Thiên Khúc Vĩnh Hằng - Chương 2: Chapter 2:
Lách cách. Lách cách. Bịch bịch.
Tiếng kim loại pha trộn với tiếng chân vội vã trên đường, hòa cùng những tiếng mắng chửi, kêu gào, cầu xin. Tất cả tạo thành một bản giao hưởng ngớ ngẩn và đầy vấn đề của khu ổ chuột.
Duy, hay giờ là Allein đang lẫn trong đám người qua lại trên phố, vừa chịu đựng thứ mùi đặc trưng nơi đây vừa cố gắng kéo lê một cái túi vải đen phía sau.
Đây là ngày thứ ba tính từ lúc anh đến với thế giới này. Trong mấy ngày này, anh đã tiếp nhận toàn bộ kí ức của nguyên chủ. Tuy giờ đã là Allein, anh vẫn chưa thể làm quen hoàn toàn với cuộc sống. Cũng may mắn là giữa anh và Allein trước có nhiều điểm chung, nên cũng không quá nhiều vấn đề.
Mấy ngày qua, Allein đã cố gắng để cải thiện cuộc sống của mình. Từ việc dậy sớm và làm nhiều hơn đến việc cố gắng dọn dẹp chỗ ở. Điều này góp phần giảm đi sự khó ở của anh, cũng như giảm bớt sự đói ăn mỗi ngày.
Hôm nay Allein “được” đám xã hội đen giao cho việc đem chỗ hàng hóa được chế tác trong mấy ngày qua giao cho “khách”. Theo lời chúng, chỗ hàng này có thể bán được rất nhiều tiền cũng như có thể đổi được nhiều đồ ăn cùng mấy thứ khác.
Lúc đầu nghe thế, Allein thậm chí có ảo tưởng rằng mình hoàn toàn có thể bán đống này lấy đồ rồi cao chạy xa bay. Nhưng sau khi ngẫm lại, anh nhận ra rằng nếu mình cầm đống đồ đó đi thì chả khác gì một miếng thịt ngon di động cả. Hoàn toàn có thể bị cướp mất, mà Allein thì không hề tự tin tí nào vô cái cơ thể yếu nhược của mình. Chưa kể, đám xã hội đen cũng không ngu mà đưa cho anh số hàng hóa này mà không có gì đảm bảo anh làm vậy.
Tiền nhiều thì mạng ngắn, ở nơi này là như vậy.
Vừa lách khỏi đoàn người đông đúc, Allein chợt liếc qua hai bên đường.
Dưới những cái lán tạm bợ, là những kẻ yếu đuối, tàn tạ nhất của cái khu ổ chuột này. Đó là những đứa trẻ, những kẻ già nua hoặc bệnh tật.
“Làm ơn..làm ơn..ai đó…cho tôi gì đi…gì cũng được..làm ơn”. Những đứa trẻ thì thào, vừa đưa tay gầy guộc vuốt vuốt lấy phần bụng dẹp lép của mình như để xoa đi cơn đói. Những lão già thì chỉ dựa lưng vào tường thở phì phò. Trông họ như những cái xác đang dần thối rữa.
Lớp da nhợt nhạt đầy những vết ố, những vết nấm bọc lấy cơ thể gầy gò ốm yếu. Ánh mắt thờ thẫn, không có lấy chút ánh sáng. Họ yếu đuối vô cùng, không có năng lực hoặc chưa đủ khả năng làm việc.
Với dân ở khu ổ chuột, điều đó có nghĩa tương đương với nhịn đói. Không làm việc thì sẽ không có cái ăn, và sẽ chả có ai quan tâm đến họ. Những kẻ như vậy chỉ có thể dựa vào những bức tường bên những con đường, mong chờ sự tử vong kéo đến. Lời mời gọi của Tử Thần giống như sự giải thoát cho họ vậy.
Allein nhìn chằm chằm vào họ một chút rồi quay đi như không có gì xảy ra. Đối với anh thì nếu không thể giúp chính mình thì không thể làm gì cho người khác. Đó có thể ích kỉ, nhưng anh cũng không còn cách nào. Dù sao chính thân anh, đang cố gắng qua ngày còn chả đủ nữa cơ mà.
Allein nhanh chóng lần mò đến điểm giao hàng. Anh cần nhanh chóng làm xong việc này trước khi có kẻ nào đó nhận ra một cục vàng như anh đang lảng vảng nơi đây.
Thực tế thì lúc đám xã hội đen phát nhiệm vụ này cho anh, rất nhiều kẻ ngay lập tức cầu xin chúng giao cho họ. Bởi vì việc giao hàng này có thể nhận được rất nhiều thức ăn như phần thưởng, hoặc có lẽ một vài kẻ nghĩ rằng mình có thể ôm túi đồ và cao chạy xa bay. Nếu Allein không chạy kịp có lẽ đã bị cướp lại rồi.
Sau khi mất thêm vài phút lần theo chỉ dẫn, Allein đã tới nơi giao hàng. Đó là một căn nhà xập xệ làm bằng những thanh gỗ xen lẫn kim loại đủ hình dáng. Nó cứ như là một mô hình lắp ghép nên từ đủ thứ vật liệu trên đời mà đứng vững lên vậy.
Theo như lời dẫn, Allein chỉ việc ném cái túi hàng vô trong đây, rồi sẽ có người đến lấy là xong việc. Tuy nhiên, anh chả cần vận dụng não cũng biết thừa rằng nếu túi hàng bị lấy mất, mà “khách” lại không nhận được, chỉ cần chúng thông báo với băng đảng, anh sẽ xong đời. Vậy nên là…
Thêm một điều kiện nữa, phải canh chừng cho tới khi có “khách”. Đám xã hội đen dở hơi thật, chả hiểu sao cứ phải đi giao hàng kiểu này, dù đồ thì ngon nhưng mạng thì cứ như treo trên dây vậy. Allein lẩm bẩm. Cũng may anh cũng đoán được phần nào tình huống này nên không sao.
Vào lúc Allein tính nhét tạm cái túi vô đâu đó rồi lủi đi để quan sát, anh đột nhiên thấy một đám người mặc đồ đen ở phía xa. Chúng mặc những bộ áo chùng đen tuyền từ đầu đến chân, đội mũ trùm kín mặt, gần như không lộ tí nào.Trông như kiểu rồng đến nhà tôm vậy, người xung quanh thấy chúng đều vội vã tránh đường ra. Có vẻ là “khách” đến đây rồi, kịp giờ phết nhỉ. Allein thầm nghĩ.
Trong lúc anh đang suy nghĩ nên làm gì thì một kẻ ăn xin rách rưới đã tóm lấy chân một gã mặc áo chùng đen, kéo kéo chân gã trong khi đưa lên cái bát bằng gỗ gần như vỡ vụn của mình. Lớp áo đen bị kéo ra để lộ một chiếc quần trắng tinh, bàn tay gã ăn xin tóm lấy để lại một mảng đen xì bẩn thỉu.
Gã đàn ông dừng lại vài giây như đang ngẫm nghĩ nên ứng đối như thế nào. Allein thì đang nghĩ hắn sẽ hất tay kẻ ăn xin đi rồi đi tiếp qua đây, dù sao thì cũng để lấy hàng càng nhanh càng tốt mới phải.
Nhưng vượt ngoài tầm suy nghĩ của anh, gã đồ đen lại cúi xuống, vươn đôi tay trắng của mình khỏi lớp áo, đôi bàn tay đầu những vết sẹo lớn, bàn tay phải còn bị mất đi ngón trỏ. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay kẻ ăn xin.
Có vẻ dù trông tục tằng, gã cũng là một quý ông ấy nhỉ. Allein lẩm bẩm. Anh chuyển nghĩ việc kẻ ăn xin sẽ nhận được bao nhiêu tiền.
Đôi tay của gã đồ đen đột nhiên giật mạnh, và vẻ tươi cười như đang nghĩ sắp được cho tiền của kẻ ăn xin biến dạng. Hắn luống cuống rút tay ra, nhưng đã muộn. Đôi tay kia giật mạnh, ép chặt lại và nghiền nát luôn tay của gã. Một tiếng “Rắc” giòn rụm vang lên.
AAAAAaaaaa… Kẻ đó gào lên, nhưng chưa được vài giây thì gã mặc đồ đen vừa rồi đã vươn hai tay chụp mạnh lấy đầu hắn. Allein còn chưa kịp hết ngẩn ngơ vì cảnh trước mắt, thì đột nhiên liên tưởng đến điều kinh khủng tiếp theo.
“Bốp”. Hai bàn tay của gã đồ đen ép mạnh đến độ nghiền nát luôn đầu của kẻ xấu số. Xương sọ gãy vụn, máu bắn tung tóe lên người xung quanh, bộ não trắng bị ép thành những chất dịch còn văng lên cả những bức tường và nền đất. Vài kẻ đứng gần còn ăn trọn đống máu thịt lên mặt, ngẩn ra vì cảnh giết người.
Allein bàng hoàng khi thấy cảnh đó. Anh chưa từng chứng kiến vụ giết người nào tàn bạo như vậy. Nó quá kinh tởm và tàn nhẫn như bước ra từ phim ảnh vậy.
Một sự nhộn nhạo đến từ dạ dày truyền đến cổ họng, Allein không nhịn được mà cúi xuống nôn thốc nôn tháo. Nôn ra cả mật xanh mật vàng đến độ mắt nhòe cả đi. Chuyện khỉ gió gì vậy, gã đó điên à ?. Anh nghĩ thầm. Đó là cảnh tượng kinh tởm và đáng sợ nhất anh từng chứng kiến trong cả hai đời sống.
Allein cố gắng đứng thẳng dậy, vừa cố gắng kiềm chế sự nhộn nhạo trong bụng, vừa cố quan sát. Những kẻ vô gia cư khác đang chạy loạn xạ cả lên, vài người thì hú hét, vài người đang cố gắng lau đi đống thịt não và máu bám trên cơ thể mình như những thứ kinh tởm nhất. Tuy nhiên, một vài kẻ lại vồ vập lấy những mẩu thịt, những phần não trắng bắn ra và cả số máu đang chảy từ cơ thể đã chết kia.
Những kẻ đó đang..đang…Ọe. Allein tiếp tục nôn ra vì kinh tởm. Một vài kẻ đang cố gắng…nuốt vào số thịt vương vãi, thậm chí dường như còn đang cố ăn thịt cái xác của kẻ xấu số. Những cánh tay lao vào tranh giành nhau số máu thịt bắn khắp nơi, từ trên nền đất tới trên người khác. Chúng ăn thịt của chính đồng loại mình, như những con vật trong thời kì gần như chết đói.
Đó là cảnh tượng kinh khủng nhất Allein từng chứng kiến, và nó đã tạo nên dấu ấn mạnh mẽ về sự đen tối của nơi này.
Khi ngẩng đầu lên lại, trước mặt anh là một bàn tay da trắng đang chìa ra, thô ráp và đầy chai sần và những vết sẹo. Trông nó như của một người thợ làm lụng lành nghề. Allein nhận ra những vết sẹo.
Chúng y hệt đôi tay của kẻ vừa giết gã ăn xin xấu số. Nhận ra điều này và nhớ lại cảnh vừa rồi, người anh chợt run lên trong lo sợ. Có khi nào gã sẽ đến và tiễn mình đi luôn không. Tóc gáy dựng đứng, cơ thể căng cứng khi Allein nghĩ đến chuyện có thể xảy đến với mình.
“Hàng đâu ?”. Một giọng nam vang lên, chất giọng hơi eo éo như bị bóp méo.
Ngước lên chút nữa, Allein nhận ra một khuôn mặt tục tằng, thon dài và có vết sẹo kéo dài từ mắt trái xuống má phải. Đôi mắt lam nhạt không chút cảm xúc lạnh lẽo nhìn chằm chằm khiến cho Allein cảm nhận sức ép như có thể nghiền anh thành mảnh vụn.
Tay anh với ra đằng sau, túm lấy cái túi hàng như cọc cứu mạng. Allein kéo mạnh cái túi ra trước mặt, đặt bịch xuống ngăn giữa anh vào gã đàn ông. Anh ghì thật chặt nó giống như cố gắng duy trì biên giới mong manh bảo vệ mình khỏi gã.
“Hàng đây, ực…tiền của ông chủ đâu. Đúng 12 000, không hơn không kém”. Allein nhìn chằm chằm lại gã, cố kiềm chế sự run rẩy của mình.
Gã đàn ông không đáp lại mà tiếp tục dò xét Allein, ánh mắt giống như thợ săn đang dò xét miếng mồi ngon lành khiến anh lạnh cả sống lưng.
Gã đàn ông nhếch nhếch khóe miệng, tạo thành một nụ cười méo xệch. Gã thò vào trong cánh tay áo, lôi ra một bọc giấy khá dày. Gã dúi nó vào tay anh, túm lấy túi hàng rồi kéo đi, quay trở lại cùng với đám đồng đội đứng phía xa.
Đang đi, gã đột nhiên quay lại liếc anh một cái, từ trong đó toát ra ý cười trào phúng, khinh bỉ. Nhưng anh cũng không có thì giờ để quan tâm. Có rất nhiều người xung quanh đã chứng kiến cuộc trao đổi này, những ánh mắt tham lam bắt đầu hướng tới, có vài kẻ còn lộ ra vẻ sẵn sàng lao lên cướp giật bất kì lúc nào.
Allein nhanh chóng lẩn đi, đầu không ngừng nghĩ về cảnh tượng vừa rồi, vừa cố gắng tránh khỏi tầm mắt những kẻ tham lam.
…..
“Mày làm ăn cũng tốt đấy nhỉ, hiếm có lắm mới có một thằng còn mạng mà về gặp tao đấy. Có lẽ tao nên nghĩ đến việc cho mày vận chuyển nhiều hơn”.
Trước mặt Allein là gã đứng đầu xã hội đen khu anh sống. Gã đang vừa khen anh, vừa mỉa mai cho kẻ mà hắn cho là một con lừa tốt.
Con mẹ, làm ơn đừng nghĩ đến vụ đó, chỉ một lần thôi là quá đủ rồi thằng khốn chết tiệt. Allein thầm nghĩ. Anh không hề muốn lặp lại vụ ngày hôm nay tí nào cả. Nó nguy hiểm và gian nan vượt tầm kiểm soát và tưởng tượng của anh. Allein thậm chí có thể nghĩ đến việc ngày nào đó anh sẽ bị giết chết như kẻ xấu số nọ trong quá trình vận chuyển bởi những kẻ tham lam.
Nhưng tất nhiên anh vẫn mở miệng ra cảm ơn mà làm hài lòng tên khốn trước mặt này, nếu không anh sẽ phải nhịn đói.
Gã đầu lĩnh hài lòng gật đầu, ném cho anh mấy cái túi giấy. Chúng chứa nhiều thức ăn hơn, nhưng bây giờ anh cũng chả có mấy tâm trí mà ăn. Chỉ nghĩ đến việc bỏ thứ gì vào miệng là đầu anh lại liên tưởng cảnh giết người khi nãy.
Vì đã xong việc hôm nay và trời vẫn còn chưa quá tối, Allein quyết định ngồi lại trong cái sảnh đón khách chỗ ở của đám xã hội đen. Hai ngày qua anh cũng đã nghỉ tạm ở đây vài lần, do anh đã vất vả làm việc hơn những kẻ khác nên đây coi như chút “phúc lợi” đám quản lí cho phép anh làm.
Hiện tại, sảnh cũng chả có mấy ai, toàn những tay xã hội đen mà thôi. Trong lúc Allein đang suy nghĩ lung tung về kế hoạch tương lai, cửa chính đột ngột bật mở, đánh cái rầm và tí thì văng cả bản lề. Một gã đeo băng chột mắt với cơ thể gầy gò lao vào, vừa thở hà hà vừa nhìn chăm chú đám đồng bạn với vẻ hưng phấn rõ trên nét mặt.
“Biết gì không mấy thằng ngu. Hà hà…Chúng mày…chúng mày sẽ giật nảy mình cho xem. Ở gần đây, hà hà, ở gần đây có thông tin truyền đến, một vài kẻ ở khu nội thành truyền ra một thông báo truy nã đấy, truy nã một Pháp Sư với giá cao ngất ngưởng đấy”.
Nhiều kẻ ngồi ghế giật mình đến độ ngã cả ra sàn. Vẻ hưng phấn dần lộ rõ trên khuôn mặt. Nhưng có vài kẻ lại cau có lên, một tên ngồi trong góc còn tóm lấy mảnh gỗ bên cạnh và ném nó vào gã đeo bịt mắt trong khi chửi ầm lên.
“Thằng ngu Romnie, rồi chuyện đó thì liên quan gì tới chúng ta hả, sao lúc nào mày cũng mang tin rác về thế ? Đám trong nội thành đăng tin truy nã thì sao, lần nào tao đi ra ngoài kiếm mấy con điếm đều gặp, chả có chuyện gì hấp dẫn cả”.
“Ha ha, mày mới ngu đấy Bronze, mày sẽ không thể ngờ được đâu. HA HAA, một thằng tay sai thân cận tao vừa tóm được đã thông báo rằng tên Pháp Sư bị truy nã đó đã lộ diện gần đây đấy”. Gã Romnie vừa né mảnh gỗ, vừa đáp lại.
“Cái gì, tin thật không ?”. “Thật chứ, lừa thằng ngu như mày làm cái gì. Tên đó còn thậm chí còn lấy được tấm truy nã luôn cơ, tao cũng đã tra khảo kẻ báo tin rồi”. Nói đoạn, Romnie lôi ra tấm truy nã, kéo xuống cho tất cả nhìn.
Allein, thấy hứng thú nên cũng liếc qua. Theo những gì anh nghe được từ đám này, thì những Pháp Sư là kẻ mang trong mình sức mạnh đặc biệt, qua lời mô tả thì những kẻ đó có năng lực không khác gì quái vật, có thể bay và thậm chí giết người từ rất xa. Một vài tên còn được xưng tụng như đứa con của Thần Linh, dù anh chả biết Thần Linh có thật hay không.
Tấm truy nã vẽ chân dung một người đàn ông trung niên ngũ quan bình thường, mái tóc để tùy ý. Đáng chú ý nhất là đôi mắt và khuôn mặt được vẽ khá rõ ràng, với khuôn mặt có cả những đường nét, và một vết thâm trên má phải như vết bỏng. Đôi mắt còn được vẽ cả những họa tiết đứt đoạn theo vòng tròn, trông rất nổi bật.
Vẽ đẹp và kĩ càng thật, Allein cảm khái. Nó thật sự rất rõ ràng và chân thật như một bức tranh vậy, anh hoài nghi rằng nếu bản thân gặp giữa đoàn người thì vẫn có thể nhận ra. Không phải vì anh có khả năng tìm người tốt, mà ấn tượng bức tranh rất mạnh mẽ.
Nhưng Allein nhanh chóng gạt đi suy nghĩ của mình mà nhìn những tên xã hội đen lao ra khỏi căn nhà như những con chó săn đi kiếm mồi.
Giữa những tên như này và những kẻ vô gia cư khác, mình mà tìm được tên thiếu may mắn đó chắc khó hơn lên trời nữa. Tuy việc kiếm được gã có thể giúp mình nhiều đấy, nhưng chắc là cũng không có mạng mà hưởng. Allein chậm rãi lắc đầu rồi về nhà.
Anh vốn là một kẻ cầu ổn định và cẩn trọng, lại vừa chịu ảnh hưởng từ bản tính có sẵn của nguyên chủ, nên dĩ nhiên là trừ khi sự việc ăn chắc, anh chắc chắn sẽ không làm.
“Hôm nay là bánh bao với chút ít thịt miếng à, cũng coi như sang trọng hơn đi”. Trong mấu túi giấy Allein nhận được là chút thức ăn nhiều hơn mấy hôm trước, do nhiệm vụ hôm nay nguy hiểm hơn nên thưởng cũng nhiều hơn.
Nhưng anh không ăn lập tức mà cố gắng ngồi thiền định lại để tâm trí bình tĩnh lại. Đây là cách anh thường làm hồi trước, học theo mạng để giữa bình tĩnh.
Sau đó Allein nhanh chóng tận hưởng công sức cả ngày của mình. Bánh bao khô khốc, có nhân là chút nấm không rõ tên, ăn cũng không quá tệ hại. Thịt khá dai, bốc lên mùi khá hôi như để lâu ngày. Mặc dù khó ăn và bụng dạ còn đang nhộn nhạo vì cảnh lúc trước, nhưng ít ra anh cũng đã quen nên vẫn nuốt được.
Vừa ăn, Allein lại hồi tưởng lại. Cảnh tượng máu me và kinh tởm đó khiến anh run rẩy mỗi khi nghĩ đến, nhưng anh lại bắt mình làm vậy. Điều đó khiến anh càng khắc sâu sự tàn khốc của nơi này, càng đốt lửa cho mong muốn trở về nhà của mình.