Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 50: Quyết chiến

Vũ Tân, công dân Vạn Xuân đầu tiên xuất thân từ thổ dân bản địa, nay đã mang quân hàm thiếu úy, chỉ huy một trung đội thám báo với nhiệm vụ chính là dò đường và thám thính tình hình. Cuộc đời hắn bước sang một trang mới kể từ khi gia nhập Vạn Xuân: không còn lo cảnh đói rét, lạnh lẽo hay bị áp bức bóc lột. Hiện tại, hắn cơm no áo ấm, lương cao, có một người v��� xinh đẹp và sắp có con thơ. Hắn vừa cưới được một cô vợ duyên dáng, nàng đang mang thai và đang chờ hắn trong căn phòng sạch sẽ, thoải mái. Cuộc sống hiện tại tựa như một giấc mộng thần tiên. Nghĩ đến người vợ hiền thục đang đợi ở nhà, hắn khẽ nhoẻn môi cười.

Lúc này đây, Vũ Tân dẫn theo một tiểu đội thám báo tinh nhuệ, thúc ngựa phi thẳng đến phía quân liên hợp các vương quốc và bộ lạc. Từ xa, họ đã thấy những dãy lều trại xiêu vẹo, cùng các dũng sĩ đang quây quần bên bếp lửa nấu nướng hoặc tán gẫu.

Thấy đội kỵ binh của Vũ Tân tiến đến, tất cả cuống cuồng vớ lấy vũ khí, tụ lại với nhau, cảnh giác nhìn chằm chằm. Vũ Tân thúc ngựa đến cách khoảng 20m, một khoảng cách an toàn để tránh bị trúng phi tiêu tẩm độc, rồi hắn hét lớn bằng tiếng thổ dân:

“Ta là người Vạn Xuân, những người vượt biển đến. Ta muốn gặp thủ lĩnh của các ngươi, có việc gấp!”

Đám dũng sĩ nhao nhao bàn tán nhưng có vẻ không ai hiểu Vũ Tân nói gì. Hắn đành phải hét lớn lần nữa. Mãi một lúc sau, một tên dũng sĩ da đen thui đẩy đám đông ra, tiến đến và cất tiếng bằng một giọng ngồ ngộ:

“Mày là ai? Cũng là người vùng Mali hả? Có chuyện gì mà đòi gặp thủ lĩnh?”

“Gọi thủ lĩnh ra! Tao đại diện cho những người vượt biển đến, có chuyện cần nói!”

“Được, đợi đấy, tao cho người đi gọi.” Nói rồi, hắn ra hiệu cho mấy tên khác chạy đi gọi các thủ lĩnh và tư tế.

Vũ Tân cùng đồng đội vẫn ngồi trên ngựa, không có ý định xuống đất nói chuyện. Tay họ vẫn nắm chặt vũ khí, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Đám dũng sĩ phía bên kia thì vẫn rôm rả bàn tán, chỉ trỏ vào quần áo, vũ khí trang bị của nhóm Vũ Tân, rồi cả những con ngựa, thứ động vật kỳ lạ, không to như trâu rừng nhưng trông rất uy phong.

Một lúc sau, một đoàn người từ sâu trong khu trại bước ra, ước chừng cả trăm người. Họ mặc giáp trụ đầy đủ nhưng trông khá hoa hòe, đủ mọi xuất xứ. Một vài gã còn đội những chiếc mũ lông chim sặc sỡ, trên người đeo đủ thứ trang sức, đá quý. Một gã mặc giáp sắt gỉ sét bước ra, nhìn bộ giáp mới tinh của Vũ Tân với vẻ ghen tị, rồi cất cao giọng hỏi:

“Thằng kia, nghe giọng và nhìn dáng thì mày chắc là người của bộ lạc nào đó ở Mali. Sao mày lại tự xưng là người của bọn vượt biển đến? Mày đến đây làm gì? Xin tha à? Hahahahaha!” nói xong hắn ta tự cười ngạo nghễ, đám xung quanh cũng vậy. Chúng cảm thấy hai vạn võ sĩ là một lực lượng không tưởng, bất khả chiến bại, có thể đánh bại mọi kẻ thù.

“Hừ, tao hiện giờ đã là người Vạn Xuân, chính là những kẻ vượt biển đến như chúng mày nói. Tao đến đây để truyền lệnh, hẹn chúng mày ba ngày sau quyết chiến ở bình nguyên Mali, cách chỗ này hai ngày đường. Quyết một trận tử chiến, xem ai mới là chủ nhân thật sự của vùng đất này!”

“Hừ, không biết tự lượng sức! Bọn tao sẽ đè bẹp xé nát tụi bay, ninh đầy tụi bay xuống làm cốc uống nước! Ba ngày sau, đợi chết đi!” Tên này quát lớn, bọn xung quanh cũng hô theo, hằm hè, hung tợn.

“Ba ngày sau gặp lại, lúc đó đừng có chạy!” Vũ Tân khinh bỉ đáp lại một câu rồi quay ngựa đi, không dài dòng. Nhiệm vụ của hắn cũng chỉ là đặt lịch hẹn mà thôi. Phía sau, bọn thủ lĩnh, tư tế cùng dũng sĩ nhao nhao kêu lớn.

………

Ba ngày thoáng chốc đã qua đi, đã đến thời điểm của cuộc quyết chiến. Trên bình nguyên rộng lớn, sương mù vừa mới tan, từ phía cánh rừng, hàng trăm hàng ngàn thổ dân ùa ra. Đây là những dũng sĩ đến từ các bộ lạc và vương quốc trên khắp Tân Đảo, hội hợp lại để đánh tan, tiêu diệt nhóm người vượt biển đến, những kẻ đang chiếm đất đai, cướp đoạt quyền lợi của họ.

Từng nhóm người nối tiếp nhau bước ra khỏi khu rừng, tay cầm đủ loại vũ khí từ gậy gỗ, giáo nhọn, rìu đá, cũng có cả kiếm đồng, gươm sắt… đủ mọi thứ vũ khí thô sơ trên đời. Họ không hàng ngũ, không kỷ luật, tụ tập theo các nhóm bộ lạc, ít thì chục người, đông thì hàng trăm. Trang phục cũng không thống nhất, đeo đủ loại lông chim, đá quý. Kẻ nào nghèo quá không có gì đeo thì ở trần. Dáng người thấp bé nhưng rắn chắc, nước da đen bóng, đầy những vết sẹo dữ tợn. Đây chính là những dũng sĩ mạnh mẽ nhất Tân Đảo, một đội quân lớn nhất trong lịch sử Tân Đảo từ trước tới nay.

Phía đối diện, hàng nghìn binh sĩ Vạn Xuân đã đợi ở đó từ bao giờ. Không nói năng, cười đùa, tay nắm chặt vũ khí, mắt nhìn đăm đăm về phía bên kia. Hàng ngũ chỉnh tề, quân dung ngay ngắn, giáp mũ đầy đủ, ánh lên lấp lánh khi những tia nắng ban mai chiếu tới. Cả trận địa chỉ có tiếng hít thở thô dốc đầy hưng phấn, tiếng ngựa hí, tiếng móng ngựa gõ, cùng tiếng chiến kỳ bay phần phật trước gió.

Chiến kỳ là lá cờ đỏ sao vàng quen thuộc, cũng là quốc kỳ của Vạn Xuân hiện tại. Lá cờ đỏ sao vàng bay trước gió, đại diện cho dòng máu nóng, lòng tin quyết thắng, ước vọng về tương lai tốt đẹp của cả dân tộc.

Ba mươi phút trôi qua, có vẻ như tất cả các dũng sĩ đều đã đến đủ.

“TÙ…..TÙ…TÙUUUUU…”

“HÚUUUU…..Ô… A…Ô…A….Ô….A…..TÙ UUUUUUUU!”

Sau ba tiếng tù và dài, hàng loạt tiếng la hét kỳ lạ, tiếng tù và ốc, tiếng kèn từ phía thổ dân vang lên. Đám dũng sĩ nghe được hiệu lệnh, hú lên đầy hoang dại, thể hiện sự hung hãn, thú tính cũng như sự dũng cảm của mình rồi từ từ tiến đến phía quân Vạn Xuân.

“TÙ UUUUUUUUUUUU!” “RẦM…RẦMMMM….” Bên quân Việt cũng không yếu thế, lập tức tiếng trống trận, tiếng tù và vang lên. Toàn bộ đại quân lù lù như tượng đá nay sống dậy.

“ĐI ĐỀU! BƯỚC!” Các sĩ quan lập tức hạ lệnh.

“GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH!” Tiếng la hét lần này đến lần khác vang lên. Đội hình quân Vạn Xuân từ từ tiến lên. Trung tâm đội hình là quân chính quy, hai bên cánh là dân binh hỗ trợ, phía sau cùng là kỵ binh. Đây là lực lượng mới được thành lập, huấn luyện chưa thực sự kỹ càng và cũng hết sức quý giá do việc mua ngựa khó khăn, nên chưa được tung ra ngay lập tức.

Khoảng cách giữa hai quân ngắn dần, ngắn dần, còn cách khoảng 300m, quân Việt bỗng dừng lại.

“Cung thủ chuẩn bị! Nỏ thủ sẵn sàng!”

Hiệu lệnh vừa ra, các cung thủ xuất thân từ thợ săn ngay lập tức lắp tên, đợi lệnh. Phía sau họ, các nỏ thủ cũng đã lên dây nạp tên đạn.

Tầm bắn của cung Đại Việt dưới thời Trần là 105m, có thứ cung thần tý tầm bắn hiệu quả xa hơn nhưng Đại Hải không trang bị. Hắn chỉ nghe qua trong Binh thư yếu lược mà không biết đó là gì, cũng không biết cách chế tạo. Bộ hạ phía dưới cũng không rõ, có thể đó là cách gọi khác của nỏ chăng?

Cung nỏ có thể nói là một trong những thế mạnh của Đại Việt. Sử Nguyên có chép lính Việt giỏi về cung thuật, tên thường được tẩm độc. Đại Hải áp dụng triệt để những kinh nghiệm quý báu của cha ông, tên đều được tẩm độc. Khi hỏa khí chưa được phổ biến thì cung nỏ là thứ vũ khí tầm xa không thể thiếu được. Cung thủ muốn luyện giỏi thì tốn nhiều thời gian, nỏ thì ngắn hơn nên quân Vạn Xuân có số lượng lớn nỏ thủ. Nỏ đã xuất hiện từ rất lâu ở Việt Nam, từ truyền thuyết nỏ thần An Dương Vương, nỏ liên châu… nhưng đều đã thất truyền. Đến thế kỷ 19 Việt Nam vẫn sử dụng nỏ, đặc biệt là đ���ng bào Tây Nguyên. Nỏ có tầm bắn xa, lực xuyên mạnh hơn cung tên bình thường. Hiện tại, quân đội Đại Việt cũng được trang bị. Quân Vạn Xuân trang bị nhiều hơn nữa, không phải thứ nỏ Đường đương thời mà là nỏ đã qua cải tiến, có phần giống nỏ phương Tây, dễ nạp tên hơn, tầm bắn và lực xuyên giáp cao hơn.

“GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH! CUNG THỦ CHUẨN BỊ!” Thế cục căng như dây đàn, quân thổ dân càng ngày càng đến gần, cho đến khi những chiến binh đầu tiên chỉ còn cách đội hình 100m.

“BẮN!!!!!”

Lệnh vừa ra, hàng cung thủ đầu tiên lập tức buông tay. Tên bay vút lên tạo thành cầu vồng, rồi đổ xuống như mưa lên đầu quân địch.

«NỎ BINH! BẮN!» Ngay lập tức, cung thủ hàng đầu tiên cúi xuống nạp tên, phía sau nỏ thủ đứng thẳng, giơ nỏ bắn về phía kẻ thù.

“HÀNG HAI! BẮN!” Hàng phía trước lui về sau nạp tên, hàng sau lên thế chỗ, ngắm rồi bắn.

Cứ thế, sau ba lượt tên, cung thủ, nỏ thủ lui về phía sau qua các khe hở giữa đội hình, nghỉ ngơi đợi tiếp tục tham chiến. Ngay khi cung thủ cuối cùng rút về, đội hình lập tức khép chặt, vai kề vai, vững như đồng vách sắt.

Các chiến binh bản địa vừa tiến đến 100m lập tức hứng chịu cơn mưa tên từ phía quân Việt. Người chết như ngả rạ, mưa tên đen kịt bầu trời cứ thế trút xuống. Không giáp, không mũ, họ cứ thế để những mũi tên nghiệt ngã của quân Việt cướp đi sinh mạng. Kẻ nào không bị bắn chết ngay thì cũng bị ghim dăm ba mũi tên, đau đớn vô cùng, lăn lộn đầy đất. Chưa chết vì mất máu thì chẳng mấy chốc sùi bọt mép, chết vì trúng độc.

Đà tiến của đám chiến binh khựng lại. May thay, chúng có khiên, những tấm khiên đơn giản nhưng có còn hơn không, phần nào làm giảm thương vong từ tên đạn của quân Việt. Cơn mưa tên từ quân Việt đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ chốc lát đã ngừng lại. Nhìn ngổn ngang xác chết trên đất, kẻ dũng cảm nhất cũng cảm thấy run sợ. Có những tên bị bắn ghim đầy như nhím, tên khác thì may mắn hơn, một mũi trúng chỗ hiểm chết luôn, không phải chịu đau đớn. Khổ nhất là những tên chỉ bị bắn vào phần mềm nhưng do tên có độc, chúng sùi bọt mép chết, cả người tím ngắt.

Mấy tên thủ lĩnh, tư tế biết không ổn, cứ đà này thì quân sẽ tan rã. Dù không muốn nhưng vẫn chạy lên đầu hàng, hét lớn:

“TRẢ THÙ! GIẾT SẠCH LŨ VƯỢT BIỂN!”

Phía sau, đám chiến binh lấy lại tinh thần, ra sức hò hét cho bớt sợ rồi vọt lên, tăng tốc lao thẳng về phía đội hình quân Việt.

Bản văn này được phát hành bởi truyen.free, hân hạnh phục vụ quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free