(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 7: Xung đột !
Nhìn cửa hàng trang sức hoành tráng trước mắt, Thiên Dạ siết chặt tấm thẻ đen trong tay rồi bước vào.
Nữ phục vụ nở nụ cười chuyên nghiệp. Đang định cất lời chào, cô ta chợt nhận ra chỉ là một thiếu niên ăn vận bình thường bước vào, liền khẽ bĩu môi, không nói gì thêm.
Thiên Dạ không hề để ý tới thái độ của nữ phục vụ, hay đúng hơn là không thèm để ý. Hắn nhìn quanh một lượt, rồi trực tiếp nhìn thẳng vào một viên đá lam ngọc đặt ở giữa cửa hàng.
Hắn mỉm cười tiến đến xem, thì bỗng nhiên bị mấy người mặc vest đen vây lại.
...
5 phút trước.
Khi Thiên Dạ vẫn còn đứng ngoài tòa cao ốc của cửa hàng trang sức.
Trong căn phòng cao cấp nhất của tòa cao ốc ấy, một người đàn ông đang đứng chắp tay nhìn xuống cảnh vật bên dưới qua ô cửa kính. Bên cạnh là một lão già khoảng 70 tuổi. Phía sau hắn, một người đang cúi đầu cung kính, không ai khác chính là tên trung niên mặt sẹo đã ra lệnh cho đám tiểu đệ theo dõi Thiên Dạ và Vân Tiên.
"Gần đây mọi việc thế nào? Có xảy ra vấn đề gì không?"
Người đàn ông hỏi.
"Dạ thưa đại ca, mọi chuyện vẫn tiến triển tốt."
"Thật sao? Nhưng theo tao được biết, mày đã có hai tốp đàn em phải vào viện rồi, hơn nữa còn do một thằng nhóc gây ra."
Hắn quay người lại nhìn tên mặt sẹo, nở một nụ cười khó lường. Nụ cười ấy khiến tên mặt sẹo rùng mình, rét lạnh cả người.
"Reng... reng..."
Đúng lúc này, điện thoại của tên mặt sẹo đổ chuông. Hắn nhìn người đàn ông hỏi ý kiến. Người đàn ông ra hiệu cho hắn cứ nghe máy.
"Thế à? Có gan lắm! Đi mòn gót sắt tìm không thấy, giờ tìm được lại chẳng mất công bắt hắn lại."
Tên mặt sẹo nói rồi dập máy.
"Ồ, việc gì thế? Trông người có vẻ thỏa mãn."
Người đàn ông vừa cười vừa hỏi.
"Thưa đại ca, cái tên nhóc đó, hắn tự dẫn xác tới ạ."
"Ồ, thú vị lắm! Bật camera giám sát lên, tao muốn xem tên này là loại người gì mà có can đảm đụng vào Thiên Lang Hội."
...
"Các người định làm gì?"
Nhìn sáu tên mặc vest đen cao to đột nhiên nhảy ra cản đường mình, Thiên Dạ lạnh lùng hỏi.
"Mày ăn trộm!"
Đột ngột, một giọng nói vang lên đáp lại lời Thiên Dạ. Không phải ai khác, chính là tên mặt sẹo kia. Hắn chụp ngay lên đầu Thiên Dạ cái mũ kẻ ăn trộm, một lý do quang minh chính đại để có thể hành hung Thiên Dạ.
Những khách hàng xung quanh nhao nhao lên.
"Ra là một tên trộm."
"Hừm, thứ này thì nên đánh một trận cho chừa."
"Thằng nhóc này không biết đây là đâu à? Trước đây cũng có một tên không biết sống chết vào đây định trộm cắp, bị bắt được đánh cho một trận, nghe nói còn chưa có xuống giường."
Nghe những lời bàn tán xung quanh, Thiên Dạ mặt vẫn không đổi sắc, thầm nghĩ: "Thì ra là tìm lý do để đánh người."
Tuy hắn không rõ tại sao bọn này lại gây sự với mình, nhưng nếu đã vậy thì nên cho chúng biết thế nào là hậu quả.
Bất thình lình, một tên mặc vest đen phóng vọt lên, nắm đấm nhằm thẳng vào đầu Thiên Dạ như muốn một đấm đập vỡ sọ hắn. Hai tên khác lại nhằm vào sườn tấn công. Ba người phối hợp cực kỳ hoàn hảo, không ít người đã bỏ mạng dưới chiêu thức này.
Đối mặt tử cục này, Thiên Dạ mặt vẫn vô cảm. Hắn vung tay, tên mặc vest đen đang trên không trung lập tức trợn trắng mắt, hắn còn chưa nhìn thấy gì thì cổ đã bị bóp chặt.
Nắm lấy cổ tên mặc vest đen, Thiên Dạ nhẹ nhàng ném thẳng về phía hai tên đang nhắm sườn mình lao tới.
"Đùng!" "Đùng!" "Xoảng!"
Ba tên mặc vest đen bị nện bay. Hai tên nện thẳng vào tường, tên còn lại trực tiếp nện vào tủ kính.
Bức tường nứt toác ra, đổ xuống, để lại hai lỗ hổng hình người.
Ngay cả tủ kính cường lực cũng vỡ nát.
"Oaaa!"
Mọi người xung quanh thét lên sợ hãi: "Đây là sức mạnh của một con người sao?"
Cả Thiên Dạ cũng phải ồ lên kinh ngạc, so với cơ thể người thường thì bọn mặc vest đen này bền hơn hẳn.
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, thì lại nghe tiếp tiếng "rắc", "rắc" rồi hai tiếng gào thét như heo bị chọc tiết. Mọi người định thần nhìn lại thì thấy hai tên mặc vest đen khác đang ôm chân lăn lộn.
Còn một tên mặc vest đen khác, nhìn thấy năm tên đồng đội mình bị hạ, hoảng sợ ngã ngồi trên đất.
"Đừng tới đây! Đừng tới đây!"
Thiên Dạ lạnh nhạt tiến tới, đưa chân giẫm xuống.
Ngay lúc này, dị biến phát sinh. Trong đám người, một tên mặc vest đen khác nhảy ra, tay cầm dao găm nhằm thẳng lưng Thiên Dạ đâm tới.
Tốc độ nhanh tới nỗi mọi người còn chưa kịp ngạc nhiên thì hắn đã đến sát người Thiên Dạ. Tên đang ngã ngồi kia cũng vùng dậy ôm lấy eo Thiên Dạ, khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn.
Tên mặc vest đen cầm dao lạnh lùng cười, dùng đồng bọn làm mồi nhử, bản thân bất ngờ xuất hiện, cho kẻ thù một đòn chí mạng. Hắn gần như đã nhìn thấy lưỡi dao của mình xuyên qua lưng Thiên Dạ, cắm thẳng vào tim.
Đột nhiên, bản năng mách bảo khiến hắn như bị một lưỡi dao vô hình chĩa vào gáy. Dao còn chưa chạm vào lưng đối phương, một bóng người đã từ trên giáng xuống.
"Ầm!"
Một luồng sức mạnh không tưởng đập vào đầu hắn, khiến hắn trực tiếp bị đập lún nửa người xuống sàn nhà, cùng với tên đồng bọn vừa nãy còn liều mạng ôm eo Thiên Dạ kia.
Mọi người xung quanh ngạc nhiên đến độ quên cả nói năng. Cả sảnh lớn bỗng dưng yên ắng, lặng ngắt như tờ.
"Bốp bốp bốp..."
Tiếng vỗ tay đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng. Tên mặt sẹo cất tiếng cười.
"Ha ha ha! Tao phải thừa nhận mày rất giỏi. Mày có tư cách để tao nhìn thẳng vào mà nói chuyện. Tuy nhiên, từ trước tới nay, những kẻ dám đối đầu với Thiên Lang Hội đều chỉ có một kết cục..."
Hắn bật cười đầy vẻ cao ngạo, tự mãn, như một kỳ thủ nắm tất cả quân cờ trong tay. Hắn lại mở miệng nói.
"Tao còn có một người bạn, hắn đang tới. Tin rằng hắn sẽ rất vui vẻ khi gặp một người có thể khiến hắn thư giãn gân cốt."
Tên mặt sẹo từng chứng kiến một người thanh niên tay không đối đầu hơn trăm tên côn đồ lăm lăm vũ khí chưa tới vài phút. So với tình cảnh của Thiên Dạ bây giờ, chỉ có hơn chứ không kém, mà còn là hơn rất xa.
Bây giờ, hắn chỉ lo Thiên Dạ sợ mà bỏ chạy nên lặng lẽ gọi người chặn mọi lối ra vào.
Nhưng hắn lo thừa. Thiên Dạ dường như chẳng thèm để tâm đến hắn, mà chỉ đánh giá viên đá lam ngọc giữa sảnh.
"Hừ! Cứ kiêu ngạo đi, rồi lát nữa sẽ quỳ gối cầu xin tha thứ."
Tên mặt sẹo thấy Thiên Dạ không có ý định bỏ đi thì yên tâm. Hắn chờ mong cảnh Thiên Dạ sợ hãi khúm núm. Hắn rất hưởng thụ cảm giác nắm mọi thứ trong lòng bàn tay như thế này.
"Mặt sẹo có đây không? Bạn mày tới chơi đây!"
Cuối cùng cũng tới rồi!
Tên mặt sẹo vui mừng bảo người của mình tránh đường. Tại lối vào, đứng đó một thanh niên anh tuấn, khí chất bất phàm, vừa nhìn đã thấy hào quang chói lọi.
"Oa, chuyện gì xảy ra thế này?"
Thanh niên nhìn thấy cảnh tượng đổ vỡ xung quanh thì ngạc nhiên hỏi.
"Người anh em, chuyện là có một tên tới ăn trộm bị chúng ta bắt gặp, còn hành hung vệ sĩ nữa."
"Tên nào to gan như vậy? Giữa ban ngày ban mặt còn dám phạm pháp? Để tao dạy hắn một bài học làm người."
"Là hắn."
Tên mặt sẹo đưa tay chỉ Thiên Dạ, bên ngoài tỏ vẻ bi phẫn, nhưng trong lòng thì đang cười hắc hắc.
"Kiếp sau làm người nên nhớ rằng, không nên chọc người mày không chọc nổi."
Hắn thầm nghĩ. Trong mắt hắn, hiện tại Thiên Dạ đã là một người chết.
Thanh niên kia nhìn theo hướng tên mặt sẹo chỉ thì đột nhiên tái mặt.
"Mày... mày... mày..."
Hắn lắp bắp kinh hãi, đưa tay sờ sau ót. Hắn còn chưa quên một cú đá kinh hoàng tối hôm qua. Đến giờ vẫn đau ê ẩm. Nếu hắn không có thuốc đặc hiệu thì có lẽ phải nằm trên giường vài tháng.
Thanh niên này chính là thanh niên "anh hùng" tối qua bị Thiên Dạ giáng một cú đá lún đầu xuống lòng đường.
Ngay lập tức, hắn xoay người bỏ chạy. Trước khi đi, không quên đá một cú vào bụng tên mặt sẹo.
"Con mẹ mày, dám chơi tao!"
Ôm bụng lăn lóc trên sàn, tên mặt sẹo không hiểu. Trong đầu hắn toàn là nghi vấn: "Tại sao?"
"Tại sao một người mạnh mẽ như thế lại bỏ chạy?"
Trên mặt hắn, vẻ cao ngạo, điềm tĩnh và khinh bạc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoang mang và sợ hãi tột độ. Xin lưu ý, phiên bản văn học này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.