(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 123: . Bắc chiến.
Quân Minh và quân Nguyên giao tranh, người Vạn Xuân há lại chịu ngồi yên. Sau Tết, quân lính tập hợp thao luyện, đảm bảo sức chiến đấu dồi dào sau những ngày nghỉ ngơi. Binh khí, khôi giáp, đạn dược được bổ sung đầy đủ, thuyền chiến cũng tu sửa hoàn hảo, sẵn sàng xuất trận bất cứ khi nào.
Khi khí lạnh vừa tan cũng là lúc đại quân xuất phát. Một sáng đầu xuân, khung cảnh hùng vĩ một lần nữa được tái hiện trước cảng Trúc Lâm. Hàng trăm, hàng ngàn chiến thuyền lớn nhỏ của Vạn Xuân đồng loạt giong buồm, những cánh buồm trắng căng mình đón gió, đưa chiến thuyền khổng lồ lướt đi như bay.
Trên boong thuyền, thủy thủ, binh lính ra sức vẫy tay, vẫy mũ chào tạm biệt nhân dân. Dân chúng hai bên bờ nô nức ra xem, cờ hoa, pháo nổ, trống chiêng liên hồi, cứ ngỡ như đang mở hội. Họ biết, đoàn quân viễn chinh ra đi vì họ, vì một tương lai tươi sáng cho Tổ quốc. Lúc này, không có người Việt, người Chiêm hay thổ dân Tân Đảo, Minh Châu... chỉ còn một giống người duy nhất là người Vạn Xuân, một đất nước duy nhất là nước Vạn Xuân.
Hạm đội ra biển, thẳng hướng phương Bắc, từ từ biến mất trên mặt biển rộng. Cẩm y vệ Đại Minh lẫn trong các thương nhân bực tức đến mức muốn dứt tóc, không biết quân Vạn Xuân định đến đâu, quả là một điều khó khăn. Cho thuyền đi theo thì không ai dám, kẻ nào cả gan như vậy đều đã làm mồi cho cá hết rồi. Đây là một lợi thế của việc đi biển, ở thời này, địch nhân sẽ rất khó thu thập được tình báo về hạm đội, đảm bảo tính bí mật và bất ngờ.
……………
Nơi giao nhau giữa Đại Vận Hà và Trường Giang, một đoàn thuyền lương lớn đang từ từ di chuyển. Những thuyền lương Đại Minh khổng lồ, dài đến cả trăm mét, không khác gì những ngọn núi di động.
Trên thuyền, binh lính đi lại tuần tra nghiêm ngặt, đề phòng bất trắc. Trong khoang, phu dịch, nô lệ ra sức chèo thuyền, mái chèo nặng nề di chuyển nhịp nhàng dưới tay những con người khốn khổ. Mồ hôi chảy như mưa, tiếng trống đánh nhịp "tùng tùng" vang lên, kèm theo là đòn roi của đốc công, chuyên quất vào những kẻ chèo không theo kịp nhịp, hoặc chệch nhịp. Cả khoang thuyền tràn ngập mùi ẩm mốc, mùi hôi chua cùng chân thối, thật tởm.
“Hết sức đề phòng, Cẩm y vệ truyền tin đến, bọn hải tặc Man Di đã lọt vào Trường Giang, có thể tập kích quân ta bất kỳ lúc nào.” Thủy sư đô đốc Đại Minh trầm giọng nói.
“Bọn thuộc hạ minh bạch, một khắc không dám lơi là.” Quan tướng xung quanh chắp tay nói.
“BÁO! Phía trước xuất hiện thuyền địch!” Từ đài cao, hoa tiêu hét lớn.
“Hừ. Bọn Man Di quả là thiếu kiên nhẫn, mới đó thôi đã không chờ được.”
“Tiên phong xuất kích, bằng tốc độ nhanh nhất, tiêu diệt thuyền địch.” Đô đốc ra lệnh.
“Pháo giặc mạnh và xa hơn ta nhiều lần, phải tiếp cận chúng bằng tốc độ cao nhất, nếu không cho dù thắng cũng tổn thất thảm trọng.”
“RÕ!”
Từ phía đội tải lương, hàng chục chiến thuyền loại nhỏ của quân Minh tách ra, lao thẳng về phía thuyền Vạn Xuân phía trước. Sau vài lần thất bại đau đớn trong thủy chiến, thủy sư Đại Minh đã thay đổi chiến thuật rất nhiều, tăng tính cơ động của thuyền chiến lên, không chỉ dựa vào lớp giáp dày để đỡ nữa, pháo của Vạn Xuân thừa sức đục tung những tấm ván gỗ cứng rắn nhất của chúng.
“Thuyền địch đang tiến lại gần. Tất cả chuẩn bị sẵn sàng. Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao!” Đại tá Tuân trầm giọng.
“RÕ!” Binh lính, sĩ quan xung quanh đồng thanh hô.
Mọi người về vị trí của mình, tất bật chuẩn bị. Pháo thủ thông nòng, chuẩn bị thuốc phóng và đạn; binh lính thì nai nịt lại quần áo, giáp trụ. Chiến đao, chiến rìu ra khỏi vỏ, múa mấy đường cho quen tay.
Những lính bắn súng lẳng lặng lau dọn, đếm lại đạn dược. Cung thủ thì căng cung. Tất cả ở trạng thái hoàn hảo nhất để quyết chiến. Trong khoang thuyền, dân binh làm giãn gân cốt, vươn vai để tinh thần tỉnh táo nhất. Mỗi người đều có một khiên nhỏ và một trường đao bên cạnh, họ cũng sẽ phải chiến đấu nếu tình hình xấu đi. Dù không phải lính chiến chuyên nghiệp nhưng không một ai lùi bước. Dẫu vậy, không khí trong khoang cũng ngày càng áp lực. Đứng trước cái chết, ai mà không sợ hãi được cơ chứ.
“Đừng sợ, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đánh hết trận này là sẽ về quê lấy vợ được rồi.” Một lão binh an ủi.
“Vâng, em không sợ, em còn đang nóng lòng đây này.” Người lính tân binh cắn răng nói, tay nắm chặt chiến đao.
“Sợ thì có sao, mày chỉ bốc phét là giỏi. Tí theo lưng anh, anh mày bảo kê cho.”
“Vâng ạ.”
…………
“Quy thuyền lên đầu trận. Chiến hạm thường dạt sang hai cánh. Dàn trận!” Đại tá Tuân ra lệnh. Từ đài cao, hoa tiêu liên tục vẫy cờ lệnh.
Đội thuyền Vạn Xuân từ từ chuyển động, những chiếc quy thuyền cứng rắn, lầm lũi tiến lên trước trận. Những chiến thuyền bình thường thì dạt sang hai cánh, từ từ sắp đội hình hàng ngang. Sức mạnh của những chiến hạm này là pháo, chứ không phải giáp cứng; đối đầu trực diện với thuyền chiến Đại Minh không phải là lựa chọn khôn ngoan.
“Pháo thủ chuẩn bị!” Những tiếng hô vang liên hồi.
Các pháo thủ kỳ cựu của Vạn Xuân vào chỗ, căn đo đong đếm, lên đạn, sẵn sàng.
“BẮN!” Lệnh được phát.
“ẦM ẦM ẦM!” Hàng trăm tiếng nổ chói tai cùng lúc vang lên, thanh thế to lớn, rầm rộ. Mặt sông tĩnh lặng như bị xé rách, không gian ngập tràn khói thuốc súng, mờ mờ ảo ảo.
Hàng trăm viên đạn sắt mang theo tiếng rít ghê hồn, lao thẳng về phía đội thuyền Đại Minh đang băng băng tiến tới. Mặt nước vỡ tung dưới sức mạnh của những viên đạn, bọt trắng bắn ra tứ phía, hất lên cả lính Minh trên sàn thuyền.
Có những viên trúng đích, dễ dàng phá toang lớp gỗ trên thuyền chiến Đại Minh. Để theo đuổi tốc độ, Đại Minh phải hy sinh một thứ gì đó, và ở đây, đó là độ rắn chắc của gỗ đóng tàu. Thuyền gỗ cứng, nặng nề thì đi chậm hơn; thuyền lớn, giáp dày cũng thế.
Đạn pháo Vạn Xuân liên tục ập xuống đầu đoàn thuyền chiến Đại Minh, binh lính trên sàn tàu thương vong vô số. Những chiến thuyền nguy nga tráng lệ lúc nào nay tàn tạ đến thảm hại. Dẫu bị áp chế hỏa lực đến vậy, người Minh cũng không lùi bước. Quân Minh bất chấp mưa bom bão đạn, liều chết xông lên, sắp sửa áp sát được đội hình Vạn Xuân rồi.
Trả giá một số lượng thương vong không nhỏ cùng với nhiều thuyền mất sức chiến đấu, cuối cùng người Minh cũng tiếp cận được. Bỏ ra cái giá lớn như vậy chỉ để áp sát, ngoài Đại Minh sợ là không ai có thể làm được.
Nhưng, trận chiến đâu đã kết thúc. Khi thuyền Minh đầu tiên đến gần thì quy thuyền Vạn Xuân cũng động. Những chiếc quy thuyền rắn chắc như trâu điên, lao thẳng, húc thủng chiến thuyền Đại Minh. Một đợt va chạm quy mô lớn nổ ra ngay trên mặt Trường Giang.
Quy thuyền cứng rắn, bọc sắt, bất chấp mưa tên, bão đạn mà đâm húc. Thuyền chiến Đại Minh không sao cản nổi, không ít chiếc bị đục thủng, nước tràn lênh láng, từ từ mà chìm xuống đáy sông.
Thủy binh, dân phu, nô lệ la hét trong tuyệt vọng, cố gắng bám víu ván gỗ hòng giữ mạng sống, nhưng liệu có thể được sao? Trường Giang là dòng sông hung dữ, nó cũng sẽ không vì kẻ dưới sông là người Minh mà tha thứ. Trường Giang há miệng lớn, nuốt chửng những kẻ xấu số đó, đàn cá dưới sông lại được bữa no nê rồi.
Chiến thuật đâm húc của quy thuyền tỏ ra rất hiệu quả, nhưng người Minh đâu phải dạng ngu ngốc, ngược lại, chúng rất khôn ngoan. Sau đợt va chạm đầu, quân Minh rút kinh nghiệm. Hai, ba thuyền cùng lúc lao lên, bao vây kín mít quy thuyền Vạn Xuân lại. Đánh đổi một chiến thuyền bị đâm thủng, hai chiếc khác đã có thể áp sát. Mái chèo coi như bị phế đi, quy thuyền mất khả năng di chuyển.
Lúc này, lớp giáp dày chỉ bảo vệ quy thuyền trong lúc nhất thời, nếu để lâu, quân Minh dễ dàng đục thủng được, hoặc không, chúng có thể đổ nhựa thông, dầu nóng mà thiêu rụi. Thiết giáp hạm còn có thể bị đốt trụi, mấy thuyền chiến gỗ thì thấm vào đâu.
Đến đường cùng, quân Vạn Xuân không thể cứ phòng thủ thụ động mãi. Nóc thuyền được mở, những lính chiến Vạn Xuân đã chờ sẵn đồng loạt lao ra. Một tay che khiên, một tay cầm chiến đao, mắt dáo dác tìm kiếm kẻ thù.
“Bắn chết hết lũ rùa đen này cho ta!” Trên lâu thuyền, tướng lĩnh Đại Minh đắc thắng hét lớn. Con rùa cứng rắn này cuối cùng cũng bị quân Đại Minh bắt được, dù cho giá phải trả không hề nhẹ.
“GIẾT! CHÉM SẠCH MỌI NGƯỜI!” Lính Vạn Xuân che khiên, hét lớn, tên bay đầy trời, cắm vào khiên phầm phập từng đợt.
Cùng lúc đó, lính Minh cũng từ lâu thuyền trèo xuống, lao vào quyết chiến. Một trận xáp lá cà đẫm máu diễn ra ngay trên nóc quy thuyền. Tiếng la chém giết hết đợt này đến đợt khác, máu tươi bay tứ phía, tay chân cụt lủn đâu đâu cũng có. Thi thoảng lại "ùm" một tiếng, ắt có kẻ bị hất văng xuống sông, chỉ không biết là Việt hay Minh.
Quân Minh quả thật máu chiến, nhưng người Vạn Xuân cũng đâu có vừa. Lính trên quy thuyền càng không phải hạng yếu kém. Họ luyện thủy chiến không biết bao tháng ngày, đứng trên thuyền không khác trên đất liền, càng đánh càng hăng. Người Minh nhảy xuống bao nhiêu, họ đồ sát bấy nhiêu, một bước không lùi.
Càng ngày càng nhiều binh lính từ trong quy thuyền chui ra, tham gia chiến đấu. Cung thủ, lính bắn súng cũng đã xuất hiện, ưu thế về cung tên của người Minh biến mất. Những thiện xạ Vạn Xuân không hề chần chừ mà hạ gục những đối thủ đứng trên cao.
Phòng thủ trên quy thuyền mãi cũng không phải cách hay, cách phòng thủ tốt nhất chính là tấn công. Khi tên lính Minh cuối cùng bị hất xuống sông, đến lượt người Vạn Xuân phản công.
Cung thủ, hỏa thương liên tục bắn áp chế, khiến quân Minh trên lâu thuyền không ngóc đầu lên được. Cùng lúc đó, lính chiến quăng móc câu sắt lên hoặc tận dụng dây thừng khi nãy quân Minh leo xuống, nhanh chóng ngậm đao, trèo lên thuyền địch. Bất chấp chiến đao còn nhuốm máu, không ai e ngại, còn gì sung sướng hơn việc tiêu diệt quân thù.
Từ quy thuyền, chiến trường đổi sang lâu thuyền. Trận chiến càng ngày càng thảm khốc, mỗi giây đều có người ngã xuống. Máu tươi ướt đẫm sàn tàu, đi không cẩn thận có thể trượt ngã, lúc đó thì không biết có đứng dậy được không hay ăn thêm một lưỡi đao, mũi giáo rồi nằm lại đó vĩnh viễn.
Mọi nội dung trong bản chỉnh sửa này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng tự ý sao chép.