Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 29: . Vượt biển.

Đầu tháng ba, lúa ngoài đồng đã chín vàng, khắp các vùng đất Đại Việt, nông dân nô nức bắt tay vào thu hoạch. Năm nay trời thương, không mưa không hạn, lúa được mùa lớn, bông nào bông nấy nặng trĩu hạt.

Cùng lúc ấy, trên vịnh Tân Đảo (tức Manila ngày nay) xuất hiện một đội thuyền lớn, xuôi theo ngọn gió tiến vào đất liền. Đây chính là đội thuyền Thuận H��a đã xuất phát được bảy ngày trước. Khoảng cách giữa Thuận Hóa và Tân Đảo không quá xa, chỉ gần 2.000km, bình thường đi chín mười ngày là tới, thuận gió thì còn sớm hơn.

Sau bảy ngày lênh đênh trên biển, cuối cùng đội thuyền cũng đến được Tân Đảo. Dọc đường đi không gặp cơn bão nào, thật may mắn, nước và lương thực vẫn còn rất sung túc. Binh lính mấy ngày đầu còn khó chịu, bứt rứt do phải hoạt động trong không gian nhỏ hẹp, nhưng rồi cũng quen. Không có sóng gió gì lớn, cũng may thuyền nhà Minh đủ lớn, chỗ ngủ nghỉ thoáng đãng, không phải chen chúc, thi thoảng có thể ra ngoài thư giãn tay chân. Nếu không thì chẳng biết làm gì để vượt qua bảy ngày nhàm chán này.

Không hề giống như trong phim Cướp biển vùng Caribbean, suốt ngày gặp chuyện này chuyện nọ để khám phá tìm hiểu, viễn dương thời này rất nhàm chán. Đa phần đều chỉ có ngồi hoặc nằm, để cho gió cuốn đi, không mấy việc phải làm. Nếu ở hiện đại còn có thiết bị công nghệ, game, sách truyện giải trí cho bớt nhàm chán, nhưng ở thời này lấy đâu mà có. Giải trí duy nhất là nói chuyện phiếm, mà nói mãi cũng chán, tốn nước bọt. Bởi vậy, viễn dương đi xa không khác gì cực hình. Tàu bè đi biển hay cập bờ, một phần là để bổ sung nước, lương thực, một phần cũng là để thủy thủ xuống thuyền nghỉ ngơi giải trí, nếu không, ở lâu trên thuyền sẽ phát điên mất. May mà đi thuyền từ Thuận Hóa qua đây chỉ mất bảy ngày, chưa cần cập bờ để nghỉ ngơi lấy nước, dẫu vậy, binh sĩ cũng đã nhàm chán hết sức rồi, cả người như bị rỉ sét.

Đứng ở đầu thuyền, ngắm nhìn đất liền đang dần hiện ra trước mắt, Vũ Tiến quay sang người lính hầu bên cạnh.

“Thông báo cho các thuyền, ra lệnh cho đầu bếp nổi lửa nấu cơm, cho anh em binh sĩ có một bữa cơm nóng. Rau dưa các loại nấu nhiều một chút, không cần tiết kiệm nữa.”

“Rõ.”

Lính hầu quay người đi thông báo.

“Tùuuuu…..tùuuuuuu….tùuuuuu…”

Ba tiếng tù và dài vang lên, các chiến thuyền dừng lại không tiến thêm nữa, bắt đầu bắc bếp nấu cơm. Chẳng mấy chốc, từng cột khói trắng bốc lên, mùi thơm lan tỏa ra bốn phía…

Việc nấu ăn khi đi biển rất kh��, không như thời hiện đại, có các loại bếp ga, bếp điện hay bếp dầu nhỏ gọn, tiện lợi, dễ mang theo, ít tốn diện tích, thuyền viên có thể có cơm nóng ăn mỗi ngày. Chưa kể đến các tàu cỡ lớn như tàu chở dầu hay tàu sân bay, sinh hoạt trên đó không khác gì trên đất liền. Nhưng thời này thì khác, nấu cơm là phải dùng củi, mà thuyền đi biển cần chở bao nhiêu thứ. Hàng hóa còn chất đầy khoang, lấy đâu ra diện tích mà chứa củi nấu cơm. Vừa tốn công, vừa tốn tiền không đáng, chẳng ai làm thế. Vậy nên, việc có được bữa cơm nóng trên thuyền là quá khó, đa phần người ta đều ăn mấy món khô hoặc ướp muối, rất ngán và khát. Lại càng không cần nói đến rau dưa, tủ lạnh không có. Đi ngắn ngày thì còn có thể mang theo, chứ đi dài ngày thì đành chịu, rau dưa hỏng hết, không thể nào giữ được. Bữa cơm canh nóng trên thuyền là quá quý, nhất là đĩa rau xanh, sơn hào hải vị cũng không sánh bằng.

Trong khoang thuyền, binh lính từng tốp năm tốp ba ngồi túm tụm chém gió. Không khí tràn ngập mùi hôi thối, cũng phải thôi, nước trên thuyền quý giá như vậy, lấy đâu ra mà tắm, cả tuần lễ không tắm thơm tho sao nổi. Nhưng đúng lúc này…

“Hít hà... thơm thế nhỉ, chúng mày ngửi thấy không?” Cún quay sang hỏi bạn.

“Thơm á? Mày thích mùi chân thằng Toàn à, Cún?” Bạn hắn vẻ mặt kinh ngạc, quay sang hỏi lại.

“Mịa, thằng này tởm thật.”

“Sở thích bệnh hoạn vãi.” Đám bạn xúm vào cười nhạo Cún.

“Bọn điên, chó nhà tao cũng không thèm thích mùi chân chúng mày. Ngửi đi... có mùi thơm quá… híttt... hàaa…” Cún cãi lại.

“Hít….hà…”

“Híttt...hà... Quái, tao có ngửi thấy mùi gì thơm đâu.”

“Híttt... khặc khặc, mẹ, thối quá, tí sặc chết. Thằng Cún bệnh vãi.” Một tên khác hít thật sâu, bị mùi mồ hôi chân thối trong khoang thuyền hun suýt chết.

“Cộp...cộpp…”

Một tên cởi trần trùng trục từ trên boong thuyền chạy xuống.

“Chúng mày... chúng mày… nhà bếp nấu cơm…”

“Hôm nào chúng nó chả nấu cơm, lạ gì đâu mà kêu.”

“Không không, lần này chúng nó nấu cả canh các món, thơm kinh hồn.”

“Thật…”

“Thật á!!”

“Thật luôn!”

“Để tao chạy đi xem.” Cả bọn nháo nhác loạn lên, cả tuần rồi chúng chưa động đến bát canh nóng hay đĩa rau xanh, thèm chết rồi. Mấy thằng lao ngay về phía bếp để xem. Vừa chạy khỏi khoang, còn chưa kịp làm gì đã bị đội trưởng chặn lại.

“Chạy đi đâu mà chạy, mẹ, chưa thấy nấu cơm bao giờ à?” Đội trưởng đá vào mông Cún, tên lính chạy đầu.

“Tiến tướng quân nói, hôm nay có cơm nóng canh nóng cho anh em ăn thoải mái, mai đánh trận. Giờ xuống biển tắm rửa cho sạch sẽ, thối chết tao rồi.” Đội trưởng nói với vẻ ghét bỏ, mặc dù y cũng không thơm hơn ai.

“Đi, nhanh, khởi động chân tay trước rồi hẵng xuống, chuột rút chết không ai cứu đâu. Đi bơi tí cho giãn cơ, mai chiến đấu cho sung sức.”

“RÕ!!!”

“HÚ HÚ, bơi anh em ơi, tí lên có cơm ngon canh ngọt ăn.”

“Quá đãaaaaa!!!!”

“Ùm...ùmmm….”

Binh lính từng tốp năm tốp ba nhảy xuống biển, bọt trắng cả vùng.

“Từ từ thôi, cá mập cắn chết chúng mày giờ.”

Mấy tay đứng gác trên thuyền trêu ghẹo. Biển Đông có cá mập thật đấy, nhưng có cá mập trắng ăn thịt người không thì không biết. Cá mập cũng không tự nhiên vô duyên vô cớ tấn công người để ăn thịt làm gì, biển thiếu gì cá mà không ăn. Chưa kể mấy tên này thối chết, nhìn đã không có khẩu vị gì rồi. Ai thèm ăn!

Lại nói về Tân Đảo, cụ thể hơn là đảo Cứ (tức đảo Luzon). Dân cư nơi đây đông đúc, nhưng đa phần vẫn sống theo hình thức nguyên thủy, bộ lạc. Vùng vịnh Tân Đảo (Manila) có trình độ văn minh cao hơn chút. Ban đầu, sinh sống ở đây là thổ dân Philippines, sau đó người Mã Lai Đa Đảo đến và đồng hóa họ. Suốt hàng ngàn năm sinh sống, họ đã thành lập nên vương quốc của mình, vương quốc Maynila. Theo sử sách ghi lại, khi thái giám Trịnh Hòa nhà Minh vượt biển đến cũng đã từng tiếp xúc với vương quốc này. Hoàng đế nhà Minh xem quốc vương của vương quốc này là vương, ngang với vương hiệu của Đại Việt bấy giờ. Nói đi cũng phải nói lại, đối với nhà Minh, Đại Việt xưng thần nhưng đối nội và đối với các nước xung quanh thì xưng hoàng đế, ngang hàng với “Thiên triều”. Các triều đại phương Bắc biết, thường gửi thư quở trách các thứ nhưng không làm gì được. Khác với Hàn Quốc (Triều Tiên), khi được “Thiên triều” ban cho chức vương thì chỉ dám xưng vương, không dám xưng đế. Hoàng đế “Thiên triều” cũng chính là hoàng đế của họ, hàng năm phải cống nạp nhiều vàng bạc mỹ nữ. Nhìn chung, từ khi triều đại Cao Câu Ly (Goguryeo) do Jumong lập ra bị tiêu diệt, người Hàn Quốc đã hoàn toàn từ bỏ việc xưng đế, trở thành phiên thuộc của Trung Quốc và thường xuyên bị Nhật Bản bắt nạt.

Vương quốc Maynila trở nên hưng thịnh hơn nhờ quan hệ buôn bán với nhà Minh, nhưng đấy là việc của sau này, khi Trịnh Hòa vượt biển rồi tiếp xúc và giao thương. Chứ ở thời điểm hiện tại, Trịnh Hòa còn chưa biết đã ra đời hay chưa. Ở thời điểm hiện tại, vương quốc Maynila là một khu định cư kiên cố, có tường vây và phố buôn bán dọc theo sông Pasig. Theo tình báo thu được thì chưa đến 1.000 quân, trang bị thô sơ bằng số vũ khí chất lượng kém đổi được từ tay thương buôn Mã Lai, Chà Và.

Tắm rửa thơm tho xong, binh lính được thưởng thức cơm ngon canh ngọt như mong muốn. Bữa cơm tuy không được như ngày còn ở Thuận Hóa nhưng xung túc hơn hẳn ngày thường. Mỗi người được một bát cơm to (bát loa), dăm ba miếng thịt kho mặn, một bát canh rau, ít cà pháo ngâm cùng hai ba củ khoai nước luộc. Ai nấy ăn uống thả cửa, no căng bụng. Ngày trước khi họ còn là nạn dân, cơm không đủ no, toàn ăn rau dại hay củ gì đào được trong rừng. Người nào làm lính còn được b���a cơm hẩm cơm hiu, nhưng đa phần là cháo rau. Người nào làm thợ săn thì may ra có miếng thịt, chứ những người khác, Tết nhất mới mong có được. Được ăn cơm trắng, nước trong, lại có thịt mỗi ngày như vậy, ngay cả địa chủ cũng khó lòng có được. Ấy vậy mà từ khi theo tướng quân, họ đã không phải đói ngày nào, ăn uống no đủ, bạc rủng rỉnh trong tay. Dân dĩ thực vi thiên, mà thời loạn, đầu quân cũng chỉ vì miếng ăn. Binh lính là những người chất phác, đối xử tốt với họ, họ sẽ mang ơn và trả ơn, nên đừng thắc mắc về độ trung thành của họ với Đại Hải.

“Anh em sửa sang lại vũ khí áo giáp cẩn thận, mai ta đổ bộ rồi. Đừng để sai sót gì xảy ra. Phụ lòng tướng quân!” Các đội trưởng đi dọc khoang, nhắc nhở binh lính.

“Rõ!”

Lục đục, leng keng, bộ giáp sắt, thanh đao sắc, chiếc khiên mây lần lượt được lấy ra từ dưới gầm. Binh lính ra sức đánh mài, lau chùi vũ khí. Cung thủ căng lại dây cung sao cho chặt, sửa, vuốt lại đuôi tên, mài nhọn hơn mũi tên. Bảy ngày qua, ngày nào họ cũng cẩn thận mài dũa, đánh bóng vũ khí, nhưng sự cẩn trọng không bao giờ thừa. Trên chiến trường, nhiều khi đồng bạn còn không đáng tin bằng vũ khí trong tay. Đao còn người còn, đao mất người chết, vũ khí rời tay thì sống cũng không lâu được.

Trên boong tàu, pháo thủ ra sức thông nòng pháo, lau chùi từng đường vân khe kẽ. Từng tốp lính châu đầu vào di chuyển súng thần công vào vị trí thích hợp nhất để khai hỏa. Súng thần công lúc này còn rất to nặng, phải đợi sau này Hồ Nguyên Trừng cải tiến mới thon gọn hơn được, giờ di chuyển súng rất là mất sức.

Khoang dưới cùng, nơi các nô lệ chèo thuyền đang ở, các nô lệ đang ăn đồ ăn được phân phát. Dĩ nhiên không thể phong phú như lính chiến được, nhưng cũng không quá kém, đều được phát cơm trắng, phát khoai cùng ít thịt. Một tên cao to thô kệch, râu ria xồm xoàm, vừa ăn cơm vừa hỏi tên thanh niên bên cạnh.

“Isuke, mày nói tụi mình có được thả tự do thật không? Như lời bọn người Việt này nói?”

“Tao không biết, có thể có mà cũng có thể không. Ai biết được, có trời mới biết.” Tên người Đông Doanh này vừa ăn củ khoai nước vừa nói. Loại củ này lạ thật đấy, ở đất nước hắn không có, khi đi cướp ở Trung Nguyên cũng không gặp. Hơi nhớt nhưng ăn được, khá ngon.

“Cũng phải, lúc bị bọn người Hán bắt tao đã biết mình không có kết cục tốt đẹp gì rồi. Không bị bọn nó bêu đầu là may.” Tên to con nói.

“Agiat, đừng nghĩ nhiều quá. Có tự do mày cũng không về nổi thảo nguyên đâu, nơi này cách chỗ mày cả vạn dặm. Ăn cơm đi, ít nhất cơm nước ngày càng tươm tất.” Tên người Nhật nói.

“Ừm, lâu lắm mới được ăn miếng thịt có muối, mẹ, lúc còn chèo thuyền cho bọn Tàu, cả ngày ăn thứ cháo loãng bằng mạch của chúng nó, nhạt thếch, đói da dính cả vào lưng, nhiều khi thèm muối quá phải húp nước biển. Ít ra bọn người Việt này còn cho ăn no, chèo thuyền còn có sức.”

“Bọn nó cũng không đánh người vô cớ! Thôi ăn uống đi rồi ngủ, đến đâu hay tới đó.”

Hai tên lại cúi đầu vào ăn. Hai tên nô lệ chèo thuyền này không giống lũ còn lại, chúng không phải nạn dân tự bán thân mà là bị tóm. Một tên là Oa khấu, một tên là tướng cướp Mông Cổ, đều quen chém giết, đều muốn tự do và không chết đói. Nhưng số phận sau này của chúng sẽ ra sao? Không ai biết. Tất cả còn phụ thuộc vào biểu hiện của chúng và lòng tốt của Đại Hải.

Một đêm không mộng mị cứ thế trôi qua.

Tác phẩm này được đăng tải trên truyen.free, xin hãy truy cập để đọc những chương mới nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free