Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

PHÍA SAU NỤ CƯỜI - Chương 3: Chapter 3:

Mưa vẫn rơi không dứt, từng giọt nặng nề như đập vào trí nhớ của Lương Thanh Mai.

Cô ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, trước mặt là cuốn “Nhật ký thí nghiệm Lương – Hàn: Mẫu số 7”. Bìa da sờn rách, mùi ẩm mốc hòa với mùi sắt gỉ khiến lòng cô dậy sóng.

Mẫu số 7 — chính là cô.

Cô mở trang đầu, nét chữ nghiêng nghiêng của cha cô, Lương Khải Minh, hiện lên:

> “Ngày 12 tháng 6. Thí nghiệm bắt đầu. Đối tượng: Thanh Mai – kết quả gene phản ứng mạnh hơn dự kiến. Nếu Hàn gia biết, mọi thứ sẽ kết thúc.”

Máu trong người cô như đông lại. “Thí nghiệm”? Cha cô từng là nhà khoa học nghiên cứu di truyền học, nhưng ông luôn nói công việc của mình là “an toàn”. Thì ra, cô chỉ là một phần trong trò chơi đó sao?

Trang tiếp theo là nét chữ khác — nghiêng hơn, cứng hơn:

> “Phải che giấu cô bé. Dòng máu của cô ấy là chìa khóa duy nhất để hoàn thiện dự án ‘Ký Ức Sống’.”

Dưới cùng là một dấu mực đỏ — ký hiệu hình trăng khuyết. Cô nhận ra đó chính là hình xăm mờ trên cổ tay mình.

Mai hít một hơi thật sâu, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Cô bật điện thoại, tìm lại tin nhắn cuối cùng của Hàn Vũ: *“Đừng tin bất kỳ ai, kể cả tôi.”*

Vậy là anh biết. Anh biết tất cả.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Lưu Thục Nghi bước vào, người ướt đẫm mưa, tóc rối, mắt đỏ hoe.

“Mai… cậu ổn chứ?”

Mai đứng dậy, lùi lại một bước. “Tớ nên tin cậu không, Nghi?”

Thục Nghi im lặng một lúc lâu rồi nói khẽ: “Không. Nhưng nếu cậu muốn sống, cậu phải đi với tớ.”

Mai cau mày. “Đi đâu?”

“Đến gặp người đã viết phần còn lại của cuốn nhật ký này.”

“Không phải cha tớ à?”

“Không. Là mẹ cậu.”

Không khí trong phòng như ngừng lại. Mẹ cô đã mất từ khi cô mới mười hai tuổi. Mộ phần ở quê, chưa bao giờ có gì bất thường.

Mai run giọng: “Mẹ tớ… vẫn còn sống?”

Thục Nghi khẽ gật, mắt long lanh: “Bà ấy bị Hàn gia bắt giữ suốt mười năm qua. Và tối nay, họ sẽ chuyển bà đi nơi khác. Nếu cậu không đến, sẽ không bao giờ gặp lại bà ấy nữa.”

Không còn thời gian để nghĩ. Mai cầm theo cuốn nhật ký, khoác áo mưa, cùng Thục Nghi chạy ra đường giữa đêm gió quất.

Xe dừng lại trước một khu biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô. Những bức tường xám cũ kỹ, cánh cổng sắt gỉ kêu kèn kẹt trong gió. Cả hai len lỏi qua hàng cây, đến cửa hầm bí mật phía sau.

Bên trong, ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên những chiếc bình thủy tinh lớn chứa chất lỏng xanh nhạt. Trong đó là những hình dáng mờ mịt — những cơ thể người… chưa hoàn chỉnh.

Mai nghẹn thở. “Đây là…?”

Thục Nghi nói, giọng trầm: “Là những bản sao thất bại.

Trước khi họ tạo ra được cậu.”

Cô suýt ngã. “Cậu nói… tớ không phải người thật?”

“Không phải thế,” Nghi đáp nhanh, “Cậu là duy nhất. Nhưng họ đã dùng gene của mẹ cậu và một phần DNA từ Hàn gia. Cậu chính là cầu nối giữa hai dòng máu. Họ gọi đó là ‘Mẫu kết hợp hoàn hảo’.”

Tiếng bước chân vang lên từ xa. Cả hai nấp sau tủ sắt.

Hai người đàn ông mặc áo đen đi ngang qua, trò chuyện nhỏ:

> “Tạ tiên sinh nói sáng mai di chuyển đối tượng sang phòng thí nghiệm mới. Nghe bảo con gái ông ta đã chết, nhưng còn đứa này thì vẫn phải giữ.”

Khi họ đi khuất, Mai nhìn Thục Nghi, môi run run: “Tạ tiên sinh? Tạ Kinh Lân?”

Nghi gật đầu: “Ông ta không chỉ là kẻ giết cha cậu, mà còn là người tạo ra cậu.”

Mai đứng chết lặng. Tất cả những gì cô biết về bản thân tan biến.

Tiếng còi báo động vang lên — ai đó đã phát hiện ra họ. Thục Nghi kéo tay Mai chạy theo lối hẹp dẫn đến một căn phòng nhỏ. Trên giường sắt, một người phụ nữ nằm im, tóc bạc trắng, mặt gầy gò.

Mai nghẹn giọng: “Mẹ…”

Người phụ nữ mở mắt, ánh nhìn đục ngầu nhưng khi thấy cô, thoáng hiện sự tỉnh táo. “Mai… cuối cùng con cũng đến.”

Nước mắt trào ra. “Mẹ, chuyện này là sao?”

Bà run run đưa tay, nắm lấy tay con: “Đừng tin lời Hàn Vũ. Hắn không cứu con… hắn chỉ muốn hoàn thành thí nghiệm dang dở của cha con.”

Trước khi Mai kịp hỏi, đèn vụt tắt. Tiếng chân dồn dập, rồi một giọng trầm lạnh vang lên giữa bóng tối:

“Cô nói nhiều quá rồi, bà Lương.”

Tạ Kinh Lân bước vào, súng trong tay. Phía sau ông là **Hàn Vũ**, khuôn mặt vô cảm.

“Không… không thể…” Mai lùi lại, ánh mắt dán vào Hàn Vũ. “Anh…”

Hàn Vũ nhìn cô, giọng lạnh như thép: “Xin lỗi, Mai. Em chưa bao giờ hiểu vai trò thật của mình.”

Tạ Kinh Lân mỉm cười, rút từ áo ra một con dao mảnh, ánh sáng lấp loáng: “Đến lúc chúng ta hoàn thiện ‘Mẫu số 7’ rồi.”

Thục Nghi hét lên, lao đến, nhưng một tiếng súng chát chúa vang lên — cô ngã xuống, máu loang trên nền bê tông lạnh.

Mai thét lên, nhưng Hàn Vũ giữ chặt cô, thì thầm bên tai:

“Tin anh đi… đây là cách duy nhất để em được tự do.”

Rồi anh bóp cò.

Tiếng súng vang vọng, hòa với tiếng gió ngoài trời.

Khi khói súng tan, chỉ còn lại tấm nhật ký nằm trên nền đất — bị văng ra, mở đúng trang cuối. Dòng chữ nguệch ngoạc, dính máu, của ai đó viết vội:

> “Nếu Mẫu số 7 chết, dự án sẽ khởi động lại. Mọi ký ức sẽ quay về điểm ban đầu.”

Ngọn đèn nhấp nháy lần cuối trước khi tắt hẳn, và trong bóng tối, một giọng nữ khẽ vang:

> “Bắt đầu lại đi… Thanh Mai.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free