(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 1: . Giữa chiến địa.
Long Hưng, Đại Việt, 1390.
Giết chóc!
Hai đoàn kỵ binh như hai cơn lũ sắt thép ầm ầm lao vào nhau. Trường thương gãy đoạn, người ngã ngựa đổ, tay chân đứt lìa, máu và nội tạng vương vãi khắp chốn. Khắp chiến địa vọng lên tiếng la hét, chửi rủa, tiếng ngựa hí vang, tiếng binh khí va chạm chát chúa. Không khí đặc quánh mùi máu tươi tanh tưởi hòa quyện với mùi bùn đất...
Phải mất hàng vạn, hàng triệu năm con người mới tiến hóa được đến ngày hôm nay, nhưng để biến thành dã thú thì chỉ cần vài phút. Giữa chiến trường, nơi mà nhân tính là thứ gì đó quá xa vời, những con người với đôi mắt vằn đỏ như loài dã thú, lao vào nhau, lăn xả vào nhau, cắn xé lẫn nhau... với mục đích duy nhất là giết chết đối phương. Những lời hoa mĩ miêu tả về sự dũng cảm, vinh dự hay vinh quang không tồn tại ở nơi đây. Ở đây, chỉ có máu và sắt, những lời nguyền rủa cùng với những tiếng rên rỉ thê lương của người sắp chết. Chiến trường chính là luyện ngục trần gian, nơi mà dã tính, cái phần 'con' trong con người được thể hiện rõ ràng nhất...
Cánh tay đau nhức như muốn đứt lìa khiến hắn bừng tỉnh. Mờ mịt nhìn quanh, hắn thấy khắp nơi đều là cảnh chém giết và máu. Âm thanh hỗn tạp của những tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng rên la... tất cả như một cơn ác mộng chân thực, kinh khủng nhất. Không để hắn thất thần lâu, một thanh đao sắc lẹm theo tiếng xé gió đang chém tới đầu hắn. Theo bản năng, hắn giơ tay trái lên đỡ. Tưởng chừng chỉ chậm một giây nữa thôi, cánh tay hắn sẽ đứt lìa, máu tươi bắn tứ tung, và có khi kèm theo cả cái đầu của hắn. Nhưng không, chỉ nghe một tiếng "Choang!" thật to, thanh đao bị cản lại bởi tấm khiên đeo trên tay trái. Mặt khiên hiện rõ một vết lõm sâu, như chứng tỏ sức mạnh của nhát chém cũng như độ bền của khiên.
Một luồng điện chạy dọc cơ thể, bản năng chiến đấu trỗi dậy. Những kỹ năng chém giết được học tập, lặp đi lặp lại qua vô số cuộc chiến lớn nhỏ đã khắc sâu vào tâm trí và cơ thể. Tay phải hắn cầm đao vung mạnh ra, kèm theo tiếng "Phập!" cùng một khối đầu lâu bay giữa không trung, kéo theo vệt máu ghê rợn. Trên khuôn mặt ấy, vẫn còn đọng lại nét dữ dằn, vặn vẹo cùng vẻ không cam lòng. Thân thể mất điều khiển lăn xuống khỏi lưng ngựa.
Dòng máu nóng bắn vào mặt hắn. Cảm giác nóng ấm và mùi tanh tưởi này làm hắn như tê dại, một cảm xúc khó tả. Tất cả những thứ này, cái chiến trường này, những kỵ binh này, đao kiếm cung giáp, máu tươi cùng nội tạng... tất cả đều rất không chân thực đối với hắn, một người sống ở thế kỷ 21, nơi mà chỉ hai người đánh nhau đã là chuyện lớn. Thế nhưng, tất cả những cảm giác này – cánh tay trái đau nhức, mùi máu tanh nồng cùng cảm giác ấm nhớp nháp trên mặt – đều nhắc nhở hắn rằng đây không phải mộng, tất cả đều là thực. Và hắn, đang ở giữa chiến trường... giữa một cỗ máy xay thịt khổng lồ.
Mặc kệ cảm xúc hắn ra sao, ở trên chiến trường này không ai quan tâm. Kẻ địch thì muốn giết sạch bọn hắn, còn đồng đội cũng đang điên cuồng chém giết. Tất cả đều chìm trong cơn điên, điên cuồng chém giết. Một kỵ sĩ chỉ được phép thơ thẩn mộng mơ khi đi trên đường làng, trong thời bình, chứ không phải ở nơi đây. Giữa chiến trường, một kỵ sĩ đứng ngơ ngác sẽ là miếng mồi béo bở cho kẻ địch.
Không cần chờ đợi lâu, chỉ nghe tiếng "Uỳnh!", vật gì đó rất nặng đập hắn bay khỏi lưng ngựa. Rầm! Hắn nằm sõng soài trên đất, giữa đống bùn nhớp nháp. Tay trái đau nhức dữ dội. Chính nó cùng tấm khiên tàn tạ đã cứu hắn hai mạng trong chưa đầy năm phút. Nếu không có tấm khiên chắn, ngực hắn có thể đã bị đập vỡ, và hắn cũng không thể nằm đây mà cảm nhận cơn đau.
Chật vật bò dậy, bộ giáp sắt nặng nề như muốn kéo hắn ngã xuống. Tấm khiên cũng là một gánh nặng to lớn, nhưng nếu bỏ ra thì chỉ khiến hắn chết nhanh hơn thôi.
“Phải tránh khỏi cái nơi chết tiệt này càng nhanh càng tốt!”
Nhấc cái thân thể tàn tạ đứng dậy, hắn cố gắng đứng vững, xác định phương hướng để bỏ chạy. Nhưng hỡi ôi, khắp nơi đều là cảnh chém giết. Quân lính hai bên giết đỏ mắt, từ kỵ chiến chuyển thành bộ chiến, lăn xả vào nhau, hòng giết sạch đối phương... không có đường nào để trốn thoát.
“Hííí... Ầm!” Một con chiến mã ngã sập xuống ngay cạnh hắn, cổ bị ngọn giáo ghim vào, máu phì phì chảy ra khỏi mõm. Nó rên rỉ bất lực, đôi mắt thê lương như muốn vỡ ra, giãy giụa. Kỵ sĩ trên lưng nó bị đè bẹp. Thực ra, người đó đã chết từ lâu, cái xác không đầu vẫn còn mắc trên lưng ngựa mà thôi. Nhìn áo giáp giống với áo giáp hắn đang mặc, chắc là quân mình đây. Kệ thôi, phải trốn đã.
“Cứ đâm bừa một hướng!” hắn quyết tâm. Nhưng trời không chiều lòng người, một tên địch cầm giáo lao về phía hắn, mặt cười vặn vẹo đầy dữ tợn: “Một kẻ lính mới lại được mặc giáp sắt à... Sau khi mi chết, nó là của ta!”
Không có đường để chạy. “Mẹ kiếp, đừng qua đây!” Tay hắn run mạnh. Tên kia thấy thế thì nụ cười càng thêm “rực rỡ”, cầm giáo đâm mạnh về phía hắn. Hắn nhanh chóng lách người sang một bên, đao cũng chém mạnh xuống cổ tên địch. Máu bắn tứ tung, đao cũng mắc kẹt, không rút ra được. Khuôn mặt tên kia không còn nụ cười vặn vẹo, thay vào đó là vẻ thống khổ tột cùng. Y muốn nói gì đó nhưng không được, cứ há miệng là máu ọc ra. Đôi mắt y đầy cừu hận và không cam tâm nhưng dần dần tan rã, mất đi tiêu cự. Hắn cũng chưa kịp hoàn hồn, tay phải càng run hơn, không cầm vững được chuôi đao để kéo ra. Nói thì lâu nhưng mọi thứ diễn ra chỉ trong vòng vài giây. Trong khi hắn còn không rút đao ra kịp thì đầu bị thứ gì đó đập mạnh. Cảnh vật xung quanh dần trở nên mờ ảo rồi tối sầm đi, hắn ngã xuống nằm ngay cạnh tên địch mà hắn vừa giết.
Thì ra, khi hắn đang loanh hoay rút đao, một tên địch khác từ phía sau đã dùng khiên đập mạnh vào đầu hắn. Ngay khi tên này định tiến lên kết liễu hắn bằng một nhát đao, thì hắn cũng đã bị một đao khác bay đầu, cái xác đè lên hắn. Những cảnh tượng tương tự diễn ra khắp nơi trên chiến trường.
Trận chiến vẫn tiếp tục, không vì một hay hai cá nhân chết mà dừng lại. Máu tươi làm tất cả trở nên điên cuồng hơn. Trời mưa to tầm tã. Trên trời, loài chim ăn xác thối vẫn bay lượn, mặc kệ mưa gió, như đang chờ đợi để thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn bên dưới. Hắn nằm đó, trên đống bùn lạnh lẽo đầy máu tươi, như bao xác chết khác trên chiến trường.
Một trận tao ngộ chiến nho nhỏ không đáng kể trong cuộc chiến tranh Đại Việt – Chiêm Thành, nhưng mức độ thảm khốc thì không cần phải bàn cãi. Hiếm khi nào mà hai đội kỵ binh lại điên cuồng lao đầu trực diện vào nhau, khô máu đến người cuối cùng như vậy.
Trên phim ảnh, cảnh kỵ binh xung phong, đâm thẳng vào đội hình bộ binh với những ngọn giáo tua tủa, hay hai đội kỵ binh lao vào nhau quần thảo diễn ra rất thường xuyên, gần như phim nào cũng có. Nhưng trên thực tế, trong chiến tranh thật, việc này lại khá ít khi xảy ra, kể cả đối với những đội kỵ binh mạnh mẽ nhất. Con người ai cũng muốn sống, con vật cũng vậy. Thế nên, việc lao vào nhau với tốc độ cao gần như không thể, kể cả khi các kỵ sĩ sẵn sàng tử chiến thì những con ngựa cũng nản lòng. Việc hai đội kỵ binh lao vào nhau với tốc độ cao đến mức người ngã ngựa đổ thì cực kỳ ít ỏi. Và thật đen đủi cho hắn, vừa chào đón thời đại mới bằng một trận chiến có một không hai, một trận khô máu mà ít đội quân nào muốn.
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, cội nguồn của mọi câu chuyện ly kỳ.