Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2153:

Lúc xanh lúc trắng, hai luồng thiểm điện xẹt qua tinh không, thế đi chớp nhoáng chậm lại, lần lượt hiện ra bóng dáng Long Hổ. Khi cả hai hiện hiện đều đang rung đùi đắc ý cạnh tranh sau, sau đó hóa thành hai tráng hán trẻ tuổi bộc lộ sát khí, lúc này mới liên tục thở hổn hển, sau đó quay đầu nhìn quanh.

Sau khi hai huynh đệ chạy ra khỏi Ma Hoàng cốc, một hơi chạy hết tốc lực mấy giờ. Mà đám cao thủ Ma tu kia cũng không phải không đuổi theo mà chậm rãi đi theo ở bên ngoài mấy vạn dặm, tình hình nhìn có chút cổ quái!

Đầu Hổ yên lòng, rung hai vai, đắc ý cười to nói:

- Ha ha, chẳng lẽ là bị lão tử dọa sợ vỡ mật…

Lão Long không có thời gian thổi phồng, chỉ lo lưu ý động tĩnh xa gần. Nếu trốn ra khỏi Ma hoang sẽ không sợ bị Đại Nguyên Tử đuổi theo. Nhưng tiếp theo phải đi tới đâu?

Tinh vực tại Ma hoang đã sớm biến thành một mảnh tinh vân nhàn nhạt như có như không. Mà lại có thêm nhiều tinh vân chậm rãi đi khắp bốn phía, từng mảnh nối liền nhau, sắc thái biến ảo lại khó bề phân biệt, khiến người khác nhìn không rõ cùng khó suy đoán.

Một đường từ Hoàng tuyền, Yêu Hoang, Ma Hoang, tất cả đều trải qua vội vàng. Nếu như không thấy tung tích của lão đại Lâm Nhất, hai huynh đệ lại phải tiếp tục xông tới trước. Chỉ mong chỗ đặt chân tiếp theo là Trung dã, trong lòng có cảm giác lão đại ở chỗ đó…

- Lão Long! Hổ ca ta sau khi hiện rõ thân phận, độn pháp như thế nào, có thể phân cao thấp với ngươi không?

Đầu Hổ giết một lúc mười mấy người, toàn thân trở lui, cuối cùng lại hơi buồn bực. Mà mới vừa rồi so đấu độn pháp với lão Long, tuy rơi xuống thế hạ phong nhưng cũng không thua trận thế, càng khiến lòng can đảm của hắn tăng vọt.

- Đừng có xem thường tu vi của Hổ ca, ngày sau một khi tu tới cảnh giới Động Thiên sẽ rất khó lường…

Sau khi đầu Hổ tự khen một câu, chưa thỏa mãn liền dứt khoát nhìn về phía lão Long, đưa tay muốn xít lại gần ôm chầm lấy. Mà sau khi hắn nhớ tới gì đó liền thoáng qua chút vui vẻ, vẫy tay nói:

- Chỉ cần tìm được lão đại, ta muốn bế quan tăng tu vi, nhất định phải đè ép nhà ngươi…

Lão Long thấy đầu Hổ phách lối như vậy, hừ một tiếng nói:

- Đầu Hổ! Ngươi đời này đã định là đàn em…

Trên khuôn mặt hắn chợt lộ ra nụ cười, thân hình chợt lóe ra tới bên cạnh ôm chầm đối phương, rất bá đạo khiêu khích nói:

- Nhưng không thể không phục…

Đầu Hổ không tránh né được, ấp úng nói:

- Lão tử không phục….

- A a! Thần thú viễn cổ xưa nay trấn thủ một phương không liên hệ với nhau, hôm nay lại thấy Thanh Long Bạch Hổ sống chung khăng khít, thật hiếm thấy…

Lão Long đang trêu đùa đầu Hổ, cách đó không xa đột nhiên có người nói chuyện.

Phía trước hơn trăm trượng xuất hiện một lão giả râu bạc. Thân mặc vải bào, hình dạng khô cằn, hai mắt lõm sâu, tu vi khó lường, lẻ loi bay ở trong tinh không. Mà dưới thần thức, hắn nhìn giống như một ảo ảnh hư vô nhưng lại tồn tại chân thực.

Thấy vậy hai huynh đệ liền giật mình, đột nhiên tách ra.

Đầu Hổ thất thanh nói:

- Người mù…

Hai mắt lão giả kia trống rỗng, hẳn là một người mù?

Lão Long cả kinh nói:

- Xuỵt! Đó là cao nhân…

Thần thức không thể phát hiện ra, lại có thể một lời vạch trần lai lịch huynh đệ long hổ. Một nhân vật cao thâm khó lường như vậy, tuyệt đối không thể khinh thường. Lần gặp mặt này cát hung họa phúc còn chưa thể biết được!

- Người mù? Chẳng lẽ là nói lão phu…

Lão giả hơi kinh ngạc, sau khi hủy đi hai mắt, không ai dám nói thẳng chuyện này trước mặt hắn. Tay hắn vuốt râu bạc, thoáng trầm ngâm, sau đó lại không cho là đúng lắc đầu một cái, lẩm bẩm:

- Người mù thì sao chứ, vẫn tốt hơn tâm cảnh bị mê muội!

Đầu Hổ lại giả vờ ngạc nhiên nói:

- Với tu vi của tiền bối, chữa khỏi hai mắt không khó, cớ gì lại để như vậy… ha ha…

Bất kể là ai, chỉ cần có tu vi Hợp Thể, tu bổ thân thể không lành lặn dễ như trở bàn tay. Mà cảnh giới lão giả kia tuyệt đối không chỉ như vậy, nhưng lại để hốc mắt trống rỗng dọa người như thế. Vừa có chút cổ quái lại có chút khó dò hư thật, tốt nhất tránh xa!

Đầu Hổ cười to hai tiếng, quay đầu ra hiệu với lão Long, quay lại chắp tay nói:

- Anh em ta đi đường gấp rút, xin lỗi không tiếp chuyện được!

Lão Long hiểu ý liền lui về phía sau với đầu Hổ. Chưa kịp rời đi, khí cơ chợt trầm xuống khắp nơi, khiến thân hình người khác chậm chạp không thể di chuyển. Trong lòng hai người chấn động, không nhịn được muốn hợp lực phát tác. Lão giả bên ngoài trăm trượng lại như không có chuyện gì thở dài một tiếng, nói:

- Haiz! Lão phu vì mấy chuyện vặt vãnh quấn thân mà không rãnh bế quan, không biết làm sao…

Hai huynh đệ đứng sóng vai, nhất thời không phải thong dong mà mỗi người đều nhấc lên chiến ý. Không cần suy nghĩ nhiều, đối phương chắc chắn là cao thủ Động Thiên hậu kỳ, cho dù là đám tu sĩ Ma hoang cùng đuổi tới cũng không đáng sợ hơn so với một mình hắn!

- Đây là làm gì…

Lời nói lão giả khẽ chuyển, hình như vừa mới rõ ràng, rất ngạc nhiên nói:

- Chưa nói tới việc hai người các ngươi đại náo Ma Hoàng cốc, liều mạng với lão phu là đã phạm vào việc không thể tha…

Con mẹ nó, lại gặp phải tiền bối Ma hoang!

Đầu Hổ tự biết khó có thể hòa hợp, chợt phun một cái lộ ra hung tướng, trợn mắt hét:

- Lão đầu, đừng nghĩ anh em chúng ta sợ ngươi. Hãy xưng tên ra, chúng ta đại chiến một trận!

Thần sắc lão Long lạnh lùng, sát cơ rục rịch quanh thân. Đầu Hổ chỉ là phô trương thanh thế mà thôi, tình hình trước mắt hung hiểm hơn so với Ma Hoàng cốc vô số lần. Đối mặt với một cao nhân Động Thiên hậu kỳ, hai huynh đệ căn bản không có lực chống đỡ. Một khi động tay chỉ có thể một đường chạy thoát thân, mà cuối cùng có thể chạy thoát hay không cũng không thể nắm chắc…

Ai ngờ lão giả cũng không tức giận mà mang chút nghi ngờ hỏi:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free