(Đã dịch) Nam Đế - Chương 22: Phá Giới Thạch
Hoàng kim thủ ấn cùng hơn bốn mươi linh khí, linh bảo va chạm nổ ầm ầm. Tất cả cường giả Nam Châu đều tái nhợt mặt mày, không ít người há mồm phun máu xối xả. Sức mạnh từ hoàng kim thủ ấn khiến bọn họ cảm thấy mình như những đứa trẻ đang đối mặt với người trưởng thành, sức lực hai bên là sự khác biệt một trời một vực.
“Đám sâu kiến.”
Hình chiếu Hoang Tiên Đế nhếch miệng nhìn những kẻ đang cố ngăn cản hoàng kim thủ ấn. Nhưng rồi, hắn đột nhiên biến sắc khi cảm nhận một áp lực nghiền ép từ khắp nơi đè nén lên người. Hắn nhận ra thế giới này đang bài xích hình chiếu của mình.
“Hoang Tiên Đế, hôm nay ngươi không kịp giết ta rồi.”
Tiểu Vàng đã đứng trên không trung, bộ lông vàng kim nhuộm đỏ máu, trên nét mặt nó lộ rõ vẻ vui mừng. Hoang Tiên Đế, khi cảm nhận lực đè ép ngày càng lớn, cười khẩy giơ một bàn tay lên. Trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu đen lơ lửng.
“Để tiêu diệt triệt để ngươi, ta đã mang theo nó.”
Tiểu Vàng nhìn quả cầu đen trong tay hình chiếu Hoang Tiên Đế, ánh mắt co rút lại đầy kinh sợ. Sau đó, thân thể Tiểu Vàng thoảng lóe lên, lập tức xuất hiện bên cạnh Trần Thiên Nam.
“Cả hai mau trèo lên.”
Đỗ Như Nguyệt túm Trần Thiên Nam đặt lên lưng Tiểu Vàng. Ngay lập tức, cả ba đã hiện ra trên bầu trời cách Nam Thiên Tông hàng trăm dặm. Hình chiếu Hoang Tiên Đế hừ lạnh, gầm lên.
“Muốn chạy sao? Muộn rồi!”
Quả cầu đen trong tay hắn phóng vụt đi, đuổi sát theo phía sau. Tiểu Vàng càng lúc càng bay nhanh lên trời cao, quanh người nó là một vòng bảo hộ màu vàng kim.
“Mọi thứ đã kết thúc rồi... Thôn Thiên...”
Hình chiếu Hoang Tiên Đế, một tay chống thần thương, cả người dần tiêu tán, tiếng cười vang vọng khắp nơi.
Tiểu Vàng há miệng, phóng ra một viên ngọc màu đỏ sẫm. Ngay lập tức, một vòng xoáy đỏ xuất hiện, và Tiểu Vàng nhanh chóng lao vào bên trong. Hình chiếu Hoang Tiên Đế ở phía sau lập tức gầm lên như điên cuồng.
“Phá Giới Thạch! Không... chết đi Thôn Thiên... ngươi phải chết...”
Ầm ầm! Quả cầu đen lập tức phát nổ, sóng xung kích cùng ánh lửa đen lan tỏa khắp bốn phía. Cả không gian bị ngọn lửa thiêu đốt, khiến mọi thứ trong bán kính trăm dặm đều tan nát. Không gian bị xé toạc, để lộ ra những hư không đen ngòm bên trong. Một luồng lửa đen kịp chui vào bên trong vòng xoáy màu đỏ ngay trước khi nó khép lại.
Vừa vào bên trong, Tiểu Vàng không thể giữ vững trạng thái ổn định của mình được nữa. Toàn thân nó thu nhỏ lại, trở về hình dạng ban đầu, máu đỏ nhuộm kín khắp người, hệt như lần đầu Trần Thiên Nam gặp. Ôm lấy Tiểu Vàng vào lòng, Trần Thiên Nam hai mắt đẫm lệ gào lên:
“Tiểu Vàng! Ngươi nhất định không được chết!”
Đỗ Như Nguyệt mắt cũng đỏ lên, đột nhiên biến sắc khi vòng bảo hộ quanh người cô đang dần lập lòe, sắp có dấu hiệu biến mất. Cô vội giơ tay, nắm lấy viên ngọc đỏ sẫm, truyền linh lực vào. Vòng bảo hộ lập tức ổn định trở lại, Đỗ Như Nguyệt khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một đốm lửa đen kịt đã bám lấy vòng bảo hộ. Chẳng mấy chốc, một mảng lớn của vòng đã bị thiêu cháy. Mặt Đỗ Như Nguyệt tái nhợt khi cô dồn sức duy trì linh lực truyền vào Phá Giới Thạch.
Ầm ầm! Vòng bảo hộ không chống đỡ được bao lâu thì bị đốt vỡ nát. Đốm lửa đen lập tức lao về phía Đỗ Như Nguyệt. Tiểu Vàng, đang nằm trong lòng Trần Thiên Nam, khẽ mở đôi mắt chó, há miệng hút lấy luồng lửa đen, cứu Đỗ Như Nguyệt một mạng. Toàn thân Đỗ Như Nguyệt như bị đè ép, đôi mày liễu nhíu chặt. Cô dồn tất cả linh lực còn sót lại vào Phá Giới Thạch, một vòng bảo hộ nữa lại hiện lên với quang mang lập lòe. Một tay ôm chặt lấy Trần Thiên Nam và Tiểu Vàng, cả ba người họ trôi nổi trong vùng không gian đen tối, chỉ có ánh sáng lập lòe từ vòng sáng của Phá Giới Thạch là nguồn sáng duy nhất.
Trên bầu trời, một khe hở đen ngòm xuất hiện, ba thân ảnh rơi từ trên trời xuống. May mắn thay, cả ba rơi trúng một con sông nhỏ, tạo nên một tiếng động lớn.
Địa Cầu.
Một thiếu niên chừng mười lăm tuổi đang ngẩn ngơ dắt con trâu đực gặm cỏ dọc bờ sông. Chán nản, cậu vắt dây trâu lên đầu trâu, mặc cho nó tự gặm cỏ. Trời tháng sáu nóng như đổ lửa, cậu chỉ muốn cởi sạch quần áo nhảy xuống sông tắm cho mát người.
“Trâu đực, mày cũng muốn tắm hả?”
Thấy con trâu đực không ăn cỏ mà đi ra bờ sông, rồi từ từ bơi ra giữa sông ngâm mình trong nước, thiếu niên cũng vui vẻ cởi áo nhảy xuống tắm cùng. Đang tắm, đột nhiên cậu thấy hai người nằm ở bờ bên kia sông thì giật mình. Khúc sông này năm nào mà chẳng có người chết trôi từ thượng nguồn về. Dù hơi sợ, một lát sau thiếu niên vẫn bơi sang bờ bên kia. Càng đến gần, cậu càng thấy kỳ lạ, vì quần áo của hai người giống hệt như trang phục cổ trang Trung Quốc. Cậu rón rén đến bãi đá, run run lật một người đang nằm úp mặt. Vừa thấy khuôn mặt trắng bệch, cậu ta đã giật mình nhảy lùi lại.
“Mẹ ơi không phải là chết hết rồi chứ!”
Thiếu niên khẽ đưa tay lên mũi người đó, thấy vẫn còn hơi thở. Rồi úp tai lên ngực kiểm tra, thấy tim vẫn còn đập, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Tiếp đó, cậu lật người còn lại lên thì sững sờ như hóa đá. Người vừa được lật lên là một cô gái với khuôn mặt tựa thiên sứ, vô cùng xinh đẹp, trong lòng đang ôm một chú chó nhỏ lông vàng. Kiểm tra thấy cô gái vẫn còn thở, thiếu niên một lần nữa thở phào rồi quay sang bờ bên kia, hét lớn:
“Bố ơi! Mẹ ơi, chị Linh ơi, mau qua đây em cứu được người ở dưới sông nè.”
Một lúc sau, ba người cũng đi ra bờ sông. Nhìn thấy thiếu niên cùng hai người đang nằm ở bãi đá, họ liền vội vàng bơi sang…
Không biết đã trải qua bao lâu, Đỗ Như Nguyệt tỉnh lại. Đập vào mắt cô là khung cảnh một căn nhà gỗ. Cô cảm thấy toàn thân rã rời, không còn chút sức lực nào, đành cười khổ. Bất chợt, Đỗ Như Nguyệt giật mình, khó khăn đưa tay sờ lên mặt. Phát hiện khăn che mặt đã biến mất, cô không khỏi hoảng hốt.
Bất chợt một tiếng nói vang lên. Đỗ Như Nguyệt giật mình nhìn lại, th��y một cô gái xinh đẹp nhưng ăn mặc kỳ lạ đang ngồi bên cạnh. Cô gái luyên thuyên một tràng ngôn ngữ mà Đỗ Như Nguyệt không thể hiểu nổi. Thấy đối phương không phải tu sĩ, Đỗ Như Nguyệt cũng yên tâm phần nào. Cô lắc đầu, ra hiệu mình không hiểu.
Cô gái thấy Đỗ Như Nguyệt lắc đầu thì cũng chỉ biết cười, rồi sau đó đi ra ngoài. Khi trở vào, trên tay cô mang theo một cái bát. Cô đỡ Đỗ Như Nguyệt ngồi tựa vào thành giường, rồi múc thứ trong bát, thổi thổi cho nguội bớt rồi đưa lên miệng Đỗ Như Nguyệt. Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của đối phương, Đỗ Như Nguyệt khẽ há miệng ăn. Cô cảm thấy thứ này có mùi vị tương tự như linh mễ. Ăn xong, cô gái lấy mấy viên thuốc đủ màu sắc cùng một ít nước đưa cho Đỗ Như Nguyệt.
Thấy Đỗ Như Nguyệt cứ nhìn mình chằm chằm, cô gái liền làm động tác bỏ mấy viên thuốc đủ màu sắc vào miệng rồi uống nước. Đỗ Như Nguyệt gật đầu, không hề cảm nhận được ác ý từ cô gái. Cô liền cầm lấy mấy viên thuốc đủ màu sắc, bỏ vào miệng rồi uống nước nuốt chúng xuống. Cô gái mỉm cười, đỡ Đỗ Như Nguyệt nằm lại giường, sau đó mang bát đi ra ngoài. Đỗ Như Nguyệt cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến. Cô không hề chống cự mà nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.