(Đã dịch) Nam Đế - Chương 21: Hoang Tiên Đế
“Buông xuôi đi, Thôn Thiên.”
Hình chiếu Hoang Tiên Đế vung thần thương lên. Tiểu Vàng đứng đối diện, đôi mắt khẽ lóe sáng.
“Một khi thế giới phát hiện và bài xích ngươi, ta e rằng bản thể ngươi sẽ phải chịu tổn thương không hề nhẹ đâu.”
Hình chiếu Hoang Tiên Đế đâm mạnh thần thương về phía Tiểu Vàng, giọng nói lạnh lẽo mang theo sát khí.
“Để giết ngươi, ta bằng lòng trả giá.”
Vạn đạo hư ảnh thần thương sắc vàng kim lóe lên, bao phủ lấy Tiểu Vàng.
“Trảo Xé Thiên Địa!”
Tiểu Vàng gầm lớn, hai chân trước nhằm về phía hình chiếu Hoang Tiên Đế, tung ra trăm vạn đạo công kích hình bán nguyệt.
Một tiếng “Ầm ầm” vang dội, hai luồng công kích va chạm, bắn phá tan tác khắp nơi. Núi sông bị chia năm xẻ bảy. Vài đạo công kích dư ba thậm chí đánh trúng hộ trận Nam Thiên Tông, khiến đại trận lập tức rung chuyển dữ dội. Năm vị Thái Thượng trưởng lão biến sắc, rốt cuộc thì hai kẻ bên ngoài kia có tu vi cảnh giới gì? Chỉ vài đạo công kích lan ra mà đã khiến hộ tông đại trận của Nam Thiên Tông suýt hỏng! Cả năm người vội vã triệu hồi linh bảo bản mệnh, lao tới gia cố kết giới hộ trận, cuối cùng mới ổn định lại được đại trận.
Đôi mắt Tiểu Vàng khẽ lóe lên rồi toàn thân lao vọt lên trời cao. Hình chiếu Hoang Tiên Đế hừ lạnh, cầm thần thương đuổi theo sát. Hai kẻ bên ngoài kia rốt cuộc là ai? Sao Nam Châu lại đột ngột xuất hiện cường giả kinh khủng đến vậy? Chỉ riêng khí tức của họ cũng đủ khiến các Thái Thượng trưởng lão tu vi Lục Phẩm Hóa Thần phải run rẩy, cảm giác như chỉ cần một ngón tay ấn xuống, tất cả sẽ nát bấy như những con kiến hôi.
Trên tầng mây, những luồng xung kích dường như xẻ đôi cả bầu trời. Ở Nam Việt Đại Lục, càng bay lên cao, áp lực càng lớn. Ngay cả cường giả đỉnh cấp Lục Phẩm Hóa Thần Đỉnh Phong cũng không thể bay khỏi bầu trời Nam Việt Đại Lục. Lên cao hơn nữa, có những luồng lôi điện sẵn sàng đánh bất cứ kẻ nào tiếp cận, ngoài ra còn cả phong nhận đáng sợ có thể chém đôi cơ thể cường giả Lục Phẩm dễ như chơi.
Ít lâu sau, một đám đông tề tựu bên ngoài hộ tông đại trận của Nam Thiên Tông. Hơn bốn mươi người này đều là những cường giả đỉnh cấp của Nam Châu, thậm chí ngàn năm nay không ai thấy bóng dáng họ. Giờ đây, họ lại gạt bỏ mọi phân biệt chính tà, đứng chung một chỗ, dáng vẻ như đang đối mặt đại địch. Khí tức cường đại của họ khiến tất cả đều run lên trong lòng. Ai nấy đều biết rằng nếu không đồng lòng, e rằng Nam Châu sẽ biến m��t khỏi Nam Việt Đại Lục. Khí tức đè ép chúng sinh tỏa ra khiến tất cả đều sợ hãi.
“Mạnh huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Ngay cả hộ trận tông môn các vị cũng đã được mở ra.”
Một lão giả mặc đạo bào trắng, toàn thân chính khí hạo nhiên tràn ra, nhìn về phía một lão giả già nua trong số năm Thái Thượng trưởng lão của Nam Thiên Tông, cất tiếng hỏi.
Năm vị Thái Thượng trưởng lão thấy những người vừa đến thì khẽ thở phào một hơi. Tất cả lão quái vật của Nam Châu đều xuất hiện ở đây. Nếu tình huống xấu xảy ra, cũng có người cùng gánh vác. Cả năm người thu lại linh bảo, rồi một vị kết ấn mở một lỗ hổng trên hộ tông đại trận, bay ra ngoài tụ họp cùng đám cường giả.
“Chính huynh, ta cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì. Đột nhiên có hai cường giả xuất hiện bên ngoài Nam Thiên Tông đánh nhau, chúng ta cũng là bắt buộc phải mở hộ tông đại trận. Vậy mà chỉ vài đạo công kích pháp thuật của hai cường giả va chạm với hộ tông đại trận, chút nữa là chúng ta đã không chống đỡ nổi.”
Tất cả đám người đều lộ vẻ mặt khiếp sợ. Dù Nam Thiên Tông hiện nay không còn là một trong những tông môn đỉnh cấp của Nam Châu, nhưng hộ tông đại trận của họ tuyệt đối không kém bất kỳ tông môn đỉnh cấp nào khác. Vậy mà chỉ dư uy công kích đã suýt không chịu nổi, thì tu vi của hai cường giả đang giao chiến chắc chắn phải cực kỳ kinh khủng.
“Ầm!” Đúng lúc này, một mảng núi phía xa bị một vật đâm sầm xuống làm vỡ vụn, rung chuyển cả một vùng. Tiểu Vàng bò dậy từ đống đổ nát, trên người những vết thương đang chảy máu đầm đìa.
“Thôn Thiên, vết thương từ lần trước của ngươi vẫn chưa khôi phục… Ha ha… Vậy thì đi theo Lục Thông Huyền đi!”
Tiếng nói vang vọng, một thương từ trên trời lao xuống đánh thẳng về phía Tiểu Vàng. Một thương mang theo ánh sáng vàng kim, xé rách không gian, giáng thẳng xuống.
“Lôi Liên Phá Toái!”
Tiểu Vàng há mồm, phun ra một đóa hoa sen màu đen, bên ngoài mang theo những đạo lôi điện đen kịt lập lòe, lao vụt tới, đánh thẳng vào thần thương.
“Ầm ầm!” Sóng xung kích lan ra, phá hủy một vùng bán kính mấy dặm xung quanh. Đám cường giả Lục Phẩm Hóa Thần đang quan chiến đều biến sắc, vội triệu hồi linh bảo phòng hộ. Tất cả lại càng biến sắc hơn khi nghe đến cái tên Lục Thông Huyền. Không ít người còn nhìn về phía ba lão giả mặc tử y. Mấy vạn năm trước, đã có một người từng cầm kiếm đồ sát nửa tu chân giới chỉ vì truy bắt người của Đỗ gia, khiến không ít kẻ chỉ nghe đến cái tên thôi cũng đã run rẩy. Đỗ gia có địa vị như ngày hôm nay ở tu chân giới Nam Châu, tất cả công lao đều thuộc về một người, chính là kỳ tài vạn năm Lục Thông Huyền – người một kiếm trảm sát vạn người.
“Ầm!” Lôi liên bị thần thương đánh tan, rồi thần thương đánh thẳng vào người Tiểu Vàng, máu tươi phun ra xối xả, khiến nó nằm lăn ở một góc.
“Tiểu Vàng!”
Một âm thanh kêu thảm thiết vang lên. Trần Thiên Nam được Đỗ Như Nguyệt nắm lấy, đang lơ lửng giữa không trung, bên trong hộ sơn đại trận của Nam Thiên Tông. Chứng kiến cảnh này, hắn không nén nổi bi thương mà hét lên. Tiểu Vàng, trong lòng Trần Thiên Nam, từ lúc nào đã trở thành một người thân. Nhìn Tiểu Vàng bị đánh thê thảm, Trần Thiên Nam hận bản thân quá yếu đuối, không thể làm gì ngoài việc trơ mắt đứng nhìn.
Hình chiếu Hoang Tiên Đế nhìn qua Trần Thiên Nam, ánh mắt lóe lên, mở miệng cười vang vọng.
“Thôn Thiên, ngươi lại tìm được một Lục Thông Huyền thứ hai rồi sao? Trong tám người, ta khiếp sợ nhất vẫn là cái tên Lục Thông Huyền. Bị chín Tiên Đế vây công, hắn vẫn có thể chém giết sáu người. Chỉ đến khi ‘Thiên’ xuất hiện, hắn mới ngã xuống. Hắn chính là ám ảnh trong lòng ta, vì vậy ta không thể để bất cứ kẻ nào giống Lục Thông Huyền xuất hiện!”
Nói xong, hình chiếu Hoang Tiên Đế giơ tay về phía Nam Thiên Tông, chụp mạnh. Một hư ảnh hoàng kim thủ to lớn lao về phía Nam Thiên Tông.
“Mau ngăn hắn lại! Hắn chính là kẻ đã phong ấn giới vực này, khiến các ngươi không thể phi thăng Thượng Giới! Ta đảm bảo trăm năm sau sẽ phá bỏ phong ấn này, giúp các ngươi phi thăng!”
Các cường giả Nam Châu biến sắc. Mấy ngàn năm gần đây, dù là những người đột phá tới Lục Phẩm Hóa Thần Đỉnh phong cũng không thể nào cảm nhận được thiên kiếp phi thăng. Thì ra giới vực này đã bị phong ấn!
“Ha ha… Lũ sâu kiến, nếu muốn chết, ta sẽ tiễn các ngươi lên đường!”
Hình chiếu Hoang Tiên Đế tay cầm thần thương, đứng ngạo nghễ trên thiên không. Năm Thái Thượng trưởng lão Nam Thiên Tông thoáng chốc đã xuất hiện phía trước hoàng kim thủ ấn, rồi đánh ra linh bảo ngăn cản thủ ấn đánh tới Nam Thiên Tông. Dù biết đối thủ trước mặt cường đại, nhưng họ thà chết cũng phải ngăn cản.
“Đỗ gia ta nguyện cùng Nam Thiên Tông liều mạng!”
Ba lão giả mặc tử y thoáng cái đã đứng sát cánh cùng năm Thái Thượng trưởng lão Nam Thiên Tông, triệu hồi linh bảo cùng ngăn cản hoàng kim thủ ấn.
“Mạnh huynh, thù hận phong giới ngăn cản đại đạo là mối tử thù truyền kiếp! Ta nguyện cùng các ngươi tiến lên!”
Lão giả chính khí hạo nhiên kia cũng xông lên, theo sau là sáu người khác cùng triệu hồi linh bảo, hợp lực ngăn cản. Đám người còn lại nhìn nhau rồi cũng cắn răng lao lên, triệu hồi linh bảo và linh khí của mình, hợp lực ngăn cản hoàng kim thủ ấn. Dù cho kẻ kia là cường giả thông thiên, họ cũng phải liều một phen. Tuy không biết lời nói của con yêu cẩu kia là thật hay giả, nhưng tất cả cường giả ở đây đều nhen nhóm một hy vọng, đặt niềm tin vào lời hứa trăm năm phá giới kia.
***
Đoạn văn này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, trân trọng những giá trị cốt truyện nguyên bản.