Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 25: . Đi biển.

Thời gian như gió thoảng, mới đó mà đã một tuần trôi qua. Thuận Hóa vẫn bình thường như bao ngày khác, nhưng thực ra không hẳn là thế. Dạo này, thương lái đổ về thành nhiều hơn, nhiều thương đội lớn từ phương Bắc nối tiếp nhau đổ về, họ mua cả cửa hàng để tính chuyện làm ăn lâu dài. Cũng phải thôi, khắp dải đất phía nam Hải Vân quan thì Thuận Hóa là tòa thành lớn nhất. Người Thượng ở dãy núi Tây hay người Mông, người Tày ở núi Bắc đều mang sản vật xuống đây trao đổi buôn bán. Dạo trước, những cuộc chiến tranh liên miên cùng nạn giặc cướp hoành hành đã từng khiến mọi thứ ngưng trệ. Giờ đây, khi thái bình đã trở lại, nạn cướp bóc được dẹp yên, dòng người lại nô nức tìm đến đây mua bán, trao đổi.

Tất nhiên, không có gì là miễn phí. Buôn bán trong thành hay trong phạm vi Thuận Hóa đều phải đóng thuế. Buôn bán lớn phải nộp ba mươi phần trăm, buôn bán nhỏ hàng rong thì hai mươi phần trăm, có thể đóng theo tháng hay theo quý, tùy quyết định của mỗi người. Thuế ba mươi phần trăm hay hai mươi phần trăm có vẻ cao, nhưng với giới thương nhân thời bấy giờ thì chẳng thấm vào đâu. Ở nhiều nơi, họ còn bị chèn ép, bóc lột đến hơn năm mươi phần trăm, thậm chí còn vô số khoản thuế linh tinh, vớ vẩn do quan lại địa phương tự ý đặt ra. Thế nên, mức thuế ở Thuận Hóa đã là rất nhẹ. Đóng một lần thuế là xong việc, không bị quan binh sách nhiễu, không lo trộm cướp. Trị an ở Thuận Hóa có thể coi là tốt nhất đương thời, bao nhiêu trộm cướp, thổ phỉ đều bị bắt hoặc tiêu diệt sạch. Chưa đến mức đêm ngủ không cần đóng cửa, ra đường không nhặt của rơi, nhưng ít nhất, dân chúng có thể an tâm làm ăn buôn bán. Dân ở các động xuống núi trao đổi cũng không lo bị chặn cướp. Nhờ vậy, mọi người đều an tâm làm ăn, trao đổi buôn bán, từ dân thường trong thành đến người dân các động xuống núi đều vui vẻ, thuận lợi.

Tại khu vực phía tây thành, nơi mua bán chủ yếu giữa người miền núi và thương nhân từ phía bắc đến, lúc này đang diễn ra một cuộc tranh cãi nảy lửa giữa một gã thương nhân béo núc ních và mấy người Thượng.

“Thằng béo kia, mày nói thế có mà nghe được à? Mấy tấm da hổ của tụi tao ít nhất cũng phải chục lượng bạc. Thế mà mày dám đòi năm lượng!” Một người Thượng da đen sạm, thân hình rắn chắc, lưng đeo nỏ, eo gài dao, đóng khố cởi trần đang lên tiếng phân bua.

“Năm lượng là nhiều đấy, mày xem thử đi, rách bươm thế này mà đòi mười lượng, tham vừa thôi chứ đừng có tham quá đáng.”

Gã béo mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi xối xả, đã gần trưa rồi mà vẫn chưa dứt điểm được món hàng này. Tr���i nóng muốn chết, nhanh nhanh cho người ta còn đi ăn cơm trưa chứ.

“Rách có tí, bé như cái ngón tay mà mày làm quá như vết rách to bằng chân voi vậy. Không mua thì thôi, tao đi chỗ khác.”

“Tao cho mày năm lượng hai quan tiền, giá cuối đấy, nhanh đi, tao còn đi làm việc khác.”

“Mày ra giá ít quá. Năm lượng hai quan tao mua không đủ muối về buôn làng.” Người Thượng kia có vẻ đã mệt mỏi nhưng không muốn bán giá rẻ như vậy. Săn hổ có dễ dàng gì đâu, dễ dàng mất mạng như chơi. Để có mấy tấm da này, một thợ săn lão luyện ở buôn làng hắn đã bị thương nặng, cả tháng trời vẫn chưa đi lại được. Nay bán có năm lượng bạc, không đủ mua muối về bản, huống chi là mua thuốc cho người bị thương kia.

Đúng lúc này, từ xa một thằng bé người Thượng chạy đến, cũng đen và khá rắn rỏi nhưng hơi gầy do ăn uống thiếu thốn.

“Urú ơi, mày đừng bán da cho thằng béo này nữa. Theo tao đi, có chỗ mua cao hơn.”

“Mày nói thật không đấy, không tao đét nát mông mày bây giờ, Ê răng.”

“Tao lừa mày làm gì, nhanh lên! Cái thằng bạn tao mới quen, anh nó chuyên buôn da. Nhanh nhanh, mai anh nó đi rồi, chậm là không bán được đâu.”

“Được rồi, tao đi với mày.”

“Thôi Béo Lý ạ, tao không bán cho mày nữa đâu, tao đi chỗ khác bán. Mày trả ít quá.”

“Tao trả sáu lượng mày bán không???”

“Không, tao đi đây. Đi thôi tụi mày.”

Urú quay sang nói với gã béo rồi dẫn đoàn người của mình theo thằng bé rời đi.

“Chết tiệt, tí nữa là kiếm được mối béo bở rồi chứ! Tốn nước bọt gần cả canh giờ mà chẳng được tích sự gì.”

“Thuận mua vừa bán ông ơi, ông tham thì thâm thôi. Mấy tấm da hổ kia mang về kinh không dưới trăm lượng, thế mà ông trả người ta năm lượng. Tham gì mà tham quá vậy, tiền nhiều để làm cái gì, cái thân thịt mỡ kia.” Một tên thương lái bên cạnh mỉa mai nói.

“Mày lại thảo quá cơ, cái ngà voi kia mà mày trả người ta có hai mươi lượng. Mẹ, mày còn tham hơn cả tao, mày đã tham còn kiệt sỉ nữa chứ, Cò ạ! Nhìn cái người trơ xương của mày đi, chẳng ra làm sao cả.” Gã Lý béo cũng không phải hạng vừa, đanh đá hơn cả mấy bà bán cá ngoài chợ Đông. Hắn đặc biệt ghét mấy tên chê mình béo như cái thằng Cò gầy trơ xương kia kìa.

“Bực hết cả mình, thôi tao đi ăn đây. Nóng chết cha, chắc mày không đi ăn đâu nhỉ, thằng kiệt sỉ.”

“Không ăn thì lấy sức đâu mà sống được. Thôi, ông đây cũng dọn hàng, ông với mày cùng đi, cho có bạn có bè.”

“Mẹ kiếp, ai bạn với thằng như mày. Dọn nhanh lên, đá cho cái bây giờ.”

Hai tên thương lái đối đáp bôm bốp bằng miệng thế thôi chứ quan hệ khá thân thiết. Đều đi từ Thăng Long đến đây buôn bán cả. Mất chút bạc, tốn chút sức đi đường nhưng kiếm được một mối lớn thì cả nhà sẽ phất lên. Đến Thuận Hóa, tưởng chừng phải vất vả, khó khăn lắm nhưng không hề. Đúng dịp Trấn Phủ Sứ mới đến, phỉ tặc dẹp sạch, quan lại không dám nhũng nhiễu, thuế má phải chăng, thành trấn lại sạch đẹp. Người miền núi mang sản vật xuống trao đổi đông nườm nượp, khiến họ kiếm tiền mỏi cả tay. Đặc biệt không lo bị thương lái bản địa chèn ép, vì làm gì có thương lái bản địa đâu. Thương lái các nơi hay dân miền ngược cũng không dám gây xích mích, xung đột gì. Kẻ nào dám gây chuyện tìm chết thì đều bị tống đi tu bổ tường thành hết rồi. Nói chung là từ lúc đến đây chẳng có gì phải phiền lòng cả.

Trở lại với Urú cùng nhóm người Thượng. Họ theo Ê răng đi nửa vòng thành, đến gần khu phủ Thành chủ. Nơi đây người qua lại ít hơn, đa phần thương lái lớn đều hoạt động ở khu này, trong các gian cửa hàng, nơi mà mỗi ngày buôn bán có thể tính bằng trăm lượng bạc.

“Ê răng, mày đi đâu lâu vậy, tao đợi mày mỏi cổ, anh tao sắp đi rồi đấy. Vào nhanh đi!”

Một thằng bé người Việt, chừng sáu bảy tuổi, đứng trước cửa hàng gọi vọng ra.

“Tao đi tìm người để buôn bán đấy. Bán da cho anh mày. Da của buôn tao là tốt nhất dãy núi Tây này đấy.”

“Rồi rồi, vào đi, cái tên béo béo ngồi kia là anh tao.”

“Àiiii, không hiểu sao người Việt chúng mày lắm ông béo thế. Từ lúc đến đây gặp mấy người rồi, trước đây, khi tao còn ở trên núi, chưa từng thấy ai béo như vậy. Chắc là chúng mày dưới này sướng quá nên béo vậy hả?”

“Ôi dào, tao biết làm sao được. Mấy ông béo mà mày gặp đều đến từ Thăng Long, anh tao bảo chỗ đó giàu lắm. Mà kệ đi, nhanh nhanh đi đánh con quay với tao nào.”

“Urú, mày tự vào nhé, xong việc thì gọi tao cùng về. Để tao chơi một lát đã.”

“Đi đi.”

Urú mang theo số da lông tiến vào trong cửa hàng.

“Mấy vị người Thượng có đồ tốt muốn bán à?” Gã béo cười mắt híp lại, đon đả đến tiếp lời.

“Ngồi xuống đây uống bát chè tươi, nghỉ một lát, có gì mình cứ bàn sau cũng được.”

“Tốt quá, các vị cho bọn tao xin bát nước, từ sáng đến giờ chưa được hớp nào.”

“Đây đây. Uống đi, mát lắm đấy.”

Gã béo rót liền mấy bát ra mời, tiện thể bắt chuyện luôn.

“Các vị từ đâu đến, đường có xa không?”

“Bọn tao ở mãi núi Tây bên kia, sâu trong lòng đất Chiêm. Mang ít da thú đến đây bán cho các vị. Bên Chiêm, bọn họ không ưng ý, trả giá quá thấp. Bọn tao cố đi thêm mấy ngày đường nữa đến đây để bán được giá, để mua ít muối về cho buôn, vì trên đó chẳng có ai mang muối lên bán cả.”

“Ta xem da lông của các vị rồi, cũng tốt đấy chứ, sao từ sáng đến giờ vẫn chưa bán xong?”

“Mấy người ở chợ Tây trả giá thấp quá, mới có năm lạng hai, bọn tao bán đi thì không đủ tiền mua muối. Muối của người Việt các vị tuy trắng nhưng đắt lắm.”

“Thế các vị muốn bao nhiêu mới chịu bán?”

“Các vị trả cho bọn tao mười lạng, lần sau có hàng tốt bọn tao sẽ mang đến cho các vị.”

“Dễ nói, dễ nói. Ta trả các vị hẳn mười một lạng, nhưng lần sau các vị cứ gọi luôn mấy buôn làng cạnh bên cùng mang đến bán cho ta một thể. Mà ngoài da ra, các vị còn có gì nữa không?”

“Hết rồi, trước bọn người Chiêm chỉ mua da thôi. Thế các vị còn mua gì khác nữa à?”

“Ừ, ta mua cả hương trầm, chính là loại gỗ quý tỏa hương thơm. Ngà voi, sừng tê giác ta cũng mua tất. Nếu có, các vị cứ mang xuống đây, ta sẽ thu mua với giá cao.”

“Thế tốt quá, mấy thứ đó buôn làng bọn tao có đầy, tưởng không ai mua nên cứ bỏ xó. Biết vậy đã mang hết xuống đây bán cho các vị rồi.”

“Thì lần sau các vị cứ mang xuống là được. Đây, mười một lạng bạc của các vị. Cầm lấy đi. À mà các vị định mua muối phải không? Ta cũng bán muối đây, các vị có mua không, ta bán luôn cho.”

“Các vị có muối trắng thật sao? Có đắt không?”

“Bảy lạng một thạch, buôn làng các vị ăn mấy tháng cũng không hết đâu.”

“Ôi sao rẻ thế. Rẻ hơn nhiều lần so với trước đây bọn tao mua. Bọn tao lấy chín lạng bạc muối.”

“Đợi ta một lát, ta mang ra cho.” Mấy phút sau, gã béo liền dẫn người khệ nệ khiêng mấy tải muối ra đặt giữa sảnh.

“Đấy, muối của các vị đây. Sau này có gì cứ mang đến chỗ ta nhé.”

“Được rồi. Bọn tao đi đây. Ê răng, về buôn thôi mày.”

Urú ra khỏi cửa hàng, gọi Ê răng rồi đi, chẳng mấy chốc đã hòa vào đám đông, không còn thấy bóng dáng.

“Chà, thêm mấy tấm da hổ, khá tốt. Bọn người Tàu ham món này lắm, phen này phải mạnh tay "thịt" chúng nó mấy đao mới được.”

Chủ cửa hàng không ngờ là Phú béo, từng là quản sự trại thủy tặc mà Đại Hải đã dẹp tan mấy tuần trước. Giờ đây, hắn đã định cư hẳn ở Thuận Hóa và trở thành chủ sự của hiệu buôn Lạc Hồng do Đại Hải thành lập. Lương tháng ba lạng, lại còn được cấp nhà ở là một tiểu viện nằm ngay sau cửa hàng. Đại Hải còn hứa sẽ chia cho hắn chút hoa hồng nếu hắn làm được việc. Cả ngày không phải làm gì nặng nhọc, chỉ ngồi tiếp khách, lo chuyện mua bán vặt vãnh. Sướng đến nỗi hắn càng ngày càng thêm một thân thịt mỡ, mỗi bước đi, cả người đều run rẩy.

“Anh Phú ơi, có người gọi anh vào phủ Thành chủ kìa!” Giọng thằng Tí vọng từ ngoài vào.

“Rồi, anh đi ngay đây.”

Trong đại sảnh, Đại Hải cùng Phú béo ngồi nhàn nhã uống trà. Phú béo, sau lúc đầu còn e dè sợ sệt, giờ cũng đã tự nhiên hơn nhiều. Hắn biết Đại Hải không phải hạng người câu nệ tiểu tiết. Không có việc gì nghiêm trọng thì cứ bình thản uống trà mà bàn bạc thôi.

“Dạo này sống thế nào rồi, ổn định chưa? Nhìn mặt mày hồng hào thế kia chắc sống khá lắm hả?”

“Nhờ hồng phúc của tướng quân, tiểu nhân cùng gia đình sống rất khá. Thành Thuận Hóa bên này hoàn cảnh sống tốt hơn trong núi nhiều.”

“Ngươi đừng xưng tiểu nhân, tiểu dạng gì nữa. Bây giờ ngươi đang là thuộc hạ của ta, hãy xưng thuộc hạ, đừng có động một tí là xưng tiểu nhân. Ta không thích, chắc ngươi cũng không thích điều đó.”

“Vâng, thuộc hạ sau này sẽ sửa lại.” Phú béo rất cảm động, Đại Hải là quan lớn mà lại dành cho hắn sự tôn trọng đến vậy. Nên nhớ, thời phong kiến, thứ tự giai tầng là sĩ, nông, công, thương. Thương nhân có địa vị thấp kém nhất, dù giàu có cũng không ai coi trọng, bị cho là nghề bất chính. Phú béo trước kia con nhà địa chủ thật đấy, nhưng rồi lại vào núi làm tặc, rồi giờ lại làm thương lái. Địa vị chẳng cao quý là bao, thế nên được Đại Hải tôn trọng không cảm động đến rơi nước mắt mới là lạ.

“Hàng hóa đã chuẩn bị ổn thỏa hết chưa, sẵn sàng cho chuyến buôn rồi chứ?”

“Số hàng đại nhân thu được của bọn thổ phỉ vốn đã đủ để làm một chuyến buôn lớn. Lại thêm tuần nay thu mua da lông, ngà voi của người miền núi nữa, số hàng hóa đã quá nhiều, e là một thuyền không đủ.”

“Ai nói chỉ một thuyền? Lần này cho ngươi mang hai chiếc thuyền lớn đã thu được kia đi buôn. Ta còn có một nhiệm vụ quan trọng khác giao cho ngươi nữa.”

“Xin đại nhân nói rõ.”

“Chuyến hàng lần này ngươi vẫn lấy danh nghĩa tẩu tán hàng hóa cướp được từ bọn thổ phỉ, nhưng lần này chỉ bán cho bọn buôn lậu người Tàu. Ngươi hãy lân la dò hỏi xem ch��� nào có thể mua được thuyền lớn, ít nhất phải cỡ lưỡng phúc, thuyền càng to càng tốt.”

“Mua nhiều thuyền như vậy để làm gì ạ? Thuận Hóa của chúng ta vẫn chưa phồn vinh đến mức độ đó đâu, thưa đại nhân.”

“Việc này ngươi khỏi lo. Ngoài ra, ta muốn ngươi thăm thú một vài hòn đảo xa xôi, có việc cần dùng. Đây, ta có tấm bản đồ này, ngươi xem thử xem thuyền có thể ra đó được không, rồi ghi rõ hải trình lại cho ta.”

Đại Hải lật ra tấm lụa trắng, mặt trên chi chít những nét vẽ bằng than củi. Đúng vậy, chính là than củi. Thời này bút chì chưa có, bút mực thì càng không nói đến. Bút lông thì khó vẽ nên bất đắc dĩ Đại Hải đành dùng than củi. Bút lông chim cũng dùng được đấy nhưng cứ phải chấm mực để viết thì quá phiền hà nên thôi. Nói về giấy thì cũng có, nhưng chất lượng không được tốt lắm. Đi biển lại dễ ẩm ướt, dễ hỏng, nên dùng lụa trắng là tốt nhất. Mặc dù giá cả sang quý, nhưng ai bảo Đại Hải vừa mới cướp được tiền, đang giàu có cơ chứ.

Bản đồ của Đại Hải là bản đồ sơ lược Biển Đông và một phần Thái Bình Dương lúc bấy giờ, không quá tỉ mỉ chi tiết, do hắn cũng chỉ biết đại khái, nhưng chừng đó cũng đã là vô cùng quý giá so với đương thời. Nên nhớ, đây là thế kỷ 14 chứ không phải thế kỷ 21, khi mà bản đồ nhan nhản khắp nơi, động một tí là mở Google Maps. Thế kỷ 14, bản đồ là bí mật quốc gia, có khi chỉ quân vương mới có quyền sở hữu bản đồ. Bản đồ mà Đại Hải mang ra khiến không ít người phải há hốc mồm mà động lòng tham. Chính vì thế, thứ này chỉ người quen thân, trung thành mới được phép biết, nếu tiết lộ ra ngoài tuyệt đối sẽ gây họa lớn.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free