(Đã dịch) Siêu Não Hắc Khách (Hacker) - Chương 135: Tiếng Nổ Thỉnh Cầu
"Úc"
Lâm Hồng đứng dậy, duỗi lưng một cái.
Nhìn thời gian, bất tri bất giác đã là sáng sớm năm giờ rưỡi rồi.
Trải qua một buổi tối kiểm tra, hắn đối với các bộ phận trong cái máy tính này đã có nhận thức vô cùng sâu sắc. Hơn nữa đã có đột phá lớn, phát hiện mấy lỗ hổng có thể lợi dụng được. Bất quá có thể phá giải được những lỗ hổng này hay không, hắn trước mắt còn chưa nắm chắc.
Hắn còn cần một chút tư liệu muốn tra cứu, tỷ như kết cấu và chỉ lệnh của Z80.
"Trước luyện công đã."
Lâm Hồng xoa xoa mặt một hồi, thoáng giảm bớt một chút cảm giác mệt nhọc, sau đó mở cửa phòng ra.
"Arthur?"
Mở cửa mới phát hiện, Arthur không biết từ lúc nào đã mặc chỉnh tề mà đứng ở cửa phòng của hắn, giống như đã đợi lâu rồi.
"Hiện tại ngươi nên thực hiện lời hứa rồi." Arthur nói.
Lâm Hồng lúc này mới nhớ tới, hắn và Arthur còn có một giao dịch. Không ngờ đối phương lại để bụng như vậy, xem ra đối với việc học công phu, hắn thật sự rất chấp nhất.
"Được, đi theo ta." Lâm Hồng gật đầu, quay người đi ra ngoài. Bởi vì bãi cỏ vừa trồng lên không lâu, bọn hắn cũng không dừng lại ở tiểu hoa viên trước cửa, mà là dưới sự dẫn dắt của Arthur, chọn đi đến một cái hồ nhỏ gần đó.
Arthur muốn Lâm Hồng dạy hắn rất nhiều, điều này khiến Lâm Hồng có chút khó xử. Nếu chỉ tùy tiện dạy đối phương mấy chiêu, trong lòng hắn cũng có chút băn khoăn, nhưng công phu chân chính, lại không phải một ngày hai ngày có thể học được. Nếu dựa theo động tác võ thuật của sư phụ, đoán chừng hắn sẽ cho rằng mình đang lừa dối hắn.
Chẳng qua nếu Arthur chỉ muốn tránh bị mấy người kia khi dễ, điểm này lại dễ dàng giải quyết. Lâm Hồng quyết định trước dạy cho hắn vài điểm đơn giản, như vậy có thể thấy hiệu quả nhanh.
Sau này đi New York thăm đại sư huynh rồi quyết định đến cùng dạy hắn cái gì. Vì vậy, Lâm Hồng đầu tiên hỏi Arthur mấy vấn đề. Sau đó để Arthur dựa theo cách đánh nhau thường dùng nhất, tấn công mình, nhưng hắn còn chen vào một số động tác né tránh và phản kích.
Kỹ năng đánh nhau đường phố, kỳ thật mấu chốt dựa vào kinh nghiệm. Vì sao có người có thể dễ dàng chiến thắng? Vì kinh nghiệm phong phú, nên khi bị tấn công, họ đã có phương pháp phản kích hợp lý. Nên áp dụng loại phản ứng nào mới hợp lý nhất? Những điều này đều là trải qua đau khổ nhiều mới tổng hợp ra được, nên nhớ rất kỹ. Cho nên đến lần sau, sẽ tự ý thức được mình nên làm gì.
Đây là đường tắt để tăng sức chiến đấu.
Chiến đấu thuật kỳ thật chính là tổng kết những kinh nghiệm này, trải qua vô số thế hệ tích lũy, ưu hóa và tổng kết, đem những động tác công kích và phòng ngự khoa học nhất, thông qua truyền miệng hoặc sách vở ghi chép lại, sau đó tập trung lại truyền thụ huấn luyện.
Đây cũng là vì sao người học võ, sức chiến đấu có thể so với thường nhân cao hơn rất nhiều. Bởi vì bọn họ thường có huấn luyện tương tự. Lâm Hồng đem mấy động tác công kích và phòng ngự thông thường, dựa theo lý giải của mình tổng kết một chút, sau đó dạy cho Arthur. Để hắn thường ngày lúc rảnh rỗi, suy nghĩ trong đầu, sau đó luyện lại vào buổi sáng sớm, để giảm thời gian phản ứng. Càng ngắn càng tốt, như vậy mới có thể thủ thắng trong đánh nhau.
Về phần kiến thức cơ bản, Lâm Hồng liền đơn giản dạy một ít đòn đánh để rèn luyện cơ bắp.
Arthur đối với điều này ngược lại không có ý kiến gì, vừa rồi khi đối chiêu, Lâm Hồng đã phô bày một chút thân thủ của mình. Lúc ấy Arthur toàn lực tấn công, nhưng không làm bị thương đối phương mảy may, ngược lại trong nháy mắt cũng cảm giác được nắm đấm của đối phương đã áp vào người mình.
Vừa mới bắt đầu, Arthur còn có chút hoài nghi lực lượng của Lâm Hồng, dù sao nhìn bề ngoài, Lâm Hồng có vẻ nhỏ gầy, toàn thân cơ bắp thoạt nhìn cũng không có, cả người cho người cảm giác là rất dễ bị bắt nạt.
Nhưng sau đó, khi Lâm Hồng đang luyện quyền, bỗng nhiên lơ đãng vung một quyền, chỉ nghe thấy trong không khí đột nhiên sinh ra một tiếng nổ, lập tức khiến Arthur càng thêm hoảng sợ.
Arthur cảm thấy vô cùng chấn kinh trước tình huống này. Hắn thật sự không hiểu, vì sao một cái vung quyền nhìn như đơn giản, lại có thể sinh ra tiếng nổ lớn như vậy trong không khí.
Theo hắn biết, vật thể khi vận chuyển cực nhanh, lúc vượt qua vận tốc âm thanh, mới sẽ phát sinh loại tình huống này. Ví dụ thường thấy nhất là máy bay chiến đấu đột phá bức tường âm thanh sẽ phát sinh "tiếng nổ".
Hắn nhớ rõ, có một lần chứng kiến một chiếc máy bay chiến đấu bay qua một trấn nhỏ ven New York, kết quả gây ra một tiếng nổ như vậy, cư dân địa phương nhao nhao sợ hãi gọi 911. Đương nhiên, trong sinh hoạt cũng tồn tại ví dụ phát sinh tiếng nổ như vậy, ví dụ như người thuần thú trong gánh xiếc thường xuyên vung vẩy roi, cũng thường xuyên phát ra tiếng nổ như vậy. Arthur đã từng đặc biệt hỏi phụ thân. Phụ thân nói cho hắn biết, đây là bởi vì đầu roi trong một khoảng thời gian ngắn vượt qua tốc độ âm thanh, cho nên mới phát hiện tượng tiếng nổ.
Nói cách khác, khi Lâm Hồng đánh quyền, trong khoảnh khắc đó tốc độ đã vượt qua vận tốc âm thanh! Khi Arthur nghĩ vậy, trong lòng chấn kinh. Hắn đã chuyên môn điều tra tư liệu liên quan, khi phát sinh tiếng nổ, lực lượng sinh ra vô cùng lớn, cần đột phá bức tường âm thanh, tức là 1400km/h. (Khoa trương quá =.= nhưng mà tác giả viết thế.)
Tại thời khắc này, ánh mắt Arthur nhìn Lâm Hồng hoàn toàn khác biệt. Hâm mộ, kính nể, sùng bái...
Lý Tiểu Long dù sao cũng là nhân vật trong phim ảnh, hắn không nhìn thấy đối phương ngoài đời, có chút hư vô mờ mịt. Nhưng Lâm Hồng lại là người thật bên cạnh hắn, tại một khắc này, hắn liền đem sự sùng bái từ Lý Tiểu Long hoàn toàn chuyển dời sang Lâm Hồng.
Đang đứng tấn Tam Thể Thức, Lâm Hồng hoàn toàn không biết gì cả. Hắn vừa rồi sở dĩ vung ra một quyền kia, đúng là vì tiêu trừ sự hoài nghi của Arthur đối với lực lượng của mình. Bất quá, hắn không biết Arthur có nhận thức sâu sắc như vậy về hiện tượng "tiếng nổ", trực tiếp biến hắn thành thần tượng mới.
Tuy nhiên trong lòng có chút kỳ quái vì sao Lâm Hồng không dạy mình đứng như cọc gỗ, nhưng Arthur cũng không nói gì thêm, dù sao hắn hiện tại đối với Lâm Hồng hoàn toàn là nghe theo răm rắp, ngoan ngoãn đứng đó, não đồng thời nghĩ đến những động tác võ thuật vừa được dạy.
Dùng đầu óc luyện công, đây là điều Arthur chưa từng làm trước kia. Bất quá hồi tưởng lại, những lời này hoàn toàn chính xác rất có đạo lý.
Luyện công buổi sáng hoàn tất, trở về nhà. Venus đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Trên mặt nàng tràn đầy nụ cười. Khi Arthur đi rửa mặt, nàng lặng lẽ chạy tới bên cạnh Lâm Hồng, nói: "Stone, ngươi thật sự quá tuyệt vời, có thể kéo Arthur dậy sớm như vậy đi luyện công!"
Nói xong, Venus giơ ngón tay cái với Lâm Hồng. Người Mỹ đều có thói quen ngủ nướng, không đến thời khắc quan trọng tuyệt đối không muốn lãng phí thời gian ngủ. Cho nên, vào buổi sáng sớm, trên đường cái rất thưa thớt, chỉ có số ít người kiên trì tập thể dục buổi sáng.
Lâm Hồng hai ngày nay cũng phát hiện ra điều này. "Các ngươi khẳng định có bí mật gì đó!" Venus thần bí nói.
"Venus, là Arthur tự mình rời giường, ta cũng không đánh thức hắn, ngươi không cần giải thích với ta đâu."
Venus không sao cả phất phất tay, "Giữa con trai có chút bí mật của mình cũng là bình thường. Nghe nói cuối tuần này trường học các ngươi muốn bắt đầu tổ chức vũ hội Trở Về Trường?" Lâm Hồng đối với vũ hội loại vật này, không cảm thấy hứng thú, cũng không có khái niệm. Tại quốc nội, hắn đừng nói đã trải qua, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.
"Vậy, các ngươi chuẩn bị như thế nào rồi?"
"Chuẩn bị?" Lâm Hồng có chút ngẩn người, "Chuẩn bị cái gì?" "Úc. Oh My GOD, chẳng lẽ Arthur không nói cho ngươi sao?" Venus vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, nàng nói.
Lâm Hồng nhún vai: "Ta kỳ thật không biết khiêu vũ." Hắn đối với cái này không có gì hứng thú, tỏ vẻ không sao cả. Venus lại không nghĩ như vậy, nàng cho rằng vũ hội Trở Về Trường là một trong những vũ hội quan trọng nhất trong trường học. Mỗi người đều phải chăm chú đối đãi. Đây là một khâu không thể thiếu trong quá trình trưởng thành. "Ta muốn, ta phải nói chuyện với Arthur. Lần này, hắn phải tự mình tìm một cô gái xinh đẹp làm bạn nhảy của hắn!" Venus vẻ mặt kiên nghị nói. "Nữ hài?" Lâm Hồng triệt để ngơ ngác. "Đúng vậy, nữ hài! Stone, tuy ngươi vừa đến đây, nhưng ta muốn ngươi cũng có thể cố gắng một chút. Tranh thủ tìm được bạn nhảy của mình trước khi vũ hội bắt đầu." Tiếp đó, Venus kể cho Lâm Hồng nghe một vài truyền thống và quy tắc của vũ hội Trở Về Trường. Tại vũ hội, nam sinh nữ sinh đều phải ăn mặc lịch sự, nam sinh mặc tây phục đeo caravat, nữ sinh thì mặc lễ phục dạ hội giày cao gót, tất cả mọi người sẽ cố gắng làm cho mình trở nên đẹp trai nhất hoặc đẹp gái nhất. Mỗi nam sinh và nữ sinh đều cần một bạn nhảy, quyết định trước khi vũ hội bắt đầu, đó là cách thể hiện của một người, người không có bạn nhảy, thì theo lời Venus mà nói:
"Rất đáng thương a Stone, ngươi biết, ta hi vọng Arthur có thể tìm lại tự tin ở vũ hội." Venus dừng lại mà nói. Theo giọng nói trịnh trọng của nàng, Lâm Hồng nghe ra ý lo lắng. "Ta biết nói gì với ngươi nhỉ?" Venus có chút lo lắng. "Arthur dường như có một loại... bài xích hoặc sợ hãi với người khác phái, dường như chuyện này bắt đầu từ năm lớp 8 của nó, ta đã nhiều lần thử nói chuyện với nó. Ngươi biết đấy, giữa chúng ta tồn tại sự khác biệt, loại trò chuyện này, thủy chung không thể thuận lợi tiến hành..." Lâm Hồng lẳng lặng nghe nàng, cuối cùng rốt cuộc hiểu rõ ý của nàng, nàng muốn Lâm Hồng giúp đỡ Arthur, để nó tìm lại tự tin, có thể bình thường giao tiếp với người khác phái. Lâm Hồng không biết vì sao Venus lại có lòng tin với hắn như vậy, phải biết rằng, kinh nghiệm giao tiếp với người khác phái của Lâm Hồng cũng rất ít. Từ nhỏ đến lớn, số lần hắn nói chuyện với nữ sinh còn đếm trên đầu ngón tay, trong sinh hoạt, cũng không có nữ tính nào tồn tại, về sau đến Bắc Kinh, mới chậm rãi tiếp xúc được nhiều hơn.
"Ta sẽ cố hết sức." Lâm Hồng bất đắc dĩ nói. Hy vọng sẽ không làm trở ngại chứ không giúp gì, hắn thầm bổ sung một câu trong lòng.
Dù đi đến đâu, ta vẫn luôn nhớ về quê hương. Dịch độc quyền tại truyen.free