Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 253:

Độc Cô Thương cũng run rẩy, kinh hãi nhìn Lâm Phong.

"Sao có thể chứ, sao hắn lại mạnh đến vậy?"

Độc Cô Thương thoáng kinh hãi, y chưa từng gặp Lâm Phong bao giờ, mà lại trẻ tuổi đến vậy, lúc này kiếm khí phóng ra lại có khí thế đánh đâu thắng đó.

Thiên Nhất học viện vốn không hề có nhân vật nào như thế.

Ngay khi Độc Cô Thương còn đang run rẩy, Lâm Phong đã lướt đến trước mặt y nhanh như tia chớp.

Thiên Nhân Hợp Nhất không chỉ biểu hiện ở kiếm pháp, mà còn cả thân pháp. Nay Lâm Phong đã tiến vào cảnh giới ấy, hòa mình vào trời đất, thân pháp sẽ mau lẹ, tinh diệu đến nhường nào.

"Bốp!"

Một cái tát vang vọng như sấm. Thân thể Độc Cô Thương trực tiếp bị đánh văng ra ngoài, trên mặt y hằn rõ dấu bàn tay.

Ai nấy đều run rẩy vì kinh hãi, quả thật đáng sợ vô cùng! Một nhân vật hùng mạnh với tu vi Linh Vũ cảnh tầng tám, xếp thứ tư trong Thiên Nhất học viện, vậy mà lại không thể đỡ nổi một chiêu của Lâm Phong, thậm chí còn bị tát thẳng vào mặt.

Còn cô ả đanh đá kia cũng chấn động cực độ, há hốc miệng như gặp phải chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi.

Kẻ hùng mạnh như Độc Cô Thương lại phải ăn tát, rốt cuộc người này là ai?

Vân Khê cũng vui mừng khôn xiết, Lâm Phong vẫn ngông nghênh phóng khoáng, ngạo nghễ như ngày nào.

Cái tát này khiến Độc Cô Thương phải chịu nhục còn làm người ta chấn động hơn cả lần hắn đánh bại Hắc Ma, chỉ với một chiêu.

"Hay!"

"Không hổ là người của hệ Tướng Tinh chúng ta, đám mèo bệnh hệ Quý Tộc kia chỉ biết khoe khoang, thực tế lại không chịu nổi một chiêu nào."

Trong đám đông vang lên vài tiếng hô hoán, hiển nhiên là họ không ưa kiểu người như Độc Cô Thương.

Sắc mặt Độc Cô Thương tái mét khủng khiếp, y nhìn chằm chằm Lâm Phong:

"Ngươi là ai?"

"Ta ư?"

Lâm Phong chỉ vào mình rồi thản nhiên nói:

"Ta chỉ là một tên rác rưởi, không đáng một xu, một kẻ rác rưởi đến cả tư cách so sánh với ngươi cũng không có."

Lời Lâm Phong đầy vẻ châm chọc khiến Vân Khê không nhịn được bật cười. Nếu Lâm Phong là rác rưởi, vậy Độc Cô Thương là cái gì đây?

"Rác rưởi?"

Độc Cô Thương nhất thời không kịp phản ứng, lại nghe có người cười nói:

"Thật nực cười, đứng đó nhục nhã người khác, nói người khác không có tư cách so sánh với mình, ấy thế mà khi người đó đứng ngay trước mặt lại không hề hay biết, còn bị người ta tát bay ra ngoài. Nếu là ta, ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa, có cút được bao xa thì cút đi luôn cho rảnh."

Âm thanh đầy châm chọc mỉa mai này khiến Độc Cô Thương tức giận sôi máu, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Lâm Phong!

Y cuối cùng cũng đã hiểu tiếng nói mỉa mai kia có ý gì. Kẻ vừa tát y chính là Lâm Phong, vừa rồi y đã nói Lâm Phong không có tư cách so với y.

Còn cô ả kia cũng run lên bần bật, Lâm Phong, hắn chính là Lâm Phong!

Thì ra hắn còn mạnh hơn Độc Cô Thương nhiều đến thế.

"Ngươi sẽ phải hối hận vì hành vi hôm nay."

Độc Cô Thương lạnh lùng buông một câu uy hiếp rồi lập tức xoay người định bỏ đi. Y quả thực không còn mặt mũi nào để đứng đây nữa.

"Khoan đã."

Một âm thanh lạnh nhạt truyền đến khiến Độc Cô Thương dừng lại. Y quay người, lạnh lùng nhìn Lâm Phong.

"Cứ thế mà đi sao?"

Lâm Phong nói đầy vẻ trêu chọc.

"Ngươi muốn thế nào?"

Độc Cô Thương ngẩn người, chẳng lẽ Lâm Phong còn dám làm gì y sao?

"Vừa rồi ngươi muốn tát ta, bắt ta ba quỳ chín vái. Giờ ngươi phát hiện mình không bằng ta thì định bỏ đi dễ dàng như vậy sao?"

Lâm Phong như thể bất đắc dĩ, nói:

"Ngươi cho ta là ai?"

Mọi người đều thấy thú vị, dồn ánh mắt chờ đợi xem Lâm Phong sẽ đối phó Độc Cô Thương thế nào.

"Hãy làm theo lời ngươi nói ban nãy, tự tát mình một cái, rồi ba quỳ chín vái."

Ngữ khí của Lâm Phong đột nhiên trở nên lạnh băng, nụ cười trên mặt đã biến mất, thay vào đó là sự sắc bén của kiếm.

"Ngươi muốn ta tự tát mình, quỳ xuống đất khấu đầu ư?"

Độc Cô Thương hơi nghi ngờ đôi tai mình, Lâm Phong dám yêu cầu y làm vậy sao?

"Xem ra ta nói vô ích rồi, tự mình động thủ vẫn đơn giản hơn."

Thì thầm một câu, Lâm Phong đột nhiên bước ra một bước, lập tức biến mất, hắn không chút do dự mà trực tiếp ra tay.

Độc Cô Thương kinh hãi, quá nhanh! Chỉ trong chớp mắt, Lâm Phong đã hiện diện trước mặt y, một ngón tay chỉ thẳng về phía y.

Đầu ngón tay lóe lên kiếm khí.

Độc Cô Thương vội vàng giơ tay ngăn cản.

Ki���m khí tung hoành khắp nơi, một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Sắc mặt Độc Cô Thương tái nhợt, nắm tay y đã bị ngón tay của Lâm Phong trực tiếp xuyên thủng.

"Bốp!"

Một cái tát vang dội như sấm, bàn tay Lâm Phong trực tiếp tát lên mặt Độc Cô Thương, âm thanh cực kỳ chói tai.

"Bốp, bốp…"

Những cái tát vang dội liên tiếp khiến mọi người đều ngây dại, kinh ngạc nhìn Lâm Phong đang không ngừng tát vào mặt Độc Cô Thương, lòng thấy lạnh lẽo. Khuôn mặt vô cùng kiêu ngạo của Độc Cô Thương kia thảm bại đến nhường nào!

Còn bản thân Độc Cô Thương lúc này đã hoàn toàn ngơ ngẩn, y kiêu ngạo là thế mà lại bị Lâm Phong đùa bỡn, bị tát liên tục trước mặt bao người.

"Nếu đã để ta tự mình ra tay thì phải có chút lợi tức chứ."

Lâm Phong nói xong, hai tiếng "răng rắc" truyền ra, rồi "bùm" một tiếng, Độc Cô Thương trực tiếp quỳ rạp xuống đất, phủ phục trước mặt Lâm Phong, trông vô cùng ti tiện, so với vẻ kiêu ngạo cách đây không lâu thì quả là một sự tương phản quá lớn.

Ai nấy đều toát mồ hôi hột, kẻ này thật quá ngông cuồng.

"Ta ngay cả tư cách so sánh với ngươi đều không có, vậy giờ ngươi quỳ trước mặt ta làm gì thế?"

Lâm Phong nhìn xuống Độc Cô Thương đang quỳ dưới đất, lạnh lùng nói. Trước mặt Lâm Phong, kẻ đã bước vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất, thì Độc Cô Thương với tu vi Linh Vũ cảnh tầng tám kia căn bản không đỡ nổi dù chỉ một chiêu.

Lâm Phong thậm chí còn từng giao chiến với cường giả Huyền Vũ cảnh.

Độc Cô Thương cúi đầu, lòng tràn đầy oán hận. Ngay sau đó, một bàn chân trực tiếp móc lấy cằm y, rồi Lâm Phong chỉ phun ra một chữ:

"Cút!"

Dứt lời, thân thể Độc Cô Thương cũng bay văng ra ngoài.

Không nhìn đối phương nữa, Lâm Phong quay sang Vân Khê, cười nói:

"Nàng muốn xử trí ả thế nào thì cứ làm thế đó."

Ả mà Lâm Phong nói chính là cô ả buông lời cay nghiệt kia. Lúc này, sắc mặt ả cứng đờ, thân thể run nhè nhẹ.

Vân Khê chỉ thản nhiên liếc ả một cái, mỉa mai nói:

"Người như thế ta ngay cả chạm vào cũng không muốn."

"Vậy thì dễ thôi, ta cũng chẳng muốn động vào."

Lâm Phong khẽ cười rồi lập tức chỉ vào tầng thứ tư của tháp tu luyện, nơi đó trống không, vốn là địa bàn của Độc Cô Thương.

"Vào đó tu luyện đi, thế nào?"

Vân Khê giật mình, nhìn Lâm Phong, hạ giọng nói:

"Ta không thể lên đó được."

"Ta giúp nàng."

Lâm Phong khẽ cười rồi kéo tay Vân Khê bước đi. Hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lập tức phi thẳng lên cao.

Vân Khê hoảng sợ nhắm chặt mắt lại, khi mở mắt ra đã thấy mình đang bay lượn trên không trung. Nàng vô cùng kinh ngạc, lại nhìn bóng hình tuấn dật bên cạnh, lòng nàng bỗng thấy vô cùng ấm áp.

"Thân pháp thật khủng khiếp."

Mọi người đều sợ hãi nhìn hai người Lâm Phong, từ mặt đất bay thẳng lên không, thật quá mạnh mẽ.

Đến giữa không trung, không có chỗ để mượn lực, Lâm Phong trực tiếp đạp không khí, một dao động vô hình truyền ra khiến hắn và Vân Khê hóa thành một mũi tên, trực tiếp hạ xuống tầng thứ tư của tòa tháp tu luyện cao mấy trăm mét kia.

Nhìn đám người bé tí xíu trên mặt đất kia, Vân Khê cảm thấy như mình đang nằm mơ, dường như tất cả mọi thứ đều không phải là thật.

"Vào tu luyện thôi."

Lâm Phong ôn hòa cười với Vân Khê rồi lại đạp một cái, bay lên tầng thứ ba, trực tiếp bước vào đó tu luyện.

Tầng thứ ba của tháp tu luyện không có người, nơi này vốn là của Bạch Y Sát Thần Vấn Ngạo Tuyết, nên Lâm Phong chẳng kiêng kỵ gì cả.

Cho dù tầng thứ hai hay tầng thứ nhất mà không có người, Lâm Phong vẫn cứ bước vào như thế.

Vân Khê nhìn bóng Lâm Phong biến mất, tuy rằng nàng tha thiết mong ước được vào các tầng cao của tòa tháp tu luyện này, nhưng nàng lại không hề hưng phấn như tưởng tượng. Mà ngược lại, lúc này trong lòng nàng bỗng sinh ra một cảm giác mất mát.

Chung quy đó cũng chỉ là một giấc mộng, bóng hình phóng khoáng, ngang tàng kia chỉ là khách qua đường trong cuộc đời nàng. Chàng ưu tú đến thế, có lẽ nàng chỉ có thể đứng trên mặt đất mà nhìn chàng giương cánh bay cao.

Vân Khê cũng không hay biết rằng lúc này, hai cô gái đi cùng nàng ở dưới mặt đất kia, cô gái áo lam đang vô cùng hâm mộ nàng vì nàng đã đến được tầng cao của tháp tu luyện, nơi mà bọn họ đều hướng tới.

Còn cô ��� đanh đá thì lại đang vô cùng hối hận trong lòng.

Ai nấy đều mang một vẻ mặt riêng, Lâm Phong dường như đã quật khởi, không gì có thể ngăn cản bước chân hắn.

Đối với những điều này, Lâm Phong không có tâm tư để bận lòng. Lúc này hắn đã đóng cửa phòng tu luyện lại, lẳng lặng cảm ngộ ba đoạn trí nhớ trong đầu, đó là những trí nhớ mà một tôn giả hùng mạnh đã để lại.

Đừng quên rằng, những dòng chữ này là công sức của dịch giả dành riêng cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free