(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 2: . Sống lại.
Thây chất đầy đồng, xác ngựa ngổn ngang, vũ khí hư hỏng, cờ quạt đứt gãy... cả chiến trường chỉ còn văng vẳng tiếng quàng quạc của loài chim ăn xác. Chúng kêu như thể chế giễu loài người, một lũ ngu xuẩn chỉ biết chém giết lẫn nhau, cung cấp cho chúng vô số thức ăn. Đây đó, vẫn còn tiếng rên nhè nhẹ đầy tuyệt vọng của những thương binh đang nằm chờ chết. Mưa đã tạnh từ lâu nhưng nước mưa chẳng thể cuốn trôi máu tươi, chẳng rửa sạch được đại địa, mà chỉ khiến khung cảnh càng thêm kinh khủng.
Hắn nằm đó, lặng lẽ như một xác chết, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu: một phút, một giờ, một ngày hay một tuần, hắn cũng không rõ. Đầu đau như búa bổ, những cơn mộng mị cứ đến rồi đi. Những chuyện đã xảy ra từ thật lâu nay cũng hiện về trong giấc mơ. Rồi trong giấc mơ, hắn như trải qua một cuộc đời khác, cuộc đời của chàng trai tên Vũ Đại Hải.
Sinh ra ở châu Tam Đái, lộ Đông Đô, cha là một võ quan nhỏ. Gia cảnh không giàu có gì nhưng đủ ăn đủ mặc. Tuổi thơ êm đềm trôi qua với việc chăn trâu cắt cỏ, chọc phá xóm làng cùng chúng bạn. Ngày ngày, hắn theo cha học võ nghệ, theo mẹ học thơ ca. Rồi chiến tranh, thiên tai liên miên ập đến, nạn dân ngày càng nhiều. Cha được thăng chức, cả nhà chuyển lên kinh đô phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy hủ bại. Giặc dã nổi lên khắp nơi, quân Chiêm xâm phạm, phá tan kinh thành. Cha tử trận, mẹ chết bệnh trên đường chạy nạn, may mắn thay, chỉ còn hắn sống sót. Thù nhà nợ nước, hắn tham gia quân ngũ, xin ra trận giết giặc. Võ nghệ hơn người lại có tài cưỡi ngựa nên hắn được chọn vào đội kỵ binh. Hắn điên cuồng chiến đấu, phát tiết hận thù trong lòng, kẻ địch chết trên tay hắn vô số kể. Chiến công mang đến cho hắn chức tước cùng lợi lộc, nhưng vàng bạc, rượu ngon cùng mỹ nữ chẳng thể khiến hắn mảy may hứng thú. Hắn chỉ muốn chém giết, trả thù. Cuộc đời của Đại Hải có lẽ sẽ mãi như vậy cho đến khi chàng lìa đời, có lẽ cái chết là một cách giải thoát.
.........................
“Phựtttttt…”
Một cánh tay nhô lên từ đống xác, những con quạ đang thưởng thức “mỹ thực” giật mình bay tán loạn. Từ từ, một cách nặng nề, cái xác không đầu bị đẩy ra, để lộ người nằm bên dưới: một thanh niên khoảng 20 tuổi, mặt mũi bầm dập, khắp người dính đầy máu tươi cùng bùn sình. Bộ giáp sắt không còn bóng loáng mà đã hoen ố, nhơ nhuốc, áo bào nhàu nhĩ. Hắn nằm đó, nặng nề hít thở, không biết do thân thể quá mệt mỏi hay tâm trạng đang rối bời.
Hắn, một sinh viên rất đỗi bình thường như bao sinh viên khác ở Việt Nam. Cả ngày chỉ việc ăn với học, thi thoảng đ���c truyện giải trí, đọc nhiều cũng đâm ra ảo tưởng về việc xuyên không về thời cổ đại, dùng kiến thức hiện đại mà đại sát tứ phương, làm vua làm chúa, cưới hết mỹ nhân thiên hạ. Nhưng đó chỉ là tự tưởng tượng đôi chút thôi, chứ cho hắn cũng không muốn. Cuộc sống của hắn bây giờ rất tốt, rất yên bình rồi, không có nhu cầu thay đổi. Khổ thay, ông trời quá chiều lòng người mà cho hắn xuyên không. Bao nhiêu dự định, kế hoạch chưa thực hiện, còn gia đình, bạn bè nữa. Thật hận!
Cơ thể đau nhức, không muốn cử động, hắn chỉ đành nằm than thân trách phận. Đã xuyên thì sao không cho xuyên vào một niên đại hòa bình nào đó, thời các vua Thái Tổ, Thái Tông, hay cảnh thịnh trị Hồng Đức? Ít nhất không lo bị giết chết bất cứ lúc nào, có thể kinh doanh đôi chút, làm giàu, làm địa chủ trọc phú sống đến hết đời. Sao lại vào cái thời chiến tranh loạn lạc này, mạng người như cỏ rác, đã thế còn là lính chiến, kiếm sống trên đầu thương ngọn giáo? Haizzz, Vũ Đại Hải cũng thật đáng thương, mà người dân thời loạn thì ai mà không đáng thương. Thôi thì cậu hãy yên nghỉ đi, để tôi sống thay phần đời còn lại của cậu, một cuộc đời thật đáng sống cho cả hai ta.
Miên man suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hắn cũng định thần lại. Sức lực dần trở về với cơ thể. Dù muốn hay không, hắn đã xuyên không, từ hôm nay, hắn là Vũ Đại Hải, thành viên thứ n+1 của tập đoàn xuyên không. Hắn phải sống thật tốt để không có lỗi với công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ kiếp trước cũng như kiếp này. Hắn phải gây dựng một vùng trời của riêng mình, lưu danh sử sách, cưới bạch phú mỹ, vươn tới đỉnh cao cuộc đời, không làm mất mặt tập đoàn.
Quả thực, sống trong niên đại hòa bình sung sướng suốt hơn hai mươi năm, vẫn chưa phải đi làm, chưa đối mặt với những mặt tối của xã hội nên tâm hồn của hắn còn rất mộng mơ, thần kinh vẫn rất non nớt. Trong hoàn cảnh đầy bi đát vẫn có thể “hào tình vạn trượng” đưa ra tuyên ngôn với đời. Không biết, những năm tháng sau này, khi phải trải qua khói lửa chiến tranh, phải chứng kiến cảnh loạn lạc, tang tóc, lầm than của đất nước, của dân tộc, liệu hắn còn giữ được bản ngã của mình không, có thực hiện được tuyên ngôn của mình không? Hay hắn sẽ nằm lại nơi đất lạnh này như bao người trong thời loạn, bị thời đại nhấn chìm, như một bọt sóng rất nhỏ trong đại dương bao la?
Ngồi dậy, thân thể vẫn còn rất bết bát, hắn dõi mắt nhìn mọi thứ xung quanh. Đến bây giờ hắn mới có thời gian và tâm trí để đánh giá rõ ràng hoàn cảnh. Chỉ có “nhân gian luyện ngục” mới lột tả được vị trí của hắn lúc này. Khắp nơi là xác người, xác ngựa, chân tay cụt lủn, binh khí gãy nát, máu tươi nội tạng hòa cùng bùn đất tạo thành một thứ hỗn độn kinh tởm. Không khí tràn đầy mùi máu tươi, mùi mồ hôi cùng mùi bùn đất. Rồi là ruồi nhặng, chim ăn xác thối. Tất cả những thứ này, có thể làm cho người gan dạ nhất són ra quần khi lần đầu tiên trông thấy. Hắn vốn cũng chẳng phải người gan dạ gì cho cam, nên… “ọeeeeee”, sau một hồi nôn ra cả mật, cuối cùng hắn cũng cảm thấy khá hơn đôi chút. Chỉ là khá hơn đôi chút thôi, hắn lại thấy bi ai cho số phận mình. Chắc chắn, cảnh này sẽ chỉ có thêm chứ không vơi bớt. Hắn phải mạnh mẽ lên, nếu không hắn sẽ nằm lại đây, không đầu, không tay chân, làm mồi cho thú hoang, nói gì đến chuyện cưới bạch phú mỹ, vươn tới đỉnh cao cuộc đời.
Hít thật sâu vài ngụm để sốc lại tinh thần, khốn thay, cả phổi tràn ngập không khí dơ bẩn của máu tươi và bùn đất. Chẳng thấy tỉnh táo hơn mà chỉ càng thêm ghê tởm. Hắn run rẩy chống ngọn giáo gãy bên cạnh đứng dậy, nén lại sự kinh tởm cùng cơn buồn nôn, hắn bắt đầu lục lọi. Muốn sống tiếp thì phải có đồ, phải có vốn liếng.
Khắp nơi đều là xác chết và máu, hắn vung vẩy ngọn giáo gãy đuổi đi chim chóc, run rẩy đưa tay mò mẫm trên các thi thể. Không biết do tâm lý hắn quá vững vàng hay kinh nghiệm chiến trận của thân xác này, hắn dần quen với cảnh địa ngục. Tay chân cũng nhanh nhẹn, mạnh bạo hơn. Nếu chỉ là một sinh viên đơn thuần thì có cho tiền hắn cũng không dám duỗi tay sờ vào mấy cái xác đầy máu me này.
Hắn rất sợ chết nên muốn tự trang bị cho mình tốt nhất có thể, cái gì cũng muốn lấy. Nhưng phải chú ý là nên lấy đồ của triều đình thôi, vì hắn là lính triều đình, đang trên lãnh thổ Đại Việt. Lỡ dại lấy đồ của quân Chiêm mặc lên người thì có khi bị phục kích mà bỏ mạng. Nói đến Vũ Đại Hải, cũng chẳng phải hạng xoàng. Hắn đã là một đô trưởng, chỉ huy gần 100 kỵ binh, là một võ quan cấp thấp. Phải nhớ là hắn còn rất trẻ, mới 20 tuổi, đã lên được chức đô trưởng lại còn là chỉ huy kỵ binh, chứng tỏ hắn đã nỗ lực đến nhường nào trong chiến đấu để có đủ công huân như vậy.
Trận chiến này là một trận tao ngộ chiến giữa đô kỵ binh của hắn với một nhánh kỵ binh tinh nhuệ của quân Chiêm. Kết quả thì đã rõ mười mươi, gần như toàn quân bị tiêu diệt, không biết có ai sống sót không.
Chiến tranh là một cơ hội rất tốt để phát tài, theo mọi cách, mà cách nhanh nhất chính là cướp bóc. Chỉ sau một thoáng lục lọi xác chết mà hắn cũng kiếm được một khoản hời lớn: hơn 10 lượng vàng và gần 100 lượng bạc cùng vô số thứ thượng vàng hạ cám khác. Đây là khối tài sản rất lớn, một gia đình nông dân chỉ cần 2 lượng bạc là đã đủ sống sung túc cả tháng trời rồi. Phải nói là, vì gần như tất cả đều đã bỏ mạng, chỉ còn một mình hắn thu hoạch chiến lợi phẩm nên mới có được số tài sản này. Với số tiền này, hắn đủ sức tìm một nơi hẻo lánh, ẩn mình, mua ít đất, làm địa chủ trọc phú sống đến hết đời. Khả năng là vậy, nếu chiến tranh không lan đến. Nhưng mảnh lụa trên tay hắn, với vài dòng chữ đơn giản “Chế Bồng Nga trên chiến thuyền màu lục” khiến hắn chìm vào suy nghĩ và do dự một lúc lâu.
Qua ký ức của “Đại Hải”, hắn cũng biết mình đang ở đâu và thời nào. Đây có thể là quá khứ, cũng có thể là một thời không song song nào đó. Vào cuối thời nhà Trần, đầu nhà Hồ, một giai đoạn loạn lạc và chiến tranh liên miên bậc nhất trong lịch sử Việt Nam. Trong khoảng ba mươi năm trở lại đây, liên tục là những cuộc chiến tranh với Chiêm Thành, thắng thì ít mà thua thì nhiều. Ai ngờ, dòng dõi Đông A từng đánh bại đội quân hùng mạnh nhất thế giới lại liên tục thất bại trước cuộc xâm lấn của vương triều Chăm Pa, một tiểu quốc mà trước đó phải xưng thần, cống nạp cho Đại Việt. Kinh đô thất thủ, dân chúng lầm than, bị cướp bóc, bị giết, hiếp, bán làm nô lệ. Vua tôi hèn nhát, vừa nghe tin giặc đã muốn tháo chạy. Than ôi, đáng buồn cho dòng dõi Đông A hào hùng một thời.
Qua tấm lụa, hắn càng thêm chắc chắn về khoảng thời gian mình đang ở. Có lẽ đây là giai đoạn Trần Khát Chân giết được vua Chiêm, và tấm lụa hắn đang cầm là mấu chốt của vấn đề, mấu chốt của việc giết được Chế Bồng Nga hay không. Là cứu vãn triều đại đang mục nát này hay để Đại Việt phải oằn mình dưới vó ngựa, chân voi Chiêm Thành.
Hắn đứng giữa hai lựa chọn nan giải: trốn tránh hay đối mặt. Trốn tránh thì hắn sẽ có được cuộc sống êm đềm nhưng nhà Trần sẽ diệt vong sớm hơn, nhân dân Đại Việt sẽ bơ vơ không chốn dung thân, khả năng lớn sẽ bị bán làm nô lệ. Hắn sẽ là tội đồ của dân tộc. Mặc dù không ai biết việc hắn làm, nhưng mỗi đêm đi ngủ, liệu lương tâm hắn có day dứt không, khi đẩy hàng nghìn hàng vạn đồng bào vào cảnh cơ cực, nồi da nấu thịt? Đối mặt thì hắn sẽ bị cuốn vào dòng xoáy lịch sử đầy biến động này. Hàng trăm hàng ngàn cuộc chiến đẫm máu, hàng loạt vương triều sụp đổ, suy vong. Biết bao người sẽ chết trong cuộc thay đổi triều đại này, và hắn, chưa chắc đã giữ nổi mạng nhỏ của mình.
Mẹ kiếp! Làm trai cho đáng làm trai, sức dài vai rộng mà không lo việc nước. Chết thì chết thôi, cùng lắm thì da ngựa bọc thây. Hắn tự sỉ vả bản thân vì đã có những suy nghĩ trốn chạy như vậy. Đường đường là con rồng cháu tiên, sao lại phải sợ mấy thằng giặc cỏ? Đã là người xuyên không, lại cam chịu sống cuộc đời tầm thường? Không bao giờ! Tiến lên! Được ăn cả ngã về không. Đã không còn vướng bận, còn gì để lo sợ nữa!
“Uỳnh uỳnh…”
Từ xa, một đội kỵ binh đang lao nhanh đến phía hắn, cát bụi mịt mù.
“Xong rồi! Còn chưa kịp làm gì.”
Quyết tâm vừa nhen nhóm, chưa kịp hành động thì biến cố đã ập đến.
Hắn không chạy, chẳng còn sức mà chạy. Kể cả chạy cũng không được, chân người sao bì được vó ngựa. Bọn kỵ binh kia chắc chắn cũng đã phát hiện ra hắn. Chiến thôi, may thì thoát, không thì thôi.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được sự cho phép.