(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 51: . Đại chiến Tân đảo.
“LAO. CHUẨN BỊ!” Tiếng hét dồn dập của các sĩ quan vang lên không ngớt khi đám thổ dân ngày càng áp sát.
Khi còn cách quân Việt chừng 30 mét, vài tên thổ dân bắt đầu ném đá về phía đội hình. Những viên đá lớn bằng quả trứng gà, có viên to như nắm tay, nếu không có khiên, mũ, áo giáp che chắn thì hẳn đã gây ra những vết thương chí mạng. Tuy nhiên, với trang bị tận răng của quân Việt, vài viên đá đó chưa thấm vào đâu. Đám thổ dân vẫn tiếp tục áp sát. Cùng lúc đó, những mũi tên lưa thưa bay tới, nhưng chúng không đủ mạnh để xuyên giáp, công nghệ chế cung của thổ dân quả thực không mấy tinh xảo.
20 mét.
“NÉM!” Từ phía quân Việt, một rừng lao nữa lại bắn ra tua tủa về phía thổ dân. Sức sát thương của chúng mạnh hơn cung tên khi nãy nhiều lần. Không ít tên thổ dân bị đâm xuyên qua người, ghim chặt xuống đất, thế nhưng điều đó vẫn không ngăn cản được đà tiến tới của kẻ địch.
“GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH! CHUẨN BỊ VA CHẠM!” Binh lính ngay lập tức vào thế thủ, cả vai tì vào khiên, sẵn sàng đón đợt va chạm mạnh. Tay còn lại, họ nắm chặt chiến đao. Phía sau, các đồng đội dựa sát vào nhau, tạo thành một bức tường thép vững chắc.
“ẦMMMM!” Đám thổ dân đâm sầm vào bức tường khiên của quân Việt, tạo nên những âm thanh chát chúa. Dù lực đâm rất mạnh, chúng vẫn không tài nào phá nổi tường khiên, thậm chí không đủ sức khiến quân Việt lùi lại dù chỉ một bước.
Ngay sau đợt va chạm, binh lính lập tức vung chiến đao đâm xuyên kẻ thù trước mặt. Những cơ thể trần như nhộng, không hề có áo giáp, dù có lực lưỡng, rắn chắc đến đâu cũng không thể ngăn cản nổi lưỡi đao sắt. Từng nhát đao bổ vào thịt, máu me tung tóe, lòng ruột vương vãi khắp mặt đất.
Đám thổ dân vẫn hung hãn, ra sức chặt chém, kháng cự nhưng không sao phá nổi bức tường thép vững chắc này. Quân Việt với trang bị tinh nhuệ, đầy đủ, gần như có thể bỏ ngoài tai những vũ khí thô sơ của thổ dân. Cứ thế, cuộc tàn sát nghiêng hẳn về một phía. Càng lúc càng nhiều thổ dân ngã xuống, và quân Việt chầm chậm đẩy mạnh đội hình tiến lên.
Sau khoảng 10 phút chiến đấu, những người lính hàng đầu, theo tiếng còi hiệu của sĩ quan, sẽ từ từ lui về sau để hàng tiếp theo lên thế chỗ. Chiến thuật này diễn ra tuần tự như một cỗ máy, được Đại Hải học tập từ quân La Mã qua những bộ phim và tài liệu. Hiệu quả của nó không hề tồi: binh lính không phải liên tục chiến đấu, được đảm bảo nghỉ ngơi, đồng thời sức mạnh của đội hình cũng không hề bị yếu đi. Còn về phía thổ dân, lớp này gục xuống thì lớp sau tiến lên, người trước bị người sau đẩy tới. Trong không gian chật hẹp, không có chỗ để vung vẩy vũ khí, những người phía sau hoàn toàn không biết đồng đội tuyến đầu đang chiến đấu ra sao. Tất cả tạo thành một đám đông ô hợp, ùn tắc, cứ thế bị quân Việt tàn sát từng nhóm một.
Cung thủ và nỏ thủ quân Việt ở phía sau cũng không hề rảnh rỗi. Từng đợt mưa tên trút xuống đầu kẻ thù, hay những mũi nỏ bay vút trong gió, găm thẳng vào mặt những tên thổ dân hung hãn nhất. Trận thế dần nghiêng hẳn về phía quân Vạn Xuân.
Dân binh của quân Việt đều là lính mới, lần đầu ra trận, huấn luyện chưa thực sự kỹ càng. Tuy nhiên, họ có các sĩ quan dày dặn kinh nghiệm đi kèm, trang bị lại vượt trội đối thủ. Được sắp xếp ở hai cánh, không phải đón nhận đợt tấn công trực diện từ những tên thổ dân hung hãn nhất, lại có cung thủ và nỏ thủ ra sức yểm trợ, họ nhanh chóng đứng vững và dần bắt nhịp được cuộc chiến, bắt đầu gây ra sát thương lớn cho kẻ địch từ hai bên sườn. Quân Việt dù ít hơn nhưng đang hình thành thế gọng kìm, hòng dồn đám thổ dân lại để tiêu diệt.
Một tiếng đồng hồ trôi qua. Ngay cả người khỏe mạnh nhất nếu liên tục chiến đấu một giờ cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Đám thổ dân dần chùn bước, trong khi quân Việt càng đánh càng hăng. Đặc biệt, đám dân binh lính mới đã quen dần v���i chiến trường và lên cơn say máu. Máu là thứ gì đó thật khó diễn tả, nó có thể khiến người ta kinh tởm, nhưng cũng có thể khiến người ta trở nên điên cuồng.
Đám thổ dân bắt đầu mệt mỏi, khí thế hung hãn ban đầu đã hoàn toàn tan biến. Chúng co cụm lại với nhau. Không ai biết chúng đã chết bao nhiêu, chỉ thấy phía sau đội hình quân Việt là hàng đống xác chết chất chồng, tay chân cụt lủn, nội tạng vương vãi... máu nhuộm đẫm mặt đất. Dẫu quân Việt đã tiêu diệt không ít, nhưng thổ dân vẫn còn rất đông. Cứ đà này, e rằng đánh đến tối cũng không thể kết thúc trận chiến.
Đại Hải cùng đội kỵ binh đứng cách xa trận địa, nhìn thảm cảnh của thổ dân mà chẳng vui mừng mấy. Dù được trang bị tốt đến đâu, để tiêu diệt nhiều kẻ thù như vậy, quân Việt cũng phải trả giá. Chiến trường là nơi mà bất cứ chuyện hoang đường nào cũng có thể xảy ra: trượt chân ngã bị kẻ địch thừa cơ giết chết, hay bị trúng tên độc… Bởi vậy, binh lính thương vong không hề ít.
“Cho đại pháo ra. Đến lúc kết thúc trận chiến này rồi,” Đại Hải quay sang nói với lính liên lạc.
“RÕ!” Người lính nhận lệnh, quay ngựa phi đi.
Từ phía sau, khoảng chục khẩu pháo, hay nói đúng hơn là những súng thần công đơn sơ, được vận chuyển lên ngọn đồi thấp bên cạnh bình nguyên. Các pháo thủ nhanh chóng nạp đạn, chuẩn bị khai hỏa.
Bình thường, trong chiến tranh hiện đại, trước trận chiến sẽ có màn đấu pháo giữa hai bên, sau đó mới cho quân ùa lên giáp lá cà. Vậy tại sao Đại Hải không làm vậy? Khổ nỗi, hắn chỉ có mấy khẩu thần công đơn sơ, không phải pháo hay cối hiện đại gì cho cam. Chúng bắn đạn đặc, khả năng xảy ra trục trặc, thậm chí nổ súng còn cao. Giá như có mấy khẩu pháo xịn hơn, hắn đã chẳng ngại mang ra sử dụng. Thần công của hắn chủ yếu dùng để dọa là chính, chứ lực sát thương cũng không cao. Nếu ngay trước trận mà đã mang ra dọa, nhỡ chẳng may đám thổ dân chạy hết thì sau này muốn gom lại tiêu diệt hay bắt giữ sẽ rất khó. Vì thế, phải đợi đến giữa trận mới tung ra, như vậy chỉ cần một cú là có thể làm cho kẻ địch tan tác.
Nói là làm, thần công được kéo lên đồi, đạn đã nạp sẵn, nhắm thẳng vào giữa đội hình quân bản địa.
“BẮN!”
“ẦMMMM… ẦMMMM!” Cả chục tiếng nổ lớn như sấm dậy giữa trời quang, vang vọng khắp bình nguyên, khói thuốc súng mịt mờ cả ngọn đồi. Mười viên đạn sắt lao thẳng vào đội hình quân thổ dân, để lại những vệt máu dài cùng những xác chết không còn nguyên vẹn.
Quân hai bên đang giao chiến bỗng khựng lại khi tiếng nổ vang lên. Quân Việt thích ứng nhanh hơn, vì họ biết đó là tiếng của thần công nên chẳng lấy làm lạ, chỉ thoáng bất ngờ. Còn đám thổ dân thì chết lặng, đứng như trời trồng. Đặc biệt, sau khi mấy quả đạn sắt bay tới, cướp đi hơn chục mạng người, cả đám bắt đầu run rẩy, không còn thiết tha chiến đấu gì nữa. Chúng đứng chết chân run rẩy, mặc cho quân Việt chém giết.
“THẦN PHẠT! CHẠY MAU!!!!” Một tên tư tế đội mũ lông chim lòe loẹt sực tỉnh, lập tức hét lớn rồi bỏ chạy.
Có kẻ dẫn đầu, đám thổ dân xung quanh cũng lập tức tan tác, xô đẩy nhau quay đầu bỏ chạy. Mạnh ai nấy chạy, còn đánh đấm gì tầm này nữa! Quân Việt có ma thần trợ giúp, không thể thắng nổi, chạy nhanh còn mong giữ được mạng. Binh bại như núi đổ. Chúng xô đẩy, dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy.
“TRUY KÍCH!” Chỉ huy quân Việt hét lớn.
Tấm tường khiên bất khả phá của quân Việt nay tự động tách ra. Các sĩ quan dẫn theo binh lính của mình nhanh chóng truy kích đám thổ dân. Không ít kẻ sợ mất mật, bò quỳ trên đất, van xin được tha mạng. Đối với những tên này, quân Việt không giết mà bắt giữ lại. Đây là sức lao động quý giá, giết đi thì phí phạm, chẳng có lợi ích gì. Bắt lại rồi cho đi đào mỏ, vắt kiệt hết giá trị của chúng mới là thượng sách.
Phía sau, Đại Hải cũng cho kỵ binh xông lên truy kích, bắt giữ tù binh. Đám kỵ binh mới tập này nếu trực tiếp tham chiến thì chưa ổn, nhưng nếu để truy đuổi và bắt tù binh thì thừa sức. Nhìn đám thổ dân đang chạy tán loạn khắp nơi, tất cả binh lính đều hưng phấn thúc ngựa xông lên. Đây chính là công trạng, là đất đai, là tiền bạc! Không thể để chúng chạy thoát khỏi tay mình được. Xông lên đi!
Hai chân thì làm sao chạy tho��t nổi bốn chân? Chẳng mấy chốc, kỵ binh quân Việt đã lao vào giữa đám thổ dân, ra sức bắt giữ. Nhìn thấy đám người vượt biển cưỡi những con vật kỳ dị, qua lại như gió, chúng biết không thể chạy thoát được. Cố chống trả cũng chỉ có nước chết vô ích. Không ít kẻ đã quỳ xuống đầu hàng, van xin được sống. Quá tốt, điều đó lại càng hợp ý quân Việt.
Cứ thế, trận quyết chiến chuyển sang giai đoạn truy kích, bắt giữ tù binh, mãi đến hoàng hôn mới kết thúc. Trong số 2 vạn thổ dân, chỉ có một bộ phận nhỏ nhanh chân chạy thoát được. Số còn lại, một phần bị giết, một phần bị bắt làm tù binh. Trận quyết chiến giành quyền kiểm soát Tân đảo đã kết thúc với thắng lợi thuộc về quân Việt của Vạn Xuân. Từ đây, Tân đảo chỉ còn một chủ duy nhất, đó là Vạn Xuân.
Hoàng hôn đỏ đậm phía cuối chân trời. Trên bình nguyên, khắp nơi nằm la liệt xác chết, vũ khí của thổ dân. Thi thoảng, có tiếng rên rỉ đau đớn của những thương binh bị bỏ lại. Quạ, chim chóc dày đặc như mây đen, sà xuống hưởng thụ bữa tiệc thịnh soạn. Lác đác đâu đó, những đám chó hoang cũng tìm đến ăn thịt người. Quả là một địa ngục trần gian.
Đại Hải cưỡi ngựa từ từ đi qua chiến trường. Cảnh tượng thê thảm này hắn đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không khỏi thổn thức. Chiến tranh lúc nào cũng thảm khốc như vậy. Liệu sau này hắn và đồng đội có trở thành những xác chết nằm lại nơi đây không? Không ai biết. Tương lai còn dài, đại nghiệp chưa thành, sẽ có vô số cuộc chiến chờ đợi hắn. Nếu không muốn là kẻ nằm lại, hắn phải mạnh, mạnh hơn tất cả. Trong thế giới người ăn thịt người này, chỉ kẻ mạnh mới có quyền được sống.
“Cho binh sĩ rút lui về 10 dặm phía sau để hạ trại. Chúng ta sẽ nghỉ lại đây một hai ngày để thu dọn chiến trường. Cử thám báo về Tân thành báo tin chiến thắng. Đồng thời, tổ chức những nhóm săn nô lập tức lên đường, nhân cơ hội tiêu diệt hoàn toàn các bộ lạc còn lại trên Tân đảo. Trai tráng của bọn họ hầu hết đều đã chết ở đây, giờ là lúc chúng yếu ớt nhất. Hãy báo cho Vũ Tiến tướng quân, phải hành động nhanh, ngay lập tức, kẻo họ nhận được tin bại trận mà rút lui vào sâu trong rừng thì rất khó bắt giữ.” Đại Hải quay sang dặn dò thân vệ.
“Rõ!” Người thân binh nhận lệnh, lập tức thúc ngựa phi nhanh.
Đại Hải cùng số thân binh còn lại tiếp tục kiểm tra chiến trường, đồng thời suy tính những bước tiếp theo cần thực hiện.
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi chắp cánh cho những câu chuyện đầy kịch tính.