(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 20: Đụng độ !
Ha ha, trốn được cả kỳ nghỉ mà vẫn dám vác mặt đến trường à? Chẳng lẽ hắn nghĩ trong trường không ai dám đánh hắn sao? Đúng là ngu ngốc hết chỗ nói! Lại còn là học sinh xuất sắc nữa chứ. Chết cười! Ha ha!
Ha ha! Cả mày nữa, Trung Hiếu! Suốt ngày cứ kè kè với cái thứ rác rưởi này, không sợ bị vạ lây sao?
Trong lớp, vài kẻ vẫn thường lấy Thiên Dạ ra làm trò cười. Thấy hắn đi học, bọn chúng liền cùng nhau cười nhạo, giọng nói đầy rẫy sự khinh miệt.
Trung Hiếu, là bạn học nên tôi mới khuyên cậu một tiếng. Với điều kiện gia đình cậu, chỉ có thể thông qua học tập để thay đổi vận mệnh. Cứ đi chung với loại người như Thiên Dạ chỉ khiến tương lai của cậu bị hủy hoại mà thôi.
Ngồi cạnh Trung Hiếu, cô nữ sinh tóc dài thẳng nãy giờ vẫn im lặng, giờ mới thản nhiên cất tiếng.
Linh Nhi, lời này cậu sai rồi. Thành tích học tập của Thiên Dạ vẫn luôn rất tốt...
Thành tích học tập tốt thì tính là gì? Gia cảnh không có, lại còn đắc tội Doãn Chí Bình, thế mà vẫn ngang nhiên đi học, đúng là não úng nước! Chơi chung với loại người này thì chỉ có thằng ngu như cậu thôi. Nữ sinh khinh miệt cười đáp. Trung Hiếu nhíu mày định phản bác nhưng lại không tìm ra được lời lẽ thích hợp.
À? Nãy giờ cái đồ ngu này đang lẩm bẩm gì vậy? Là đang nói chuyện với chúng ta sao?
Thiên Dạ nãy giờ im lặng, đơn giản chỉ là lười phản ứng. Xúc phạm hắn thì chẳng sao cả, hắn không mấy bận tâm, cùng lắm chỉ xem như tiếng ruồi muỗi vo ve bên tai.
Nhưng Trung Hiếu là một trong số ít bạn bè của hắn, Thiên Dạ không định ngồi nghe bạn mình bị sỉ nhục. Hắn nhàn nhạt cất lời.
Trung Hiếu sững sờ, Thiên Dạ hôm nay uống nhầm thuốc sao? Nữ sinh tên Linh Nhi cũng thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh sau đó bị phẫn nộ xâm chiếm: cái thằng bần cùng này lại dám mắng mình!
A! Tốt lắm, Thiên Dạ! Loại hạ đẳng như ngươi cũng dám mắng ta? Xem ra là chưa ăn đòn đủ! Cô tức giận nói.
Thiên Dạ, mày bớt nóng! Linh Nhi xem thường chúng ta cũng không phải ngày một ngày hai, nhịn đi!
Trung Hiếu lo lắng vỗ vai Thiên Dạ nói, nhưng bỏ ngoài tai lời khuyên của hắn, Thiên Dạ quay đầu, nghiêm mặt nhìn Linh Nhi.
Ngươi tốt nhất nên im miệng, nếu không, ta không chắc đứa nào sẽ no đòn đâu. Nếu là thường ngày, Linh Nhi nghe được câu này thì chắc chắn một trăm phần trăm sẽ đùng đùng mắng lại.
Nhưng lúc này, ánh mắt Thiên Dạ lại mang đến cho cô cảm giác kỳ lạ, nếu phải miêu tả thì nó gói gọn trong hai từ: "đáng sợ", khiến hô hấp của cô cũng như nghẹn lại.
Hừ, cũng chỉ biết hù dọa con gái sao? Ngươi không đi tìm Doãn Chí Bình ấy! Vuốt ngực, Linh Nhi lấy lại bình tĩnh, hừ một cái.
Nói xong chưa? Xong rồi thì im đi, đừng làm ảnh hưởng đến người khác.
Ngươi! Hừ, ta không thèm chấp nhặt với thứ đồ hạ đẳng như ngươi!
...
Trên sân thể thao, vài nam sinh dáng người lực lưỡng đang chơi ném bóng, không ngừng chuyền bóng qua lại. Thấp thoáng trong số đó, một thiếu niên da ngăm, cao gầy đang chật vật né bóng, chính là Trung Hiếu.
Trung Hiếu ban đầu không định chơi, chẳng vì lý do gì khác ngoài việc nhóm chơi không phải ai khác mà chính là Doãn Chí Bình và lũ đàn em của hắn, những kẻ vốn bình thường đều cực kỳ xem thường Trung Hiếu.
Vừa rồi thiếu người nên bọn chúng vừa vặn gọi hắn vào.
Bên cạnh có không ít nữ sinh đang xem bọn họ chơi, chốc chốc lại òa lên vì cú bắt bóng hay ghi điểm của một nam sinh đẹp trai nào đó mà hoan hô. Nhưng dần dần, Trung Hiếu nhận ra trận bóng này là một tai nạn, bởi vì hắn đang trở thành mục tiêu công kích chung của đội địch, còn đồng đội thì lại hờ hững, thậm chí có lúc lấy lý do chuyền bóng mà ném một cú thật mạnh vào hắn.
Doãn Chí Bình vỗ tay, khoái chí cười khi nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Trung Hiếu.
Trung Hiếu phủi bụi bặm trên người. Khóe mắt hắn thoáng nhìn qua, chợt run cả người khi thấy Thiên Dạ với dáng vẻ lười nhác đang thong thả đến gần.
Thiên Dạ, đừng qua đây!
Trung Hiếu ra hiệu cho Thiên Dạ đừng đến gần, tránh việc bị bọn người Doãn Chí Bình đánh cho một trận. Nhưng lúc này, đám người Doãn Chí Bình cũng đã nhìn thấy Thiên Dạ.
Cách Thiên Dạ không xa, phía sau là Linh Nhi cũng đang đi tới, vẻ mặt đang theo dõi trò vui.
Nhìn thấy Thiên Dạ, vẻ mặt Doãn Chí Bình trở nên âm trầm. Trong kỳ nghỉ, hắn đã thuê một nhóm côn đồ đánh cho Thiên Dạ tàn phế, lẽ ra giờ này hắn phải nằm liệt giường trong bệnh viện mới đúng.
Nhưng bây giờ, hắn vẫn tung tăng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Phía sau Thiên Dạ, Linh Nhi đang nở nụ cười rất rõ ràng. Bởi lẽ, cô đã nhìn thấy nhóm người Doãn Chí Bình, lại thấy dáng vẻ chật vật của Trung Hiếu nên nụ cười trên môi càng đậm nét.
Trong lòng cười lạnh, cô ta trưng ra vẻ mặt châm biếm nhìn Thiên Dạ.
Hắn giả vờ không thấy Doãn Chí Bình ư? Định trốn sao? Bỏ mặc bạn bè à?
Trong suy nghĩ của cô, Thiên Dạ nhìn thấy Doãn Chí Bình chỉ đang cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, giả vờ không nhìn thấy mà định lảng sang hướng khác.
Nét mặt âm trầm của Doãn Chí Bình biến mất, thay vào đó là một nụ cười bất cần đời, kết hợp với dáng vẻ lãng tử khiến hắn trở thành thần tượng trong lòng các nữ sinh. Hắn nheo mắt cầm lấy quả bóng. Lúc này, Thiên Dạ cũng vừa đi ngang qua sân.
Thiên Dạ, coi chừng!
Trung Hiếu kinh hãi thét lớn nhưng đã quá muộn. Quả bóng từ tay Doãn Chí Bình bay ra, xoáy mạnh, lao thẳng vào đầu Thiên Dạ.
Thiên Dạ dường như không thấy quả bóng lao tới từ phía bên cạnh, vẫn điềm nhiên bước đi.
Linh Nhi gần như bật cười thành tiếng. Cô ta chờ mong dáng vẻ của Thiên Dạ khi bị quả bóng đập trúng. Với cái cơ thể gầy yếu, thiếu dinh dưỡng đó, đảm bảo chỉ cần "ăn" một cú bóng là sẽ ngất ngay.
Nhưng ngay khoảnh khắc quả bóng sắp đập vào đầu Thiên Dạ thì nó lại đột nhiên dừng lại. Hắn không thèm nhìn, một bàn tay đã chụp lấy quả bóng.
Là của ngươi hả? Thiên Dạ nhìn chằm chằm Doãn Chí Bình hỏi.
Doãn Chí Bình khinh miệt cười mỉa, gật đầu:
Là tao thì sao? Mày làm gì được tao?
Đã thích chơi ném bóng như vậy thì ta trả nó lại cho ngươi!
Thiên Dạ nhẹ nhàng tung qu��� bóng lên, sút thẳng về phía Doãn Chí Bình. Hắn chỉ hơi dùng lực một chút, nhưng đủ để một người bình thường gãy mũi.
Hắn không nhớ tên trước mắt là ai, cũng chẳng định nhớ dăm ba hạng ruồi muỗi này, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ tha cho con côn trùng định càn quấy mình.
Hả? Mày định...
Doãn Chí Bình còn chưa dứt lời, quả bóng đã vượt qua khoảng cách gần 10 mét trong nháy mắt, nện thẳng vào cằm hắn, hất hắn văng ra sau vài mét rồi ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.