi nhau om sòm cả ngày trên bàn rượu.

Thủy Quỷ, đại đầu lĩnh Trại Kình Đen, thân cao một mét tám. So với người Việt thời hiện đại đã là cao to đen hôi, chứ đừng nói đến thời Trần. Hắn ta mình đồng da sắt, cơ bắp vạm vỡ, chi chít sẹo ngang dọc khắp người, khuôn mặt đen ngăm, râu ria xồm xoàm. Đây chính là tên hải tặc khét tiếng với tài bơi lội và sử dụng song đao. Số người c·hết dưới tay hắn nhiều không kể xiết. Thương nhân đi biển qua vùng này nghe đến tên hắn là sợ mất mật, trẻ con thành Thuận Hóa nghe tên hắn khóc ré cũng phải nín bặt. Tiếng ác của hắn vang vọng khắp vùng, ngay cả người Chiêm Thành cũng phải kiêng nể vài phần.

Thủy Quỷ vốn khát máu, hiếu sát thành tính. Hắn thấy đàn em cãi vã, đánh nhau cũng chẳng buồn can ngăn, chỉ cười ha hả uống rượu mà xem. Hắn làm gì tin đám lính gầy teo thành Thuận Hóa có thể làm nên trò trống gì, dọa mấy thằng trộm vặt còn được chứ làm sao mà diệt được mấy trại lớn như Hắc Phong. Cái thằng Trấn Phủ Sứ mới bổ nhiệm kia thì non choẹt, vắt mũi chưa sạch. Nghe đâu đồn hắn là đồ hoàn khố đất Thăng Long, đánh được vài trận với bọn Chiêm thì kiêu ngạo nên mới bị đày ra đây. Hơn nữa, đất này vừa bị bọn Chiêm giày xéo tan hoang, dân chúng ăn còn chả đủ no, hơi đâu mà mang quân đi dẹp phỉ tặc. Mấy cái tin đồn nhảm nhí kia chắc do bọn trộm cướp loan ra thôi, lạ gì nữa, mấy lão Trấn Phủ Sứ trước đây cũng y chang, làm màu làm mè được vài bữa rồi lại đâu vào đấy hết, hahaha...

Mặc dù vậy, hắn vẫn cắt thêm vài tên lính gác cho yên tâm. Giờ thì kê cao gối mà ngủ, đợi dăm ba tuần nữa mùa gió đến, bọn con buôn Tàu lại lén lút ra biển buôn lậu, thế là lại có thêm vài mẻ lớn. Xong xuôi thì lại thảnh thơi, kiếm được kha khá thì đi Đồ Bàn hay Thăng Long đổi gió một tí, chứ mấy ả làng chài bắt được hắn chơi chán ngán cả rồi.

Ò ó oooooo!

Cục tác... cục tác...

T�� mờ sáng, tiếng gà trống trong trại đã gáy vang, đánh thức đám giặc cỏ còn đang ngái ngủ. Trên tường trại, bên đống lửa tàn, mấy tên lính gác cục cựa tỉnh dậy sau lớp áo tơi. Áo tơi vốn dùng để đi mưa, nhưng gác đêm thì chúng lại lấy ra mặc cho đỡ lạnh. Dù đã sang xuân nhưng nửa đêm gió biển thổi vào vẫn buốt giá. Ăn mặc phong phanh giữa đêm thì có mà c·hết rét. Áo tơi tuy hơi bất tiện chút nhưng có còn hơn không. Áo choàng thì quá sang trọng, làm gì có mà dùng; còn chăn, ai đời lại vác lên đây, nhỡ mấy thằng quỷ kia lại trộm mất thì khổ.

"Mẹ kiếp mấy con gà trống thiến này! Tờ mờ sáng đã gáy to như phá mả rồi." Từ trong lớp áo tơi, một giọng nói lèm bèm hơi khàn khàn vọng ra.

"Đã bị thiến rồi còn gáy to họng, tối ông cho mày lên nồi!"

"Câm mồm! Mới sáng sớm đã lèm bèm lảm nhảm, không để người khác ngủ à?!"

"Dậy đi, đầu lĩnh tới kiểm tra là cả lũ ăn hành bây giờ! Mịa, tự dưng bày cái trò tăng ca gác này, mệt bỏ mẹ ra!"

Một tên hải tặc, có vẻ là đầu mục của nhóm này, vừa lèm bèm bò dậy vừa cằn nhằn. Mới tháng Hai, trời vẫn còn lạnh thấu xương mà bắt chúng gác ở cái chốn đồng không mông quạnh này, đến một cái chòi che nắng che mưa cũng không có. Quá tệ! Lục cục bò dậy, đá đá mấy tên bên cạnh, hắn xách quần đi ra phía đầu tường trại. Hắn ung dung cởi quần, lôi "của quý" ra tiểu tiện xuống dưới chân tường thành. Cơn gió lạnh căm căm như cắt từng nhát vào "cái vật nhỏ đáng thương" của hắn. Nước tiểu tung bay theo gió, vương vãi khắp nơi, hắt cả vào quần nhưng hắn cũng mặc kệ. Đang lúc thoải mái nhẹ nhõm thì bỗng... rầm rầm! Bức tường gỗ thô sơ như rung lắc theo từng đợt. Hắn hoảng hồn, đưa tay dụi mắt nhìn về phía xa...

"QUÂN BINH! AAAAAA..."

Tiếng hét thất thanh của tên đầu mục đánh thức bọn còn lại. Chúng ngơ ngác cầm gươm giáo đứng dậy. Trên mặt thành, tên đầu mục đang lăn lộn giãy c·hết. Một mũi tên xuyên thẳng vào hạ bộ của hắn, găm cả vào xương chậu. Cơn đau dữ dội như cắt đứt hàng trăm khúc xương khiến hắn thét lên chói tai từng hồi. Máu cùng nước tiểu hòa lẫn vào nhau, lênh láng khắp mặt đất. Bọn lâu la nhìn thấy cảnh này sống lưng lạnh toát, cơn buồn ngủ đã bay đi đâu mất, cả người lạnh lẽo, dưới háng không nhịn được mà rùng mình. Chẳng để chúng kịp phản ứng...

Vù vù... phiu... phập!

"Aaaaa... mắt tao... aaaaaa... đau quá... cứu tao với... aaaaaa!"

Hàng chục mũi tên xé gió lao đến, găm chi chít vào người bọn chúng. Nhiều tên trúng chỗ trí mạng thì c·hết ngay coi như được giải thoát. Số còn lại chỉ bị thương, nhưng đau đớn, gào khóc vang cả thành, đánh thức bọn phỉ tặc trong trại. Tên đầu mục kia cũng bị tên lạc ghim đầy người, c·hết không thể c·hết hơn được nữa. Nhưng cũng may cho hắn, không phải chịu cảnh đau đớn như bị thiến thêm nữa... à, xét ra thì hắn cũng coi như bị thiến rồi.

Phía xa, Đại Hải thu trường cung lại, thúc ngựa phi nhanh lao lên.

"C·hết cái tội đái bậy!"

Đám thân binh xung quanh nhìn thấy thảm cảnh của tên phỉ cũng rùng mình, hai chân không tự chủ khép chặt lại. Quá thảm khốc! Tướng quân thật quá ác liệt! Tuyệt đối không thể trêu chọc, thà c·hết cũng không làm kẻ thù với ngài.

Đại Hải dẫn theo quân tướng, trực tiếp cường công sào huyệt phỉ lớn cuối cùng ở đất Thuận Hóa này. Tuy nhiên, đã cường công thì phải cường công bất ngờ, khiến chúng trở tay không kịp. Chứ nếu để chúng có sự chuẩn bị thì quân ta sẽ phải chịu tổn thất nặng nề, diệt mấy tên phỉ mà thiệt hại như vậy thì thật chẳng đáng. Quân của hắn đã đến đây từ đêm qua nhưng đều ém quân kỹ lưỡng, không nổi lửa nấu cơm. Tất cả đều ăn cơm nắm nấu từ hôm trước, đảm bảo bí mật tuyệt đối. Thám báo dò xét xung quanh cũng cẩn thận không tiến vào tầm nhìn của trại phỉ. Nhờ sự chuẩn bị kỹ càng, rạng sáng nay họ mới có thể tiến đánh bất ngờ, khiến giặc không kịp trở tay.

Quân đội từ sớm đã tiếp cận sát trại giặc, ngựa bọc vó, người ngậm tăm, im lìm tiến đến mà không ai hay biết. Phải nói là do lũ hải tặc này quá lơ là trong việc canh gác, ai đời đi gác lại ngủ say hết cả thế kia. Cũng may, bọn phỉ này không biết đặt trạm gác ngầm mà chỉ có mấy cái chòi canh thô sơ, nếu không thì cũng khó khăn đấy. Quân Đại Hải đến cách ba trăm mét mà vẫn chưa bị phát hiện, mãi đến khi tên đầu mục kia dậy đi tiểu tiện mới vỡ lẽ... nhưng đã quá muộn rồi.

Khi bóng người xuất hiện trên đầu thành, Đại Hải phát lệnh tiến công ngay lập tức. Chỉ ba trăm mét, kỵ binh xung phong tiến đến chỉ mất vài hơi thở. Cách tường thành một trăm mét, Đại Hải đã giương cung bắn ngay tên đang tiểu bậy. Kỵ binh xung quanh chậm hơn một nhịp nhưng cũng vừa kịp lúc tiêu diệt đám lính gác vừa đứng dậy. Nhóm lính gác bị tiêu diệt, thuận lợi ngoài dự đoán, mặc dù đám giặc trong thành đã được báo động. Kỵ binh đã áp sát dưới cửa thành.

"Ghim móc sắt vào cửa, kéo sập nó xuống!"

"Rõ!"

Một chục kỵ binh lập tức xuống ngựa, vác theo những móc sắt to lớn lao đến cánh cổng. Họ giơ cao đầu nhọn, lấy hết sức bình sinh đâm mạnh vào cửa thành. Gỗ vụn bay tung tóe, móc sắt đã thành công ghim chặt vào cửa. Phần sau của móc sắt được cố tình làm thành vòng tròn lớn, buộc chặt sợi dây thừng thô to. Xong việc, kỵ binh lập tức tản ra, kéo theo dây thừng, phân phát cho kỵ binh còn trên ngựa, mười người m���t tổ, nắm chặt lấy dây thừng. Mà nói đến, đây chỉ là cánh cửa của một trại phỉ sơ sài, làm bằng thứ gỗ mục, không hề rắn chắc, cũng chẳng kín kẽ, chứ đừng nói đến bọc sắt. Nhiều chỗ còn có khe hở lọt gió. Dù có thể dùng thanh gỗ hay vật nặng đập vài phút cũng sập, nhưng làm thế sẽ mất thời gian. Trong trận chiến, đôi khi chỉ vài phút cũng vô cùng quý giá, đủ để thay đổi thế trận cũng như cứu mạng rất nhiều người.

"Hai... ba... nào!"

"Hí hí!"

"Rầm!"

Kỵ sĩ thúc ngựa. Hơi có một chút lực cản, nhưng chẳng ăn nhằm gì với hàng trăm chiến mã này. Chưa đầy một hơi thở, cánh cửa tàn tạ của thủy trại đã bị giật tung bản lề, đổ sập xuống đất, bụi bay mù mịt.

"Giết!"

"GIẾT! GIẾT! GIẾT!"

Kỵ binh lập tức lao vào cổng trại, khởi xướng đợt xung phong đầu tiên. Bộ binh cũng vừa kịp lúc ập tới, lập tức theo sau tiến vào. Tiếng hò hét dậy trời đất!

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, mong quý vị độc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free