Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 124: . Thủy chiến Trường Giang.

Trên chiến thuyền, quân Minh đông đảo, nhưng quân Vạn Xuân thiện chiến với trang bị tinh nhuệ hơn, khiến đôi bên bất phân thắng bại. Trận chiến tưởng chừng bất tận, cho đến khi những dân binh Vạn Xuân, trong bộ áo vải mỏng manh, tay chiến đao, tay khiên chắn, xông vào cuộc chiến.

Ưu thế nhân lực duy nhất của Đại Minh cũng không còn, việc bị đồ sát toàn bộ chỉ là vấn đề thời gian. Quân Minh dù biết vậy vẫn điên cuồng chống trả, nhưng chẳng khác nào châu chấu đá xe, không thể nghịch chuyển tình thế. Chẳng mấy chốc, khắp các chiến thuyền, lính Đại Minh hoặc chết hoặc đầu hàng.

Sau đó, quân Vạn Xuân ra lệnh cho dân phu, nô lệ điều khiển thuyền lùi lại đôi chút, tạo khoảng trống để các chiến thuyền khác có thể rút lui. Vậy còn đám hàng binh, tù binh thì xử lý thế nào? Đồ sát hết ư? Không, người Vạn Xuân chưa điên cuồng đến mức ấy. Tất cả, từ lính đến nô lệ, đều bị bắt cởi sạch không còn mảnh vải, rồi phải nhảy xuống sông tự bơi vào bờ. Sống chết may rủi, tất cả là do số phận. Các chiến thuyền bị châm lửa, đốt cháy trụi.

Giá mà giữ lại được để bán cho đám hải tặc thì cũng béo bở đấy, nhưng trong tình hình này thì khó lòng làm được. Chi bằng đốt sạch, tránh để sau này quân Minh thu hồi, tu sửa rồi lại dùng chính chúng để chống lại Vạn Xuân.

Ở một mặt trận khác, quân Minh cũng bất chấp tổn thất nặng nề mà điên cuồng tấn công các pháo hạm Vạn Xuân. Đạn sắt cày nát hết chiến thuyền này đến chiến thuyền khác; binh lính cứ người này ngã xuống, người sau lại xông lên rồi cũng chết nốt, biến chiến trường thành một bãi thịt nát bầy nhầy. Dẫu thương vong nặng nề đến vậy, quân Minh vẫn thề sống chết không lùi bước, bởi lùi lại cũng sẽ bị pháo Vạn Xuân bắn chết. Thà rằng tiến lên còn có cơ may xoay chuyển tình thế.

“Đạn ria! Nạp đạn ria!” pháo thủ hét lớn, kêu đồng đội chuyển đạn dược đến. “Bắn! Bắn!” “Ầm ầm ầm!” Mưa đạn ria trút thẳng xuống các chiến thuyền Đại Minh đang tiến đến gần. Thứ đạn nhỏ mà kinh hoàng ấy dễ dàng cày nát boong thuyền, lính Minh bị đục thủng, quằn quại trong vũng máu, nội tạng tuôn trào.

Kẻ nào may mắn sống sót cũng thất thần kinh vía. Phía dưới, dân phu cùng nô lệ dưới những đòn roi của cai, ra sức chèo, càng chèo càng nhanh. Mồ hôi nhễ nhại thấm vào vết thương hở, đau buốt đến tận xương tủy.

“Núp! Núp! Pháo địch!” Tiếng hét vang lên không ngớt, binh lính Vạn Xuân trên thuyền vội vã tìm chỗ ẩn nấp.

Khi đến một khoảng cách phù hợp, pháo quân Minh lập tức đáp trả. Loại pháo thô sơ tuy bắn không được xa nhưng đạn lại to "tổ bố". Ch��� cần trúng một viên, chín phần chết một phần sống, không ít binh lính Vạn Xuân đã hy sinh dưới hỏa lực của đối phương. Khi pháo Minh đáp trả, quân Vạn Xuân càng không thể lơ là, bỏ vị trí mà tháo chạy. Họ phải đánh trả, phải bắn cho quân Minh "tởm đến già" thì thôi. Cứ thế, hai bên bước vào một màn đấu pháo thảm khốc.

“Cung thủ! Xạ thủ sẵn sàng!” “Anh em, chuẩn bị chiến đao!”

Chiến thuyền Đại Minh đã áp sát thành công. Giờ đây, cuộc đấu pháo chuyển sang giáp lá cà, binh lính hai bên ùa lên tàu đối phương mà chém giết.

“Phiu phiu… ầm ầm!” Mưa tên đạn trút xuống đầu những tên lính Minh đang lăm le. Tên nào không kịp giơ khiên, lập tức phải nạp mạng. Ngay cả khi kịp giơ khiên, nếu trúng đạn từ súng hỏa mai Vạn Xuân cũng khó thoát chết. Với khoảng cách gần như vậy, hỏa mai dễ dàng đục thủng bất kỳ khiên giáp nào của quân Minh. Tiếc rằng, hỏa mai không được chính xác cho lắm, sát thương không hiệu quả bằng cung tên. Quân Minh cũng đâu có vừa, lập tức đáp trả bằng hỏa thương và mũi tên nhọn, gây không ít thương vong cho lính Vạn Xuân.

“Giếtttt!” Quân Vạn Xuân hét lớn, đu dây thừng nhảy qua thuyền giặc trước ánh mắt kinh ngạc của lính Minh.

Một tên cung thủ Đại Minh chưa kịp hoàn hồn sau cú nhảy của lính Vạn Xuân thì đã bị một nhát chém ngang mặt. Chiến đao găm sâu, lập tức khiến hắn chìm vào cõi chết. Máu tươi tuôn ra như suối. Khi chiến đao bị rút, não cùng vụn mắt rơi vương vãi đầy đất.

Cách đu dây thừng nhảy sang thuyền địch quá mới lạ đối với lính Minh, khiến chúng hết sức lúng túng. Tận dụng thời cơ, càng nhiều lính Vạn Xuân nhảy sang, tham gia cuộc chiến.

Quân Minh thì dùng ván gỗ bắc cầu, cố gắng chạy sang. Phía đối diện, quân Vạn Xuân đã thủ sẵn, những ngọn giáo nhọn tua tủa đâm ra, hất văng bất kỳ kẻ nào có ý định chạy sang. Những cú đâm có thể không gây chết người, nhưng đủ để khiến lính Minh mất thăng bằng, ngã tủm xuống sông. Với bộ giáp nặng nề, khả năng chết đuối của chúng lên đến chín phần mười. Kể cả nếu kịp cởi giáp mà không chết, chúng cũng sẽ thành mồi cho cung thủ Vạn Xuân.

Với khoảng cách gần như vậy, pháo thủ Vạn Xuân chuyển sang dùng đạn đặc, cứ nhằm thân thuyền Đại Minh mà bắn, chừng nào thủng thì thôi. Hoặc không, cứ nhằm vào các lỗ châu mai nơi mái chèo lộ ra mà nã pháo. Những viên đạn không mắt sẽ biến khoang thuyền Đại Minh thành một địa ngục trần gian.

Dân phu và nô lệ bị xích tay vào mái chèo phải hứng chịu sự phẫn nộ của người Vạn Xuân. Mỗi viên đạn lọt vào dễ dàng giết chết vài tên lính Minh. Máu tươi, xương cốt, nội tạng của kẻ xấu số vương vãi, tưới ướt cả những người đồng cảnh ngộ. Còn gì khủng khiếp hơn khi bị xích trong khoang tối đầy rẫy những mùi kinh tởm, thi thoảng lại bị máu tươi, thịt nát dội lên người. Tinh thần của lính Minh dưới khoang thuyền gần như sụp đổ hoàn toàn.

Đoàn thuyền tiên phong của Đại Minh nhanh chóng bị tiêu diệt. Thực tế, đô đốc Đại Minh thừa hiểu rằng đám quân này xông lên chỉ là để chịu chết, nhưng mục đích của hắn đã đạt được. Quân Vạn Xuân bị cầm chân cả tiếng đồng hồ, chừng ấy thời gian quá đủ để hạm đội chính của Đại Minh tiến lên áp sát, đưa hạm đội Vạn Xuân vào tầm ngắm.

Lạ thay, người Vạn Xuân với thói quen lấy ít địch nhiều, lúc này đây, dù đang chênh lệch lớn về số lượng, vẫn không rút lui mà cố gắng ở lại chiến đấu. Các chiến thuyền Vạn Xuân thậm chí càng thêm điên cuồng, cứ nhằm thẳng vào những thuyền lớn của Đại Minh mà đâm húc. Chúng chiến đấu một cách hết sức liều mạng, ngỡ như không còn màng đến sự sống.

“Hừ! Lũ nam man ngu xuẩn! Mất ưu thế về tầm bắn, với trăm chiến thuyền nhỏ nhoi ấy, chúng nghĩ có thể diệt được thủy sư Đại Minh lần nữa ư? Toàn quân xuất kích, không tha một chiến thuyền nào!”

Quân Minh ồ ạt tiến lên, các chiến thuyền đông nghịt, phủ kín cả mặt sông. Gần trăm chiến hạm Vạn Xuân đứng chắn trước mặt trông thật nhỏ bé làm sao. Thế nhưng, những chiến thuyền nhỏ bé đó lại oằn mình chống trả, như chiếc đập nhỏ nhoi cố ngăn dòng lũ lớn.

Mọi nỗ lực chống trả, ngăn chặn và giữ chân hạm đội khổng lồ của Đại Minh đều phải trả một cái giá đắt. Những chiến thuyền kiên cố, từng trải qua bao mưa bão, lần lượt chìm xuống hoặc đơn giản là mất sức chiến đấu, bất động giữa dòng sông. Những binh lính tinh nhuệ, những dân binh quả cảm lần lượt ngã xuống, hy sinh. Mặt sông ngập tràn xác chết của cả quân Minh lẫn quân Vạn Xuân, nước sông nhuốm màu đỏ máu.

Hơn 50 chiến hạm của Vạn Xuân đã bị loại khỏi vòng chiến đấu, cùng với hàng nghìn binh lính hy sinh. Phía Đại Minh cũng chịu tổn thất tương đương, thậm chí còn hơn. Lúc này đây, cả hai bên đều đã trở nên điên cuồng, thề giết sạch đối phương mới thôi.

“Thu quân!” Đại tá Tuân ra lệnh.

“Keng keng keng! Tù tù tùuuuu!” Từng tiếng tù dài vang lên cùng tiếng kẻng. Hoa tiêu trên đài cao cắn răng, mắt rưng rưng lệ, dứt khoát phất cờ lệnh.

“Anh em rút thôi!” Một vị thuyền trưởng hét lớn. Quần áo hắn thẫm đẫm máu tươi, có của hắn, có của kẻ thù, trên người vết thương chồng chất.

“Sao rút, anh? Để em chém chết mấy thằng chó này đã!” “Giết sạch bọn Ngô! Có chết cũng cam lòng, anh ơi!” “Phải trả thù cho anh em!” Binh lính vừa chiến đấu vừa hét lớn. Tiếng pháo nổ, tiếng la hét, kêu rên hòa cùng tiếng sóng dữ Trường Giang ầm ầm bên tai. Nếu không hét lên, đồng đội sẽ không nghe thấy. Họ cũng đang nóng máu, không hét lên thì không thể xả hết uất ức trong lòng.

“Rút lui! Đây là lệnh! Quân nhân phải phục tùng mệnh lệnh!” Vị thuyền trưởng chém chết tên lính Minh đang cản đường, rồi hét lớn. “Thiên chức của quân nhân là phục tùng mệnh lệnh, kỷ luật là sức mạnh của quân đội. Nếu lúc nào cũng cãi lệnh, chiến đấu theo cảm xúc thì mãi chỉ là một đám quân ô hợp!”

“Rõ!” Binh lính Vạn Xuân dù rất không muốn nhưng vẫn phải tuân lệnh, bởi kỷ luật quân đội đã thấm sâu vào máu họ.

Diệt gọn những kẻ thù trước mắt, quân Vạn Xuân đồng loạt rút lui. Chưa tới 50 chiến thuyền, mình đầy thương tích, cố sức lùi về phía sau. Thấy quân Vạn Xuân rút lui, quân Minh mừng như điên, ra sức đuổi theo, xem đây là cơ hội rửa nhục bấy lâu. Từ ngày chiến tranh nổ ra, không dưới ba hạm đội lớn của Đại Minh đã thất bại dưới tay người Vạn Xuân. Các tướng lĩnh thủy sư Đại Minh đã nhịn nhục quá lâu, mối thù này không trả thì còn đợi đến bao giờ?

Chiến trường chém giết đã tạm kết thúc, thay vào đó là một màn truy đuổi ác liệt. Quân Vạn Xuân thì bỏ chạy, quân Minh thì đuổi theo không ngừng. Nhiều lúc tưởng chừng đã bắt kịp nhưng lại để thoát, khiến chúng tức đến điên người. Cứ thế, quân Minh vẫn bất chấp tất cả, đòn roi vung ra như mưa trút xuống những người chèo thuyền. Dù máu tươi đã ướt đẫm lưng, những người này vẫn không ngừng nghỉ, cốt sao đẩy nhanh tốc độ, bắt kịp quân Vạn Xuân.

Bản văn này được biên tập lại bởi truyen.free, nơi độc giả tìm thấy những tác phẩm chất lượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free