Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

PHÍA SAU NỤ CƯỜI - Chương 4: Chapter 4:

Máu chảy trên sàn, loang ra thành những vệt dài. Mùi khét của thuốc súng vẫn còn vương trong không khí. Lương Thanh Mai mở mắt giữa cơn choáng váng, tai ù đi vì tiếng súng vẫn vang vọng trong đầu. Bên cạnh cô, cuốn nhật ký nằm lật mở, trang giấy dính máu, chữ mờ đi nửa dòng.

Căn phòng trống không. Không còn Hàn Vũ, không còn Tạ Kinh Lân, không còn Lưu Thục Nghi. Tất cả biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ có vết máu khô dẫn ra ngoài hành lang, như một lời mời rùng rợn.

Mai run rẩy bước theo dấu vết. Mỗi bước đi, đầu cô lại vang lên giọng nói của Hàn Vũ đêm đó: “Tin anh đi, đây là cách duy nhất để em được tự do.” Nhưng tại sao… tại sao anh lại bóp cò?

Khi ra đến hành lang cuối, cô dừng lại trước một cánh cửa kim loại bị cháy sém. Trên bảng tên dính bụi có khắc hàng chữ mờ: Phòng Dự Phòng – Mẫu Thí Nghiệm 0.

Tim cô đập loạn. Cô đẩy cửa, bước vào.

Ánh đèn trắng sáng lóe khiến cô phải nheo mắt. Bên trong là hàng chục ống chứa cao bằng người, mỗi ống chứa một cơ thể đang lơ lửng trong dung dịch xanh nhạt. Mọi khuôn mặt đều giống cô – Lương Thanh Mai – nhưng đôi mắt của họ vẫn nhắm nghiền.

Cô ngã quỵ xuống, tay che miệng để không bật ra tiếng thét. Phía trên mỗi ống có dán một nhãn nhỏ: Mẫu 1 – thất bại. Mẫu 2 – thoái hóa gene. Mẫu 7 – hoàn chỉnh.

Mẫu 7… là cô.

Một tiếng động nhẹ vang lên sau lưng. Cô quay lại, thấy Hàn Vũ bước ra từ bóng tối, vai quấn băng trắng, ánh mắt vừa quen vừa xa lạ.

“Em không nên thấy thứ này.”

Mai bật khóc. “Tại sao anh lại giấu em? Tại sao lại bắn em?”

Hàn Vũ tiến đến gần, giọng anh nghẹn lại. “Anh phải làm vậy để hệ thống tin rằng em đã chết. Nếu không, Tạ Kinh Lân sẽ kích hoạt lại toàn bộ thí nghiệm, xóa sạch ký ức của em.”

“Vậy còn Nghi? Cô ấy… chết rồi?”

Hàn Vũ nhìn xuống. “Anh không biết. Cô ta có thể đã bị bắt lại, hoặc… đã phản bội chúng ta từ đầu.”

Trước khi Mai kịp hỏi thêm, đèn trong phòng nhấp nháy. Một giọng nói vang lên qua loa: “Chào mừng Mẫu 7 trở lại phòng kiểm định. Giai đoạn cuối của Dự án Ký Ức Sống sẽ bắt đầu trong mười phút.”

Cánh cửa kim loại tự động khóa chặt. Tiếng cơ khí vang khắp nơi.

Mai chạy đến bảng điều khiển, tay run rẩy bấm loạn. Màn hình hiện lên hàng dòng lệnh, trong đó có một câu khiến cô chết lặng: Kích hoạt Sao Lưu Tâm Trí: Chủ thể Thanh Mai → Mẫu 0.

Một trong những ống chứa phía cuối phòng bật sáng. Bên trong, cơ thể của một cô gái khác – y hệt cô, nhưng mái tóc trắng như tuyết – bắt đầu mở mắt.

Mai lùi lại, tim đập mạnh đến mức muốn vỡ.

Hàn Vũ kéo cô ra sau, giọng anh khàn đặc: “Mẫu 0 là bản gốc. Em chỉ là bản sao được tạo ra từ cô ta. Nếu Mẫu 0 thức tỉnh, em sẽ bị xóa.”

Mai siết chặt tay, nước mắt hòa lẫn mồ hôi. “Không… em không muốn biến mất. Em đã sống, đã yêu, đã đau. Em là thật.”

Mẫu 0 bước ra khỏi ống, làn da nhợt nhạt, ánh mắt vô hồn nhưng nụ cười lại dịu dàng kỳ lạ. Cô ta nhìn Mai, giọng nhẹ như gió: “Em chính là phần còn thiếu của tôi. Giờ thì, hãy hợp nhất.”

Hàn Vũ rút súng, chĩa thẳng vào Mẫu 0. “Đừng lại gần cô ấy!”

Nhưng chỉ một cái phẩy tay, mọi thiết bị quanh phòng nổ tung. Hàn Vũ bị hất ngã, súng văng ra xa.

Mai hét lên. Mẫu 0 tiến đến gần, đưa tay chạm vào má cô. “Em đã sống thay tôi, yêu thay tôi. Giờ đến lúc tôi lấy lại những gì thuộc về mình.”

Giữa lúc đó, tiếng còi báo động vang lên lần nữa. Một nhóm người mặc áo bảo hộ xông vào, cầm vũ khí. Dẫn đầu là Tạ Kinh Lân, nụ cười của ông ta lạnh như băng.

“Cuối cùng, hai mảnh của thí nghiệm cũng đã gặp nhau.”

Mai quay phắt lại. “Ông đã làm gì với mẹ tôi?”

Tạ Kinh Lân chậm rãi bước đến, rút ra một tấm thẻ dữ liệu nhỏ. “Bà ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Toàn bộ ký ức của bà ấy được lưu vào đây. Còn phần của con… sẽ được cập nhật ngay khi Mẫu 0 đồng bộ.”

Mai nhìn quanh, tìm thứ gì đó để phản kháng. Hàn Vũ bò dậy, nhặt súng, ném cho cô.

“Mai, bắn đi! Nếu em không làm, em sẽ biến mất!”

Tay cô run bắn. Trước mặt, Mẫu 0 mỉm cười dịu dàng. “Nếu em bắn, chính em cũng chết. Vì chúng ta là một.”

Giữa âm thanh hỗn loạn của còi báo và tiếng máy móc gầm rú, Mai nhắm mắt lại. Trong đầu vang lên tiếng mẹ cô, mờ xa như vọng từ ký ức:

“Con gái, con không được để ai quyết định con là ai. Dù chỉ một giây.”

Cô mở mắt, bóp cò.

Ánh sáng trắng bao trùm cả căn phòng. Mọi âm thanh bị nuốt chửng.

Khi khói tan đi, chỉ còn lại Mai quỳ giữa đống đổ nát, tóc bạc phất phơ trong gió, đôi mắt mang hai màu khác nhau – một bên đen, một bên trắng. Trước mặt cô, không còn Mẫu 0, không còn Tạ Kinh Lân.

Cô chạm tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ. Một nửa con người cô thuộc về Mẫu 0, một nửa vẫn là chính mình.

Hàn Vũ nhìn cô, hoảng hốt lẫn kinh ngạc. “Em… đã hợp nhất với cô ta rồi sao?”

Mai ngẩng lên, ánh nhìn lạnh lẽo, giọng nói trầm hẳn đi. “Không. Tôi đã xóa cả hai.”

Cô bước ra khỏi phòng thí nghiệm, không ngoảnh lại. Phía sau, toàn bộ hệ thống bắt đầu cháy nổ. Trong làn khói bốc lên, màn hình chính của dự án hiện hàng chữ cuối cùng trước khi tắt hẳn:

Dự án Ký Ức Sống – Giai đoạn hai: Khởi động lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free