Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên Khúc Vĩnh Hằng - Chương 1: Chapter 1:

Khi một người đang cận kề cái chết, họ sẽ cảm thấy như thế nào ?

Liệu họ có cảm thấy đau đớn vì thứ đã đẩy họ đến thời khắc cuối cùng, hay thương nhớ thế gian này vì những kẻ ở lại ?

Duy thầm nghĩ.

Trước mắt anh là một mảnh đổ nát, mốc meo của những miếng gỗ trên cái trần nhà trước mắt. Chút ánh sáng chiếu xuyên qua mấy cái khe nhỏ trên bức tường bên phải làm cho cái phòng bớt thiếu sáng. Một thanh xà ngang mục nát trên cái trần nhà thấp đã gãy làm đôi, đang rơi ra từng vụn gỗ xuống cái nền đất đang làm anh thấy nhớp nháp thêm phần khó chịu hơn.

Mùi không khí ẩm thấp, hôi thối khiến anh thấy buồn nôn và khó thở. Có lẽ phần vì cái vết thương kinh khủng trên ngực. Duy nằm bần thần trên sàn nhà bằng đá, hoặc xi măng, anh nghĩ vậy, vừa sờ tay lên ngực mình chọt chọt.

Lép nhép. Ngón tay anh sờ thấy một lớp da như bị cắt ra cùng máu ấm còn rỉ ra.

Một cơn đau điếng cả người truyền đến khiến Duy phải vặn vẹo, co quắp lại để làm dịu đi. Anh cố gắng bò dậy, nhưng cơ thể của anh lại suy nhược, yếu đuối đến mức lạ kì, khác với thường ngày.

“Chuyện quái đản gì thế này ? Mình rõ ràng…rõ ràng đang ngồi ăn bánh cơ mà ?”. Duy lẩm bẩm. Anh vừa cố gắng bò đến bức tường đá xám ngoét bên cạnh, vừa hồi tưởng lại.

Duy là một thanh niên trẻ tuổi khỏe mạnh, hoặc ít nhất cho đến 2 phút trước. Anh là một sinh viên năm ba 22 tuổi đang theo đuổi sự nghiệp đại học với mong muốn trở thành một thầy giáo, dù cho năng lực giảng dạy của mình không quá tốt. Khi nãy, anh vừa tan giờ học và ghé ngang qua quán ăn để làm tí bánh mì lót dạ, chưa kịp cắn miếng nào thì đột nhiên trước mắt tối sầm. Khi tỉnh táo lại thì nhận ra mình đã ở nơi này.

“Không lẽ giờ ăn bánh mì cũng có thể khiến người ta phê như chơi đá à ?”. Duy lầm bầm giễu cợt.

Đúng lúc anh vừa tựa lưng vào tường, một loạt những hình ảnh, cảm nhận đột nhiên bùng nổ dữ dội trong đầu.

Một người đang bị giẫm đạp lên, bị cướp đi những mảnh bánh nhỏ trong tay. Anh cảm nhận được chính mình đang làm việc đó, đang cố gắng giật lại thứ vừa bị cướp đi, ôm lại nó vào lòng như một thứ gì đó quý giá. Nhưng bàn tay từ những bóng hình mờ nhạt vươn ra, tóm chặt lấy bản thân. Chúng rút ra một lưỡi dao và đâm thật mạnh vào ngực “anh”.

Sau đó “anh” lê lết về cái lán nhỏ, chính xác là cái nơi Duy đang nằm. “Anh” nằm vật ra rồi ngất đi. Những cảm nhận cực kì chân thật khiến Duy phải giật mình, như kiểu anh là người đã bị đánh đòn vậy.

Không, có lẽ, đó chính là mình. Duy lẩm bẩm. Cảm giác như chơi VR vậy, đau quá. Cố gắng vận chuyển suy nghĩ, anh từ từ moi được trong đống nội dung hiện lên trong đầu và suy nghĩ xem vì sao mình lại có được nó.

Thực ra cũng chả có gì cần xem xét kĩ càng, vì Duy hoàn toàn nhận ra cơ thể, đôi tay, và cái nơi anh đang ở không nằm trong kí ức của anh. Cơ thể gầy gò, bắp tay yếu ớt, chưa kể còn có bệnh về da nữa.

Xuyên không.

Đó là từ duy nhất Duy có thể nghĩ ra với cái đầu đang mệt mỏi và tràn ngập nhiều thứ hỗn tạp.

Anh từng là một đứa nghiện tiểu thuyết nặng, nên việc thường xuyên ảo tưởng không phải quá hiếm. Tuy nhiên, anh đang cố gắng không chấp nhận cái thứ vốn được coi như ảo tưởng của con nghiện này.

Má, không lẽ mình thật sự như thế ? Thật sự xuyên không ? Đùa chắc, đây chắc chắn là một trò đùa. Không có chuyện đó được, chẳng phải mấy lão gàn dở nào đó từng nói rằng chỉ có đám chunibyo mới có vụ này sao ?. Anh lẩm bẩm, đoạn cúi xuống.

Duy cố gắng kiểm tra vết thương. Đó là một vết cắt sâu vào lồng ngực, anh thậm chí nghi ngờ nó cắt vào cả xương. Tuy nhiên điều kì dị đột nhiên xảy ra, máu tự ngừng chảy, và vết thương đang tự khép lại với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường. Thậm chí chúng lành lại không có tì vết nào. Cơn đau vừa khiến anh tí thì ngất đi đã tiêu bớt.

Ồ ồ…đây là thứ được gọi là quyền lợi của đám nhân vật trong tiểu thuyết hử. Nhìn vết thương khép miệng hoàn hảo, Duy thầm nhủ. Nếu như xuyên không như này thì cũng thảm thật, vừa mới tỉnh lại đã suýt chết, chưa kể là nơi ở thì tạm bợ, nhìn không khác gì dưới cống.

Không, có khi cống còn sạch hơn ấy. Anh cố gắng tự giễu để lấy lại tinh thần. Tuy cơ thể vẫn còn yếu, nhưng cũng đủ để đứng dậy đi lại.

“Để xem mớ hình ảnh bòng bong nào..”

Duy lục lại trí nhớ. Theo như những gì anh có trong đầu, nguyên chủ của cái cơ thể anh hiện giờ là một kẻ vô gia cư với cái tên Allein, sống ở khu ổ chuột ở một nơi gọi là Đế Quốc. Nó nằm trên một mảnh lục địa khổng lồ. Nơi này có rất nhiều thứ mang tính Trung Cổ, như các kị sĩ, các thành quách, pháo đài đủ thứ. Cũng có vô số những điều nguy hiểm khác như quái vật người sói,...

Ừm, quả là một thế giới khác rồi. Đây mà là Trái Đất thì có khi có đặc sản thịt sói cũng nên. Duy thầm nghĩ.

Nguyên chủ sống ở cái nơi này rồi chết đi vì cướp giật, rồi sau đó mình xuyên vào ? Vận may kiểu quỷ gì vậy nhỉ ?

Mình không thể sống ở cái nơi như này được, ăn bữa nay lo bữa mai, cứ như này còn thảm hơn năm nhất đại học nữa. Duy lẩm bẩm, tự nhiên sinh ra cảm giác nhớ trường học mãnh liệt.

Tuy ở trường học hành căng thẳng, ra xã hội xong làm việc như bán mình cho tư bản, nhưng ở Trái Đất anh còn có bố mẹ, có bạn bè, có cả những thú vui giải trí khác. Còn ở nơi khỉ gió này thì có khi hít thở không khí trong lành thôi đã là điều hiếm có rồi.

“Sống ở nơi đất khách quê người này sao mà chịu được. Mặc kệ như nào, mình cũng phải tìm đường về mới được, còn có bố mẹ đang ở nhà nữa. Còn ông anh trai đang giúp mình nữa. Ôi, chả biết đột ngột biến mất như này họ có lo sốt vó lên không. Còn cả chút tiền vừa tiết kiệm được chưa gửi về nữa, haizz..”

Nhưng nói thì nói, chứ anh còn chả biết là về kiểu quái gì.

“Cứ ngồi đây than thở thì chẳng làm được gì. Theo kí ức của nguyên chủ, khu ổ chuột nơi này là nơi còn tệ hơn bất cứ thứ gì, ăn không đủ, mà chết thì có thể xảy đến bất cứ khi nào”.

Theo mạch kí ức, Duy càng ngày càng cảm thấy cuộc đời của nguyên chủ quá thảm. Sống như này thậm chí còn chả gọi là sống nữa.

“Trước tiên cần suy tính kĩ càng. Tuy mình có kí ức của nguyên chủ, nhưng cũng cần phải thêm những bước cần phải đi. Đầu tiên chắc cứ theo những thói quen và hành động hằng ngày của nguyên chủ Allein trước đã”.

Duy nhanh chóng lập kế hoạch. Theo anh tính toán, anh cần phải đi làm lụng cho đám quản lí khu vực này. Chúng quản lí, thu gom và tàng trữ rất nhiều thứ hay ho, tuy không đến độ ăn sung mặc sướng nhưng so với dân ổ chuột thì đó là cả giấc mơ.

Tuy nhiên, Duy chả cần động não cũng biết thừa rằng nếu muốn sống được ở cái nơi này và có thể tìm được cách về nhà, anh cần phải đạt được nhiều thứ hơn. Chưa bàn đến việc tìm về nhà, chỉ việc sống ổn là đã khó khăn rồi.

Vừa suy nghĩ, Duy vừa đẩy cái cửa gỗ mục ra khỏi cái lán nhỏ tí này. Bên ngoài là một con đường đất nhỏ hẹp chỉ dành cho vài người đi chung hàng ngang, hai bên là từng dãy nhà, chính xác hơn là từng cái lán, từng cái hộp gỗ nhìn như lỗ chó chồng xiêu vẹo lên nhau. Đây là nơi ở của cái khu ổ chuột tồi tệ này.

Ra khỏi lán, Duy nhanh chóng đi theo con đường mòn nhỏ. Theo như anh nhớ bây giờ vẫn là buổi sáng, cần phải đi làm lụng gì đó để có đồ bỏ bụng. Lí do của việc anh “nhớ” là buổi sáng là vì ở khu ổ chuột này, ánh sáng mặt trời cũng là một điều xa xỉ.

Xung quanh con đường mòn là những dãy nhà ọp ẹp làm bằng những thanh gỗ đã mục, những tấm vải bạt rách nát, bạc màu. Chúng kết hợp lại với nhau tạo thành nơi ở của những kẻ ở tầng lớp dưới cùng của xã hội.

Những “căn nhà” hoặc chồng lên nhau, hoặc kê san sát, đè lẫn nhau hoặc liên thông lẫn nhau, tạo nên những cấu trúc xiêu vẹo. Lác đác có vài ngọn đèn treo trên đầu hoặc trên các bức tường hai bên đường.

Chúng là thủ phạm của việc che khuất đi ánh mặt trời, và cũng là lí do mà bầu không khí ở nơi này tràn ngập u ám. Đồng thời, chỉ cần liếc mắt qua lại chút thôi là sẽ thấy đây đó toàn những vật liệu xây dựng, những vụn gỗ, đá sỏi khắp nơi trên đường. Những thứ đó rơi xuống từ những căn nhà, những kết cấu mái vòm trên cao liên kết với nhau. Chỉ cần không cẩn thận là có thể bị rơi vào đầu bất kì lúc nào.

Mỗi thế thôi đã đủ vấn đề rồi, nhưng chất lượng không khí của nơi này tệ đến mức không thể tưởng tượng. Duy vừa đi vừa đưa tay lên bịt mũi, nhưng dù thế anh vẫn cảm nhận được mùi hôi thối, ướt át và tanh tưởi nơi đây. Những vũng bùn sình, những bãi phóng uế, thậm chí có cả xác của mấy con chuột bốc lên thứ mùi gay mũi. Những kẻ đi lại trên đường còn bốc lên hơi người do lâu ngày không tắm.

Rất bình thường, một nơi như này thì việc tắm có khi là điều vô nghĩa nhất có thể nghĩ ra.

Lần theo con đường đông đúc người dẫn Duy tới một căn nhà khá lành lặn Tuy nói là thế, nhưng nếu liếc qua thì nó cũng chả khác gì mấy so với mọi chỗ khác. Điểm nổi bật duy nhất của nó là mặt tiền có những bậc thang nhỏ dẫn lên một sàn đá xám, và khung cửa trước thì làm bằng gỗ, trông có vẻ khá chắc chắn.

Theo kí ức nguyên chủ, đây là căn cứ của đám xã hội đen quản lí khu vực xung quanh này. Chúng vừa là kẻ cai trị, vừa là những kẻ “cứu tinh” một cách đáng mỉa mai đối với những người vô gia cư. Chúng sở hữu lượng lớn thực phẩm, và so với những kẻ khác, chúng giống như những quý tộc trong khu ổ chuột này.

Hàng ngày chúng sẽ thuê người, hay nói đúng hơn là những kẻ mang tiếng được thuê đều là tự nguyện đi làm cho chúng. Tất cả đều làm việc vất vả, mệt mỏi để đổi lấy chút thức ăn do chúng phát ra mỗi cuối ngày, với danh nghĩa “hỗ trợ người khó khăn”. Đây cũng là cách mà nguyên chủ sinh tồn từ lúc sinh ra đến giờ.

Còn chưa ăn gì nữa, đói quá, Duy lẩm bẩm. Anh tiến vào trong căn nhà. Bên trong là một sảnh đón khách nhỏ, hoặc ít nhất từng là. Cái sảnh lấp đầy những bao tải đen to, những công cụ kì lạ, hoặc thậm chí có cả mấy món vũ khí lạnh như dao. Có duy nhất một chùm nến ở trên chiếc bàn tròn duy nhất giữa sảnh.

Một mùi hương kì lạ tràn ngập trong không khí. Duy chợt cảm thấy hơi chóng mặt. Anh tự nhiên thấy tinh thần thoải mái hơn, cơ thể chợt trở nên nhẹ bẫng, thấy lâng lâng như hồi anh uống rượu lần đầu khi học đại học. Một cảm giác êm ái khiến anh không muốn làm gì cả mà chỉ đứng im hít hà.

Nhưng Duy chợt giật mình, cắn mạnh lưỡi để thoát khỏi trạng thái kì lạ này. Anh nhanh chóng lục lọi đầu óc trong khi lui lại cửa vào. Từ trong đống hình ảnh hỗn tạp hiện lên chút kí ức vụn vặt. Anh vội liếc nhìn vào chiếc bao tải to gần góc phòng, nó có vài lỗ nhỏ trên đó do vải không liền chặt. Từ trong đó đang từ từ rơi ra những hạt trắng nhỏ, nhìn như muối.

Đ*t. Duy thầm chửi thề. Mùi không khí là từ chúng, thuốc phiện, là chất cấm được đám tội phạm sản xuất ra. Nó có ảnh hưởng rất mạnh đến tâm trí nếu hít trực tiếp, có thể gây nghiện và rất khó để cai. Khi nãy anh mới chỉ hít chút mùi thôi mà tí nữa thì đắm chìm luôn vào sự phê pha đó.

“Ê thằng kia, mày đến muộn đấy con súc vật”. Một bàn tay to chợt đặt lên vai của Duy. Quay đầu lại, anh nhận ra chủ nhân của nó là một kẻ khá đô con, trông gã đầy vẻ điên loạn quái dị. Hai bắp tay một to một nhỏ, đầy sẹo. Khuôn mặt méo mó như bị chấn thương không thể phục hồi. Mắt đen long sòng sọc như một con chó săn. Cao tầm 1m7.

“À, dạ, l…lỗi em”. Duy khúm núm cúi đầu. Theo kí ức có được, đây là kẻ đứng đầu khu này. Chỉ cần một lời, hắn có thể kêu đàn em mần anh ra bã ngay lập tức.

“Còn đứng đấy à, cút vào mà làm việc đi, hay mày muốn ăn đất hôm nay ?”. Gã đàn ông đẩy mạnh Duy vào trong hành lanh nhỏ sâu trong sảnh.

Bên trong như một cái hang sâu, anh nhanh chóng chạy sâu vào trong. Hai bên tường là từng bấc nến treo lên tường cạnh những cái cửa gỗ mòn vẹt. Những cánh cửa đang hé mở, bên trong đầy những người, cả trai gái trẻ em, cả già cả trẻ, đám thì đang bó những túi bột trắng, đám thì đang đập phá, hoặc chế tác những dụng cụ kì lạ khác.

Họ đang làm việc liên tục không ngơi chút nào. Như thể những cái máy, những đôi tay chuyển động liên tục, những công cụ được chế ra, những cái túi được lấp đầy và gói lại nhanh chóng, thuần thục như hít thở. Một vài phòng còn có những kẻ đầy vẻ đe dọa đi qua lại canh chừng và giám sát. Chỉ thấy một chút chuyển động chậm chạp thôi, chúng sẵn sàng vươn tay lên đánh thẳng vào người những kẻ nghèo khổ làm cho chúng như những nô lệ.

Mặc dù Duy từng có cuộc sống khó khăn ở đại học vào lúc trước, phải đi làm rất nhiều việc để vừa kiếm tiền nuôi bản thân vừa cân bằng đi học. Để như vậy anh đã nhận mọi việc mình có thể kiếm. Nhưng rõ ràng, so với trước mắt, việc phải làm trong cái nơi như này là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.

Tất nhiên anh có thể làm việc khác, nhưng theo nguyên chủ, công việc khác đòi hỏi lao động nặng hơn, và cái điều đáng chết là đồ ăn thì tương đương nhau.

…..

“Đây, cầm lấy này”. Một gã gầy còm, ốm yếu ném cho Duy một túi giấy nhỏ. Anh mở ra, bên trong là một cái bánh mì nhìn như một cục đá xám.

Đây là “bữa tối” của dân ổ chuột. Một ngày anh làm ít nên chỉ vậy thôi.

Duy, quá mệt mỏi để làm gì khác, chỉ lẳng lặng tiếp thêm một chai nước rồi nhanh chóng ra về. Anh vất vả cả ngày với cái bụng đói meo chỉ đổi lấy được cái cục này.

Sau khi về lán, Duy nhanh chóng cầm cái thứ gọi là bánh lên, cắn một miếng. Quá cứng, quá khô, cảm giác có chút mốc meo, mùi vị thật kinh tởm. Anh suýt thì nôn ra ngoài. Nhưng anh chỉ có thể ép mình ăn cái thứ này, phải cố ăn mà sống. Phải cố sống thì mới có hi vọng.

Duy lẳng lặng ăn, khi khó nuốt thì uống nước, cứ thế cho hết cái bánh. Ăn xong, anh nằm vật xuống đất. Vừa cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn, anh vừa nghĩ.

Chẳng lẽ phải làm việc trong cái nơi kinh khủng như này cả đời sao ? Dậy sớm gói chất cấm, hít thở trong hơi gây nghiện, làm việc quần quật để đổi lấy một cái bánh đút mồm còn chả bõ. Chưa kể nơi sống tồi tàn này có thể giết chết anh bất cứ lúc nào.

Duy lầm bầm. Anh chả biết mình than thầm về cuộc sống ở cái nơi này tệ hại đến bao nhiêu lần rồi, và mỗi lần như vậy thì anh đều khao khát việc về lại nhà, về lại Trái Đất. Ở đó có cơm ngon, đồ tốt, có game online và bao điều tuyệt vời khác.

Nhưng hiện thực tàn khốc trước mắt khiến Duy không thể không thở dài. Sự tình quá khó khăn khiến anh thậm chí nghĩ rằng liệu đây có phải địa ngục không nữa.

Lăn lộn trên cái sàn nhà ẩm ướt nhớp nháp, mắt anh gần như díu lại vì buồn ngủ, cơ thể thì đau nhức gào lên đòi nghỉ ngơi.

“Chả biết mình có thể kiên trì được lâu không nữa, làm sao nguyên chủ có thể sống được trong cái nơi này vậy ? Theo kí ức, từ khi sinh ra ở một cái hố nào đó, hắn đã phải làm lụng vất vả như này. Làm sao mà hắn chịu được cái nơi như này, và làm thế quái nào mà hắn chưa chết vậy ? Nếu là mình chắc chết luôn rồi”.

Duy vừa nhấc tay lên, ngắm nhìn cái cơ thể yếu ớt này vừa thầm than. Quả là khó khăn. Nhưng điều đó không làm cho anh suy giảm mong ước quay trở về nhà mà càng làm nó trở nên cháy bỏng.

“...Từ bây giờ, mình vừa là nguyên chủ, nguyên chủ cũng là mình rồi. Bây giờ, mình là….Allein của thế giới này. Chỉ là tạm thời thôi, nhất định mình sẽ quay về”. Duy thầm tự hứa với chính mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free