(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 15: Học Thuộc
Trở về nơi ở, nhìn đống sách Vạn Bách Dược chất cao như núi khiến hắn không khỏi thở dài: “Haizz… Lần này thì đúng là ‘vạn’ thật rồi.” Nhưng rất nhanh, Dạ Vũ đã lấy lại tinh thần. Vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần vượt qua bước khó khăn này, mọi việc có lẽ sẽ tiến triển tốt hơn. Hắn nhanh chóng tập trung vào việc ghi nhớ tất cả các loại linh dược. Theo tính toán, nếu dốc hết sức thì tất nhiên sẽ mất khoảng mười ngày, nhưng như vậy quá là mệt mỏi. Dạ Vũ chia một ngày làm đôi: buổi sáng đến trưa hắn sẽ tập luyện Phá, từ trưa đến chiều hắn sẽ ngủ để lấy lại tinh thần, còn cả đêm hắn sẽ dành để học thuộc. Theo cách này, hắn dự kiến sẽ mất khoảng hai mươi ngày, mười ngày còn lại sẽ dành để ôn lại một lượt kiến thức.
Lúc này đã là trưa ngày hôm sau, Bảo hăm hở mang phần ăn đã lĩnh hộ đến nơi ở của Dạ Vũ. Bữa sáng và bữa tối hôm qua được bán lại cho mọi người rõ ràng đã mang lại một khoản thu nhập không nhỏ đối với anh ta.
“Ta quả thực may mắn mà, tiểu đệ Dạ Vũ thật là tốt bụng.” Theo con đường nhỏ lên căn nhà trên núi, âm thanh tiếng cây đổ ngày càng lớn. Chẳng biết vị tiểu đệ này học hành kiểu gì mà gây ra động tĩnh lớn thế, có lẽ đây cũng là một cách học của hắn chăng. Thế nhưng, khi đến nơi, Bảo không khỏi há hốc mồm. Những cây xung quanh căn nhà đều đã bị Dạ Vũ đánh đổ hết, hắn cầm đao chém lung tung loạn xạ. Cảnh tượng này khiến Bảo hít một hơi lạnh trong lòng.
“Tiểu đệ vậy mà không như vẻ bề ngoài, thật là nguy hiểm!”
“Vũ đệ, đừng đánh nữa, ta mang thức ăn tới đây!” Bảo từ xa hô to, chỉ sợ Vũ đệ không nghe thấy mà vung đao trúng mình.
Nghe tiếng vị sư huynh này, hắn đành dừng tay. “Bảo huynh đấy hả, vất vả cho huynh rồi.”
“Không có gì, ta chỉ mất chút thời gian chạy đi chạy lại thôi. Hôm nay nhiều món ngon lắm, đệ ăn nhanh để ta còn mang chén bát về quầy.”
Dạ Vũ vừa ăn vừa trò chuyện, hắn quả thực rất thích Bảo sư huynh. Con người này có chút ngốc nghếch, thật thà, nhưng cảm giác ở cạnh người như vậy cực kỳ thoải mái, không cần đề phòng trong lời ăn tiếng nói.
“Đệ có chút thắc mắc, không biết vì sao mấy vị sư huynh muội khác đâu mà không thấy ở đây?”
“À, mấy người họ sau khi vượt qua bài kiểm tra của Phúc Lão sư đã được phân đi nơi khác. Nghe đâu là đi trồng cây, luyện dược, hái thuốc gì đó ta cũng không rõ lắm. Chắc sau này đệ hoàn thành bài kiểm tra cũng sẽ được như họ thôi.”
Sau khi dùng bữa xong, Bảo sư huynh mang chén bát rời đi. Lúc này Dạ Vũ mới đi ngủ, quả thực cả đêm qua học thuộc bài và sáng nay tập Phá đã vắt kiệt sức của hắn.
Cuộc sống của hắn cứ thế diễn ra trong vòng một tháng. Người ở Mộc Bang biết hắn chỉ có vài người, hắn như một người vô hình ở đây. Thực ra, Dạ Vũ cũng rất thích sự yên tĩnh này để có thể an tâm tu luyện. Đến ng��y thứ ba mươi, theo ước hẹn với Phúc Lão sư, hắn tới diện kiến.
“Thưa Lão sư, đệ tử có mặt để hoàn thành kiểm tra.”
Từ sáng sớm, Dạ Vũ đã tới Tàng Thư để gặp Phúc Lão. Khi hắn vừa bước vào hành lễ, đang chuẩn bị tinh thần trả lời, thì Phúc Lão đã bất ngờ đứng dậy khua tay nói: “Không cần kiểm tra gì cả, ta tin ngươi. Bây giờ đi theo ta.”
“Cái này… không phải đơn giản thế chứ!”
Dạ Vũ thì thào. Biết thế, hắn đã khỏi học cho xong. Phúc Lão dẫn hắn men theo con đường lát đá lên núi, vượt qua ngọn núi cao ngay sau Tàng Thư. Không ngờ, trước mắt mở ra một vùng thung lũng rộng trải dài mấy chục dặm, được bao phủ bởi các vách núi cao ngất. Đây quả thực là nơi lý tưởng cho việc trồng linh dược.
Ngay khi hắn lên đến đỉnh núi, từng luồng khí mát rượi ập vào mặt. Không những thế, nguyên khí trong người Dạ Vũ vậy mà tự động vận chuyển, dâng trào như sóng.
“Thiên địa nguyên khí ở thung lũng này rất nồng đậm. Ta cảm giác khác một trời một vực so với phía sau núi. Hình như có thủ pháp đặc biệt làm nguyên kh�� tụ tập vào nơi này. Nơi đây nếu luyện công quả thực hiệu quả rất tốt.”
“Hahaha, tiểu tử, ánh mắt của ngươi quả thực không làm ta thất vọng. Nếu ngươi không nhìn ra được chút thủ đoạn này thì ta mới hối hận vì đã đặt niềm tin vào ngươi… Thung lũng này chính là tâm trận, lấy dãy núi bao quanh làm thành Tụ Nguyên Sơn Mạch Trận, tác dụng chính là tăng cường độ tập trung nguyên khí ở đây. Mục đích tất nhiên là để tạo điều kiện thuận lợi chăm sóc linh dược.”
Dạ Vũ còn đang thầm khen thủ đoạn của Mộc Bang không tầm thường, thì Phúc Lão đã nắm lấy vai hắn nhấc bổng lên phi hành. Động tác của Phúc Lão sư nhẹ tựa lông hồng, nước chảy mây trôi, phong thái hoạt bát nhanh nhẹn khác hẳn vẻ ngoài lười biếng mà lão hay thể hiện.
Nhưng Dạ Vũ lúc này không để tâm đến việc đó. Điều khiến hắn kinh hoàng chính là Lão vậy mà có thể phi hành. Tức là tu vi của người này ít nhất đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ nếu theo con đường tu tiên chính đạo, bằng không cũng phải là Huyền Đan nếu lão đi theo con đường tu luyện khác.
Các bang lớn đúng là ngọa hổ tàng long, không thể nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá. Bảo sao khi Mộc Bang đến đây xây dựng cơ đồ, mấy bang khác không hề có chút động thái nào, ngược lại còn tỏ vẻ hợp tác. Nói không chừng, Mộc Bang mới là bang lớn nhất ở Cự Phong thành này.
Phúc Lão dường như cũng đoán ra tâm tư của Dạ Vũ, lão cảm thấy hết sức thỏa mãn trong lòng. Một chút thủ đoạn đã có thể thu hút được tiểu tử này. “Trẻ nhỏ dễ dạy… Hahaha.”
Dạ Vũ được Lão xách lên phi hành trên trời. Trong lòng hắn không khỏi ham muốn một ngày mình cũng được tự do bay lượn như vậy. Phóng tầm mắt xuống phía dưới, hắn thấy thung lũng này hình như được phân bổ rất quy củ, có từng khu dược thảo với màu sắc khác nhau. Phía đầu này xuất hiện rất nhiều người chăm sóc thảo dược, làm đất, thu hoạch… hết sức bận rộn, cũng chẳng để ý có ai bay trên đầu. Càng về phía cuối, người phía dưới thưa thớt dần cho tới khi không còn bóng người.
Lão dừng lại trên vách núi, phía trước một ngôi nhà gỗ nhỏ. Xung quanh không biết trồng cây gì nhưng rất nhiều màu sắc làm nổi bật ngôi nhà so với cảnh vật xung quanh. Một trung niên tầm 50 tuổi đang chăm sóc các loại cây xung quanh nhà. Thấy Phúc Lão, ông ta vội vàng bước tới hành lễ.
“Tham kiến sư phụ, không biết người cần gì đồ đệ?”
“Đây là sư đệ mới của ngươi, dạy dỗ hắn cẩn thận, ta đặt rất nhiều kỳ vọng ở hắn.”
Dứt lời, Phúc Lão bỏ Dạ Vũ ở lại rồi đi. Hắn lúng túng không biết phải xử lý thế nào.
“Tiểu… ta…”
“Nếu đã là sư đệ của ta, chúng ta cứ xưng hô huynh đệ. Ta là Viêm Liệt.”
“Tiểu đệ Dạ Vũ tham kiến sư huynh.”
“Không cần khách khí, đệ theo ta sắp xếp chỗ ở, tiện thể tham quan nơi này. Ngày mai ta sẽ phân việc cho đệ.”
Mới tinh mơ sáng hôm sau, màn sương mù giăng đầy bao phủ khắp thung lũng, biến nơi đây thành một thung lũng sương mù dày đặc. Ánh sáng mặt trời quanh năm mờ ảo như buổi hoàng hôn, tạo nên khung cảnh tịch mịch không nói lên lời. Dạ Vũ được một nam nhân khoảng 30 tuổi tên Kiến Phong dẫn đi tới khu vực tít phía xa. Hình như nơi đây là nơi tập trung những người mới học việc và người hầu làm những công việc thu hoạch thảo dược.
“Vũ đệ, đây là khu vực dành cho những học đồ mới như đệ, để ta dẫn đệ đi làm quen mọi người.”
“Mọi người dừng tay một chốc!” Kiến Phong hô to. Lúc này, mấy thanh niên đang chăm sóc thảo dược của mình đồng loạt dừng lại, quay sang nhìn thiếu niên đứng cạnh anh ta với vẻ tò mò.
“Từ nay, nhóm của chúng ta có thêm Vũ đệ. Mọi người làm quen và giúp đỡ đệ ấy nhiều hơn. Tô Minh, đệ qua hướng dẫn đệ ấy làm quen mọi người.”
Một thiếu niên tầm mười lăm tuổi, đoán chừng lớn nhất ở đây, tiến tới. Kiến Phong dặn dò người này một chút rồi rời đi.
“Ta tên Tô Minh.”
“Tiểu đệ Dạ Vũ, mong được huynh giúp đỡ.”
“Cũng không có gì khó khăn đâu, đệ ở đây một vài ngày sẽ quen thôi. Nào, để ta dẫn đệ đi ra mắt mọi người.”
Tô Minh giúp hắn làm quen mọi người một lượt, nhân tiện giới thiệu công việc ở đây. Hóa ra đây là một bài kiểm tra. Có một loại thảo dược tên Tử Xuyên, chu kỳ sinh trưởng rất ngắn, khoảng hai ngày. Những môn đồ mới vào có nhiệm vụ chăm sóc và quan sát trong hai tháng. Sau hai tháng, họ sẽ phải trải qua một cuộc khảo nghiệm, chính là cuộc thi trồng Tử Xuyên. Người nào có cây phát triển lớn nhất, hấp thụ nhiều thiên địa nguyên lực nhất và có dược tính mạnh nhất sẽ là người chiến thắng. Tất nhiên, kinh nghiệm và những gì quan sát được của mỗi người đều được giữ kín.
Những học đồ trước đã ở đây được một tháng, có lợi thế hơn hắn. Dạ Vũ chỉ còn một tháng, đây đúng là một khó khăn. Có điều, hắn tự tin mình có thể vượt qua khảo nghiệm lần này.
Dạ Vũ hỏi thăm thì biết được lứa Tử Xuyên đã được trồng một ngày, ngày mai mới đến kỳ thu hoạch. Biết được việc này, hắn ngay lập tức trở về nơi ở của mình luyện Phá, chẳng buồn bận tâm đến những người này nữa.
Truyen.free hân hạnh đồng hành cùng bạn trên hành trình khám phá từng con chữ của câu chuyện này.