Vô Tiên - Chương 2154:
Lão Long không rõ ý, không đáp lại. Đầu Hổ lại không chịu yếu thế, lớn tiếng hỏi ngược lại:
- Phải như sao, mà không phải thì sao…?
- A a! Môn hạ Yêu Hoàng có tứ đại đệ tử, lão phu biết được hai vị trong đó, Tất Kháng cùng Giác Phách tuy có truyền thừa tứ tượng nhưng không phải thần thú viễn cỗ thật sự. Mà hai người các ngươi lại có chỗ bất đồng…
Lão giả nghe được đầu mối từ trong miệng đầu Hổ, quay lại vuốt râu cười nói:
- Đã không phải đối thủ của Thiên Ninh ta, cần gì cậy mạnh chịu chết chứ? Không ngại…
Hắn nâng hốc mắt trống rỗng, thoáng cân nhắc, tiếp tục nói:
- Hai người các ngươi không ngại thành tâm thật ý lão môn hạ lão phu, từ đây về sau tính mạng không cần lo, càng không cần để ý tới sự dây dưa của Ma hoang, thế nào?
Nói tới chỗ này liền quay lại nhìn về phía hai anh em bên ngoài trăm trượng, thần sắc có chút mong đợi.
Lão giả kia tự xưng Thiên Ninh muốn thu một đôi anh em long hổ. Không chỉ có nơi này, đại họa ở Ma Hoàng cốc cũng được nhẹ nhàng bỏ qua. Thiên hạ làm gì còn chuyện tốt bực này?
Sau khi đầu Hổ cùng lão Long kinh ngạc, nhất thời không đoán ra dụng ý của lão giả kia. Có lẽ đây là một đường sống duy nhất trong tuyệt cảnh, nếu không tình hình kế tiếp có thể tưởng tượng được…
Thiên Ninh đã sớm đoán được phản ứng của hai huynh đệ, trên hai má khô héo của hắn lộ ra nụ cười, lại nói tiếp:
- Lão phu là một trong mười hai đại vu Ma hoang, lại còn là một trong hai đại trưởng lão. Hai huynh đệ cái ngươi bái nhập môn hạ lão phu cũng không hề thua thiệt. Ngay sau có thể còn nổi danh vạn cổ…
Lời nói này không chỉ vô cùng tốt lại cực kỳ cám dỗ. Thân phận Thiên Ninh hắn tôn kính mà địa vị bất phàm, giống như một cây đại thụ đứng ngạo nghễ trong Bát hoang. Chỉ cần nhân cơ hội ôm chặc là có thể theo đó che trời. Lại nói ngày sau vô hạn thế nào không ai biết được! Cơ duyên ngàn năm có một, ai có thể dễ dàng bỏ qua!
Hai huynh đệ trố mắt nhìn nhau, trong ánh mắt lóe lên thần sắc giống nhau.
Lão Long khẽ vuốt cằm nhìn về phía đầu Hổ, sau đó quay lại nhìn về phía lão giả kia:
- Đa tạ ý tốt của Thiên Ninh trưởng lão! Thế nhưng anh em ta đều đã có chủ nhân, tuyệt đối không thể bội tín nghĩa khí!
Lời hắn dứt khoát, thần sắc đoạn tuyệt không cho phép nghi ngờ.
Đầu Hổ phụ họa theo:
- Ừ! Lão Long nói không sai! Anh em ta không thể thay đổi chí hướng…
Huynh đệ hai người không hề sợ hãi, đều nghiêm nghị hào hùng!
Thiên Ninh hơi bất ngờ, ngay sau đó lại khó có thể tin lắc đầu nói:
- Hai người các ngươi chẳng lẽ là đệ tử Yêu Hoàng? Nghe đó sau đó hắn thu một nam một nữ mà…
- Hừ!
Đầu Hổ chợt thở ra, ưỡn ngực lớn tiếng nói:
- Yêu Hoàng là thứ gì chứ, lão đại ta là tổ tông của hắn…
Ai u, những lời này thật đúng là nói năng có khí phách.
Không, đủ chấn động toàn bộ Bát hoang! Yêu Hoàng là tiền bối cùng thời với Ma Hoàng và Tiên Hoàng, là tồn tại trên đỉnh cao. Mà nhân vật như vậy sao lại có một tổ tông?
Thiên Ninh yên lặng thất thần đưa đôi mắt trống rỗng nhìn về phía tinh không. Hắn thật giống như bị dọa…
Sau khi Đầu Hổ nói ra mấy lời này liền liếc nhìn lão Long bên cạnh. Lão Long yên lặng cho hắn một thần sắc khó hiểu, quay đầu lại nhìn chằm chằm động tĩnh phía trước.
- A a! Thật là cuồng vọng không biết trời cao đất rộng…
Chỉ trong chốc lát, Thiên Ninh bên ngoài trăm trượng đột nhiên ngẩng đầu cười lên. Trong khoảnh khắc hắn vung tay áo để ra sau lưng, lạnh lùng nói:
- Xin tục danh chủ nhân nhà ngươi, thật muốn xem hắn là vị cao nhân chưa xuất thế nào. Nếu có nửa câu không thật thà, đừng trách lão phu trở mặt vô tình!
Lúc này không còn vẻ mặt hiền lành, hiển nhiên đã động sát cơ!
Một đôi thần thú long hổ hiếm thấy lại thần dị như vậy, không để cho mình sử dụng thì phải loại trừ, tuyệt đối không thể cho người khác chiếm tiện nghi! Nếu không phải năm đó nhân từ nương tay, sao có thể bị người khác giam vào ngục mặc cho cừu địch lớn mạnh?
Hừ! Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt.
Trong lúc đó, thiên địa lại một nữa chìm xuống, sát khí âm hàn khiến người ta nghẹt thở không thể nào né tránh.
Đầu Hổ hơi biến sắc mặt, thầm hô không ổn!
Nói ra tổ tông Yêu Hoàng, không chỉ không hù dọa được mà còn chọc giận lão giả kia. Mà lời lão tử nói là thật, chỉ là người ta không tin. Việc đã tới nước này, cho dù nói tục danh lão đại cũng có ích gì. Hắn tuy là Chí Tôn Tiên vực, nhưng trước mặt là Hồng hoang, sẽ không có ai để ý Lâm Nhất là người nào. Kế sách hiện giờ chính là chạy con mẹ nó…
Đầu Hổ chỉ cảm thấy trong bụng xoay tròn, xoay người muốn hành động.
Ai ngờ trong lúc nguy cấp, vị Long ca kia lại không ăn ý, nhìn về phía trước trầm giọng hỏi:
- Nếu Thiên Ninh trưởng lão đã hỏi, tại hạ không ngại nói thật cho ngài biết…
Thiên Ninh cười nhạt không nói, lặng lẽ đợi nói tiếp.
- Ta cùng đầu Hổ đi theo người có ân tái tạo hai anh em chúng ta, có loại tình cảm anh em chân tay…
Thần sắc lão Long trấn định, lời nói vững chắc, không nhanh không chậm nói:
- Gọi hắn là chủ nhân, nhưng thật sự là anh em tốt cùng chung hoạn nạn! Hắn là Lâm Nhất! Hiện tại chưa phải là một cao nhân, nhưng có một ngày hắn nhất định danh chấn bát hoang!
Còn danh chấn bát hoang? Thật là chuyện hài, lão phu chưa từng nghe nói qua một vị cao thủ Động Thiên như vậy. Thiên Ninh khinh thường lắc đầu một cái, ngay sau đó lại hơi ngẩn ra, nghi ngờ nói:
- Lâm Nhất? Lâm Nhất nào…