Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 252:

Vân Khê nhìn người vừa xuất hiện này, trong ánh mắt hay khí chất của y đều lộ ra vẻ kiêu ngạo, loại kiêu ngạo chỉ thuộc về giới quý tộc.

Độc Cô Thương, một công tử nhà công khanh, là dòng dõi quý tộc chân chính.

Y cũng nghe nói rất nhiều chuyện về Lâm Phong, đi đến đâu cũng có người nhắc đến. Thậm chí y còn nghe được có người đem y ra so sánh với Lâm Phong, thậm chí có người giống như Vân Khê kia, cho rằng y không bằng Lâm Phong.

Điều này khiến Độc Cô Thương khá khó chịu. Độc Cô Thương y là ai chứ, trong toàn bộ Thiên Nhất học viện này ngoài người ở đỉnh cao nhất của tháp tu luyện ra thì chẳng có ai khiến y phải nể phục, dù là đệ nhị Cùng Bích Lạc và đệ tam Ôn Ngạo Tuyết thì Độc Cô Thương vẫn cho rằng mình không hề thua kém hai người đó.

Mà Lâm Phong thì y lại càng khinh thường, theo y thấy thì việc đem Lâm Phong so với y đúng là một loại nhục nhã.

"Dựa vào cái gì mà không thể so với ngươi, trong mắt ta ngươi chính là không bằng Lâm Phong."

Nghe Độc Cô Thương sỉ nhục Lâm Phong, Vân Khê cố lấy dũng khí quát lớn với Độc Cô Thương.

"Ngươi câm miệng."

Bốp!

Một tiếng chát tai vang lên, đầu Vân Khê nghiêng sang một bên, nàng che mặt mình lại. Nàng bị người ta giáng cho một cái bạt tai, nhưng không phải Độc Cô Thương, mà là cô gái cay nghiệt kia, bạn của nàng.

"Vân Khê, ngươi câm miệng lại cho ta, Lâm Phong làm sao có thể sánh được với Độc Cô Thương. Ở trước mặt Độc Cô, Lâm Phong chính là rác rưởi, chẳng đáng một xu."

Cô gái cay nghiệt kia vẫn chanh chua, vẫn lạnh lùng như trước, cái tát kia cũng không hề lưu tình.

Độc Cô Thương thấy vậy thì khẽ cười đầy kiêu ngạo, đúng vậy, ở trước mặt y, Lâm Phong chính là rác rưởi, chẳng đáng một xu.

Lúc này, cách bọn họ chừng mấy chục mét, một người đứng đó, ngẩng đầu lên nhìn tháp tu luyện cao ngất trời kia.

Người này đúng là kẻ mà đám Độc Cô Thương đang đàm luận, Lâm Phong.

Lâm Phong chậm rãi quay sang nhìn đám người Độc Cô Thương, hắn tới đây tu luyện, chuẩn bị bế quan một lần, tới kỳ tổng kết cuối năm thì sẽ xuất phát trở về thành Dương Châu. Nhưng dọc đường đi có không ít người bàn luận về hắn, ngay cả dưới tháp tu luyện này cũng có người vì hắn mà xảy ra tranh chấp.

Lâm Phong sớm nghe thấy nhưng hắn không muốn bận tâm, cũng không muốn chứng minh cái gì. Người nói về hắn rất nhiều, hắn không thể để ý tất cả, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

Nhưng lúc này một cô gái vô tội vì hắn mà bị người ta tát, bị người ta nhục nhã, điều này khiến hắn chau mày lại.

"Vân Khê, tối nay ta muốn ngươi làm nữ nhân của ta, chỉ một đêm. Từ nay về sau chúng ta không quen biết, ta cũng sẽ không truy cứu chuyện của ngươi nữa."

Độc Cô Thương cao ngạo nhìn Vân Khê với ánh mắt lạnh lùng, thật nực cười, y muốn đàn bà lúc nào mà chẳng dễ dàng. Vân Khê kia, y có ý với nàng, đã nể mặt nàng mà nàng lại dám nói y không bằng Lâm Phong, đã như vậy thì tối nay hãy để nàng hưởng thụ một phen.

"Ngươi…"

Vân Khê sững sờ, nhìn khuôn mặt ghê tởm kia, muốn mình làm nữ nhân một đêm của y? Lại cứ như mình được hưởng ân huệ lớn lao vậy, thật là một tên không biết xấu hổ, chẳng lẽ phụ nữ ở trong mắt y là có thể tùy ý giẫm lên nhục nhã thế sao?

Sự thật đúng là như vậy, với thân phận của mình, ngoài một vài nữ nhân đặc biệt ra, những người khác thì Độc Cô Thương có thể tùy ý giẫm lên lăng nhục, chỉ cần y vui.

"Nếu ngươi không đồng ý thì người hầu hạ ngươi không chỉ là một mình Độc Cô Thương ta đâu."

Độc Cô Thương cười tà ác, lời nói độc ác khiến sắc mặt Vân Khê trở nên tái nhợt. Tên đàn ông đáng ghét, nhưng nàng lại cảm thấy bất lực.

Con cháu công khanh, tu vi Linh Vũ cảnh tầng tám, cho dù là thực lực bản thân hay là thân thế, Độc Cô Thương có thể dễ dàng đùa bỡn nàng.

"Vân Khê, Độc Cô ban cho ngươi cơ hội hầu hạ là phúc khí của ngươi, đừng có cho mặt mà không biết nhặt như thế."

Cô ả cay nghiệt lại mở miệng, trong giọng nói mang theo vài phần nịnh nọt.

Sắc mặt Vân Khê càng thêm tái nhợt, muốn nàng bị Độc Cô Thương chà đạp một đêm rồi vứt bỏ, thế còn là phúc khí của nàng? Muốn nàng phải nhận lấy?

"Tuổi còn trẻ mà đã hạ tiện đến mức đó, ngươi đúng là một kẻ quái gở đấy."

Một giọng nói lãnh đạm truyền đến. Cô ả cay nghiệt kia lập tức xoay người nhìn thì thấy một thanh niên tuấn tú, ả cau mày nói:

"Ngươi đang nói với ai?"

Lần trước ả không xem Lâm Phong và Hắc Ma chiến đấu nên không nhận ra Lâm Phong.

"Ngoài ngươi ra, ở đây còn có cô gái nào không có lòng tự trọng như thế không?"

Lâm Phong nói đầy mỉa mai, đối phó loại người này, chỉ có thể dùng lời lẽ cay nghiệt hơn để đối phó ả.

Cô ả cay nghiệt kia mặt cứng đờ, mà Vân Khê thì vui mừng, kinh ngạc nhìn thanh niên trước mặt.

Lâm Phong, là Lâm Phong.

Lâm Phong lại xuất hiện ở đây, còn lên tiếng giúp nàng.

Vẫn tiêu sái như vậy, nhưng so với bóng dáng phóng khoáng không kiềm chế được ngày đó, Lâm Phong nay đôi mắt càng thêm thâm thúy, vầng trán cũng toát lên vẻ anh khí.

Độc Cô Thương cũng nhíu mày, y cũng không nhận ra Lâm Phong. Trận chiến giữa Hắc Ma và Lâm Phong lần trước tuy chấn động, người của hệ Tướng Tinh gần như đều đi xem, nhưng y là người của hệ Quý Tộc nên luôn khinh thường Hắc Ma.

"Chuyện của ta, ngươi cũng dám quản?"

Độc Cô Thương lạnh nhạt nói, trong ánh mắt hiện lên vẻ trào phúng.

Lâm Phong lạnh nhạt liếc Độc Cô Thương một cái rồi nhẹ nhàng lắc đầu, dường như chẳng thèm để ý. Y không biết hắn, lại sau lưng nhục mạ, hạ thấp hắn nhằm thể hiện bản thân cao quý, đối với loại người như thế, Lâm Phong khinh thường.

Nhìn cô ả cay nghiệt kia, Lâm Phong lên tiếng nói:

"Hầu hạ kẻ khác một đêm, với ngươi thì đó là phúc khí, là người khác nể trọng, ta thấy ngươi chắc hầu hạ không ít đàn ông rồi, ngươi đúng là có phúc thật đấy."

Lâm Phong nói một cách trắng trợn nên đám người xung quanh đều nhìn cô ả cay nghiệt kia với ánh mắt đầy châm chọc, nở nụ cười đầy mỉa mai, lời nói của ả quả đúng là vô liêm sỉ.

"Ta đang nói với ngươi!"

Độc Cô Thương thấy Lâm Phong lại chẳng nhìn mình, giọng nói trở nên lạnh lẽo. Độc Cô Thương y là kẻ có địa vị thế nào, lại bị Lâm Phong không thèm để ý ngay trước mặt mọi người.

Thản nhiên nhìn sang Độc Cô Thương, Lâm Phong nói:

"Ta có biết ngươi?"

Độc Cô Thương sững người, cười lạnh:

"Ta đương nhiên không biết ngươi, như vậy ngươi cũng không biết ta là ai rồi! Kẻ nào biết ta, không ai dám coi thường ta, ngươi tên là gì?"

"Ngươi coi mình cao thật đấy nhỉ."

Lâm Phong cười nói:

"Chính là ngươi rêu rao tên tuổi, giới thiệu bản thân khắp nơi như vậy, ta tuy không muốn biết loại người như ngươi, nhưng e rằng lại không may nghe được tên của ngươi, Độc Cô Thương."

"Hử?"

Độc Cô Thương nheo mắt lại, Lâm Phong biết y là Độc Cô Thương mà vẫn dám kiêu ngạo như thế.

"Ngươi đã biết ta là ai, như vậy ngươi cũng biết thủ đoạn của ta thế nào, tự vả miệng mình rồi ba quỳ chín vái trước mặt ta, ta sẽ coi chuyện này chưa từng xảy ra."

Độc Cô Thương phóng ra hàn ý áp bức Lâm Phong, lạnh lẽo tới tận xương tủy. Y cười đầy kiêu ngạo, với y thì chỉ cần phóng ra chút khí thế là đủ để khiến Lâm Phong khuất phục rồi.

Nhưng Lâm Phong vẫn bình tĩnh đứng đó, không hề động đậy. Khí tức lạnh lẽo này không khiến sắc mặt hắn thay đổi chút nào, Lâm Phong dường như chẳng hề cảm nhận được khí lạnh trên người y.

"Tự mình vả miệng? Ba quỳ chín vái?"

Lâm Phong chậm rãi nhấc chân bước về phía Độc Cô Thương, cảnh này khiến Độc Cô Thương hơi kinh ngạc, khí tức lạnh lùng trên người y ngày càng trở nên điên cuồng và bá đạo hơn.

"Chút khí thế đó ngươi đừng có lấy ra để làm trò cười nữa có được không?"

Lâm Phong vẫn bước tiếp, miệng lại thốt ra một câu khiến mọi người xung quanh sửng sốt, quả là một kẻ cuồng vọng, lại dám bảo Độc Cô Thương đừng làm bản thân mất mặt.

Mà mấy người của hệ Tướng Tinh thì hưng phấn. Lâm Phong là người của hệ Tướng Tinh, bọn họ đương nhiên là nhận ra, Lâm Phong sẽ đánh một trận với Độc Cô Thương hệ Quý Tộc, bọn họ làm sao có thể không hưng phấn cho được.

"Nói khoác mà không biết ngượng!"

Trên người Độc Cô Thương, một khí tức bá đạo hơn nhiều phóng lên, người y lại lượn lờ một tầng sáng trắng nhàn nhạt, đó là ánh sáng của thiên địa nguyên lực.

"Ta nói là ngươi đừng để tự mất mặt."

Tiếng nói của Lâm Phong vang lên trong không gian, bá đạo mà lạnh như băng. Hắn bỗng nhiên sải một bước chân, một luồng kiếm khí không gì sánh được phóng vút lên cao.

Trên người Lâm Phong, kiếm khí phóng lên, cả người hắn như một thanh kiếm, một thanh kiếm vô cùng sắc bén!

Mọi người đột nhiên chấn động, khí thế này… Đúng là khủng khiếp.

Lâm Phong vẫn là Lâm Phong đã chiến một trận với Hắc Ma lúc trước sao?

Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free