Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

PHÍA SAU NỤ CƯỜI - Chương 5: Chapter 5:

Cơn mưa đêm trút xuống thành phố, dội ào ào lên những mái nhà sắt rỉ. Dưới ánh đèn đường mờ đục, Lương Thanh Mai lặng lẽ bước đi, mái tóc ướt sũng dính vào má. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng từng bước chân như kéo lê một phần ký ức vừa bị xé rách.

Cô đã trốn khỏi phòng thí nghiệm, nhưng trong đầu vẫn vang vọng giọng nói của Tạ Kinh Lân: “Không có gì thật cả, kể cả con.”

Câu nói ấy cứ lặp lại, dai dẳng như một lời nguyền.

Mai dừng lại trước tấm kính của một cửa tiệm nhỏ đã đóng cửa. Hình phản chiếu của cô trong đó khiến cô chết lặng. Mái tóc cô nay đã chuyển màu xám bạc, đôi mắt hai màu rõ rệt – một đen sâu, một trắng mờ. Cô đưa tay chạm lên mặt kính, khẽ thì thầm: “Mình… là ai?”

Một bóng người xuất hiện sau lưng, phản chiếu trong tấm kính. Cô quay phắt lại, định thủ thế, nhưng người đó chỉ khẽ giơ tay. Là Lưu Thục Nghi. Cô ta khoác áo mưa đen, ánh mắt ẩn chứa thứ gì đó giữa thương hại và lạnh lẽo.

“Cuối cùng cậu cũng thoát ra,” Nghi nói, giọng bình thản. “Tớ tưởng cậu chết rồi.”

Mai nhìn chằm chằm cô ta. “Cậu theo dõi tớ?”

“Không. Tớ theo dõi Dự án Ký Ức Sống. Còn cậu chỉ là biến số trong kế hoạch của họ.”

Mai siết chặt nắm tay. “Nghi, rốt cuộc cậu đứng về phía nào?”

Lưu Thục Nghi cười nhạt. “Phía nào có cơ hội sống sót. Cậu tưởng tớ muốn phản bội cậu à? Tớ cũng từng là một phần của thí nghiệm đó, Mai à. Nhưng tớ là mẫu thử thất bại. Cậu mới là kẻ họ chọn.”

Không khí nặng trĩu giữa hai người. Tiếng sấm vang rền, rồi Nghi đưa cho Mai một con chip dữ liệu nhỏ. “Trong đây là bản kế hoạch cuối cùng của Tạ Kinh Lân. Nếu cậu muốn biết vì sao mình tồn tại, hãy đến cơ sở phụ ở Nagoya. Nhưng nhớ, có thứ còn nguy hiểm hơn cả ông ta.”

Mai nhận lấy con chip, nhưng trước khi cô kịp hỏi gì thêm, Nghi quay đi, biến mất trong màn mưa.

Đêm ấy, cô trốn trong một căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô, bật chiếc laptop cũ tìm cách đọc dữ liệu trong con chip. Khi tệp tin mở ra, màn hình hiện lên một chuỗi hình ảnh mờ: những đoạn video giám sát. Trong đó là cô – Lương Thanh Mai – nằm trong bồn dung dịch, xung quanh là các nhà khoa học đang tranh cãi. Một người đàn ông trong áo blouse trắng đập mạnh tay xuống bàn, gào lên: “Dừng lại đi! Con bé không phải đối tượng nữa! Nếu tiếp tục, cô ta sẽ chết!”

Giọng đó… là của cha cô.

Màn hình nhấp nháy, rồi hiện lên hình ảnh khác. Tạ Kinh Lân xuất hiện, nụ cười lạnh lùng, giọng nói trầm thấp: “Không sao. Nếu Mẫu 0 hỏng, chúng ta còn Mẫu 7. Cô ta sẽ không bao giờ biết mình chỉ là bản sao của một bản sao.”

Mai ngồi lặng. Mọi thứ trong đầu cô như sụp đổ lần nữa.

Nhưng rồi màn hình lại bật sáng, hiện lên một đoạn ghi chú cuối cùng. Dòng chữ của cha cô, run rẩy, mờ nhòe: “Mai, nếu con đọc được cái này… hãy tìm đến Phòng Lưu Trữ Tầng Dưới. Ở đó là ký ức thật của con. Đừng tin ai, kể cả chính mình.”

Ngay khi dòng chữ cuối cùng hiện ra, laptop bốc khói, màn hình tắt phụt.

Cửa sổ bất ngờ bật mở, gió thổi ào vào, kéo theo một tờ giấy bay từ ngoài vào. Trên đó in một dòng chữ duy nhất, viết bằng nét mực đỏ như máu: “Người thật đã tỉnh lại.”

Mai đứng sững.

Cô lao ra khỏi căn nhà, nhìn quanh bóng đêm, mưa tạt vào mặt. Ở phía xa, giữa làn sương mù, một bóng người đang đứng bất động, nhìn thẳng về phía cô. Ánh mắt ấy – sâu, lạnh, nhưng đầy cảm xúc – chính là ánh mắt của cô, ngày trước khi tất cả bắt đầu.

Cô khẽ thốt lên, không biết là lời hay tiếng thở: “Không thể nào…”

Bóng người ấy mỉm cười – nụ cười giống hệt cô – rồi quay đi, biến mất trong màn mưa.

Mai đứng đó rất lâu, đôi mắt hai màu phản chiếu ánh đèn đường nhấp nháy. Trong đầu cô vang lên một tiếng thì thầm xa xăm, nhẹ như tiếng vọng từ đáy ký ức:

“Tôi mới là Lương Thanh Mai thật.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free