Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 104: . Hành quân.

Ba ngày trôi qua, bao chuyện đã xảy ra, Bắc Bình nhận được tin Thiên Tân thất thủ. Cầm lá thư trên tay, Chu Hoành gần như không tin nổi vào mắt mình. Một thành trấn quân sự như Thiên Tân làm sao có thể dễ dàng thất thủ đến vậy? Nhưng khi thám báo tiếp tục đưa tin, hắn cũng hiểu được phần nào. Kẻ địch trang bị nhiều hỏa pháo, có số lượng không hề kém cạnh Thiên quân. Chúng ra tay tàn nhẫn độc ác, sẵn sàng dồn mấy vạn dân chúng lên làm pháo hôi công thành, bảo sao thành không bị đánh hạ.

"Thiên quân nhân từ quá ư, không nỡ tổn thương dân chúng, để giặc có cơ hội tấn công cướp thành, thật khó trách cứ." Nếu để dân chúng vùng Trực Cô nghe được câu này, chắc họ phải đội mồ lên tế sống Chu Hoành mất. "Hiền lành cái con khỉ!" Quân Thiên Tân bắn vào dân như không ghê tay, bắt tráng đinh thủ thành cũng chẳng chút thương tiếc. Số người chết vào tay chúng nhiều không kém gì số người chết dưới tay quân Vạn Xuân.

Nhưng còn mấy vạn nạn dân đang kéo nhau đến Bắc Bình, con số tuy không quá nhiều nhưng cũng chẳng ít, vừa đủ khiến Chu Hoành đau đầu.

"Nạn dân kéo đến, chắc khoảng một tuần nữa sẽ tới nơi. Chư vị đã nghĩ ra cách nào an trí chưa?" Chu Hoành hỏi đám thuộc hạ.

"Bẩm vương gia, nạn dân khó lòng an trí được. Thành Bắc Bình chỉ rộng có vậy, nhà cửa vừa đủ cho dân chúng trong thành, không có thừa. Nếu đôi ba ngàn người thì còn cố gắng giúp được, nhưng đây là mấy vạn, chúng ta làm gì có nhiều nhà đến thế."

"Chưa kể còn phải cung cấp lương ăn cho mấy vạn nạn dân nữa, đây là một số lượng không hề nhỏ. Kho lương cứu tế không đủ nhiều đến vậy. Mấy vạn dân phu, lao dịch đang xây cấm cung, trường thành đều đang chờ lương. Lấy đâu ra lương thực dư dả mà nuôi nạn dân, lại còn nuôi mấy tháng liền."

"Nếu lúa gạo từ phương Nam mà chuyển lên thì may ra cứu giúp kịp. Nhưng dọc theo Đại vận hà lên đến Bắc Bình cũng mất cả tháng trời. Trong khoảng thời gian đó, thuộc hạ nghĩ chúng ta có thể thắt lưng buộc bụng để thu lưu nạn dân. Vấn đề chỉ là chỗ ở. Nếu không có nơi trú ngụ, thuộc hạ e rằng qua mùa đông này, chục vạn nạn dân không biết còn sống sót được mấy người."

"Nhưng mùa đông Đại vận hà cũng đóng băng, thuyền vận chuyển chỉ đi được nửa đường, còn lại phải chuyển bằng đường bộ. Thế thì đến mùa xuân chưa chắc đã đến nơi, lại còn rất mất công sức." Một thuộc hạ khác lên tiếng.

"Thuộc hạ nghĩ nên gửi tấu về kinh cho Thánh thượng. Cùng lúc đó, nên sai thợ thủ công lấy vật liệu xây cấm cung mà làm nhà tạm cho dân chúng. Đến đầu xuân thì xin vật liệu mới. Thánh thượng nếu biết cũng sẽ không trách tội, vương gia lại còn được tiếng thơm thương dân."

"Hừm, để ta suy nghĩ kỹ lại vấn đề này. Còn việc quân giặc ở Thiên Tân, lương thảo khí giới đã chuẩn bị đủ rồi, bước tiếp theo nên làm gì?" Chu Hoành vờ hỏi đám quân sư quạt mo cùng các tướng quân.

"Nên đánh. Giặc đến mà không đánh, Bệ hạ biết nhất định sẽ trách tội."

"Chưa kể chúng không việc ác nào không làm. Nếu không đánh, chúng ta không có cách nào công đạo với anh em binh sĩ cùng với bình dân bá tánh."

"Nhưng tác chiến mùa đông này rất khó khăn, mặt đất trơn trượt, hành quân đã khó chứ chưa nói gì chiến đấu. Chi bằng chúng ta cứ thủ Bắc Bình, chờ giặc tiến công. Lúc đó nhân cơ hội một mẻ bắt gọn." Một tên quan văn đưa ý kiến.

"Chỉ bàn suông! Giặc chưa chắc đã dám đánh đến Bắc Bình. Bẩm vương gia, thuộc hạ thấy chúng ta nên nhân lúc còn sớm mà đánh phủ đầu giặc, để lâu ngày ắt thành họa. Giả sử người Nguyên mà biết được, l��ng ắt sẽ có ý đồ." Vương Nam đáp.

"Được, nghe ý các tướng quân. Bắc Bình là thành lớn, gần kề lại có biên quân trấn thủ, thiết nghĩ nghịch tặc cũng chẳng có gan tấn công. Nay quân đã hội đủ mười vạn, quyết một trận diệt sạch chúng, kẻ mạo phạm thiên uy của hoàng triều thì đều phải chết. Nam tử hán phương Bắc không phải hạng khiếp nhược sợ giặc." Nói rồi, hắn liếc nhìn tên quan văn xuất thân từ phương Nam, kẻ mà Chu Đệ cố ý cắt cử đến phương Bắc để kìm hãm Chu Hoành cùng đám thuộc hạ của mình.

"Vương Nam tướng quân, úy lạo binh sĩ, ngày mai giờ Mão xuất quân. Lý Thắng tướng quân, sẵn sàng lương thảo và khí giới, hành quân phía sau đại quân."

"RÕ!"

"Tốt lắm, đi điểm quân đi." Chu Hoành phất tay ra hiệu tan họp rồi xoay người rời đi. Ca cơ còn đang đợi hắn, mấy tên giặc cỏ dân đen thật là lắm chuyện.

Ngày hôm sau, mặt trời còn chưa kịp mọc, mười vạn đại quân đã tập kết dưới thành Bắc Bình. Suốt hàng chục dặm đều là quân đội. Binh lính ai nấy đều cao lớn, trang bị tinh mỹ, tốt hơn rất nhiều lần so với đám quân Nam chinh của Mộc Thạnh. Phải thôi, đây là biên quân phương Bắc, luôn phải chiến đấu với những kẻ thù khó xơi như Mông Cổ, Nữ Chân... Binh sĩ mà không huấn luyện kỹ càng, trang bị tốt, kiêu dũng thiện chiến thì có mà bị bón hành ngập mồm.

Mặc kệ gió rét cắt da cắt thịt, quân lính vẫn bình chân như vại mà ăn bữa sáng. Chẳng có gì đặc sắc, chỉ là màn thầu lạnh với dưa muối, dẫu vậy nhưng ai nấy đều ăn ngon lành. Bột mì là lương thực tinh, rất quý, không phải ai cũng có thể ăn nổi, dù là nông dân hay tiểu thương.

Chớ nhìn phim ảnh mà lầm tưởng dân chúng thời đó bữa nào cũng có màn thầu trắng bóc, cơm ngon canh ngọt mà ăn. Đối với dân phương Bắc, hằng năm chỉ gieo trồng được một vụ, dân lại đông, lương thực gần như không bao giờ đủ. Đồ ăn đều là cháo trộn rau dại... chỉ những nhà phú quý mới ăn được mì, phở.

Thời đó, khoai lang chưa tìm ra, sắn cũng thế. Ngô, khoai tây chưa du nhập vào, lúa mì cũng là giống cũ. Kê, yến mạch, đại mạch, cao lương... cũng chẳng khá khẩm hơn, sản lượng thấp. Thịt cá thì càng quý hiếm... Nhìn chung thì làm quần quật mà chẳng đủ ăn. Do ăn thiếu dầu mỡ, thịt cá nên dân chúng bình thường đều ăn rất khỏe, ăn cả nồi cơm, lồng bánh cũng không no là chuyện bình thường, bởi vậy lương thực càng tiêu hao mạnh.

Người Hán thực sự phát triển mạnh lên khi chiếm lĩnh được vùng đất Giang Nam, Lĩnh Nam. Nơi đó gieo trồng được hai vụ, khí hậu thích hợp để cày cấy, có lương thực đủ ăn nên mới phát triển dân số được. Dân đông thì nước mạnh, ít nhất vào thời đại vũ khí lạnh này là như thế, hầu như dân số đông đều đi cùng với sức mạnh.

Nói vậy để thấy đãi ngộ của biên quân phương Bắc không hề kém cỏi. Khi dân chúng bình thường rúc trong nhà tránh rét, ngày ăn một hai bữa cầm hơi, tránh hoạt động để bớt tiêu hao năng lượng, thì binh lính được ăn sáng bằng màn thầu, dưa muối, sang thế còn gì nữa.

Cơm nước xong, nghỉ ngơi một lúc thì giờ Mão cũng tới. Minh kim hết lần này đến lần khác vang lên, binh lính nhanh chóng thu thập đồ đạc, chỉnh đốn hàng ngũ, sẵn sàng lên đường. Thời tiết tháng Giêng cứ gọi là rét cắt da cắt thịt, đặc biệt ở vùng đất phương Bắc này, ăn mặc mà không kín kẽ là sẽ bị tổn thương do giá rét ngay. Bởi vậy mà chiến sự rất ít khi xảy ra vào mùa đông, năm nay là ngoại lệ.

Quân Bắc Bình không mất nhiều thời gian chuẩn bị, lập tức hành quân. Quân đi hàng chục dặm, băng tuyết dưới chân bị giẫm thành bùn lầy. Đoàn quân lầm lũi tiến bước, ngược gió tuyết hướng về Thiên Tân, nơi quân địch đang chờ sẵn.

Cùng lúc quân Bắc Bình tiến về Thiên Tân thì quân Vạn Xuân cũng ngược lên Bắc Bình nhưng hành quân có phần thong thả hơn. Thời tiết phương Bắc quả thực khắc nghiệt, đại quân cần thích ứng dần dần. Ít nhất là để có thể tác chiến bình thường trong gió rét.

"Má, lạnh quá, lạnh thế này sao bọn Ngô chịu nổi nhỉ?" một người lính vừa đi vừa nói. Y thở ra từng làn khói trắng, hơi nước bị đóng băng trên vành mi.

"Rét thật. Nghe chỉ huy nói, đánh xong trận này là xuôi về phương Nam, đất Bắc này lạnh quá." Đồng đội y bên cạnh thì thào.

"Lạnh quá, làm ngụm rượu cho ấm người. Uống nhấp thôi, không thì say bí tỉ lại ăn phạt." Một tên mặt đỏ bừng nói.

"Ông tướng nói uống ít thôi, mà từ nãy đã nhấp mấy ngụm rồi. Lấy miếng gừng mà ngậm, lát nữa là nóng người ngay." Một tên khác nói với theo.

"Hành quân đánh trận bao năm, bây giờ mới thấy vừa hành quân vừa uống rượu. Đúng là thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có thể xảy ra được." Một tên lão binh cảm thán.

"Ôi dào, quân Hồ, quân Minh tu rượu suốt ngày, ông ạ. Ngay bọn Mông Cổ, Nữ Chân cũng uống rượu sữa ngựa thay uống nước luôn. Chúng nó ở vùng lạnh, uống thì không trách, nhưng mấy cha xứ Việt cũng uống lấy uống để, còn kêu để thêm dũng khí. Thật vớ vẩn, đánh đấm chán chết mà còn kêu uống rượu thêm dũng khí." Một tên dè bỉu.

"Mấy thằng du mục sống vùng lạnh, uống lắm là đúng rồi. Như anh em ta mỗi ngày cũng được phát rượu đó thôi, lạnh quá, phải có tí men nó mới ấm người."

"Công nhận, lạnh chết cha chết mẹ. Rượu cũng không nhiều, vừa đủ mấy ngụm, ngà ngà còn chưa kịp chứ nói gì đến say."

"May có món gừng, không thì chết cóng. Mình đi bộ thế này đã rét, mà bọn cưỡi ngựa thì không biết tê tái thế nào."

"Cứ gọi là buốt hết cả mông, tầm này cái yên ngựa khác gì nền đất đâu, lạnh cứng."

Quân lính Vạn Xuân trong hàng ngũ, câu được câu không trò chuyện, không hề có chút áp lực nào khi phải chiến đấu nơi đất địch. Vừa nói, vừa cười, cuộc hành quân trong gi�� lạnh cũng bớt phần nào gian khổ. Phía trước, kỵ binh qua lại như con thoi, mười dặm xung quanh đều được đảm bảo không có thám báo quân Minh.

Hành quân ba ngày thì đến một thành trấn nhỏ, quân Vạn Xuân còn chẳng thèm biết tên. Thành này hôm trước đã bị quân kỵ san bằng, dân chúng cũng bị đuổi đi cả. Đại quân sẽ đóng ở đây, chờ đợi quân Minh tới quyết chiến. Băng thiên tuyết địa thế này, hành quân rồi ngủ màn trời chiếu đất sẽ không được, dù cho có lều da nhưng vẫn rất lạnh. Nếu để lâu ngày, binh lính sẽ mất sức chiến đấu.

Đại Hải cùng các tướng tá quyết định đóng quân tại đây, chờ quân Minh đến quyết chiến. Tòa thành vô danh nay trở thành một công trường khổng lồ, binh lính chặt cây cối xung quanh mà lập hàng rào, cản mã, chông nhọn mọc lên tua tủa. Đại Hải vốn muốn làm thêm hào nước cho chắc chắn nhưng trời lạnh, đất cứng hơn đá, không thể đục nổi. Đến hạm đội cũng không thể đi sâu vào nội địa để phối hợp. Trời lạnh, đến mặt sông cũng đóng băng, dù chưa dày nhưng thuyền bè đi lại rất khó khăn, nếu không cẩn thận bị vỡ thân tàu thì hỏng việc. Dưới tình thế như vậy, hạm đội lại ra biển, chấp hành những nhiệm vụ khác.

Truyen.free nắm giữ bản quyền của nội dung được biên tập này, xin vui lòng không tự ý phát hành lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free