(Đã dịch) One Piece: The Gamer Tại South Blue - Chương 5: Phần quà bí ẩn
Nhà kho số 4, rìa tây nam thị trấn, ba tiếng sau.
"Xin lỗi sếp, bọn em không nghe ngóng được gì cả. Mấy người đó đã biến mất từ tối qua," một thành viên băng đảng báo cáo.
"Mày nghĩ tao không biết chắc?" Reggie Poliver điên tiết quật sợi xích xuống sàn bê tông. "Chắc chắn phải có ai đó nhìn thấy Thomas và mấy thằng kia chứ, chúng không thể cứ thế mà bốc hơi được!"
Một tên thì thầm vào tai tên bên cạnh. "Mày nghĩ bọn chúng bị hải quân tóm rồi không?"
"Tao không biết và tao càng không muốn biết," tên này thì thầm trả lời.
Reggie giậm chân làm đám thuộc hạ im thin thít. "Tao muốn chúng mày chia thành các nhóm đi tìm em tao. Chắc chắn có kẻ trong thị trấn này biết chuyện gì đó, và chúng mày phải tìm ra bằng được, dù có mất cả ngày đi chăng nữa."
"Tao biết nè," tiếng tôi vang vọng nhà kho.
"Má nó, hệ thống không cho tao màn chào sân ấn tượng à?"
Tất cả tám thành viên của băng nhóm côn đồ đường phố ngoái đầu nhìn kẻ mới xuất hiện.
"Mày là thằng chó nào?" Reggie hét lên khi những tên còn lại bật dậy.
"Nơi này đẹp phết đấy," tôi khen ngợi khi ngắm nhìn xung quanh. Ti vi, đi văng, hai cái tủ lạnh, đây quả là một nơi trú ẩn không tồi chút nào. "Cũng mất của tao chút thời gian để tìm ra chỗ này đấy. Tuy nhiên, để trả lời câu hỏi của mày, tao là Jack."
"... Jack," Reggie lên tiếng với vẻ khinh bỉ. "Chính xác thì tại sao bọn tao phải quan tâm đến những gì mày nói?"
"Vì tối qua tao là thằng đập em mày ra bã rồi tống nó vào ngục. Hơn nữa, tao được trả tiền cho vụ đó, nên tao nảy ra một ý định tốt, để anh em tụi mày được đoàn tụ. Không cần cảm ơn."
Lời nói của tôi đã có tác dụng như mong muốn, mặt Reggie Poliver đỏ bừng, cứ như động mạch sắp vỡ tung. "Giết nó!" Hắn ra lệnh cho đám đàn em.
"Hừ. Thằng Thomas cũng nói y chang." Tôi tiếp tục chọc tức khi đối mặt với bảy tên cầm những món vũ khí khác nhau.
Tên đầu tiên lao tới là một tên cao lêu nghêu, sử dụng gậy bóng chày. Tôi cúi xuống tránh cú vụt rồi phản công bằng một cú đấm vào bụng hắn. Máu cùng nước dãi phụt ra từ miệng, hắn bay thẳng vào tên khác, một đòn loại được hai tên.
+15 exp +15 exp
Tiếp đến ba tên cầm dao găm như đám tối qua. Một pha né sang trái, một cú đá vào chân làm hắn ngã gục rồi bồi tiếp một cú đấm vào thái dương khiến hắn bất tỉnh.
+15 exp
Hai kẻ cầm dao còn lại bắt đầu chém bừa bãi, cố gắng làm tôi trúng đòn.
-7hp Kích hoạt kỹ năng phục hồi HP! - Tốc độ hiện tại: 0,1% máu tối đa mỗi phút.
Một vết cắt mỏng xuất hiện trên cẳng tay của tôi, chỉ sượt qua một chút, thế thôi. "Được rồi, không cợt nhả nữa." Tôi đấm vào ngực một tên tấn công tôi, khiến hắn choáng váng trong chốc lát vì tốc độ ra đòn. Nhờ đó tạo ra cho tôi cơ hội hoàn hảo để dùng đầu gối thúc vào bụng đồng đội hắn, rồi bồi thêm một cú đấm nhanh vào mặt. Giờ chỉ còn một tên.
+15 Exp! +15 Exp! Nâng cấp kỹ năng! Chiến đấu bằng tay không Lv (5/50)-> (6/50) - Sử dụng bản năng của bạn khi chiến đấu bằng tay không.
Hai tên cuối cùng sợ hãi lùi lại vài bước trước khi bỏ chạy khỏi nhà kho. "Không, điểm kinh nghiệm của tôi... quay lại!" Còn khuôn mặt của Reggie đã đỏ bừng như cà chua, tôi hi vọng hắn không đứt mạch máu não mà chết.
"Ổn chứ anh bạn? Bình tĩnh nào, phải thật bình tĩnh. Mày tức chết thì sao tao lấy được tiền thưởng đây?"
"MÀY CHẾT CHẮC!" Reggie gầm lên, cầm sợi xích lao vào tấn công tôi.
[Quan sát] Reggie Poliver, trùm băng nhóm, lv10. Là anh cả trong hai 'Anh em nhà Poliver', Reggie là một kẻ nóng nảy, thù dai, cùng với em trai Thomas, đã quấy rối người dân thị trấn cảng Caeba trong nhiều năm. Chúng thoát khỏi cảnh bị giam giữ nhờ sự kết hợp của việc luôn có chứng cứ ngoại phạm và sự may mắn tuyệt đối. Reggie đã nằm im lìm trong những tháng gần đây kể từ khi chính quyền treo thưởng khoản tiền nho nhỏ cho cái đầu của hắn. Hp: 200/200 [Phẫn nộ] Reggie đang chìm trong sự tức giận. Hắn ta nhận được +4 cho toàn bộ các chỉ số thể chất và -6 cho tất cả các chỉ số tinh thần. STR: 21 (+4) = 25 VIT: 16 (+4) = 20 DEX: 13 (+4) = 17 INT: 8 (-6) = 2 WIS: 3 (-6) = -3 LUK: 11
Tôi cố gắng nhịn cười. "Đáng yêu ghê. Nhờ buff tức giận mà hắn mạnh bằng một phần ba của mình."
Reggie giơ cánh tay lên cao để bắt đầu quật sợi dây xích của hắn. Với tiếng hét hung dữ như động vật nguyên thủy, hắn quật nó xuống như muốn chẻ đôi đầu tôi ra, với sức mạnh đủ để đập nứt cả bê tông. Có vẻ như hắn làm trò này nhiều rồi.
Tiếng hét của hắn tắt ngấm trong cổ họng khi tôi thong dong bắt lấy sợi dây xích bằng tay trái lúc nó quật xuống.
-9 HP "Đau đấy, thằng khốn. Mày giỏi lắm," tôi nhận xét một cách thoải mái.
Reggie sửng sốt, "H-hả? Nhưng tại sao—" chưa kịp nói hết câu thì tôi giật mạnh sợi xích khiến hắn bay tới chỗ tôi. Tôi vung nắm đấm ra sau rồi tung một cú mạnh vào hàm tên trùm đến nỗi răng bay tứ tung.
Reggie nằm gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy cái xương hàm bị vỡ nát. Hắn thút thít một lúc lâu rồi loạng choạng đứng dậy, những giọt nước mắt tức giận nóng hổi lăn dài trên mặt. "C-đồ khốn, tao sẽ giết mày." Hắn cố gắng nói.
Tôi liếc nhìn lượng máu còn lại của hắn và thấy hắn ta mất hơn 60 HP chỉ sau một đòn. "Ừm. Thế cơ à? Vậy còn chần chờ gì nữa."
Văn phòng tiền thưởng của căn cứ hải quân địa phương, chiều hôm đó
Sĩ quan Abrella ngáp khi điền số '6' vào câu đố Sudoku của mình. Cô không biết tại sao mình lại tình nguyện nhận nhiệm vụ này. Cô nghĩ rằng sẽ rất dễ dàng nếu chỉ ngồi sau quầy này cả ngày và... cô không sai.
Nó quá dễ dàng. Cực kỳ nhàm chán, buồn tẻ. Thỉnh thoảng có người ghé qua, nhìn chằm chằm vào tờ truy nã một lúc, có thể xin một tờ rồi ra về. Cô thường gặp ba, bốn người trong ca trực của mình. Thỉnh thoảng, một đến hai tuần mới có người tới lĩnh tiền thưởng. Một ngày nọ, cô còn sơn những bức tường chỉ để xem chúng khô đi.
Trên thực tế, lý do duy nhất khiến cô chưa ngủ gật là vì sếp cô, Hạm trưởng Mori, thông báo rằng sẽ có một người đến lĩnh bảy mươi ngàn Beri nhờ bắt một tên côn đồ.
"Ưm... cái tên này đâu rồi... đã hơn bốn giờ chiều." Cô mệt mỏi nghĩ trong khi viết nguệch ngoạc số '8' vào Sudoku.
"Xin lỗi." Một giọng nói đột ngột vang lên, khiến cô phải ngước lên nhìn. "Xin chào. Tôi là Jack. Sếp Mori bảo tôi đưa tờ giấy này cho cô."
Abrella nhận mẩu giấy và đọc qua dòng chữ nguệch ngoạc dễ nhận biết của cấp trên.
"Chắc chắn rồi. Tôi đã bắt đầu tự hỏi liệu anh có bận tâm đến việc xuất hiện hôm nay không," cô nói. "Hãy đợi tôi ra phía sau một phút để lấy tiền."
"Thật ra," tôi lên tiếng. "Trước khi cô đi, tôi mang tới cho cô thêm một cái tên khác nữa. Do đó, tổng cộng là một trăm tám mươi lăm ngàn Beri." Tôi bước sang bên phải hai bước, để lộ ra một người đang bị trói, gãy xương vài chỗ, đang co giật nằm dưới sàn.
"CÁI QUÁI GÌ THẾ?" Abrella hét lên rồi đột ngột đứng dậy. "Kẻ này là ai?" Cô cao giọng hỏi. Mọi suy nghĩ về việc tìm thời gian để chợp mắt bay khỏi đầu cô.
Tôi hơi nhăn mặt và đưa tay lên bịt tai trước giọng nói chói tai của cô. "Đây là Reggie. Anh trai của tên Thomas. Tôi tình c��� gặp hắn trên phố nên tiện thể đưa hắn tới đoàn tụ với em trai hắn luôn."
"Tại sao hắn đang chảy máu dưới sàn nhà?"
Tôi gãi má. "Thời gian không trôi khi bất cứ thứ gì ở trong [inventory], thế nên vết thương của hắn vẫn như mới."
"Chịu. Cô đi mà hỏi hắn."
Câu đùa của tôi dường như không được đánh giá cao. "Anh, đứng im ở đấy! Tôi cần đi gặp Sếp Mori một lúc... và tìm một cây lau nhà... hay một người học việc... Anh chỉ cần... đừng di chuyển... tôi sẽ quay lại." Abrella hướng dẫn nghiêm khắc khi cô rời khỏi phòng làm việc của mình và bước đi nhanh chóng.
Ding! Nhiệm vụ hoàn thành! Nhiệm vụ: Tại sao phải đợi rắc rối khi bạn có thể tự mình đi tìm rắc rối? Reggie Poliver sẽ sớm biết rằng em trai hắn đã bị cầm tù và khi đó hắn sẽ tìm người tính sổ. Khám phá thị trấn cảng, tìm Reggie và giao nộp hắn đến văn phòng tiền thưởng để nhận phần thưởng.
Phần thưởng: 2 STR, 2 DEX, 700 Exp, 115.000 Beri (ĐANG CHỜ) và ?
Ding! Một hộp bí ẩn '?' đã được đặt vào hòm đồ của bạn. Mở nó để nhận một trong ba vật phẩm quý hiếm.
"Ồ. Một chiếc hộp bí ẩn. Vậy ra đó là những gì '?' mang tới." Tôi liếc nhìn quanh hành lang trống và không thấy dấu hiệu của Sĩ quan Abrella trở lại sớm. "Vậy thì trong lúc chờ tiền thưởng, tại sao không mở hòm nhỉ?"
Tôi âm thầm truy cập vào hòm đồ, lướt đến cuối, nơi tôi nhìn thấy hình ảnh của một chiếc hộp màu trắng được tô điểm bằng một dấu '?' lớn màu đỏ dán trên mặt của nó. Tôi cố gắng mở thì thông báo thứ hai hiện ra.
Ding!
Bạn đang cố mở một chiếc hộp bí ẩn. Vui lòng chọn một trong ba vật phẩm sau.
1. Găng tay bọc thép: chúng gần như không thể bị phá hủy. Mỗi chiếc găng tay này đều đi kèm với một Impact Dial được gắn trong lòng bàn tay, chắc chắn sẽ khiến đối thủ từ trọng thương tới mất mạng nếu mất cảnh giác. Chọn vật phẩm này đi kèm với 2 STR và 2 VIT vĩnh viễn.
Đôi mắt tôi lấp lánh như những ngôi sao vàng khi đọc phần mô tả. "Đụng phải cái này là đi đời luôn!" "Mình muốn nó! Mình muốn nó! Mình muốn nó! Muốn nó! Muốn nó!" Tôi nóng lòng muốn thổi bay ai đó bằng những thứ này!
2. ��o choàng không hoàn toàn tàng hình: Một nguyên mẫu bị loại bỏ do chính nhà khoa học khét tiếng Caesar Clown tạo ra. Chiếc áo choàng công nghệ cao có thể sạc lại bằng năng lượng mặt trời này có thể cung cấp cho người dùng khả năng tàng hình hoàn toàn trong tối đa 15 phút khi đứng yên hoặc chỉ được nhìn thấy dưới dạng hình ảnh mờ mờ khi chủ động di chuyển. Mất sáu giờ dưới ánh mặt trời để sạc đầy. Chọn vật phẩm này đi kèm với 4 DEX vĩnh viễn.
"Ờm..." Tôi không phủ nhận nó có thể hữu ích nhưng tàng hình không thực sự là sở trường của tôi. Thêm vào đó, thời gian sạc lại hơi quá lâu đối với tôi.
3. [Sách kỹ năng]: Ngôn ngữ cổ đại Tập 1: Poneglyph và văn bản của chúng là một trong những bí ẩn lớn nhất của thế giới. Chỉ một số rất ít người trên hành tinh này có thể đọc dù chỉ một phần ngôn ngữ đã bị lãng quên. Với [Sách kỹ năng] này, bạn có thể xếp mình vào hàng ngũ của họ. Chọn mục này đi kèm với 2 INT và 2 WIS vĩnh viễn.
"WTF?"
Tôi ngã người vào bức tường phía sau và trượt xuống sàn, suýt vấp phải Reggie.
"Mình không mong đợi điều này... khả năng của Người Chơi thậm chí có thể mở khóa bí ẩn của Poneglyph ư? Đây... đây là một ý tưởng tồi... Nếu chọn cái này và bất kỳ ai... bất cứ ai... phát hiện ra rằng mình có thể đọc được thứ ngôn ngữ cổ đại thì điều đó thật tồi tệ. Rất. Rất. Tồi tệ. Có thể đây là cơ hội duy nhất của mình để tìm hiểu... Người Chơi có thể không mang lại cơ hội này nữa... nếu mình bắt gặp một Poneglyph mà không thể đọc nó thì mình sẽ hối tiếc mãi mãi... Chết tiệt, Jack."
Với một chút nghi ngờ cá nhân và bàn tay hơi run, tôi miễn cưỡng chọn món quà thứ ba. Chiếc hộp bí ẩn trong [inventory] của tôi đã biến thành một cuốn sách cổ được bọc da đỏ. Tôi liền lấy ngay nó ra khỏi hòm đồ.
Cảm giác khá nặng.
Ding! Bạn đã nhận được [Sách kỹ năng]. Bạn có muốn sử dụng nó bây giờ? [CHẤP NHẬN/ TỪ CHỐI]
Tôi hít một hơi thật chậm và nhấp vào [CHẤP NHẬN]. Cuốn sách thoáng chốc tỏa sáng một màu vàng rực rỡ rồi tan biến thành những tia sáng vàng kim li ti. Ngay lập tức, những đốm vàng bay vào ngực tôi và tôi cảm thấy kiến thức chảy vào tâm trí mình.
Ding! Bạn mở khóa các chữ cái 'E', 'H' và 'T' cho ngôn ngữ bị mất.
Tôi đọc câu thông báo. Sau đó, tôi đọc nó một lần nữa. Có lẽ tôi đã nhìn chằm chằm vào thông báo đó trong khoảng nửa phút. Tất cả các chức năng cao hơn của não đã ngừng hoạt động khi tôi nhìn chằm chằm vào dòng duy nhất đó một cách khó tin.
Cuối cùng, một chi tiết nhỏ về [Sách kỹ năng] mà tôi vừa tiếp thu đã lọt vào tâm trí rối bời của tôi. Nó có tiêu đề 'Đọc ngôn ngữ cổ đại Vol.1'.
Tập 1.
Tập 1.
"Đó không phải là cách ngôn ngữ hoạt động!" Tôi rít lên trong tâm trí. "Hệ thống đang đùa tôi ngay bây giờ? Đây có phải là một trò đùa? Tôi có bị chơi khăm không? Bởi vì các chữ cái không được thay thế theo tỷ lệ một chọi một được! Phong cách Final Fantasy X nhảm nhí này là cái quái gì vậy?"
Tôi vùi mặt vào tay khi sự hối hận dâng trào trong tôi. "Hệ thống, tao muốn chọn lại. Tao muốn lấy găng tay. Nó rất ngầu. Tao không muốn mở khóa các cuốn sách khác. Ai biết bao giờ mới xong đây."
Những suy nghĩ chán nản của tôi bị phá vỡ bởi Reggie Poliver hơi thút thít đau đớn dùng những ngón tay của hắn cố với lấy một con dao nhỏ trong ủng.
"Ôi, im đi Reggie." Tôi gầm gừ khi đứng dậy. "Tao không có tâm trạng." Một cú đá nhẹ vào đầu làm hắn bất tỉnh.
Mori và Abrella cùng một người tập sự tới đúng lúc tôi cáu kỉnh đứng dựa lưng vào tường. Ông nhìn thấy tên Reggie và cười sung sướng.
"Ha!" Mori cười lớn. "Ta biết ta thích chàng trai trẻ này!"
Mọi nỗ lực chuyển ngữ đoạn truyện này đều được thực hiện dưới sự bảo hộ của truyen.free.