Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 32: . Xây dựng.

Dùng xong bữa sáng, Vũ Tiến cùng Nguyễn Bình ngồi uống trà đàm đạo, bàn bạc việc xây dựng sắp tới.

“Anh Bình này, anh thấy tướng quân nói không xây thành có ổn không? Ở nơi hoang vu như thế này, e là nguy hiểm lắm.” Vũ Tiến bày tỏ sự lo ngại.

“Anh hiểu sai ý tướng quân rồi. Tướng quân không nói là không xây thành, mà nói là chưa nên vội. Chúng ta mới tới, lạ nước lạ cái, làm sao biết đường mà xây cho vững? Vùng này hay động đất, gió bão, thiên tai triền miên, việc chọn địa thế xây thành rất khó, cần phải tìm hiểu kỹ càng mới được. Vả lại, xây thành là công trình lớn, cần rất nhiều nhân lực và vật tư, mà những thứ đó giờ chúng ta chưa kiểm soát được.” Nguyễn Bình giải thích.

“Hơn nữa, dù có xi măng thần kỳ như vậy, chúng ta vẫn cần gạch đá và nhiều thứ khác, chưa kể gỗ tốt cũng không có.”

“Anh nói đúng. Tướng quân yêu cầu một cứ điểm trên đảo này, còn việc xây dựng thế nào thì do chúng ta tự suy xét. Vậy anh thấy chúng ta nên xây gì trước tiên?” Vũ Tiến hỏi.

“Trước tiên, tôi phải tìm được đất sét và đá vôi đã, sau đó mới chọn vị trí phù hợp để xây lò gạch và doanh trại. Doanh trại cần xây đầu tiên, vì binh lính không thể ở mãi trên thuyền được; chúng ta cũng cần một nơi đóng quân trên đảo. Tiếp theo là xây xưởng xi măng, bởi vận chuyển từ Đại Việt sang vừa tốn thời gian lại dễ hư hỏng. Kế đến là xây khu dân cư, chuẩn bị cho tướng quân di dân đến, rồi sau đó mới đến những thứ khác. Nhưng việc này tôi không tự quyết được, phải đợi lệnh tướng quân.”

“Ừm, trước mắt cứ làm như anh nói. Lát nữa anh tìm tên Tân, bảo hắn hỏi han đám dân bản địa xem ở đâu có những thứ anh cần. À, còn tìm than đá tướng quân dặn nữa, thứ đó nhiệt lượng cao, làm chất đốt tốt lắm, chắc chắn anh sẽ cần. Tiện thể nếu tìm luôn được mỏ sắt thì tốt quá.” Vũ Tiến nói.

“Được. Thôi tôi đi ngay đây, tìm được càng sớm càng tốt, việc xây dựng không thể để lâu được.” Nguyễn Bình uống hết chén trà vội đứng lên.

“Anh gấp gáp quá, nhưng thôi cũng được. Binh lính tập luyện xong rồi, nghỉ ngơi chút tôi cũng mang người đến giúp. Anh tìm trước giúp tôi khu nào hợp để xây doanh trại, tôi sẽ dọn dẹp thể luôn.” Vũ Tiến cũng đứng dậy.

“Được, thôi tôi đi đây, dù gì cũng không có việc làm, ngồi không mấy ngày, cả người tôi đều bứt rứt khó chịu.”

“Haha, anh đi đi.”

Nói rồi, Nguyễn Bình xoay người đi tìm tên Tân cùng mấy người đồng tộc của hắn. Mấy kẻ này chắc giờ vẫn ��ang ngủ há miệng. Mặt trời đã lên cao rồi mà vẫn chưa chịu dậy, quả thực là lười, bảo sao đến giờ vẫn ăn lông ở lỗ.

……

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng càng lúc càng gay gắt, thiêu đốt làn da những người đang lao động bên dưới.

“Kéo đi….hai ba….hai ba…”

Một người lính tay cầm giáo dài, lưng treo khiên, eo đeo trường đao ra sức hò hét đám thổ dân bên dưới.

Bên dưới, hàng chục thổ dân ra sức kéo một thân gỗ khổng lồ, cỡ ba vòng ôm, mồ hôi nhễ nhại. Người lính ra sức hét nhưng tuyệt nhiên không dùng roi đánh đập, hắn cũng không có roi, chẳng lẽ lấy giáo đập? Như thế thì chết người mất, mà hắn cũng không được phép làm vậy.

“Phập... crắc...phập...crắc…”

Một bên khác, hàng trăm binh sĩ cởi trần, dùng rìu, cưa ra sức đốn cây, thi thoảng lại có tiếng rầm rầm cây cối ngã xuống. Những cây cổ thụ cao hàng chục mét, thân cây thô nặng bị đốn hạ hàng loạt. Lúc này, nếu “hội yêu cây, bảo vệ cây ở Hà Nội” mà nhìn thấy chắc chửi ầm lên mất. Cả cánh rừng tan hoang trước sự tàn phá của con người, muông thú, chim chóc tán loạn, chạy hết đi, kể cả hổ báo cũng sợ hãi trốn vào rừng sâu… phong thái chúa tể sơn lâm biến đi đâu mất rồi… lũ quái vật hai chân này quá nguy hiểm. Ngày trước, khi đói, chúng vẫn thường bắt một hai kẻ để lấp bụng, ai ngờ bọn quái vật này lại hung hãn đến thế… Đứng trước sức mạnh của văn minh loài người, chúa tể sơn lâm hay vua của muôn thú cũng phải cúi đầu!!!

Cây vừa đốn hạ, lập tức được thổ dân chuyển đi, đưa đến gần bờ sông. Tại đó, lại có một nhóm binh lính khác tiến hành xử lý. Cành lá bị chặt đi được chuyển đến nơi lò gạch sắp xây, thân gỗ được gom lại một chỗ để phơi khô, một số khác được chuyển đi ngâm. Cả cánh rừng chỉ còn lại những gốc cây trơ trọi… nhưng những gốc cây này cũng không được để yên, tiếp tục bị một đám nô lệ chèo thuyền cùng thổ dân đào lên rồi chuyển đi… Những nô lệ được phát cuốc xẻng nhưng chân vẫn đeo gông sắt, để đề phòng chúng chạy trốn hay tấn công lại. Xung quanh là binh lính mặc giáp sắt canh gác, sẵn sàng tiêu diệt bất kỳ ai có ý định phản kháng… Bởi vậy, không ai dám làm liều hay có gan làm liều, tất cả đều thành thật đi đào gốc cây.

……

Cứ thế liên tục hai tuần, bằng sức lao động của mấy ngàn người, hàng trăm mẫu rừng quanh “vương quốc” cũ của thổ dân bị đốn hạ để lấy diện tích xây doanh trại và làm ruộng. Có bãi trống, lò gạch cũng đã đi vào hoạt động, gạch đủ cung ứng cho việc xây dựng.

“Đất đã dọn rồi, gạch cũng tạm thời đủ, ta có thể xây doanh trại chưa anh Bình?” Vũ Tiến hỏi.

“Ừm, còn thiếu chút gỗ để làm mái thôi, gỗ mới chặt còn tươi quá, dùng tạm thì được nhưng không bền, dễ mối mọt.” Nguyễn Bình phàn nàn.

“Thế thì anh không cần lo. Gần đây quân lính tìm được một khối gỗ khô, không biết để làm gì, toàn gỗ tốt, đủ sức đóng thuyền.”

“Chắc của bọn lái buôn Tàu đấy, mặc kệ. Đảo này giờ của ta, ta cứ dùng thôi. Mấy tuần nay cũng có thấy thuyền buôn nào qua đâu.”

“Ừm, thế dựng doanh thôi, anh muốn dùng người nào xây doanh, thổ dân, nô lệ hay lính mình?”

“Nếu được lính mình thì tốt nhất, dễ giao việc, nhưng thế thì phí quân quá. Thôi thì dùng tạm thổ dân với nô lệ là được rồi, anh cử một ít quân canh gác đề phòng chúng làm loạn là được.”

“Được, tôi cử cho anh năm trăm lính, năm trăm lính khác giữ thuyền, hai bên thay phiên nhau. Số còn lại tôi đưa đi dọn dẹp mấy bộ lạc quanh đây, đề phòng chúng tấn công.”

……

Cùng lúc đó, trên đất Thuận Hóa, nông dân bắt đầu thu hoạch. Cả cánh đồng lúa vàng ươm, bông nào bông nấy nặng trĩu hạt. Nông dân từ sớm tinh mơ đã thổi cơm ra đồng, giữa cái nóng gay gắt vẫn hăng say làm việc, ai nấy mồ hôi nhễ nhại nhưng mặt không giấu nổi vẻ vui mừng.

Năm nay mưa thuận gió hòa, vụ mùa bội thu, khắp đồng đều là thóc gạo. Đã vậy, tướng quân thu thuế chỉ có ba thành, không hề có địa tô, địa tức. Giữ lại một ít làm giống, số còn lại đủ cả nhà ăn no nê cả năm thậm chí còn dư dả. Trời ơi đất hỡi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ, có năm nào nhà lại dư dả như vậy! Thằng Tí, thằng Tèo năm nay có bộ quần áo mới được bằng bạn bằng bè, Thị Nụ cũng có cái yếm đào như mong ước. Nhìn đống lúa to mà sướng quá, ở đâu thuế má lại nhẹ như vậy, quan lại lại tốt như vậy? Xưa kia, kể cả được mùa vẫn đói ăn, hết thuế má thì đến địa tô. Nhà nào có ruộng còn đỡ, nếu là tá điền thì thu được bao nhiêu nộp cho nhà địa chủ gần hết, đã vậy còn bận lao dịch, lấy đâu thời gian chăm lúa để lúa tốt cho được!

Thu hoạch bội thu, dân chúng ấm no sung sướng, khác nào cảnh thịnh thế thời Thái Tổ, Thái Tông (nhà Lê Sơ).

“Đời vua Thái Tổ, Thái Tông Thóc lúa đầy đồng trâu chẳng buồn ăn.”

Năm nay lúa gặt được nhiều, trẻ con đi nhặt mót cũng được đầy thúng đầy bao, chim chóc từng đàn xà xuống ruộng nhặt thóc rơi vãi, khắp nơi là cảnh vui tươi náo nhiệt.

Đứng trên tường thành, nhìn từng xe lúa nông dân chở vào, Đại Hải không giấu nổi niềm vui. Có lương thực, đất Thuận Hóa cũng yên bình, dân chúng có thể an tâm sinh sống. Hắn cũng không cần phải lo giật gấu vá vai vì thiếu gạo nữa, không cần bỏ bạc ra mua gạo của bọn gian thương với giá cắt cổ nữa rồi. Quả tạ đè nặng trong lòng bấy lâu nay cũng rơi xuống. Lê Toàn bên cạnh cũng mỉm cười hài lòng. Đây cũng là công sức của hắn mấy tháng nay, giờ là lúc hưởng trái ngọt, sao không vui cho được.

“Lúa thu xong bao lâu thì bắt đầu vụ mới Lê Toàn?”

“Tầm một tháng, chủ công. Một tháng cho đất nghỉ ngơi, nông dân phơi thóc gạo, ngâm giống, rồi sau đó mới cày bừa bắt đầu vụ mới.” Lê Toàn trả lời.

“Nhắc dân chúng cẩn thận củi lửa, trong thành rơm rạ nhiều, dễ cháy, khó dập. Tăng người tuần tra hàng đêm đề phòng bất trắc.”

“Vâng.”

“Ba năm tới triều đình không trưng thuế ở Thuận Hóa, số thu được ta dùng để nuôi quân và cứu giúp nạn dân. May mà trúng mùa, không cần mua lương thực của bọn gian thương nữa.”

“Vâng, vạn hạnh. Mấy năm rồi Đại Việt chiến loạn triền miên, giá lương thực cao ngất ngưởng. Bên Tàu thì đỡ hơn chút nhưng đường xa, mà bọn lái buôn Tàu cũng chẳng hiền lành gì cho cam. Mấy tháng rồi ta cũng mất đến chục vạn lạng tiền mua lương thực, đắt ngang ngửa giá mua thuyền.”

“Tiền tiêu đi không tiếc. Ta tiêu tiền nhưng mua được lòng dân, giờ dân trung với ta hơn trung với triều đình. Cái này bao nhiêu tiền cũng không mua được. Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi bao giờ cũng tốt hơn dệt hoa trên gấm.”

“Đất Thuận Hóa mới chỉ có hai mươi vạn dân, vẫn còn quá ít để thành đại nghiệp.” Lê Toàn nói.

“Việc đến đâu thì tính đến đó, phải từ từ, nóng vội thì không ăn được đ��u nóng. Có hai mươi vạn dân chúng này làm chứng, sau này ta thu nạp nạn dân sẽ dễ dàng hơn, tiếng lành đồn xa, dân chúng các nơi sẽ nô nức kéo đến Thuận Hóa. Nhưng ngươi nói đúng, vẫn còn quá ít, chỉ bằng số dân ở Đại Việt thì còn lâu chúng ta mới tiến ra Thăng Long được.”

“Ý chủ công là?” Lê Toàn ngờ vực hỏi.

“Ngươi đoán!”

“Người Chiêm!” Lê Toàn nhăn mày nói. Hắn không ưa người Chiêm cho lắm, dù gì hai bên đã kết thù oán với nhau mấy trăm năm, mười mấy năm lại đây đánh nhau liên tục, vua hai bên đều tử trận trên chiến trường, Đại Việt có Dụ Tông, Chiêm có Chế Bồng Nga.

“Nếu chủ công mượn quân người Chiêm để thành đại nghiệp thì e rằng dù có giành được thiên hạ thì dân chúng cũng sẽ không nghe theo.” Lê Toàn khuyên nhủ.

“Không, Lê Toàn ạ. Tầm mắt của ngươi còn ngắn lắm. Thiên hạ bao nhiêu loại người, đâu nhất thiết phải là người Chiêm. Mà người Chiêm thì đã sao, nếu ta biến họ thành người Việt, nói tiếng Việt, học chữ Việt, sống theo nếp sống người Việt? Như thế thì không ai phản đối cả. Lại nói còn có người Tàu, người Chà Và, người Ai Lao, Đông Doanh, vô số loại người để ta sử dụng nữa.” Đại Hải nói.

“Thuộc hạ không hiểu.”

“Ý ta là muốn dung hòa một bộ phận người Chiêm, người Tàu, Đông Doanh… sống chung với người Việt, nhờ đó tăng lên dân số của ta. Dĩ nhiên số người này phải nói tiếng Việt, học chữ Việt, sống theo nếp sống người Việt, có như vậy ta mới đối xử với họ như đối với người Việt được.”

“Đại nhân là muốn mộ họ đi lính, làm bia đỡ đạn?” Lê Toàn có chút hiểu ra.

“Ngươi có thể coi là như vậy, trước mắt sẽ làm như thế.”

“Đại nhân định để họ sống ở đâu? Thuận Hóa ư?”

“Không, ta đưa họ đến Tân đảo. Xứ đó đất rộng người thưa, diện tích còn lớn hơn cả Đại Việt ta mà dân số mới mấy chục vạn, lại còn lạc hậu. Ta đến giáo hóa họ, đổi lại họ phải phụng sự ta, đi làm lính cho ta. Nhưng đấy là việc khó, cần rất nhiều thời gian, không phải một sớm một chiều làm được.”

“Thuộc hạ hiểu rồi, chủ công muốn đồng hóa họ, biến họ thành người Việt, như cách khi xưa người Tàu làm ở nước ta… nhưng người Tàu đã thất bại.” Lê Toàn vỡ lẽ nhưng vẫn còn nghi hoặc.

“Đúng vậy, chính là thế. Người Tàu không đồng hóa được nước ta vì dân ta quen sống đoàn kết, lại ham muốn tự do độc lập mà hay chống lại. Đã vậy, quân Tàu mới chỉ chiếm được phủ huyện, còn làng xã vẫn là người Việt ta quản lý, dân ta vẫn sống theo nếp xưa, bởi vậy mà người Tàu thất bại. Nay ta cũng làm y như vậy bên Tân đảo, nhưng khác chỗ ta quản lý chặt chẽ hơn, xuống đến tận thôn xóm. Mà dân xứ đó sống phân tán theo các bộ lạc lẻ tẻ, không đoàn kết, nên dễ bề khống chế hơn.”

“Ta tính chia dân, cả dân Việt bên xứ đó thành ba loại. Thứ nhất là công dân: thuế đóng ít nhất, có nhiều ưu đãi, quyền lợi. Công dân phải nói được tiếng Việt, đọc viết được chữ Việt, bộ chữ mà ta đưa ngươi trước đó.”

“Thứ hai là bình dân: chỉ cần nói được tiếng Việt, thuế đóng nhiều hơn. Khi học được chữ thì có thể được thăng cấp thành công dân.”

“Loại cuối là thứ dân: là dân các xứ ta thu nạp về, loại này thuế đóng nặng nhất, quyền lợi ít nhất. Nhưng chỉ cần họ học tiếng Việt, chữ Việt, chịu tiếp thu văn hóa Việt thì ta có thể thăng cấp cho. Có vậy mới nhanh đồng hóa được, kích thích họ ham học, ham sống như người Việt.” Đại Hải giải thích.

“Diệu! Quá diệu! Thế thì dăm ba năm thôi họ đều thành người Việt hết rồi, còn đâu người Chiêm, người Tàu nữa.” Lê Toàn vui mừng thất thố.

“Không dễ như vậy, nhưng mưa dầm thấm lâu. Đến đời con đời cháu họ thì mới coi là người Việt được. Khi xưa cha ông ta đồng hóa ngược người Tàu là như vậy.”

“Việc này rất khó, cần người tài, đủ kiên nhẫn đi làm mới được. Lê Toàn, ngươi nguyện giúp ta không?”

“Thuộc hạ nguyện ý.”

“Ra Tân đảo, cuộc sống sẽ rất nhiều khó khăn, vất vả. Ngươi vẫn nguyện ý chứ?”

“Nguyện chết chẳng từ nan.”

“Tốt lắm. Ta không để ngươi phải thất vọng. Chỉ trong vòng chục năm, ta đảm bảo Tân đảo còn phồn hoa hơn Đại Việt, tên ngươi sẽ lưu danh sử sách, để đời đời tưởng nhớ.”

“Thuộc hạ lĩnh m���nh!” Lê Toàn cuồng nhiệt trả lời, không chút nghi ngờ. Chỉ mấy tháng thôi Đại Hải có thể biến một xứ hoang vu như Thuận Hóa trở nên phồn hoa, thì không có lý gì mà cả chục năm lại không làm Tân đảo trở nên phồn hoa được. Làm người ai mà không muốn lưu danh sử sách, hắn sẽ là một trong số những người đầu tiên khai phá vùng đất đó, khai cương mở cõi cho Đại Việt. Công lao hiển hách, mãi mãi lưu truyền.

Bản văn này, đã qua chỉnh sửa tỉ mỉ, thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free