(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 14: Mộc Bang
Khác với bốn bang còn lại, đều có phủ đệ tọa lạc tại những vị trí đắc địa trong Cự Phong thành, Mộc Bang Phủ lại ẩn mình nơi vùng ven phía bắc, sâu trong rừng rậm. Nếu không phải Mộc Bang sở hữu nhiều cửa tiệm và là nơi sản xuất mọi loại đan dược, yêu đan, e rằng người ta đã quên bẵng sự tồn tại của họ từ lâu. Theo lời Liễu Lục, Dạ Vũ đến đây bái phỏng để h��c việc. Chàng không rõ vì sao Liễu Lục lại kiên quyết đến thế, cho rằng việc thông thạo thảo dược và có chút kiến thức về luyện đan sẽ rất có ích cho con đường tu luyện sau này. Dù sao cũng chẳng thiệt gì, Dạ Vũ đành nghe theo.
Phía trước phủ là một cánh cửa lớn bằng gỗ, màu sẫm, chạm khắc vài hoa văn khá đơn giản và đang đóng im lìm. Hai bên là hai cửa nhỏ hơn, có lẽ một bên dùng để ra, một bên để vào. Tiến đến người thanh niên đang đứng canh, Dạ Vũ lên tiếng:
“Huynh làm ơn chuyển lời giúp, ta đến bái phỏng Mộc Bang Chủ.”
“Ngươi đợi ta ở ngoài này.”
Người này cầm thư đi vào trong một lúc rồi quay ra, dẫn Dạ Vũ bước vào. Khác hẳn với bên ngoài, phía sau cánh cửa, nền đất được lát gạch trắng tinh, dẫn đến một vòng cung tỏa ra các hướng khác nhau. Đi về phía bên trái là nơi nghỉ ngơi của gia chủ. Khu nhà có khá nhiều phòng, trải dài thành mấy dãy, còn nơi chính diện là sảnh tiếp khách.
Mộc Bang Chủ Mộc Tề, nhìn bề ngoài rất dễ gây thiện cảm. Ông có dáng người vừa phải, khuôn mặt phúc hậu ở độ tuổi trung niên, nhưng đôi khi vẫn thoáng thấy nét tần tảo. Không đợi Dạ Vũ bước vào, ông đã ra cửa đón trước.
“Dạ Vũ… ha ha ha, ta đợi ngươi mãi!”
“Tham kiến Mộc Bang Chủ.”
“Không cần đa lễ, nào… vào đi.”
“Chắc ngài cũng đã biết mục đích tiểu bối đến đây… à ừm… là do Liễu đại nhân giới thiệu.” Dạ Vũ tỏ ra ngượng ngùng, một phần vì vẫn chưa quen với việc cậy nhờ quan hệ.
“Ha ha ha… ngươi không cần suy nghĩ nhiều, Liễu đại nhân đã có lời thì ta dĩ nhiên hết lòng. Hay thế này, ta dẫn ngươi đi tham quan Mộc Phủ một vòng, tiện thể giới thiệu luôn công việc ở đây.”
Mộc Tề dẫn chàng đi giới thiệu tổng quan về Mộc Bang. Đại khái, Mộc Bang được chia thành năm khu: Chính điện là nơi ở của Mộc gia và các thành viên quan trọng; Tàng Thư là nơi lưu giữ đan phương và đào tạo dược sư; ngọn đồi xa nhất cùng khu vườn rộng phía sau là dược viên; ngay bên cạnh là Đan phòng dùng để điều chế đan dược; và khu vực được canh giữ cẩn mật nhất là kho, nơi cất trữ đan dược cũng như linh dược quý hiếm.
Sau đó, Dạ Vũ được m���t người hầu dẫn đi sắp xếp nơi ở. Chàng đến đây học việc, tất nhiên được phân vào khu vực dành cho môn đồ, đó là một dãy nhà gỗ phía sau núi, gần dược viên. Nơi đây có chút hoang vắng, yên tĩnh, nhưng bản thân chàng lại thích nơi ở như vậy. Một phần vì việc truyền nghề chú trọng người trong Mộc Bang nên số lượng môn đồ cũng khá ít. Dãy nhà có khoảng chục căn, chàng đoán chừng có từng ấy môn đồ. Sau khi dọn dẹp nhà cửa và sắp xếp đồ đạc tinh tươm, Dạ Vũ được dẫn tới Tàng Thư.
“Ta sẽ học gì ở Tàng Thư?”
“Ở đó có Phúc Lão Sư. Ta sẽ dẫn huynh đi ra mắt ngài, còn học gì thì ta cũng không biết… hì hì.”
Người trả lời chàng là một thanh niên tầm hai mươi tuổi tên Bảo. Hắn có dáng người vừa phải, làn da hơi đen, khuôn mặt ngờ nghệch, có vẻ tốt tính và khá ngây thơ. Không chỉ giúp chàng dọn nhà, mỗi khi được hỏi điều gì, hắn đều trả lời rất nhiệt tình, khiến Dạ Vũ có ấn tượng tốt.
Chàng được dẫn tới Tàng Thư. Đó là một lầu các cao bốn tầng, tầng phía dưới là một căn phòng rất lớn, được sắp x��p bàn ghế và bục giảng, chàng đoán chừng đây là nơi dạy học. Vừa bước đến cửa, chàng đã thấy Phúc Lão Sư. Đây là một lão nhân lớn tuổi, râu tóc bạc phơ dài chấm lưng, đang ngồi nhắm mắt ngả người ra sau ghế. Vừa trông thấy, chàng đã nhanh chân đến bái phỏng.
“Tham kiến Lão Sư, đệ tử tên Dạ Vũ.”
Phúc Lão mở mắt, lười biếng nhìn chàng:
“Ta biết rồi, lại một tiểu tử nữa… Dạ Vũ… thật là một cái tên hay… Cầm quyển sách này về học thuộc. Bao giờ thuộc hết đặc tính, phẩm chất, hình dạng và công dụng của một ngàn thảo dược này thì hãy đến gặp ta. Bây giờ lui đi.”
“Đệ tử xin cáo lui.”
Dạ Vũ cũng không biết phải làm gì tiếp theo, đành nghe lời lão, cầm cuốn sách trở về phòng. Chàng tự nhủ, nếu muốn được truyền dạy thì phải thuộc thật nhanh cuốn sách này. Thế là chàng không phí hoài một phút giây nào, ngay lập tức trở về học.
“Vạn Bách Dược… Vạn sao lại là một ngàn? Chàng cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, quyết tâm sẽ thuộc hết trong vòng ngày hôm nay.”
Nghĩ là làm, chàng nhanh chóng vận chuyển tinh thần lực đến mức tối đa. Tinh thần lực, ngoài việc thần thức có thể bao phủ tâm thức ra một vùng nhất định, còn có công hiệu khác là giúp thanh tỉnh tinh thần và tập trung học thuộc rất nhanh. Đây cũng là khía cạnh chàng tự tin nhất về bản thân.
“Sâm Ngọc Linh là loại thảo dược sống ở vùng núi cao… có tác dụng bổ tỳ, phế… Linh Chi là một loại trùng thảo có dạng chiếc ô… có tác dụng…”
“An Tử Mộc, cây cao khoảng 2 đến 5 phân, cành có góc cạnh, lúc non có lông màu hung, về sau nhẵn nhụi…”
“Bạch Chỉ, cây thân thảo, sống lâu năm, có thể sống tới hơn ngàn năm, thân cao khoảng mười phân, mặt ngoài màu tím hồng, phía dưới nhẵn mịn… Tác dụng chống viêm, tăng cường hấp thu nguyên khí cho người bị thương tổn thân thể…”
Dạ Vũ đắm chìm vào Vạn Bách Dược, hấp thu từng chữ cứ như hấp thu nguyên khí vậy. Đây quả thực là một công việc hết sức nhàm chán, nhưng chàng lại là người kiên định. Từ nhỏ đã mất cha mẹ, được nhận nuôi, hơn nữa, người cha nuôi đã hết sức mạo hiểm để nuôi dạy chàng. Cộng thêm môi trường sống khắc nghiệt nơi đây đã tôi luyện cho chàng một tâm trí trưởng thành hơn rất nhiều. Việc học thuộc này, so với những trận chém giết sinh tử, còn tốt hơn.
Cứ như vậy suốt một ngày, từ sáng đến tận tờ mờ sáng hôm sau chàng mới thuộc hết. Đây quả thực là một nỗ lực phi thường. Dạ Vũ định sau khi học thuộc xong sẽ đi luyện hóa, nhưng tinh thần quả thực có chút mệt mỏi. Chàng nằm xuống, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Dạ Vũ tỉnh dậy đã là giữa trưa. Lúc này, chàng tự nhiên lại cảm thấy đói bụng. Bình thường chàng có thể hấp thụ nguyên khí mấy ngày mà không cần ăn. Chàng nghĩ: “Việc học thuộc chăm chú thế này khiến mình không thể hấp thụ nguyên khí được… Có lẽ cũng nên đi thử thức ăn của Mộc Bang xem có mùi vị gì.”
Chàng cầm tấm lệnh bài hôm qua được Bảo sư huynh đưa, đi đến khu bếp của Mộc Bang. Tuy Bảo chỉ là người hầu, nhưng Dạ Vũ xưng hô rất thân tình với hắn.
Theo hướng dẫn, chàng đưa tấm lệnh bài đến trước chưởng quầy. Người này nhìn Dạ Vũ một chốc rồi nói:
“Hình như tiểu tử ngươi là học viên mới… Tên là gì?”
“Dạ Vũ… Còn thúc?”
“Ha ha ha… Ta nghe nói hôm qua ngươi đã đến đây mà giờ mới tới lấy thức ăn. Chắc lại khổ cực học thuộc mấy cái quyển sách Vạn Bách Dược gì đó phải không? Tiểu tử không cần cố gắng quá đâu, thông thường cũng phải mất mấy tháng, có khi cả năm mới có người thuộc được nó.”
“Đa tạ đã chỉ bảo, ta sẽ biết lượng sức mình hơn.”
Trò chuyện một hồi, chàng cũng lấy xong phần ăn của mình. Qua chưởng quầy, chàng mới biết ở Mộc Bang được ăn ba bữa sáng, trưa và tối. Không những thế, suất ăn còn phụ thuộc vào lệnh bài của người đến lĩnh. Người hầu chỉ ăn món thông thường, còn những đệ tử như Dạ Vũ thì có thêm chút linh thảo hỗ trợ tu luyện và bồi dưỡng tinh thần. Đại loại, suất ăn sẽ phù hợp với từng địa vị trong Bang, quả thực hết sức quy củ.
Hương vị của suất ăn này quả thực không tầm thường. Nghe chưởng quầy nói, suất ăn của chàng có thêm Tri Túc – một loại thảo mộc giúp thanh tỉnh đầu óc, và Hương Xạ giúp tăng cường các giác quan thêm nhạy bén. Chàng cũng chẳng biết có thật hay không, cứ ngon miệng là tốt với chàng.
“Ha ha ha, tiểu đệ cũng không cần quá sức cố gắng. Những học đồ trước đó đều mất cả năm, có khi hơn mới thuộc được cuốn sách đó, đệ không cần vội vàng đâu.”
“Đa tạ huynh đã nhắc nhở… À mà sao huynh đi ăn muộn vậy?”
“Ta hả… ta còn phải mang đồ ăn cho mấy người khác nữa.”
“Ồ… Bảo huynh có thể giúp ta mang đồ ăn được không? Tất nhiên là có thù lao…”
“Được, đệ cứ đưa lệnh bài đây, ngày mai ta sẽ giúp.”
Dạ Vũ còn chưa nói hết câu, Bảo đã đồng ý. Chàng định trả thêm thù lao, không ngờ vị Bảo sư huynh này lại tốt tính đến vậy. Sau khi trò chuyện một hồi, Dạ Vũ quyết định nhường phần ăn vào buổi sáng và buổi tối cho vị huynh đệ này, chàng chỉ cần hắn mang giúp phần ăn trưa đến căn nhà sau núi. Bảo sư huynh vui như nhặt được vàng, dự định sẽ bán đi suất ăn này để kiếm thêm thu nhập. Dạ Vũ cũng không mấy quan tâm Bảo sư huynh của mình làm gì với nó, nhưng sự thẳng thắn của hắn khiến chàng càng thêm quý mến.
Xong xuôi, chàng cũng không trở về nơi ở mà đi thẳng tới Tàng Thư để gặp Phúc Lão Sư. Vẫn với dáng vẻ lười biếng, đôi mắt nhắm nghiền, hình như Lão đã nghe thấy tiếng chân của Dạ Vũ. Chàng vừa tới cửa, Lão đã nói vọng ra:
“Chưa thuộc hết cuốn đó thì đừng mong ta chỉ dạy gì cho ngươi. Đi về đi.”
“Thưa Lão Sư, mục đích đệ tử đến đây là muốn ngài kiểm tra. Đệ tử đã học thuộc Vạn Bách Dược rồi.”
Phúc Lão đang nhắm mắt, nghe chàng nói vậy thì mở mắt trừng trừng nhìn, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
“Nhóc con, nếu dám nói láo làm phiền việc nghỉ ngơi của ta thì chuẩn bị chịu phạt đi!”
Căn bản là Lão không tin Dạ Vũ có thể thuộc hết Vạn Bách Dược chỉ trong một ngày. Kẻ này chỉ nói dối! Hình ảnh Dạ Vũ trong mắt lão xấu đi nhiều lắm. Lão còn đang tính xem phải xử lý tên tiểu tử nói dối không biết ngượng mồm này thế nào.
“Được, nếu ngươi đã nói thuộc thì đọc hết cả quyển từ đầu đến cuối cho ta xem.”
“Thưa Lão Sư, đọc hết cả quyển quả thực sẽ tốn rất nhiều thời gian của đệ tử và cả ngài phải ngồi nghe. Chi bằng, Lão Sư cứ hỏi bất kỳ thảo dược nào trong cuốn này, xem đệ tử có trả lời được hay không là được.”
“Hừ… Cũng được. Vậy nói cho ta linh dược Bách Phong xem nào.”
“Trong cuốn Lão Sư đưa đệ tử không có linh dược nào tên là Bách Phong.” Dạ Vũ điềm nhiên trả lời.
Phúc Lão Sư nghe Dạ Vũ nói vậy, đôi mắt không khỏi lộ vẻ kỳ dị. Lão định thử chàng xem, nếu chàng không trả lời như thế thì sẽ lộ tẩy ngay, đỡ phải kiểm tra nhiều. Chỉ là không ngờ chàng lại biết! Không phải tiểu tử này đoán đúng ý đồ của ta chứ? Hay là chàng thực sự thuộc hết quyển đó? Lão không tin, đây là việc không tưởng.
“Giỏi… Vậy nói qua cho ta nghe về Thương Truật xem nào.”
“Thương Truật có rất nhiều tên gọi khác nhau như Địa Quỳ, Bảo Phác Tử… là cây thân mộc sống lâu năm, cao khoảng 6 phân, có rễ phát triển thành củ to… Thường mọc ở vùng núi có linh khí dồi dào, đặc biệt là ở những nơi ẩm thấp, âm u, tích lũy nhiều âm khí… có tác dụng trị thương do lửa gây ra hoặc bị nội thương do những công pháp hỏa lực của đối thủ gây ra… Ngoài ra…”
Phúc Lão nghe trả lời xong không khỏi nhíu mày. Phong thái tự tin, lời lẽ trôi chảy như mây trôi của Dạ Vũ khiến lão không ngừng tự hỏi: “Không phải tiểu tử này thuộc hết thật đấy chứ? Thế này thì quá kinh dị rồi, không ngờ cuối đời ta lại gặp sự việc này!” Nhưng Lão vẫn ch��a tin ngay, liền hỏi thêm cả trăm loại linh dược, linh thảo nữa. Tất cả, chàng đều trả lời được, không thừa một từ, không sót một từ.
Đến nước này thì Lão thật sự đã tin rồi. Không thể nào có chuyện kẻ này ăn may tới cả trăm lần như thế. Thiếu niên này có tâm trí phi thường kiên định và tập trung. Thực ra, Dược Sư cần nhất là phẩm chất này, vì việc trồng cây, luyện dược cho đến luyện đan đều cần sự tập trung, kiên trì. Việc học thuộc chỉ là khảo nghiệm tâm tính của đệ tử mà thôi. Lão thật không ngờ có thể gặp được một đệ tử có phẩm chất ưu việt như thế này ở đây.
“Thật không ngờ ở nơi chó gặm sỏi gà mổ đá này lại có thể gặp được một thiên tài như thế.”
Phúc Lão tự thì thầm trong lòng. Sau đó, lão lấy ra đúng mười quyển sách, quăng trước mặt Dạ Vũ và nói:
“Đây là chín cuốn còn lại của Vạn Bách Dược. Còn cuốn thứ mười là tập hợp các phương thuốc chữa bệnh thông thường cho phàm nhân, nhưng rất thích hợp để ngươi rèn luyện căn cơ luyện dược. Về học thuộc hết cho ta. Nếu trong vòng một tháng ngươi có thể quay lại đây, ta sẽ truyền dạy hết bổn sự cho ngươi. Lui đi!”
Dạ Vũ tái mét mặt mũi. Cái này… mẹ nó, không phải là quá đáng sao? Chàng đâu có ba đầu sáu tay! Hơn nữa, nếu học thuộc hết rồi thì cần quái gì Lão dạy nữa? Đây rõ ràng là đang đùa giỡn chàng rồi! Nhưng chàng không dám nói vậy, chỉ đành nhận lấy rồi xin phép cáo lui.
Dạ Vũ rời đi, Phúc Lão cũng nhắm mắt, im lặng trở lại. Có điều, trên khóe mắt lão lúc này dường như nở một nụ cười kích động, tươi tắn hơn thường ngày.
Mọi quyền sở hữu với nội dung chuyển thể này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện thăng hoa qua từng con chữ.