(Đã dịch) Mộng Ngã - Chương 13: Liễu Lục
Chuyện kể ầm ĩ về sự tích Ngưu Bang và Ngưu Mãng Vương sau một thời gian cũng lắng xuống. Lúc này, Dạ Vũ mới sắp xếp đến gặp Liễu Lục. Hắn quả thật tò mò, không biết vì lý do gì mà Liễu Gia này lại để ý tới mình. Đứng trước thủ phủ lớn nhất Cự Phong, hai bên lính gác vẻ mặt hết sức nguy hiểm khiến hắn không khỏi cảm thấy lo lắng.
“Vị sư huynh này, làm ơn chuyển lời tới Liễu đại nhân, nói rằng tiểu bối Dạ Vũ muốn yết kiến,” hắn tiến đến một tên lính canh, chắp tay nói. Người lính gác tỏ vẻ ngờ vực, buông một tiếng cười khẩy rồi nói:
“Hừ… tiểu tử, chớ có ăn nói ngông cuồng. Liễu đại nhân là ai mà ngươi muốn nói gặp là gặp? Ngươi có tín vật gì không?”
“Cái này…” Dạ Vũ đang lúng túng không biết nói gì, thì một người khác ở bên cạnh tiếp lời.
“Ngươi thực là Dạ Vũ?… Đi theo ta!”
Người lính ấy cũng thoáng chút ngờ vực, vì hắn đã nhận lệnh, nếu có thiếu niên tên Dạ Vũ đến thì lập tức dẫn vào gặp Liễu đại nhân. Có điều, hắn không ngờ thiếu niên này lại trông bình thường đến thế, chẳng giống chút nào với hình dung của hắn về một vị thiếu gia cao quý.
Đi thẳng qua cửa chính, xuyên qua mấy khu hành lang rộng lớn, có lẽ nơi ở của Liễu Lục nằm sâu hun hút bên trong Ngưu Phong phủ. Khung cảnh nơi đây vô cùng hữu tình, non nước chim trời, hương hoa lan trắng muốt như tuyết phủ kín cả khu vườn, tựa như tiên cảnh chốn trần gian. Dạ Vũ không ngờ, một bang hội lỗ mãng, hung hãn như Ngưu Bang lại sở hữu một nơi tráng lệ đến vậy.
Đến trước cửa, hắn một mình bước vào. Vừa đi vào một quãng, hắn bắt gặp một bóng người vận y phục màu xanh tử huyền, đôi lông mày kiếm cùng chiếc mũi thẳng, ánh mắt nhuốm vẻ tang thương của năm tháng xa xăm nhìn về phía hồ, tay đang nâng chén trà thưởng thức bên bàn đá.
“Liễu đại nhân thật là biết hưởng thụ.”
“Tiểu tử, đến đây thưởng trà.” Liễu Lục từ tốn đáp lại.
Dạ Vũ tiến tới hành lễ, rồi ngồi xuống cạnh Liễu Lục. Hắn quả thực có chút không quen với phong thái thanh cao này. Liễu Lục dường như cũng nhận ra điều đó, không khỏi lắc đầu, cười khẽ nói:
“Nhìn bộ dạng vụng về của ngươi, ta lại nhớ thuở mình còn trẻ. Có điều, con đường tu luyện vốn lắm biến cố, phong ba, học cách thích ứng chính là yếu tố sống còn. Uống thử trà đi.”
Dạ Vũ nghe vậy cũng bắt chước Liễu Lục, nhẹ nhàng nâng chén trà lên, rồi nhâm nhi từng chút một.
“Hương vị thế nào?”
“Ừ… hơi vô vị.”
“Hahahah… nói đúng lắm. Trà không chỉ mang hương v�� riêng, mà còn mang hương vị của những năm tháng trải nghiệm của người thưởng thức. Ngươi còn trẻ, vô vị là tất nhiên.”
“Cái này…” Dạ Vũ khẽ ấp úng, có chút khó xử. Vậy chẳng khác nào nói hắn vô vị rồi còn gì. Mà ngẫm kỹ, hắn đúng là vô vị thật. Thực ra hắn cũng chẳng bận tâm đến cái vị trà ấy lắm, nên quyết định đi thẳng vào vấn đề.
“Không biết đại nhân cho gọi tiểu bối có gì chỉ dạy?”
Liễu Lục dừng việc thưởng trà, chẳng biết lấy từ đâu ra chiếc nhẫn mà hôm nọ hắn dùng để thu thập huyết mạch Ngưu Mãng Vương, rồi đưa cho Dạ Vũ. Ánh mắt thiếu niên nhất thời đanh lại.
“Cái này… vãn bối quả thực không hiểu ý của đại nhân là gì.”
“Chuyện này, hẳn ngươi vẫn còn đang giữ kín. Thực ra, hôm đó ta thu thập huyết mạch này là có ý định để dành cho ngươi.”
“Cho ta?”
“Đúng thế. Ngươi hẳn cũng đã chứng kiến trạng thái cuồng loạn của Ngưu Mãng Vương rồi. Quả thực, với thuộc tính biến dị này của nó, nếu Ngưu Thiết phục dụng, chưa nói đến tu vi, tâm thần hắn sẽ trực tiếp phát cuồng, mất hết lý trí, biến thành một dã thú khát máu. Nhưng ngươi thì khác, tinh thần lực của ngươi rất mạnh. Ta đoán không nhầm, đó cũng là lý do ngươi từ chối nhận ta làm sư phụ. Tiểu tử yên tâm, ai cũng có bí mật riêng. Ta chỉ đơn thuần quý trọng ngươi, nên ngươi không cần đề phòng.”
Bản thân Dạ Vũ cũng nghĩ như vậy, nếu Liễu Lục có ý đồ gì, trực tiếp bắt hắn tra hỏi là xong, đâu cần phải cầu kỳ đến thế. Đến khi nghe nói, chiếc nhẫn này có giá lên đến 5 nguyên thạch trung phẩm, tương đương với năm trăm nguyên thạch hạ phẩm, con số này khiến thiếu niên quanh năm nghèo kiết xác như hắn không dám tin.
“Chiếc nhẫn này tên là Huyết Nhẫn, có tác dụng lưu giữ huyết mạch của yêu thú, tương tự như Đăng Linh mà ngươi đang giữ, có điều giá trị hơn rất nhiều. Nhưng giá cả này có chút bị đẩy lên hơi cao. Thực tình, chiếc nhẫn này chỉ có thể lưu giữ một loại huyết mạch và tối đa chỉ đến tu vi Họa Thú sơ kỳ. Giá bỏ ra để mua nó chẳng bằng trực tiếp đi thu thập Huyết Mạch ngay tại trận. Nhưng vào tay một số người, nó lại có t��c dụng khá lớn, chứ không hề vô dụng. Ngươi cứ cầm lấy, không cần suy nghĩ nhiều.”
Không chỉ vậy, Liễu Lục còn tặng cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật. Độ quý hiếm của nó, nghe nói ở Ngũ Bang, tổng cộng chưa quá năm chiếc. Bên trong có một trăm nguyên thạch và hai cuốn công pháp, một là kiếm pháp của Liễu Lục và một cuốn đao pháp. Nghe thấy đao pháp, hắn như phát cuồng, nhưng lại bị Liễu Lục dội một gáo nước lạnh vào mặt.
“Tại sao vãn bối lại không thể tu luyện được đao pháp này?”
“Bởi ngươi không phải người tu tiên.”
“Thế vãn bối là tu cái gì?”
“Ngươi ư… haizz, chính là tu súc vật.”
Dạ Vũ nào có hay, con đường tu luyện vốn được chia thành hai nửa: một bên gọi là tu tiên, thổ nạp linh khí; bên còn lại bị gắn cho cái tên “tu súc vật”, thổ nạp nguyên khí. Nửa bên tu tiên, khi tu luyện công pháp, cũng có các cảnh giới tương đương như Luyện Khí, Trúc Cơ, hay như Liễu Lục là Kết Đan.
“Vậy bên nào lợi hơn trong con đường tu luyện?” Dạ Vũ vô cùng thắc mắc.
“Nếu xét về lợi và hại, tất nhiên là tu tiên r��i. Thứ nhất, ngươi có thể ngự khí phi hành ngay khi lên Trúc Cơ, ngược lại đám người Ngưu Bang vẫn phải dùng khí cụ, dẫn đến cái chết oan uổng của một người khi giao chiến với Ngưu Mãng Vương. Thứ hai, ngươi có thể thay đổi công pháp tu luyện nếu muốn. Ngược lại với tu súc vật, nếu ngươi đã Mạch Huyết Thú, ngươi sẽ phải mang huyết mạch của con thú đó cho đến lúc chết. Hơn nữa, công pháp có thể sáng tạo ra được. Ngược lại, người tu yêu thú phải dựa khá nhiều vào vận may gặp được yêu thú có huyết mạch tốt, nhưng đa phần là phế vật. Thứ ba chính là khoảng cách tấn công. Càng lên tu vi cao, khoảng cách càng được nới rộng. Hẳn ngươi đã thấy ta tấn công Ngưu Mãng Vương từ khoảng cách cả dặm. Đối lập với bên kia, những chiêu thức từ xa chỉ là để làm màu thôi, chủ yếu vẫn là phải áp sát.”
“Thế thì ai chẳng tu tiên hết rồi, tu súc vật làm gì cho người ta chửi cho?” Dạ Vũ vô cùng bất bình. “Đây rõ ràng là sự phân biệt đối xử, kỳ thị nghề nghiệp quá đáng!”
“Mọi việc không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Tu vi sau này phụ thuộc nhiều vào phẩm chất linh căn, có đủ loại thượng vàng hạ cám: hạ đẳng, trung đẳng, cao đẳng, thượng đẳng, thiên đẳng, tiên thiên đẳng, rồi lại đến mộc linh căn, lôi linh căn… vân vân, để phù hợp với từng loại công pháp. Nhưng đa phần chỉ toàn là phế vật, tu luyện chậm chạp cả đời, có khi chẳng vượt nổi Luyện Khí sơ kỳ. Hơn nữa còn liên quan tới công pháp. Một sư phụ chỉ truyền công pháp của mình cho tối đa một vài môn đệ là nhiều. Đây là điều bí ẩn nhất trong giới tu tiên. Công pháp liên quan tới pháp tắc, mỗi công pháp chính là sự lĩnh ngộ pháp tắc thiên địa mà viết ra, bởi thế rất khó khăn trong việc truyền dạy. Nó là sự lĩnh ngộ chứ không phải viết vài dòng vào tờ giấy là xong. Có một loại ngọc gọi là Thủy Phí ngọc, chuyên để lưu giữ ký ức cũng như sự lĩnh ngộ công pháp của sư phụ. Học trò sẽ dùng tâm thần hòa nhập vào đó, trải nghiệm cùng kinh nghiệm với công pháp như sư phụ, qua đó phần nào tự mày mò học hỏi. Sau khi phục dụng, ngọc bội này liền tan vỡ. Bởi thế, các thế lực lớn rất chú trọng ph���m chất của đệ tử, không phải thiên tài sẽ không có cơ hội tiếp cận công pháp đỉnh cao. Từ đó, đa phần mọi người đều lựa chọn con đường tu súc vật, không yêu cầu quá nhiều phẩm chất, cơ hội lĩnh ngộ huyền cơ cũng lớn hơn, hơn nữa cũng chẳng cần công pháp nào, chỉ cần bắt vài con yêu thú có huyết mạch mạnh là có thể tịnh tiến tu vi.”
Trò chuyện với Liễu Lục một hồi, Dạ Vũ mới nhận ra mình đúng là thiếu hụt kiến thức về chính con đường tu luyện của bản thân. Nhưng việc này không làm hắn nản chí, chỉ càng khiến hắn quyết tâm khám phá thế giới rộng lớn kia.
“Dạ Vũ, tuy ngươi không nhận ta làm sư phụ nhưng cũng không sao. Quả thực ta không chắc có thể sống lâu thêm nữa. Vài ngày tới, ta có việc phải làm. Nếu sau năm năm nữa ta không quay lại, ắt hẳn ta đã chết. Lúc đó, ngươi cứ xem như là người hữu duyên vậy.”
Dạ Vũ không hỏi việc đó là gì, bởi với tu vi hiện tại của hắn, có biết cũng vô dụng. Hắn cảm động Liễu Lục từ tận đáy lòng. Ngoài cha hắn, đây là người thứ hai cho Dạ Vũ cảm giác về một gia đình. Nếu Liễu đại nhân có thể quay lại, Dạ Vũ nhất định sẽ nhận ông làm sư phụ.
Rời khỏi phủ Ngưu Bang, hắn làm theo lời Liễu Lục, đến Khí Các để đặt chế tạo binh khí Sát Thiết. Khí Các là nơi tập trung những Luyện Khí Sư ưu tú nhất của Cự Phong Thành. Khí Các được điều hành bởi một tổ chức tên là Khí Tổ, nghe nói phân bố ở rất nhiều thành và rừng sâu khác nhau, chứ không thuộc về Ngũ Bang. Muốn làm vũ khí ở đây, có khi phải xếp hàng cả năm. Dù số lượng chế tạo không nhiều, nhưng chất lượng cực kỳ đảm bảo, danh tiếng đúng là miễn bàn. Nếu có nơi nào sánh được về độ bề thế với Ngưu Bang, thì hẳn là nơi này. Một tòa lầu cao tới năm tầng, được làm bằng đá cẩm thạch, kết hợp với ánh sáng mờ ảo quanh năm, tạo nên một khung cảnh huyền bí không tưởng. Nếu có nơi gọi là thiên đường, hẳn sẽ là đây. Các tầng được chống đỡ bằng cột đá, cả tòa lầu được khảm bằng những hình thù khúc cạnh hết sức kỳ lạ. Tổng thể tòa nhà mang lại cho người ta cảm giác ngoại lai. Muốn tiến vào nơi đây, đều phải có thân phận đặc biệt, được nhận biết bằng một miếng ngọc bội gọi là Các Tín. Dạ Vũ có một cái, hắn chỉ cần đưa cho người đứng canh là được thuận lợi đi vào.
Đi qua dãy hành lang dài dằng dặc của tầng một, hắn được người phục vụ dẫn vào một căn phòng. Một trung niên vận y phục màu vàng kim, toát ra khí thế c��a một thương gia sành sỏi, chứ chẳng giống một luyện khí sư chút nào, đang niềm nở tiếp đón.
“Tiểu anh hùng, ta là Lam Đức, trưởng quầy của Khí Các. Lịch chế tạo binh khí của cậu đã đặt từ lâu rồi, mời vào trong nói chuyện.”
Dạ Vũ hơi bất ngờ với cách hành sự nơi đây. Dù hắn nhỏ tuổi, tu vi còn kém, nhưng lại được đón tiếp hết sức nhiệt tình, khiến hắn không khỏi có chút thiện cảm.
“Tiểu bối Dạ Vũ, đến đây đặt làm Sát Đao. Rất vui được gặp ngài.”
“Hà hà… cậu quá khách khí rồi. Chúng ta coi như là người làm ăn thôi. Nào, cậu ngồi đây, để ta đi chuẩn bị.”
Lam Đức đi ra một lát thì mang vào một tấm thảm. Bên dưới được mạ vàng theo những đường hình thù nom hết sức đẹp đẽ. Hắn trải ra trên bàn, mặt trên trắng tinh.
“Cái này là…”
“Đây là Thảm Kế… cậu nhìn xem.”
Lam Đức khẽ ngoắc tay, ngay lập tức một luồng sáng hiện ra theo đường hắn vẽ, lơ lửng trên không trung phía trên mặt thảm.
“Ồ, vậy mà vẽ lên được!” Thấy kỳ lạ, hắn cũng làm theo Lam Đức. Một luồng sáng cũng hiện lên ngay sau đó. Lam Đức thấy thế không khỏi cười khổ, đúng là trẻ con dù thế nào cũng vẫn ham vui.
“Dạ huynh đệ, bây giờ chúng ta sẽ vào việc chính. Ta muốn biết hình thù Sát Đao mà cậu muốn chế tạo.”
Bàn bạc một hồi cũng xong, Dạ Vũ muốn thanh đao có thể dùng được ngay cả khi hắn trưởng thành, thế nên hắn sẽ phải chịu khó vác một thanh đao hơi to hơn bình thường trong mấy năm. Kết hợp với phong cách chiến đấu nghiêng về tốc độ của hắn, thanh đao sẽ có hình dáng bản phẳng thông thường. Thực ra hắn cũng thích như vậy, không cần khảm khắc thêm bất kỳ hình thù nào. Lam Đức như mở cờ trong lòng. Nhiều người khi đặt chế tạo binh khí thường yêu cầu thêm hoa văn tinh xảo, tạo tác mất nhiều thời gian. Ai cũng dễ tính như tên thiếu niên này thì hắn nhàn rồi. Hình ảnh thanh đao được vẽ ra lơ lửng trên Thảm Kế cho khách hàng quan sát. Không những thế, một chiếc đao thô có cùng kích thước và cân nặng cũng không biết từ đâu được mang ra cho Dạ Vũ cầm thử, quả thực rất vừa tay. Bởi không mất nhiều thời gian chế tạo, nên lịch hẹn sẽ là một tháng. Thanh Sát Đao sẽ được đưa tới tận nơi cho hắn. Dịch vụ phục vụ đến tận răng này khiến Dạ Vũ quả thực rất hài lòng. Rời khỏi Khí Các, hắn không khỏi thầm than: “Đúng là làm ăn lớn, phong thái khác hẳn với mấy tên đầu trâu mặt ngựa ở Cự Phong Thành này!”
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.