(Đã dịch) Nam Đế - Chương 23: Nhân Đế Tổ Tinh
Khi Đỗ Như Nguyệt tỉnh lại lần nữa, cô cảm thấy toàn thân đã có chút sức lực, bèn vịn mình ngồi dậy, bước xuống giường. Thấy trên người là một bộ váy trắng kỳ lạ, cô khẽ sững lại, rồi đặt bàn chân ngọc xuống sàn, từ từ bước ra ngoài.
Thấy Đỗ Như Nguyệt bước ra, cô gái lúc trước hơi sững sờ, vội đặt cây chổi xuống, đỡ cô ngồi vào một chiếc ghế. Đỗ Nh�� Nguyệt đảo mắt tìm kiếm Trần Thiên Nam và Tiểu Vàng. Không thấy họ, cô lộ rõ vẻ lo lắng, bèn giơ hai ngón tay ngọc lên, ra hiệu hỏi về hai người bạn đồng hành của mình. Mãi một lúc sau, cô gái mới gật đầu ra vẻ đã hiểu, rồi chỉ tay về phía cổng, nơi có một căn nhà khác cũng không kém phần kỳ lạ. Đỗ Như Nguyệt lập tức đứng dậy. Cô gái biết cô muốn đi đến đó, liền đỡ lấy. Nhưng đi được vài bước, thấy Đỗ Như Nguyệt chân trần, cô gái vội ra hiệu dừng lại. Cô chạy đi một lát rồi mang về một đôi giày kỳ lạ cho Đỗ Như Nguyệt. Đỗ Như Nguyệt mỉm cười gật đầu, xỏ đôi giày thủng lỗ chỗ vào chân rồi tiếp tục bước đi.
Thấy Đỗ Như Nguyệt bước vào, thiếu niên cười hì hì nói:
“Nĩ hảo ma?”
Đỗ Như Nguyệt lắc đầu ra chiều không hiểu, rồi đưa mắt nhìn Trần Thiên Nam nằm trên giường, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn sang Tiểu Vàng, Đỗ Như Nguyệt sửng sốt. Cả người Tiểu Vàng được quấn kín mít bằng vải trắng, chỉ chừa lại đôi mắt và cái miệng. Nhìn tình trạng của Tiểu Vàng, Đỗ Như Nguyệt không nén đư���c bật cười. Trông bộ dạng nó thật khó coi...
“Ôi chị Linh, họ cũng không phải người Trung Quốc! Đúng là đau đầu mà.”
Thiếu niên quay sang nói với chị gái, vẻ mặt nhăn nhó, rồi chạy ra ngoài. Đỗ Như Nguyệt ngồi xuống một chiếc ghế cạnh giường, tay ngọc khẽ vuốt ve Tiểu Vàng. Cô thật không ngờ Tiểu Vàng lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy.
Một lúc sau, thiếu niên mang theo một bảng chữ cái cùng mấy cuốn sách có bìa ghi "Dạy chữ cho bé 3 tuổi" rồi đưa cho chị mình nói:
“Hay là mình dạy tiếng Việt cho họ đi.”
Cô gái nhận lấy bảng chữ cái và quyển vở, khẽ nhíu mày rồi nhìn sang Đỗ Như Nguyệt. Đỗ Như Nguyệt cảm nhận được ánh mắt kia, bèn quay lại. Thấy trên tay đối phương là một chồng sách cùng những ký tự kỳ lạ, cô liền đoán ra ý định muốn dạy ngôn ngữ cho mình, bèn gật đầu.
Sau đó, cô gái bắt đầu dạy từng ký tự và cách phát âm một cách từ tốn. Đỗ Như Nguyệt khẽ há miệng đọc theo.
“A á ớ bờ cờ dờ đờ…”
Thiếu niên đứng nhìn, vẻ mặt cũng hiện lên sự kinh ngạc. Tiếng Việt từ bao giờ lại dễ học đến vậy? Hắn nhớ hồi mình còn nhỏ, đã bị mẹ đánh không biết bao nhiêu trận vì cái tội nhớ trước quên sau.
Đỗ Như Nguyệt là tu chân giả, có trí nhớ siêu phàm. Tuy bây giờ linh lực cạn kiệt, nhưng chỉ vài hôm nữa linh khí trong cơ thể sẽ tự sản sinh, việc khôi phục cũng không đáng lo.
Đến khi trời tối mịt, Đỗ Như Nguyệt cũng đã nói được vài từ. Cô chỉ vào cô gái, khẽ đọc:
“Bạn.”
Cô gái gật đầu vui vẻ. Đỗ Như Nguyệt cũng mỉm cười, cô cảm thấy ngôn ngữ mới mẻ này có vẻ không dễ học chút nào. Khi bố mẹ của hai anh em trở về, họ cũng niềm nở trò chuyện với Đỗ Như Nguyệt, dù cô chẳng hiểu gì, chỉ biết mỉm cười đáp lại.
Đến khi dọn cơm tối, cô gái gọi Đỗ Như Nguyệt ra ăn cơm. Thấy thiếu niên đang đút cháo linh mễ cho Trần Thiên Nam, Đỗ Như Nguyệt cũng gật đầu rồi ra bàn ăn. Cô cảm thấy cơ thể đói cồn cào, thể lực cũng tiêu hao rất nhiều. Trong bữa ăn, Đỗ Như Nguyệt cảm thấy ấm lòng khi những con người xa lạ ấy vẫn niềm nở cười nói, gắp thức ăn cho cô…
Những ngày sau, Đỗ Như Nguyệt cùng cô gái học những ký tự và ngôn ngữ mới. Chỉ trong vòng mấy ngày, Đỗ Như Nguyệt đã có thể nói thành thạo khiến cô gái cũng ngạc nhiên.
“Cô tên gì? Còn tôi là Ngọc Thùy Linh.”
Đỗ Như Nguyệt sắp xếp lại những từ ngữ vừa học được trong chốc lát rồi nói:
“Đỗ Như Nguyệt.”
Khi đã biết được tên của nhau, hai người liền vui vẻ cười, rồi tiếp tục cùng nhau học.
“Chị Linh ơi, anh ấy tỉnh lại rồi!”
Thiếu niên chạy ra gọi, cô gái và Đỗ Như Nguyệt liền vội vàng chạy tới. Thấy Tiểu Vàng nằm cạnh, cả người được quấn vải trắng kín mít, Trần Thiên Nam đau lòng khôn xiết. Lại nhìn thấy một thiếu niên lạ mặt đang nói thứ ngôn ngữ kỳ quái, hắn chỉ đành im lặng.
“Thiên Nam, ngươi tỉnh rồi ư?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Trần Thiên Nam nhìn người vừa bước tới, hơi sững sờ một lát. Trước mắt hắn là một khuôn mặt xinh đẹp với ngũ quan tinh xảo, đặc biệt là đôi mắt long lanh quen thuộc kia. Trần Thiên Nam vội lên tiếng:
“Đỗ trưởng lão.”
Đỗ Như Nguyệt gật đầu mỉm cười, rồi nói bằng ngôn ng��� tu chân với Trần Thiên Nam:
“Từ giờ đừng gọi ta là Đỗ trưởng lão. Tên ta là Đỗ Như Nguyệt, ngươi cứ gọi Như Nguyệt là được.”
Trần Thiên Nam hơi sững sờ, rồi tò mò nhìn hai người ăn mặc kỳ lạ đang dõi theo mình, bèn quay sang hỏi Đỗ Như Nguyệt:
“Đỗ… à, Như Nguyệt tỷ tỷ, vậy đây là đâu vậy?”
Đỗ Như Nguyệt lắc đầu, cô cũng chưa hỏi thăm. Cô không biết liệu nơi này còn thuộc phạm vi Nam Việt Đại Lục hay không.
“Ngươi nghỉ ngơi đi. Ở đây không có linh khí, ta cũng không dám chắc chúng ta còn ở Nam Việt Đại Lục hay không.”
Trần Thiên Nam gật đầu. Hắn nhắm mắt vận chuyển Thôn Thiên Huyền Công thử xem có hấp thu được linh khí thiên địa hay không, nhưng sau đó, hắn đành bất lực. Ở nơi này, ngay cả một tia linh khí thiên địa cũng không hề tồn tại…
Một tháng sau.
Đỗ Như Nguyệt cùng Trần Thiên Nam đã hiểu được gần hết ngôn ngữ nơi đây. Đặc biệt, Trần Thiên Nam và thiếu niên Ngọc Đức Minh lại dính lấy nhau như đôi tri kỷ.
“Thiên Nam, mày đánh lén tao!”
“Haha, ai bảo mày gà cơ chứ!”
Hai thiếu niên đang ngồi trước chiếc tivi, trên tay là hai chiếc tay cầm chơi điện tử, bấm nút liên hồi. Chỉ trong một tháng, dưới sự chỉ bảo của hai chị em Ngọc Thùy Linh, Đỗ Như Nguyệt và Trần Thiên Nam không chỉ hiểu được ngôn ngữ mà còn nắm bắt được rất nhiều điều kỳ diệu của thế giới này. Trần Thiên Nam đặc biệt vui sướng khi phát hiện ra ở đây, "lôi kiếp" (điện) còn được sử dụng như một công cụ không thể thiếu. Ngoài ra, còn vô số điều kỳ lạ khác, đặc biệt là trò chơi điện tử. Thứ này khiến Trần Thiên Nam chìm đắm trong niềm vui mỗi khi chơi, nhưng khi thua quá nhiều, hắn cũng không khỏi bực bội trong lòng.
Hai người cũng đã tìm hiểu được nơi họ đang sống. Đại lục này được gọi là Châu Á, và đây là một tỉnh thuộc đất nước Việt Nam. Người dân sinh sống ở đây toàn bộ là phàm nhân, nơi đây không hề có phương pháp tu chân, mà họ phát triển thứ gọi là Khoa học công nghệ. Tuổi thọ của người ở đây chỉ khoảng trăm năm, khác xa với Nam Việt Đại Lục, nơi phàm nhân cũng phải sống đến một trăm năm mươi tuổi.
Một giọng n��i vang lên trong đầu Trần Thiên Nam: “Tiểu Nam, ta tỉnh rồi.” Hắn liền buông bỏ tay cầm trò chơi, chạy vào chỗ Tiểu Vàng. Đã hơn một tháng, cuối cùng Tiểu Vàng cũng đã tỉnh lại.
Tiểu Vàng khẽ lắc người, tấm vải quấn quanh liền bung ra. Những vết thương ngoài da trên người nó đã lành lặn, nhưng thương thế bên trong vẫn còn cực kỳ nghiêm trọng.
“Tiểu Vàng, ngươi không sao chứ?”
Tiểu Vàng lúc này không để ý đến Trần Thiên Nam, mà ngẩn người cảm nhận khí tức quen thuộc xung quanh. Ánh mắt hiện lên vẻ tang thương, nó khẽ cất tiếng:
“Nhân Đế Tổ Tinh.”
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, rất mong quý độc giả tôn trọng.