Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 19: Đi Học !

"Có nên tìm hai tiểu thư hỏi về chuyện này không nhỉ?"

*Tiếng cửa "cạch" vang lên.* "Ồ! Hai người tỉnh rồi! Không sao chứ?" Vân Tiên bước vào, cô bé quan tâm hỏi.

"Vân Tiên tiểu thư ạ. Chúng tôi không sao ạ!" Hà Linh và Phương Anh đồng thanh đáp, rồi cúi chào.

"Em đã nói bao lần rồi, không cần phải khách sáo chào hỏi đâu. Chúng ta gần như người một nhà rồi mà. Mà hai người có cảm thấy sự khác biệt gì không?"

"Khác biệt?" Phương Anh nghi hoặc hỏi.

"Hai người thử từ từ cảm nhận xem, trong cơ thể có phải đang có một dòng năng lượng tuần hoàn không?" Nghe Vân Tiên nói, cả hai liền cẩn thận cảm nhận cơ thể mình.

"Thật sự có này!" Mười giây sau, Hà Linh kinh ngạc thốt lên. Phương Anh cũng gật đầu đồng tình.

Trong cơ thể họ có một thứ gì đó đang vận chuyển tuần hoàn khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể. Dù yếu ớt, họ vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận được.

"Giờ thử tập trung vận chuyển nó vào tay phải rồi giải phóng ra xem. Như thế này này!" Vân Tiên vừa nói vừa giơ tay phải lên. Từ tay cô bé, không khí bắt đầu lưu động, tuôn trào rồi cuộn xoắn thành một cơn lốc nhỏ.

Hà Linh và Phương Anh liếc nhìn nhau, nhắm mắt lại, cố gắng dẫn dắt luồng năng lượng kia tập trung vào tay phải.

Nửa phút sau, tay phải Hà Linh bốc lên một ngọn lửa đỏ nhỏ, còn tay phải Phương Anh thì đất cát tuôn ra và rơi xuống nền.

"Oa...!" Hai người lần lượt thốt lên kinh ngạc. Họ biết, từ giờ bản thân đã trở thành siêu năng lực gia.

Cảm giác hưng phấn, mừng rỡ và một chút lo lắng nhỏ đan xen vào nhau.

"Được rồi, ngày mai hai người dọn tới đây ở luôn đi!"

"Để làm gì vậy, tiểu thư?"

"Tất nhiên là để dạy các cô cách dùng siêu năng lực của mình rồi! Tôi và Vân Tiên có thể không phải là chuyên gia gì, nhưng để chỉ dẫn sơ qua cách sử dụng cho hai cô thì vẫn hoàn toàn có thể, dù sao cũng có chút kinh nghiệm."

"Chị?" Vân Tiên quay lưng nhìn ra ngoài hành lang, nơi giọng nói vừa phát ra thay lời cô bé trả lời.

Kim Vân đã đứng đấy tự bao giờ.

"Vậy nên, nếu có thể, hai người nên dọn đồ đến trong tối nay luôn đi." Kim Vân bước vào phòng, nói tiếp, rồi cố tình lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên cô đơ người.

"Eh?" Kim Vân đưa tay dụi mắt, nhưng cảnh tượng bên ngoài cửa sổ vẫn không biến mất, bởi vì nó cũng không phải là ảo giác.

"Chị sao thế?" Thấy hành động kỳ lạ của chị mình, Vân Tiên lo lắng hỏi.

Không trả lời, Kim Vân dùng tay chỉ ra ngoài cửa sổ.

Vân Tiên, Hà Linh và Phương Anh nhìn theo hướng chỉ tay của cô, rồi cả ba cùng khựng người.

"Eh??????????"

Bên ngoài khung cửa sổ, hàng anh đào vốn dĩ đã tàn phai từ lâu, giờ lại đang nở rộ. Hơn nữa, chúng lại không mang màu hồng đào vốn có, mà thuần một sắc trắng tinh khiết, ẩn hiện sau làn sương mờ ảo.

Nhưng không chỉ những cây anh đào ở đây, mà toàn bộ những tán anh đào trong khuôn viên biệt thự Nhật Nguyệt đều trong tình trạng tương tự: nở rực rỡ và trắng bạch thuần khiết.

"Thiên Dạ!!!" Trong phòng khách, Thiên Dạ đang xem tấu hài thì tiếng thét lớn gọi tên mình khiến hắn nhức hết cả tai. Hắn vừa ngoái tai vừa quay đầu nhìn về phía bốn cô gái mới xuất hiện, điềm nhiên hỏi:

"Có chuyện gì à?"

"Ngươi đã làm gì vậy?" Kim Vân thấy hắn điềm nhiên như vậy thì hơi bực mình. Trực giác và kinh nghiệm vài ngày qua cho cô biết, mọi việc kỳ lạ xảy ra trong Nhật Nguyệt đều liên quan tới tên tóc trắng trước mặt mình.

"Làm gì là làm gì?"

"Còn hỏi ư? Dám nói những chuyện này không phải do ngươi làm ư?" Kim Vân chỉ thẳng tay ra bên ngoài, nơi những tán anh đào không màu kia vẫn đang nở rộ.

"À, cái này đẹp đúng không? Chúng nó sẽ không bao giờ tàn đâu!" Thấy hắn thừa nhận, bốn người liền nhún vai, gương mặt như thể đang nói "quả nhiên là ngươi".

"Vậy chuyện này rốt cục là sao?" Vân Tiên hỏi.

"Đó là tác dụng phụ của Ma trận Hội tụ Năng lượng thôi. Được tiếp thêm năng lượng sống, những tán anh đào này sẽ liên tiếp mọc ra không ngừng..."

"Ma trận Hội tụ Năng lượng ư? Ngươi làm xong rồi à?"

"Ừ, vừa xong khi nãy."

"Mà thôi, bỏ qua chuyện này đi. Ngươi có định tiếp tục đi học không?" Nhận ra rằng tiếp tục câu chuyện này sẽ chẳng đi tới đâu, Kim Vân xen vào hỏi.

"Đi học?"

"Đừng nói ngươi quên nhé? Hôm nay đã là ngày nghỉ cuối cùng rồi!" Nghe Thiên Dạ hỏi lại, Kim Vân ngạc nhiên nói.

"..."

"Ngươi quên thật đấy à????"

Sớm hôm sau, Thiên Dạ mặc đồng phục được Hà Linh chuẩn bị rồi đến trường. Cho tới khi thế giới này hoàn toàn thức tỉnh, hắn vẫn muốn tận hưởng cuộc sống bình thường, lười biếng. Chính vì thế, thân phận hiện tại này tốt nhất vẫn nên duy trì.

Trường tư nhân cao trung Lê Quý Đôn, nơi Thiên Dạ đang theo học, là một trường học nổi tiếng, đặc biệt là bởi mức học phí rất cao. Học sinh ở đây không phải giàu thì cũng thuộc dạng rất giàu. Một cô nhi nghèo khó như hắn thì không thể trả nổi học phí đắt đỏ này.

Thiên Dạ của trước đây có thể học ở đây đều là nhờ vào nỗ lực học hành để giành lấy học bổng mà trang trải học phí. Bởi hắn biết, học thật giỏi là con đường duy nhất có thể giúp bản thân vươn tới ngày mai.

Tuy nhiên, như đã nói, học sinh nơi đây không giàu thì cũng thuộc dạng rất giàu, toàn là loại con ông cháu cha, nhà mặt phố, bố làm to. Thế nên về cơ bản, bọn họ không cần phải lo lắng cho tương lai phía trước vì kiểu gì cũng là con đường trải sẵn.

Bởi vậy, với bọn họ, việc kết giao, mở rộng quan hệ ngược lại là quan trọng nhất. Cũng vì thế nên loại học sinh có xuất thân nghèo khó như Thiên Dạ hoàn toàn bị bài xích và khinh thường, thậm chí còn trở thành mục tiêu bị bắt nạt.

"Thiên Dạ, tao còn tưởng mày không đi học chứ! Sao hả, vết thương tốt rồi chứ?"

Ngồi sau lưng Thiên Dạ là một thiếu niên cao gầy, cao hơn hắn cả nửa cái đầu, nước da ngăm rám nắng. Thấy Thiên Dạ vào chỗ, cậu ta liền cười rộ lên chào hỏi.

Thiên Dạ lục lại trí nhớ của mình một chút, thiếu niên này là Nguyễn Trung Hiếu, gần như là bạn bè duy nhất của hắn trong Cao trung Đệ Nhất. Xét theo một nghĩa nào đó, cả hai bọn họ khá giống nhau, đều là trường hợp đặc biệt.

Nếu Thiên Dạ là dựa vào học lực để vào được Cao trung Đệ Nhất thì Trung Hiếu là dựa vào quan hệ. Gia cảnh hắn cũng chẳng giàu có gì, chẳng qua có họ hàng làm giáo viên trong trường nên mới kéo được hắn vào đây học.

"Anh mày còn có thể bị thương sao? Thứ đồ chơi gì có thể làm bị thương tao?"

Thiên Dạ nửa đùa nửa thật trả lời. Trung Hiếu thoáng sững người một chút rồi cũng cười xòa gật đầu. Trước kỳ nghỉ, bởi vì vô tình làm trầy con xế yêu của Doãn Chí Bình – thủ lĩnh năm ba của Cao trung Đệ Nhất mà bị hắn hăm dọa sẽ gọi người đập Thiên Dạ tàn phế. Tuy nhiên, Trung Hiếu vì là bạn thân của Thiên Dạ nên cũng biết một ít chuyện: làm trầy xe chỉ là cái cớ, chẳng qua Doãn Chí Bình muốn dằn mặt Thiên Dạ vì hắn là hôn phu của Lâm Kim Vân.

Về những ân oán của Thiên Dạ trước đây, hắn cũng chẳng thèm để ý tới. Nhưng với điều kiện tiên quyết là đừng ai đui mù chọc tới bản thân. Dù sao, mấy con ruồi muỗi lúc nào cũng vo ve trước mặt rất là đáng ghét.

"Ồ, đây không phải Thiên Dạ sao? Làm sao lại đi học rồi? Tao tưởng mày bị đánh tàn phế chứ, hay ở nhà cả kỳ nghỉ không dám bước chân ra đường? Haha!"

Bản dịch này là công sức của truyen.free, và mọi quyền sở hữu đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free