(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 103: . Bắc Bình gió lớn.
"CẤP BÁO TÁM TRĂM DẶM!!!!! BÁOOOO!" Một thám báo phi ngựa như điên về phía thành Bắc Bình, vừa đi vừa hét lớn, y hét đến khản cả giọng.
"Nhanh lên, dẹp đường cho thám báo!" Tên bách phu trưởng ra lệnh. Lính canh cửa tức tốc dọn đi chướng ngại vật, xua đuổi thương nhân và dân chúng dạt sang hai bên, mở lối cho thám báo phi nước đại.
Thám báo, người đeo cờ l��nh, không cần dừng lại, lập tức phi thẳng một mạch đến phủ thứ sử, mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của quân lính và dân chúng xung quanh.
"Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?" Tên bách phu trưởng vuốt râu lẩm bẩm.
"Sao lại có báo khẩn tám trăm dặm thế nhỉ? Đại ca có biết chuyện gì không?" Một người bán hàng rong lân la đến hỏi.
"Làm sao ta biết được chứ. Thám báo có dừng lại đâu." Tên lính canh bực mình đáp.
"Hay người Nguyên tấn công?" Tên bán hàng đánh bạo đoán.
"Tấn công cái đầu ngươi ấy! Ngốc nghếch! Đây là cửa Nam, nếu người Nguyên đánh thì thám báo phải chạy từ cửa Bắc chứ!" Tên lính canh nạt.
"Không biết ai ngu hơn ai đâu." Tên bán hàng rong lẩm bẩm rồi quay đi, hắn cũng không dám bật lại lũ canh cổng này, vì ngày nào hắn cũng phải qua cổng thành, láo nháo là bị gây khó dễ ngay.
Trong khi đó, tại phủ thứ sử lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Chu Hoành cầm tờ tin mà lòng nóng như lửa đốt, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tại sao có kẻ tấn công Thiên Tân? Bọn chúng là ai? Người Nguyên ư? Nhưng người Nguyên l���y đâu ra thủy quân cơ chứ? Đông Doanh? Cao Ly? Thật là không rõ.
"Báo cho Vương Nam tướng quân, toàn quân tập hợp, nâng cao cảnh giới, sẵn sàng đợi lệnh!" Chu Hoành nói với tên thân binh.
"RÕ!" Thân binh lĩnh mệnh chạy đi.
Chu Hoành vẫn đứng đó, đi đi lại lại, miệng lẩm bẩm như đang suy tính điều gì. Cứu Thiên Tân hay không cứu? Cứu có cứu được không? Nước xa không cứu được lửa gần. Thiên Tân cách thành Bắc Bình hơn 130km, ngay cả với điều kiện hành quân lý tưởng cũng phải mất vài ngày, thậm chí gần một tuần. Nhưng giữa băng tuyết dày đặc thế này, việc hành quân càng thêm khó khăn gấp bội, chưa kể còn phải chuẩn bị lương thảo, khí giới và thông báo cho các nơi đóng quân xung quanh. Hơn nữa, số lượng quân địch cũng chưa rõ. "Không sao," hắn tự nhủ, "Thiên Tân thành cao hào sâu, chục vạn quân tới công phá cũng phải mất cả tháng mới hạ được. Chỉ cần chuẩn bị đầy đủ rồi xuất quân, đến khi đó nội ứng ngoại hợp, một mẻ diệt sạch quân thù!"
"Quân đâu! Truyền lệnh khẩn cấp đến các biên quan để thông báo tình hình, nhắc nhở họ đề cao cảnh giác, phòng ngừa người Nguyên thừa dịp tiến công."
"Lệnh cho Lý Hưng chuẩn bị sẵn sàng lương thảo, khí giới. Khi nào xong, bẩm báo lại ngay để lập tức xuất quân ứng cứu Thiên Tân!"
"RÕ!" Đám lính hầu lĩnh mệnh chạy đi.
Binh mã đóng ở Bắc Bình nhanh chóng tập kết. Lương thảo, khí giới từ kho được kiểm kê, dân phu cũng được triệu tập khẩn cấp. Bất chấp cái lạnh cắt da của gió mùa, cả thành Bắc Bình đang sống dậy. Kế hoạch trú đông ban đầu cũng tan thành mây khói. Binh lính dù không muốn nhưng cũng phải nhận lệnh tập kết. "Quân nào lại gây chuyện giữa mùa đông khắc nghiệt thế này!"
Thực tế cho thấy, tác chiến mùa đông không chỉ gây khó khăn cho quân viễn chinh mà ngay cả quân phòng thủ cũng chịu không ít phiền toái.
………
"Những "người bạn" của chúng ta thế nào rồi?" Đại Hải ngồi trong phòng họp của phủ thái thú Thiên Tân, hỏi.
"Thưa tướng quân. Binh lính đã tập kết đúng vị trí, chỉ cần ta phát động, họ sẽ phối hợp ngay. Với số đạn pháo ta viện trợ, họ tự tin có thể san phẳng Vạn Lý Trường Thành."
"Rất tốt. Chỉ cần những "người bạn" này đến, áp lực của ta sẽ giảm đi đáng kể, kế hoạch xem như đã thành công một nửa." Người Mông Cổ - Bắc Nguyên quả nhiên không tầm thường, luôn khao khát chiếm lại đất đai đã mất, khôi phục vinh quang đế chế. Những đồng minh như vậy, Vạn Xuân rất trọng dụng. Sau nhiều năm buôn bán và viện trợ, Bắc Nguyên giờ đã không còn túng thiếu như thời điểm bị đuổi khỏi Trung Nguyên nữa.
Còn về Vạn Lý Trường Thành, không thể phủ nhận đây là một công trình vĩ đại, một kỳ quan thế giới, nhưng tác dụng quân sự của nó thì còn nhiều tranh cãi. Bởi lẽ, một trường thành dài hàng vạn dặm như vậy rất khó để đủ quân lính đóng giữ khắp nơi. Một số học giả phương Tây cho rằng Trường Thành có tác dụng ngăn cản sự giao lưu, buôn lậu của thương nhân hơn là chống lại sự xâm nhập của các bộ tộc du mục. Với số tiền khổng lồ để xây thành, có lẽ việc dùng tiền đó để trang bị quân đội sẽ là lựa chọn khôn ngoan hơn. Sự thật ra sao? Không ai rõ, phải thử mới biết. Người Hán không hề ngu dốt. Không thể nào họ đổ tiền bạc, công sức xây một công trình vĩ đại như thế chỉ để làm cảnh. Với tường thành, họ có thể tạm thời ngăn cản bước tiến của người du mục, có thêm thời gian để tập hợp lực lượng phản công. Dù sao, hàng vạn quân muốn vượt qua tường thành cũng không phải một việc dễ dàng. Những nơi dễ di chuyển hành quân, người Hán đều đã xây quan ải cả rồi, còn những đoạn ít quân coi giữ thì đa phần khó khăn, hiểm trở, đại quân khó lòng mà hành động.
"Thế còn về các "anh bạn" Nữ Chân thì sao?"
"Theo tình báo mới nhất, họ cũng đang tập kết quân đội. Chỉ cần thành Vạn Xuân động thủ, họ sẽ phối hợp với quân ta để giành lại đất Liêu, Kim."
"Hừ, nói thì dễ nghe hơn làm. Nhưng Liêu Đông Đô ty có không ít tộc Nữ Chân đã quy phục người Minh, liệu họ có thể giải quyết được việc đó không?"
"Thuộc hạ thấy họ nói quy phục là do tình thế bắt ép, không ai muốn phải đứng dưới trướng người khác cả, đặc biệt là một dân tộc kiêu ngạo như Nữ Chân. Họ từng làm chủ phía Bắc Đại Minh, từng xây dựng nhà Kim. Thuộc hạ thấy họ nằm mơ cũng mong muốn giành lại những gì đã mất."
"Đúng vậy, thưa tướng quân. Kể từ khi thành Vạn Xuân thành lập, họ đã mua và trao đổi không ít vũ khí từ chúng ta. Tính sơ qua cũng đủ trang bị cho hàng vạn quân tinh nhuệ rồi. Chưa kể số súng pháo mà chúng ta viện trợ. Nếu còn nghèo khó, họ c�� thể im lặng chờ thời, nhưng nay đã giàu có, quân đông, trang bị tinh xảo, người Nữ Chân cũng chẳng hiền lành hơn người Mông Cổ là bao."
Quả thật, Nỗ Nhĩ Cáp Xích hay các bậc cha chú của họ đều tích cực buôn bán, tích trữ sức mạnh để chờ thời. Chỉ cần có cơ hội, họ sẽ trỗi dậy ngay, thôn tính các bộ tộc khác rồi vươn tới thôn tính cả Đại Minh. Họ không hề yếu, có khi còn thành công hơn người Mông Cổ trong khoản cai trị ấy chứ. Dù gì triều Thanh cũng tồn tại mấy trăm năm, không phải sớm nở tối tàn như triều Nguyên. Người Hán dù muốn hay không cũng phải bóp mũi thừa nhận sự chính thống của triều Thanh, mặc cho rất nhiều kẻ "phẫn thanh" dè bỉu, cho rằng thái tổ triều Thanh chỉ là phường mọi rợ, lấy da lợn rừng làm quần áo. Mọi rợ mà bị người ta thống trị mấy trăm năm, nghĩ mà cay!
"Nếu mọi thứ đã sẵn sàng, ta cũng nên tiến hành kế hoạch. Hủy được thành Bắc Bình thì trận này coi như kết thúc, quân ta có thể lui về phương Nam đón Tết." Đại Hải nói.
"Anh em binh sĩ sẵn sàng chiến đấu chứ?"
"Báo cáo, anh em binh sĩ luôn sẵn sàng chiến đấu!"
"Tốt lắm! Vậy chuẩn bị xuất quân. Giờ này chắc quân Bắc Bình cũng đang trên đường hành quân rồi. Hạm đội Biển Bắc sẽ dọc theo sông, yểm trợ bộ binh tiến công. Sẵn sàng tiến hành pháo kích Bắc Bình bất cứ lúc nào!"
"Rõ!"
"Mọi người về đơn vị chỉnh đốn. Sáng mai xuất phát!"
"RÕ!"
Quân Bắc Bình đã hành động, quân Vạn Xuân cũng không thể ngồi yên. Sau khi thành Thiên Tân bị đánh hạ, đại quân chỉ dừng lại chỉnh đốn một ngày rồi sẽ tiếp tục lên đường chiến đấu. Mật độ hành quân và chiến đấu dày đặc đến mức, nếu không có kỷ luật tốt và được rèn luyện lâu ngày, một đội quân khó lòng đáp ứng nổi. Quân đội Vạn Xuân đã đáp ứng được điều đó, bởi đây đều là tinh binh đã trải qua nhiều năm rèn luyện. Họ thuần một sắc lính chuyên nghiệp, sẵn sàng chiến đấu trong bất kỳ tình huống nào.
Tại sao quân Vạn Xuân lại thường xuyên giành chiến thắng, gần như không thua trận nào? Điều này có quá vô lý không? Phải nói thế này, khi một đội quân chính quy hiện đại đối đầu với một đội quân gần như là nông dân mới tập hợp, thì việc thắng là điều hết sức bình thường, không thắng mới đáng ngạc nhiên. Quân Minh, có thể coi là đội quân thiện chiến bậc nhất đương thời, nhưng bản chất thì vẫn là một đội quân nông dân, bán chuyên nghiệp, chỉ một bộ phận nhỏ thoát ly hoàn toàn sản xuất, tập trung vào nhiệm vụ chính là huấn luyện chiến đấu. Số lượng này không nhiều, là lực lượng tinh nhuệ, thân quân, cấm vệ của vua chúa, quý tộc, không dễ dàng được tung ra. Ngay cả số quân viễn chinh Đại Ngu cũng chỉ có khoảng 5 vạn quân chuyên nghiệp là cùng.
Trang bị của hai bên cũng rất cách biệt. Quân Vạn Xuân đảm bảo 100% binh lính đều có chiến giáp đầy đủ, toàn bộ là giáp sắt, với khả năng phòng ngự rất tốt. Trong khi đó, phần lớn các đội quân đương thời lại dùng giáp da, giáp vải, chỉ cần bị chém trúng một nhát là mất sức chiến đấu, thậm chí mất mạng. Chưa kể, thép của Vạn Xuân với công nghệ hiện đại vượt trội so với đương thời, khiến giáp nhẹ hơn, đao kiếm cũng nhẹ hơn nhưng lại có khả năng phòng thủ và sức sát thương lớn hơn, giúp binh lính bớt mất sức khi chiến đấu. Cung tên, súng, pháo cũng đều là những vũ khí tốt nhất đương thời. Có thể hình dung quân Vạn Xuân giống như quân Mỹ thời hiện đại: trang bị cực tốt, chế độ đãi ngộ ưu việt, đảm bảo sức chiến đấu cho binh sĩ và giảm thiểu tối đa thương vong trong giao chiến.
Trong chiến tranh, đặc biệt với những vũ khí lạnh, kỷ luật là yếu tố hết sức quan trọng. Với Đại Hải, việc rèn luyện kỷ luật quân đội là không thể thiếu. Chẳng phải ngẫu nhiên mà có câu "kỷ luật là sức mạnh". Một đội quân có kỷ luật sẽ sẵn sàng đương đầu với mọi kẻ thù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Chưa kể, chiến thuật của quân Vạn Xuân cũng khác biệt. Binh lính không đánh đơn lẻ mà đều tác chiến theo đội hình, từ đội nhỏ 2-3 người đến tiểu đội rồi đại đội... "Đoàn kết là sức mạnh", hai đánh một không chột cũng què, ba đánh một thì ai chịu nổi? Bởi không phải mỗi người lính đều có võ nghệ phi phàm. Đặc biệt trên chiến trường, nơi khắp nơi đều là kẻ thù, nếu không có đồng đội hỗ trợ, rất dễ bị địch đâm lén mà chết, điều này không hề hiếm.
Quân Vạn Xuân luôn tập trung lực lượng đông đảo, với quân số áp đảo để tấn công. Quân đã tinh nhuệ, trang bị tốt lại còn đông hơn, kẻ thù làm sao có thể chống cự nổi? Các trận công thành đều dùng pháo dọn đường, tiêu hao vũ khí và sinh lực địch, bảo sao mà không thắng được.
Chỉ có hai trận quân Vạn Xuân chiến đấu với quân số ít hơn đối phương: trận bình định Tân Đảo và trận quyết chiến với quân Minh. Trận Tân Đảo thì khỏi phải bàn, quân Vạn Xuân vượt trội hoàn toàn về binh lính, vũ khí, chiến thuật. Còn trận quyết chiến với quân Minh, tuy quân số chỉ ít hơn địch khoảng 5-7 vạn người, nhưng bù lại, họ có pháo mạnh, cung mạnh, binh sĩ được huấn luyện và trang bị tốt hơn, san bằng mọi cách biệt. Nhờ vậy mà có thể dễ dàng giành chiến thắng. Dù thực ra cũng không dễ dàng lắm, nhưng dù sao vẫn thắng.
Và trận chiến tiếp theo với biên quân nhà Minh mới có thể coi là một trận đấu trí cân não thực sự. Đó là cuộc đối đầu v��i đội quân tinh nhuệ bậc nhất Đại Minh, trên địa hình bằng phẳng, dưới thời tiết khắc nghiệt mà chưa có bất kỳ đội quân phương Nam nào từng trải qua. Biên quân phương Bắc Đại Minh vốn được coi là lực lượng tinh nhuệ, thiện chiến nhất, kinh nghiệm đầy mình, không hề ngán ngại tác chiến chống kỵ binh. Thậm chí cấm vệ quân nơi kinh thành cũng chưa chắc đã sánh bằng. Đây sẽ là một trận chiến đáng để chờ mong.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.