Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 73: . Hải chiến 2.

Hai bên còn cách nhau 1km, quân Vạn Xuân đã bắn mấy đợt pháo, nay đang nghỉ lại hồi sức và điều chỉnh. Dù chỉ là mấy đợt bắn thăm dò cũng đủ khiến quân Minh khốn đốn; một vài chiến thuyền kém may mắn đã bị loại khỏi vòng chiến. Tuy nhiên, thiệt hại nhỏ nhoi đó chẳng thấm vào đâu so với hạm đội hùng hậu của quân Minh. Dưới những làn roi quất tới tấp của đốc công, các nô lệ liều mạng chèo thuyền, đưa chiến thuyền quân Minh rẽ sóng mà tiến tới, áp sát hạm đội đối phương.

“Tự do xạ kích.” Văn Hùng hạ lệnh, tay vẫn cầm ống nhòm, nhìn chằm chằm phía hạm đội giặc Ngô.

“ẦM ẦM ẦM!!!” Tiếng pháo lại vang lên dồn dập. Với khoảng cách ngày càng rút ngắn, đại bác quân Việt thực sự là cơn ác mộng với giặc Minh.

“ẦM…AAA” Một viên đạn với tốc độ kinh hồn đã may mắn xuyên qua lỗ châu mai, lao thẳng vào khoang thuyền quân Minh. Lực quán tính khủng khiếp khiến nó lập tức đập nát cái đầu béo núc ních của viên đốc công quân Minh. Máu óc bắn tung tóe khắp nơi, vương vãi lên đám nô lệ đang chèo thuyền hai bên. Viên đạn vẫn còn dư sức, tiếp tục xuyên qua một tên lính nữa rồi ghim chặt vào ngực một nô lệ xấu số.

“AAAAA” Cả khoang tràn đầy tiếng hét thất thanh của đám nô lệ, không ít kẻ sợ hãi đến mức vãi hết cả ra quần. Kẻ nào bạo gan hơn một chút cũng mặt mày xám ngoét, không còn một giọt máu.

Trên sàn thuyền, thủy binh quân Minh lo sợ núp sau tấm khiên hay công sự, cầu trời khấn Phật mong sao không bị trúng đạn... nhưng có vẻ như hôm nay ông trời đã đi vắng, không ai che chở cho chúng. Chỉ thấy một viên đạn xé gió lao đến, phá tan tấm khiên mỏng manh, hất bay tên thủy binh xấu số văng ra sau, kéo theo đồng bọn của hắn cùng rơi xuống biển. Chìm nghỉm luôn, không nổi lên lấy một con sóng.

Viên đạn khác bắn tan bánh lái. Tên thuyền trưởng tuy không bị đạn giết chết nhưng lại bị một thanh vụn gỗ văng ra, đâm thủng hốc mắt. Hắn gục xuống ôm lấy hốc mắt, máu tuôn xối xả, mắt tối sầm.

Càng gần hạm đội Vạn Xuân càng thảm hại, nhưng thủy sư nhà Minh dù sao cũng là những tinh nhuệ bậc nhất. Dù thảm hơn nữa, chúng cũng vẫn tiến tới, chỉ có áp sát được thuyền địch thì chúng mới có khả năng chuyển bại thành thắng, mới mong thoát khỏi cảnh chết chóc này.

Khoảng cách còn 500m, hàng chục chiến thuyền quân Minh đã bị loại khỏi vòng chiến đấu. Đề đốc nhà Minh giận tái mặt, tay nắm chặt chuôi kiếm.

“Nổ pháo, diệt sạch đám giặc cỏ kia cho ta!” Y điên cuồng gào thét.

Pháo của quân Minh nhịn từ lâu, nay như được thể, bắn tới tấp như mưa. Đạn, đá bay xối xả về phía chiến thuyền Vạn Xuân. Tuy nhiên, do tầm bắn hạn chế, đạn pháo của quân Minh không gây ra bất kỳ thiệt hại đáng kể nào, phần lớn đều rơi xuống biển, chỉ thi thoảng mới trúng đích nhưng cũng không đủ sức đục phá lớp vỏ thuyền gỗ dày chắc chắn.

“Chuyển qua đạn nổ, diệt sạch lũ giặc Ngô này.” Văn Hùng ra lệnh.

Pháo thủ quân Việt tức tốc thông nòng, nạp đạn, hết sức cẩn thận, thứ này mà sơ sẩy nổ thì đi đời cả đám.

“Đã nạp xong! BẮN!” Pháo thủ hét lớn.

“ẦM ẦM ẦM” Lại là một tràng sấm rền nữa. Lần này đạn pháo quân Vạn Xuân nguy hiểm hơn trước gấp bội lần. Với khoảng cách chỉ 500m, độ chính xác tăng lên đáng kể. Pháo Vạn Xuân bắn xa được tận 2km, hiệu quả trong tầm 1km, và trong khoảng 500m thì gần như bách phát bách trúng. Dù thuyền có chòng chành, khó ngắm bắn, thì tỷ lệ trúng đích vẫn cực kỳ cao, hoàn toàn áp đảo hỏa pháo quân Minh.

“ẦM ẦM” Đạn va vào cột buồm, nổ tung, hất văng mấy tên thủy binh xung quanh. Cây cột làm bằng gỗ cứng không tài nào chặn nổi, lung lay dữ dội rồi đổ sập xuống ầm ầm, đè bẹp những tên lính vừa ngã.

“Mẹ kiếp, thứ vũ khí quái quỷ gì đây, mạnh quá.” Lính Minh kêu thảm không ngớt.

“Chèo mạnh lên, không thì tất cả đều chết ở đây, làm mồi cho cá.” Viên đốc công cũng bị uy lực khủng khiếp của đạn pháo quân Vạn Xuân dọa đến phát điên, quất roi liên hồi.

“ẦM ẦM” Kho đạn trên chiến thuyền quân Minh nổ tung, cả chiếc thuyền ngập trong biển lửa. Binh lính bị thiêu cháy kêu gào thảm thiết, vùng vẫy trong biển lửa. Có tên lính khác bị pháo đè lên người, gãy cả cột sống, máu tuôn ồng ộc từ miệng, mặt mũi vặn vẹo bởi đau đớn. Dưới khoang thuyền, khắp nơi là cảnh đổ nát, sàn tàu gần như sụp xuống, giết chết lũ đốc công cùng đám nô lệ. Kẻ nào không bị đè chết thì vùng vẫy tìm cách thoát thân, khổ nỗi dây xích sắt vẫn trói chặt họ vào mái chèo. Họ có vùng vẫy đến đâu, dù tay chân có xước xát be bét cũng chẳng thể thoát ra. Đôi mắt tuyệt vọng nhìn ngọn lửa đang bủa vây, miệng gào thét trong vô vọng. Những tên th��y binh may mắn thoát chết thì vội cởi bỏ áo giáp rồi lao xuống biển, mong thoát thân.

Khoảng cách càng gần, trận thủy chiến càng khốc liệt. Bị lửa đạn quân Vạn Xuân khiến chúng kinh sợ, quân Minh càng cố lao đến hòng áp sát được chiến thuyền quân địch hoặc ít nhất vào được tầm bắn hiệu quả của hỏa pháo. Thủy sư tinh nhuệ Đại Minh chưa từng phải chịu cảnh nghẹn khuất đến mức này.

“Liều chết xông lên! Nô lệ chèo thuyền phải lao lên đến chết thì thôi! Nếu còn dây dưa lâu thì tất cả chết chôn ở đây!” Đề đốc thủy sư gào rú.

Cứ thế, những đòn roi lại quất tới tấp, nô lệ chèo thuyền quân Minh khổ sở không tả xiết. Chiến thuyền quân Minh phi như bay tới, áp sát đối phương.

“Nổ pháo, toàn lực khai hỏa! Cung thủ bắn toàn lực vào thuyền địch!” Thuyền trưởng quân Minh hét lớn.

“ẦM ẦM…. PHIU PHIU” Hỏa pháo, giàn nỏ quân Minh bắn ra tới tấp như mưa, không tiếc đạn dược. Nếu ở khoảng cách 500m, chúng còn đôi chút dè chừng vì khó lòng trúng đích, thì khi còn 300m, quân Minh đã bất chấp tất cả. Dù không phải tầm bắn hiệu quả nhất nhưng quân Minh lấy số lượng bù đắp cho chất lượng. Mưa tên đạn dày đặc lao về phía chiến thuyền Vạn Xuân.

“Anh em cẩn thận, núp cẩn thận!” Binh lính trên chiến thuyền Vạn Xuân gào thét khi mưa đạn bay tới.

Tên đạn quân Minh sức công phá không lớn, không đủ sức đục vỡ chiến thuyền nhưng thắng ở số lượng nhiều. Viên nào viên đấy to như quả bòng non, va vào người không chết cũng bị thương nặng. Không ít binh lính Vạn Xuân phải nhận trái đắng: người bị đạn va vào ngực, hất bay ra sau mấy mét, bất tỉnh nhân sự, khó lòng giữ được mạng sống; kẻ bị lao dài đâm xuyên người, ghim cả vào cột buồm, máu theo thân lao tí tách nhỏ giọt xuống sàn.

“Chèo thuyền! Lùi về sau, tạo khoảng cách an toàn!” Thuyền trưởng hạ lệnh.

Dưới khoang, dân binh ra sức đẩy mái chèo. Trống trận đã hỏng, dân binh đành tự hò nhau mà kéo.

“Hai, ba nào. Hai, ba nào.”

“Cố lên anh em, kéo mạnh lên, không cho thuyền địch áp sát.” Đốc công hét lớn, át đi tiếng sóng biển cùng tiếng đạn va vào thân tàu.

“Hai ba nào, hai ba nào.”

Cứ thế, thuyền Minh cố vượt lửa đạn lao lên thì chiến thuyền quân Việt lại từ từ lùi ra xa, giữ vững khoảng cách 500m, để quân Minh muốn tiếp cận cũng không được, khó chịu vô cùng. Khắp chiến trường là tiếng pháo bắn, đạn nổ, lửa cháy cùng khói thuốc súng che kín cả mặt biển. Mặt nước đầy xác thuyền, ván gỗ vỡ nát. Một vài tên lính Minh ngoi ngóp, cố bấu víu vào những tấm gỗ lớn trôi dạt. Đôi ba tên nô lệ chèo thuyền dùng hết lực mà bám, mà bò để không bị dây xích sắt kéo xuống biển. Một vài chỗ, những xác người trần truồng quấn chặt lấy nhau bởi những sợi xích... họ cũng là nô lệ, chìm thuyền may mắn thoát ra được nhưng lại vì dây xích mà chết thảm... Thật quá đỗi thương tâm.

“Tùng tùng tùng tùng.” Khi hai quân đang điên cuồng đối bắn thì bỗng nhiên, một đội thuyền hình con rùa kỳ lạ xuất hiện, phá tan lớp khói thuốc súng, lao thẳng vào hạm đội quân Minh.

“ANH EM BÁM CHẮC. CHUẨN BỊ VA CHẠM!” Trong khoang thuyền, đội trưởng hét lớn, tay nắm chặt sợi dây thừng cố định. Xung quanh binh lính, dân binh đều bám chặt như vậy.

“ẦM!” Mũi thuyền vững chắc húc mạnh vào thân chiến thuyền quân Minh, phá tan lớp gỗ dày, nước biển theo vết nứt tuôn vào xối xả.

“AAAAAAA” Bên khoang thuyền quân địch, nô lệ chèo thuyền thê thảm hét lớn, không ít tên bị đâm nát thành thịt vụn... nhưng càng nhiều tên la hét hoảng sợ khi thấy thân thuyền vỡ toang và nước biển đang ồ ạt chảy vào như lũ.

“Tháo xích cho bọn tao. Bọn tao không muốn chết.” Đám nô lệ hò hét loạn lên. Lũ đốc công quân Minh cũng bị cú va chạm đâm ngã choáng váng, đầu óc còn quay cuồng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Có tên nô lệ nhoài người lên, kéo tên đốc công xuống dưới, lấy xích sắt mà xiết cổ cho đến chết. Tên đốc công vùng vẫy trong tuyệt vọng, mặt từ từ tím ngắt rồi tắt thở chết. Tên nô lệ thấy vậy thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng mò mẫm tìm chìa khóa để mở xích. Lúc này, nước tràn vào càng ngày càng nhiều.

“Cho tao, cho tao chìa khóa với.” Lũ xung quanh nhao nhao, nhiều tên cũng học theo quật ngã đốc công xuống dưới mà cướp.

Tên nô lệ đi đầu nhanh chóng cởi được xích, vứt chìa khóa cho người bên cạnh rồi co giò chạy, chạy lên lỗ châu mai trên cao rồi đu người qua nhảy xuống biển mất hút. Đám còn lại loay hoay mở khóa, nhiều tên tay run cứ làm rơi chìa, phải ngụp lặn trong nước biển mà mò tìm.

Chuyện nói thì dài nhưng tất cả diễn ra rất nhanh, chỉ trong mấy chục giây, chưa đầy phút.

“HAI BA, KÉO N��O. HAI BA, KÉO NÀO” Bên thuyền rùa, đội trưởng hét lớn lấy nhịp, dân binh sau cú va chạm choáng váng đã kịp hoàn hồn, ra sức kéo thuyền. Mũi thuyền từ từ rút ra khỏi thân thuyền đối phương rồi lùi về sau. Để lại một lỗ thủng lớn hoác, nước biển gào thét tiến vào, nhấn chìm những tên nô lệ còn đang tự cứu. Trên sàn thuyền, không ít thủy binh bị đâm thất điên bát đảo, ngã lăn xuống nước. Lớp giáp sắt dày khi gặp nước trở nên nặng gấp bội, nhanh chóng kéo chìm những kẻ xấu số, không cho chúng kịp kêu cứu.

“Pháo thủ bắn tự do vào hạm đội giặc Ngô.” Thuyền trưởng hét lớn.

“ẦM ẦM!” Từ hai bên mạn thuyền, pháo chĩa ra tua tủa, nhả đạn liên hồi vào các chiến thuyền Minh gần đó. Đạn nổ, đạn đặc bắn ra như trút.

“BÙM MMM…ẦM ẦM….AAAA” Những chiến thuyền quân Minh xấu số bên cạnh ngay lập tức phải nhận lấy hậu quả kinh hoàng. Pháo quân Vạn Xuân vốn đã sát thương lớn, nay lại bắn ở khoảng cách gần như vậy thì hậu quả khó lòng tưởng tượng. Thân tàu ngay lập tức bị đục thủng lỗ chỗ, khoang thuyền trở th��nh địa ngục trần gian, thịt nát xương tan, tay chân đứt gãy vương vãi khắp nơi, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng. Trên sàn thuyền càng thảm hơn, cột buồm đổ sập, cướp đi sinh mạng của không ít kẻ xấu số. Đạn bi chỉ nhỏ bằng ngón tay cái nhưng dễ dàng đục tan tấm khiên dày, lớp giáp nặng. Khốn khổ thay, nếu không trúng chỗ hiểm thì không chết được, đạn này phạm vi sát thương lại lớn, một phát bắn ra, cả một vùng binh lính ngã rạp, không ai có thể đứng vững, cảnh tượng thật sự ác liệt.

Cứ thế, đội thuyền rùa quân Vạn Xuân xé tan hạm đội thủy sư nhà Minh, lao vào tàn sát như chỗ không người. Quân Minh sau phút bất ngờ nhanh chóng đánh trả nhưng có lớp giáp sắt dày bao phủ, thuyền rùa vững chãi như thành đồng, cứ tiếp tục tiến lên, không e ngại bất kỳ đối thủ nào nữa.

Toàn bộ nội dung của văn bản này được truyen.free giữ bản quyền và không cho phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free