Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 72: . Hải chiến.

Ngày xưa, Trần Hữu Lượng, tương truyền là hậu duệ của Trần Ích Tắc, chỉ huy hàng chục vạn đại quân, gần như có thể thống nhất Trung Nguyên. Thế nhưng, cuối cùng ông đã đại bại trên hồ Bà Dương, bị Chu Nguyên Chương đánh bại, người chết quân tan. Chiến thắng đó có công không thể xóa nhòa của thủy quân, dù khi ấy lực lượng này còn non yếu. Sau khi thống nhất đất nước, dù Chu Nguyên Chương đã hạ lệnh cấm biển "không một chiếc ván nào được phép đóng thuyền ra khơi" nhưng ông vẫn cho xây dựng quân cảng Long Giang ở Nam Kinh, tạo dựng hạm đội để bảo vệ kinh thành.

Đến khi Chu Đệ cướp ngôi của cháu để lên làm vua, ông càng tích cực phát triển thủy sư quân Minh, trang bị vô số thuyền lớn cùng vũ khí nóng như pháo, súng tay. Có thể nói, thủy sư nhà Minh chính là lực lượng hải quân hàng đầu thế giới đương thời. Nghe đồn, nhà Minh đã đóng được những Bảo thuyền rộng hàng chục mét, dài hơn trăm mét, to lớn tựa như những ngọn núi di động. Từ năm 1405, Trịnh Hòa cùng hạm đội lớn gồm hàng trăm chiến thuyền đã bắt đầu chuyến viễn dương đầu tiên của mình.

Với sự phát triển mạnh mẽ của thủy sư, năm 1407 khi quân Minh tiến đánh Đại Ngu cũng dẫn theo một đội thủy quân hùng hậu. Thủy quân nhà Hồ nhanh chóng tan rã trước đòn tấn công của thủy sư quân Minh. Đến giữa năm 1407, Hồ Nguyên Trừng khi lên thuyền vượt biển vào Thuận Hóa cũng bị thủy sư nhà Minh vây chặn, bắt giữ. Thủy sư quân Minh gần như không có ��ối thủ trên đất Việt này. Và sắp tới đây, chúng đang chuẩn bị tiến vào Thuận Hóa, phối hợp với quân bộ, tiêu diệt khối xương cứng cuối cùng – Vũ Đại Hải.

Vịnh Vũng Áng hôm nay trời trong xanh lạ thường, trăm dặm không một dải mây, quả là một ngày đẹp để ra biển. Hàng trăm chiến thuyền quân Minh từ từ theo gió xuôi vào Nam, điểm đến là Thuận Hóa. Chiến thuyền quân Minh chiếc nào chiếc nấy đều to lớn, rắn chắc, nhưng mớn nước thấp do đều là thuyền đáy bằng. Loại thuyền này nếu gặp hôm biển động dữ dội thì rất dễ lật; đi gần bờ thì ổn thỏa, nhưng ra xa thì nguy hiểm khôn lường. Giữa hạm đội là mấy chiếc bảo thuyền, chiếc nào chiếc nấy dài đến cả trăm mét, cao chục mét, rộng hơn chục mét, quả là những quái vật khổng lồ trên biển. Thủy binh đi lại như trên đất bằng.

Cách thủy quân nhà Minh 5km, hạm đội Vạn Xuân lẳng lặng đứng đó. Trên đài quan sát, Vũ Đại Hải đặt ống nhòm xuống, vẻ mặt trầm trọng.

“Không ngờ quân Ngô lại có thể đóng được những chiến thuyền lớn như vậy để ra biển. Tình báo cho bi��t chiến thuyền quân Minh trang bị thế nào?” Hắn quay qua hỏi.

“Theo tin truyền về, thuyền chiến quân Minh được trang bị nhiều hỏa pháo, thủy binh cũng có súng tay, số lượng không ít. Tuy nhiên, pháo quân Minh bắn chỉ được 500 mét, hiệu quả nhất trong bán kính 200 mét,” Đô đốc Văn Hùng đáp.

“Bảo thuyền quân Minh thực sự to lớn như vậy, pháo của ta liệu có thể đánh hạ được không?”

“Chúa công đừng lo, bảo thuyền quân Minh nhìn thì to lớn uy vũ nhưng thực ra không linh hoạt, khó chuyển hướng di chuyển, chủ yếu dùng để thị uy và chở quân. Thứ chúng ta thực sự phải đối mặt là hàng trăm chiến thuyền phúc lâu kia. Phúc lâu thuyền tuy không sánh được với chiến hạm của ta, nhưng chúng thắng ở số đông. Nếu để chúng áp sát và đổ bộ, tình hình sẽ khá rắc rối.”

“Ngươi tự tin thắng được trận này không?” Đại Hải hỏi.

“Thuộc hạ nắm chắc bảy phần thắng. Nếu hạm đội Đông Hải kịp thời hội quân thì phần thắng có thể lên đến chín phần,” Đô đốc Hùng tự tin trả lời.

“Tốt lắm, việc quân sự chuyên nghiệp, cứ để người chuyên nghiệp giải quyết. Trận này nếu tiêu diệt được thủy quân nhà Minh, ngươi sẽ được phong công đầu.”

“Thuộc hạ quyết diệt quân Minh, không phụ sự kỳ vọng của chúa công!”

“Ngươi cứ chỉ huy, ta sẽ ở đây quan sát trận chiến.”

“Rõ!” Nói rồi, đô đốc Hùng leo xuống, bắt đầu công tác chuẩn bị.

“Nổi trống ra quân, hải đoàn 1 và 3 bọc cánh. Hải đoàn 2 tấn công chính diện. Hải đoàn 4, 5 làm dự bị,” Văn Hùng ra lệnh.

“Hạ buồm, xuất phát!”

“RÕ!”

“TÙNG TÙNG TÙNG TÙNG” tiếng trống từ chiếc soái hạm nổi lên từng hồi. Trên đài cao quan sát, hoa tiêu phất mạnh cờ đỏ ra hiệu.

Hạm đội Vạn Xuân từ từ chuyển động, dây buộc buồm được mở ra, những chiếc buồm vải trắng tinh căng mình trước gió. Từ thân tàu, hàng loạt mái chèo dài vươn ra từ lỗ châu mai. Dân binh đều tay chèo theo mỗi hồi trống.

...

Phía bên kia, thủy quân quân Minh cũng nghe được tiếng trống văng vẳng theo gió tiến vào.

“Chuyện gì xảy ra? Tiếng trống ở đâu vậy?” Vị đề đốc quân Minh, đang ngả lưng trên ghế thái sư, lãnh đạm h���i.

“Bẩm tướng quân, có tiếng trống từ biển vọng lại, khả năng là thủy quân Nam Man,” lính hầu đáp.

“Đám nhãi nhép bị đánh tan tác, không còn manh giáp mà vẫn chưa chừa sao? Nổi trống, lệnh cho toàn quân, chuẩn bị tiêu diệt quân địch. Không một tên nào được để thoát.” Vị thủy sư đề đốc hạ lệnh. Hắn nghĩ chắc chỉ là dăm ba chiếc thuyền mông đồng, tàn quân nhà Hồ, chẳng đáng bận tâm. Nhưng sao hắn không nghĩ rằng, nếu chỉ có vài ba chiếc thuyền, làm sao dám tấn công thủy quân nhà Minh? Có lẽ, tọa thuyền to lớn cùng hàng trăm chiến thuyền lớn nhỏ đã khiến hắn tự tin thái quá, khinh thường mọi thế lực có thể nổi trên mặt biển phương Nam này.

“Rõ!” lính hầu lĩnh mệnh quay đi.

Từ phía quân Minh, tiếng trống và tiếng tù và nổi lên dồn dập. Khoảng một trăm chiếc phúc thuyền cỡ vừa tách khỏi hạm đội, sẵn sàng nghênh chiến.

...

Phía chân trời, một vài bóng đen nhỏ xuất hiện, rồi hàng chục, hàng trăm bóng đen nhỏ khác. Nếu dùng ống nhòm quan sát thì sẽ thấy đó là một hạm đội khổng lồ không thua kém gì quân Minh.

��Đại pháo chuẩn bị sẵn sàng!”

“Đợt đầu bắn đạn gang!” Văn Hùng ra lệnh.

Pháo trên thuyền được vận chuyển ra, thông nòng, nạp đạn; mọi thứ đã sẵn sàng. Pháo thủ căng thẳng, mồ hôi ướt đẫm tay khi cầm dây kích nổ.

...

“Bẩm đề đốc, quân địch rất đông, dễ đến hàng trăm chiếc, tất cả đều là thuyền lớn!” Lính hầu chạy vội vào báo.

“Vô lý! Đám man làm sao có hạm đội hùng mạnh như vậy được? Ngay cả hạm đội của vua Man mà ta từng đánh bại cũng không phải tất cả đều là thuyền lớn.”

“Bẩm, có thể là hạm đội nước nào đó quanh đây, nhưng thế giặc tới hung hãn, dường như không sợ cái uy của Đại Minh ta.”

“Hừ, khá lắm. Lệnh cho toàn hạm đội chuẩn bị. Ta không tin thủy sư tinh nhuệ Đại Minh lại không thể tiêu diệt đám man di này!”

“RÕ!”

“Nổi trống, thổi kèn lệnh lên, toàn hạm đội chuẩn bị nghênh chiến. Địch nhân không còn xa nữa!”

...

“Báo cáo đô đốc, hạm đội địch còn cách 1km!” Lính liên lạc chạy tới báo.

“Dàn trận! Khai hỏa!” Văn Hùng ra lệnh.

“DÀN TRẬN! KHAI HỎA!”

“TU TUUUU TUUUUUUUUU” tiếng kèn hết lần này tới lần khác vang lên. Hoa tiêu trên đài cao vung vẩy lá cờ xanh. Phía xa xa, các hải đoàn khác đã nhận được lệnh, phất cờ báo hiệu trở lại.

“ẦM ẦM ẦM ẦM!” Từ phía hạm đội Vạn Xuân, hàng trăm, hàng ngàn đại bác cùng lúc gầm lên, tiếng như sấm rền, khói thuốc súng phủ trắng mặt biển.

“Ha ha… bọn man quân này tự đại thật, có chút hỏa khí mà đã vội khoe khoang. Khoảng cách xa thế này, bắn đến sang năm cũng chẳng trúng đích!” Một tên thuyền trưởng quân Minh khinh bỉ.

Nhưng không để hắn khinh bỉ lâu.

“Ầm ầm… aaaa!” Đạn pháo xé gió lao thẳng vào chiến thuyền của hắn, mảnh gỗ bay tứ tung. Một thủy thủ kém may mắn bị đạn bắn nát chân, nằm lăn ra kêu gào, máu tươi nhuốm đỏ sàn thuyền.

“Không thể thế được! Thần công của Nam Man sao có thể mạnh đến thế được? Điều này không đúng!” Tên thuyền trưởng vội tìm chỗ trốn, lòng đầy hoang mang. Hắn biết hỏa khí hiện đại nhất của Đại Minh tầm bắn chỉ từ 500 – 700 mét, hiệu quả nhất trong khoảng 200 mét. Pháo bắn xa hơn không phải không có, nhưng chúng quá cồng kềnh, không thể trang bị cho chiến thuyền. Hắn nhớ đến cuộc vây hãm Constantinople nửa cuối thế kỷ 15, quân đội Đế quốc Ottoman đã dùng pháo Dardanelles đúc bằng đồng bởi Munir Ali, nặng tới 16,8 tấn, dài 518 cm, bắn đạn đường kính 63 cm với tầm xa 2,5 km. Dĩ nhiên, nó cực kỳ cồng kềnh, di chuyển vô cùng khó khăn, hoàn toàn không thể trang bị cho hải quân.

...

Mặc cho vị thuyền trưởng có hoang mang rối loạn đến mấy, đạn pháo của quân Vạn Xuân vẫn cứ ầm ầm đổ ập xuống. Không phải viên nào cũng trúng thuyền, dù sao đây cũng chỉ là loạt đạn thăm dò đầu tiên. Viên nào trúng thuyền, mảnh gỗ bay tứ tung, binh lính kẻ bị đạn xuyên thủng, kẻ bị hất văng khỏi thuyền. Tuy nhiên, do bắn xa, đạn không đủ mạnh để phá nát cả con thuyền. Ít nhất kết cấu chính cùng cột buồm của những chiếc phúc thuyền còn khá vững chắc. Viên đạn nào không trúng thuyền thì đâm xuống biển, nước văng tung tóe.

Sau đợt đạn pháo đầu tiên, hơn một trăm chiếc phúc thuyền đánh chặn trở nên hỗn loạn. Thiệt hại tuy không đáng kể nhưng tâm lý hoảng sợ đã bao trùm. Trước giờ, chúng chưa từng phải chịu sự tấn công từ khoảng cách xa hàng dặm như vậy.

“Đề đốc, không ổn! Địch nhân có vũ khí mới, tầm bắn xa hàng dặm, sức sát thương không hề nhỏ!” Tên phó tướng chạy tới báo.

“Vũ khí mới ư? Đám Nam Man này cũng có chút tài đấy, hết Hồ Nguyên Trừng lại đến bọn chúng... Hừm. Toàn hạm đội tăng tốc, áp sát chiến thuyền của chúng, ép chúng phải giao chiến trực diện. Khi đó, ta có thể dùng ưu thế quân đông, thuyền nhiều để đánh bại chúng.”

“Nhanh, hạm đội tăng tốc, áp sát chiến thuyền địch!”

“RÕ!!!”

Dưới khoang thuyền, tên lính Minh cầm roi quất mạnh vào lưng một nô lệ bị xích vào mái chèo.

“Chèo mạnh lên, chúng bay muốn chết sao?” Nói rồi, hắn lại vung roi da vào tên khác.

Khoang thuyền chật chội, không khí tràn đầy mùi hôi thối của mồ hôi, chất thải cùng mùi tanh nồng của biển. Đám nô lệ gầy gò, đói khổ phải chịu đựng những đòn roi khắc nghiệt từ đốc công người Hán. Vài tên không phục, nét căm phẫn hằn rõ trên mặt, nhưng đổi lại, chúng chỉ nhận được vô số đòn roi da.

“Hừ, lũ man di mọi rợ, còn dám chống đối!” Tên lính Minh khinh bỉ, nhổ toẹt nước bọt vào mặt tên nô lệ vừa tỏ thái độ.

“Tùng… Tùng… Tùng…” Tiếng trống cứ đều đều vang lên. Đám nô lệ, dù phẫn hận hay chết lặng, đều phải chèo theo nhịp, nếu không quân Minh sẽ không tha cho chúng.

Bản quyền tác phẩm này được giữ bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn đợi bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free