Nhân quả và Số phận - Chương 2: Chapter 2:
Con đường đến rừng Vọng Cổ không được trơn tru bởi lớp tuyết dày bao phủ trên mặt đất
Nhưng với những cư dân còn lại của vùng đặt nó đã trở thành một điều quen thuộc
Rifu bước đi với đôi chân bị chìm trong tuyết khó khăn với mỗi bước đi những ngoài vấn đề di chuyển cậu còn phải quan sát xung quanh tìm kiếm những bông hoa tuyết mọc trong khu rừng này .
Cậu cứ tìm và tìm đến khi cậu đến một cái cây lớn cháy đen có vẻ là bị sét đánh.
Cậu đến gần tìm trong hốc cây rồi dùng tay bới móc lớp tuyết ở phần rễ trồi lên
Có vẻ may mắn đã mỉm cười với cậu khi bên dưới lớp tuyết một bông hoa tuyết nở rộ bị chôn vùi bên dưới
Khi cậu đưa tay nhổ nó lên cánh hoa tiếp xúc với làn da tạo một cảm giác lành lạnh và chỉ thế thôi cậu lấy ra một cái túi đã chuẩn bị trước đó rồi bỏ hoa vào trong
Cậu thở ra một hơi thở trắng xóa lên không khí trong đầu nghĩ
-"Có vẻ sẽ khó khăn đây"
Đã hai tiếng trôi qua từ khi cậu đến khu rừng này
Hai bàn tay cậu đã đỏ ửng lên vì phải đào bới tuyết trong thời gian dài nhưng cũng không hẵn là vô nghĩa bởi thời gian đó cậu đã tìm được tám bông hoa tuyết và chỉ còn hai bông nữa là nhiệm vụ hoàn thành
Cậu đi loanh quanh trong rừng lúc này trời đã bắt đầu nhá nhem chiều
Khi đang tìm kiếm ánh mắt cậu lia phải một vật thể và cậu tiến đến
Đó là một khung xương của một con nai mà quan trong nhất bên dưới khung xương hai bông hoa bị chôn vùi
Khi cậu định nhặt lên cậu liền dừng hành động của mình lại bởi phía trước cậu một con sói với bộ lông trắng đang đứng đó nhìn cậu nhe bộ răng ra đự tấn công nếu cậu tiến đến.
Cậu phủi chiếc áo choàng qua một bên để lộ một thanh đoản kiếm không vỏ rồi đặt tay lên chui kiếm người hạ thấp xuống vào thế rồi hít một hơi định thần.
Con sói như cảm thấy bị đe dọa nó hú lên một tiếng dài vang vọng khu rừng ngay lúc đấy Rifu liền lao lên dùng kiếm chém phăng đầu nó nhưng đã muộn
*Chậc*
Cậu tặc lưỡi bởi cậu biết tiếng hú vừa rồi là tiếng còi báo hiệu cho đồng bọn
Không ngoài mong đợi bởi ngay sau đó có một vài âm thanh xào xào như có gì đó đang di chuyển trên tuyết
Từ trong khu rừng đằng sau những thân cây khô năm bóng dáng với bộ lông trắng xóa xuất hiện trong đó có một con to lớn hơn những con khác chắc chắn nó là con đầu đàn
Tứ phía đã bị những con sói bao vây .Rifu thở ra vài nhịp rồi thủ thế
Sói tuyết là loài thông minh và nhanh nhẹn chúng thường săn mồi theo bầy đàn .Lối chiến thuật của chúng thường là bao vây con mồi sau đó lần lượt tấn công từ mọi hướng vậy nên với những thợ săn mới vào nghề chúng sẽ là một đối thủ khó nhằn và cấp nguy hiểm của chúng là 2 nếu chúng đi lẻ.
Với các thợ săn ma vật được chia thành nhiều cấp độ và cấp càng cao thì ma vật càng mạnh việc quyết định cấp độ ma vật là do hội quyết đinh và sẽ được lưu trữ lại và mang đi giảng dạy trong các lớp thợ săn nâng cao.
Thân thể hạ thấp đưa mũi kiếm hướng về trước phía trước cậu điều khiển hơi thở nhịp nhàng không nóng vội rồi một tiếng rú từ con đầu đàn vang xé tan bầu không khí yên ắng của trời chiều
Những con khác bắt đầu di chuyển khi được ra lệnh chúng đi bắt đầu bước đi theo hình vòng từ từ thu hẹp khoảng cách nhưng cậu vẫn không hề nao núng.
Chúng bắt đầu tăng tốc rồi một con lao vào từ phía sau nhe hàm răng sắc nhọn dự xẻ thịt con mồi
Rifu bước qua một bước né tránh rồi xoay người cắt bay một cái chân của nó những con còn lại cũng lao vào nhằm xé xác cậu
Như một điệu múa trên nền tuyết cậu uyển chuyển né tránh rồi phản công từng con một
Tiếng của thép va chạm với răng nanh và móng vuốt vang lên dữ dội rồi một con bị cậu cắt phăng đầu khiến máu phun ướt đẫm tô lên nền tuyết một màu đỏ thẫm
Hai con còn lại bắt đầu dè chừng lùi lại nhưng một tiếng gào vang lên khiến chúng run lên đó là con đầu đàn.
Thân hình lớn hơn những con khác, bộ lông trắng xóa, đôi mắt xanh ánh lên một tia khát máu, bộ hàm nhe ra gầm gừ giận dữ khi thấy đám đàn em bị giết.
Hai con còn lại tránh sang nép qua nhường đường cho đại ca của chúng
Rifu đứng đối mặt với nó tay cầm chắc thanh kiếm nó gừ lên một tiếng rồi nhảy bổ vào mở to bộ hàm
Rifu vung kiếm chém vào miệng nhằm cắt xuyên qua nhưng nó khép miệng cắn chặt thanh kiếm khiến cậu không rút ra được
Khi cậu còn đang bất ngờ nó liền dùng bộ vuốt tấn công nhưng cậu đã nhanh chóng thả thanh kiếm ra và nhảy lùi về sau tránh né.
Cậu ổn định lại tư thế điều chỉnh lại hơi thở một cảm giác nóng trên gò má làm cậu vô thức đưa tay lên
Khi nhìn lại đó là máu. Móng vuốt của nó đã rạch một đường lên má cậu.
Không cho cậu nghỉ ngơi hai con còn lại liền lao vào tấn công lúc này cậu chỉ biết né tránh.
Từng đợt tấn công dồn dập làm cậu chẳng kịp thở và rồi lưng cậu đụng phải một thân cây.
Một con liền lao vào tấn công với vẻ đắc thắng nhưng răng nó lại cắm sâu vào thân cây bởi cậu đã ngồi sụp xuống né hàm răng của nó.
Từ trong túi cậu lấy ra một con dao găm dự phòng khi con kia lao vào cậu đưa tay nắm lấy phần mũi khiến nó mất đà rồi đè nó xuống đâm lưỡi dao vào đỉnh đầu.
Khi dự đâm lần nữa một cảm giác ớn lạnh bên phải đó là một hàm răng đang rất gần cậu
Theo bản năng cậu đưa tay hứng đòn khiến tay cậu rỉ máu
Con đầu đàn dùng hàm răng to lớn găm chặt vào cánh tay cậu rồi với sức mạnh của thú vật nó nhấc cậu lên không rồi quật mạnh qua lại.
Rifu mất đi mặt đất còn phải chịu một cơn đau do vết thương nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng đựng rồi trong tình thế khó khăn cậu dùng con dao đâm mạnh vào mắt con thú vật
Lưỡi dao cắm sâu vào mắt khiến nó đau đớn tột cùng
Tức giận vì bị thương con thú ném cậu đi làm lưng cậu đập mạnh vào thân cây gần đó rồi ngã xuống tuyết
Cậu lập tức bật dậy đầu óc choáng váng vì va đập .Nhìn lại con thú kia vẫn đang đau đớn và bộ lông trắng đã thấm một màu đỏ au của máu
*Phù*
Cậu thở mạnh một hơi dù cánh tay đang không khí ngừng rỉ máu nhưng cậu vẫn cố nắm chặt lấy con dao .
Cậu bức tốc lao về phía trước khi con đầu đàn đang còn vật lộn với cơn đau một lưỡi dao đã cắm chặt vào cơ thể nó
Với sức mạnh phi thường cậu vật đè nó xuống nền tuyết
Một đôi mắt đầy sát ý gim vào sinh vật bị khống chế trên tuyết cậu liên tục dùng dao đâm vào cơ thể nó
Con quái vật cố chống cự bằng cách quơ vẫy bộ móng tạo ra những vết thương to nhỏ trên cơ thể gã thợ săn
Một chàng thiếu niên vật lộn với một con ma vật to lớn hơn cả bản thân cậu và rồi khi nền tuyết nhuộm đỏ màu máu sự chống cự kia dừng lại cậu rút con dao khỏi cơ thể con ma vật thở những hơi thở khó khăn
*Grừ*
Một tiếng kêu nhỏ thu hút sự chú ý
Đó là con sói bị mắc kẹt giờ nó đã thoát ra được và hướng ánh mắt dè chừng về phía cậu nhưng nó không tấn công mà lùi từ từ rồi chạy mất vào rừng
Khi con sói khuất tầm nhìn cậu ngã người nằm ra tuyết mặc kệ cái lạnh đang thấm vào cơ thể
Đưa tay kiểm tra cái túi chứa những bông hoa tuyết may mắn là nó không rơi vãi trong trận chiến đó
Sau một hồi nghỉ ngơi cậu trở dậy nhìn quanh rồi tiến đến nhặt thanh kiếm bị vứt trên tuyết tra vào vỏ
Vẫn chưa xong cậu quan sát mấy cái xác của những con bị giết rồi lại gần lấy ra con dao rạch một đường từ phần đầu qua bụng rồi đến đuôi
Sau đó cậu dùng tay lột từng bộ da của chúng cuộn lại và để sang một bên
Tiếp đó cậu mổ phần ức để lộ ra trái tim rồi cậu đưa tay vào lấy trái tim của con đầu đàn ra
Trái tim chỉ to bằng nắm tay của người trưởng thành nhưng khi cậu cắt đôi ra để lộ một vật như pha lê kích thước bằng một hòn sỏi màu tím
Đó được gọi là ma thạch một vật chất kết tinh trong trái tim của sinh vật sau khi chúng chết
Ma thạch không chỉ là một viên đá vô tri mà nó có rất nhiều ứng dùng trong đời sống hàng ngày như là nguồn năng lượng để hoạt động một số loại máy móc hoặc có thể ứng dụng trong chế tạo vài loại vũ khí thậm chí là trong y học với các loại ma dược trên thị trường
Sau khi khám xét những con còn lại cậu thu được tổng cộng bốn viên ma thạch
Cậu cẩn thận cất tất cả vào cái túi mang theo rồi kiểm tra lại hành trang
Khi cậu trở về thị trấn trời đã ngã tối những ngôi nhà thắp lên ngọn đèn vàng ,mùi thơm từ thức ăn thoang thoảng tỏa ra con đường cậu đi
Khác với ban sáng bây giờ hai bên đường, trong những con hẻm cậu đi qua những con người vô gia cư,trẻ mồ côi ngồi quấn mình sinh tồn trước cái lạnh
Có một vài người dí gương mặt vào tấm kính của những ngôi nhà với gương mặt thèm thuồng cho đến khi bị một người đàn ông mở tung cửa đuổi đi.
Họ sợ hãi rồi lại chui rút trong bóng tối nhưng ánh mắt vẫn hướng về cánh cửa
Sự tồn tại của họ vốn đã bị lãng quên .Họ có thể từng là quý tộc, dân thường, hay một người lính nhưng giờ đây họ chẳng còn gì.
Cuối con đường hiện ra một ngôi nhà gỗ lớn được thấp sáng bởi hai cái đèn treo tường tỏa ra ánh vàng ấm áp .Bên trong dội ra tiếng ồn ào của nhiều con người trò chuyện với nhau cùng với âm thanh ly chén va chạm, giọng nói hối hả của những nhân viên và bồi bàn.
Cậu đẩy cánh cửa bước vào lù đù tiếng đến cái bàn nơi cô tiếp tân Emma đang ngồi thẫn thờ ở cuối căn nhà bên cạnh là một cốc bia to tướng đã vơi đi một nửa.
Khi Emma trông thấy cậu đôi đồng tử cô mở to kinh ngạc rồi liền đứng bật dậy chỉnh đốn trang phục dùng tay sửa lại mái tóc của mình.
Cậu đặt cái túi có chứa những bông hoa thu thập được ngày hôm nay lên bàn.
-Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Emma mở chiếc túi đếm từng bông hoa khi đã xác nhận đạt đủ yêu cầu cô định nói với cậu về thù lao thì một cái chồng da lớn được cậu đặt lên bàn .
-Đây là lông của sói tuyết.. Tôi muốn bán
Nhìn đống lông sói mà Rifu mang đến khiến cô tiếp tân phải kinh ngạc
Sói tuyết không phải loại quái mạnh nhưng nếu chúng đi theo đàn cần phái có ít nhất ba thợ săn cấp E mới có thể săn được chúng mà trở về .Việc một thợ săn cấp F non kinh nghiệm vẫn sống sót sau khi đối đầu với chúng gần như là không thể. Cậu nhóc này thật kỳ lạ cô nghĩ thầm trongnghiệm
-Làm sao anh lại có những thứ này?
-Tôi săn được
-Săn được!? Bằng cách nào? Anh có biết chúng nguy hiểm như nào chứ.Anh từng có kinh nghiệm săn thú trước kia sao?
-Tôi thật sự săn được chúng dù không có cách nào chứng minh cho cô biết nhưng đúng như cô nói tôi có kinh nghiệm trong việc chiến đấu .
Gương mặt cậu vẫn cứng một biểu cảm nhìn thấy vậy Emma cũng chẳng buồn làm khó dễ gì cậu. Cô xác nhận số vật phẩm cậu mang về tính toán số tiền ghi vào một tờ giấy rồi đưa cho Rifu.
-Ký vào chỗ này để xác nhận.
Cậu cầm lấy cây bút cố nắng ra vài nét nghệch ngoạc trong lúc đó Emma đếm từng đồng bạc rồi xếp gọn lên bàn
-Đây là thù lao của cậu tổng là 15 bạc Elip và 25 đồng Elip trong đó 20 đồng là thù lao của nhiệm vụ tìm hoa,15 bạc,5 đồng là tiền bán những bộ lông.
Rifu đếm từng đồng tiền được đặt trên bàn khi đã xác nhận đủ cậu cho chúng vào một cái túi được đeo bên hông rồi gật đầu quay người rời đi bỏ lại căn phòng ồn ào náo nhiệt
Nhìn theo bóng lưng của chàng thiếu niên áo đen .Emma ngồi xuống chiếc ghế gỗ một tay thì chống cằm cô nghĩ ngợi gì đó về chàng thanh niên ấy vì từ lần đầu tiên gặp cậu nhìn vào ánh mắt của Rifu đã khiến sống lưng cô lạnh rờn.Khi đối diện với cậu ta lần này cô tự hỏi
-Cậu nhóc đó ..có thực sự là người sống không vậy?
---------
Nằm trong một con đường vắng cách Hội 10 phút đi bộ.Hai bên đường là những căn nhà không đèn khói nằm sang xát nhau trong số đó chỉ có một căn nhà hai tầng lầu là vẫn còn ánh đèn. Góc trên cánh cửa của căn nhà lớn có treo một tấm bảng gỗ được khắc" Nhà trọ quạ non"
Bên trong căn nhà một cô gái khoảng chừng mười lăm tuổi tay cô đang nhịp nhàng cằm cây lau nhà lau đi những dấu chân của những vị khách trọ in trên sàn .
Mái tóc màu nâu đỏ tựa như những vệt nắng đầu tiên trong ngày hay ánh lửa của cái bếp lửa gần tàn đã sưởi ấm cho bao người.Làn da trắng trẻo mịn màng âm ẩm chút mồ hôi như những giọt sương đêm đọng lại .Bên trong đôi mắt to tròn chứa đựng một chút sự hồn nhiên thơ mộng của một cô thiếu nữ mới lớn chưa từng vướng bụi trần.
Có vẻ như công việc đã xong cô lau đi những giọt mồ hôi trên gò má ,thở dài một hơi mệt mỏi sau một ngày làm việc của mình.
-Lena đi nghỉ đi con
Một người đàn ông trung niên gầy gò bước ra từ căn bếp của quán trọ .Nhìn ông xanh sao khiến cho ai nhìn vào cũng dễ dàng biết ông đang mắc một căn bệnh nào đó
-Dạ vâng. Để con dọn mấy cây chổi vào rồi con nghỉ liền ạ.
-Khụ khụ
Cô bé Lena tiến đến gần người cha già đỡ lấy đôi vai gầy của ông giọng ân cần hỏi han lo lắng cho người cha của mình
-Cha à cha mới nên vào nghỉ đi đêm nay lạnh lắm đấy
-À không sao đâu
-Cái gì mà không sao chứ! Để cho con dìu cha vào phòng còn mấy việc còn lại cứ để con lo
Bị cô con gái quát khiến người cha tội nghiệp chỉ biết cười gượng ông đành để lại việc cho cô con gái lớn trước tuổi của mình rồi tự trở về phòng nghỉ.
-Thôi con nói vậy thì.. để cha tự về phòng cũng được. Nhớ khóa cửa cẩn thận đấy ,kiểm tra lại hệ thống làm ấm rồi còn..
-Con biết rồi mà bố cứ về nghỉ đi
Nói xong cô cố đẩy tấm lưng của ông đi làm ông cười khổ rồi
Khi chuẩn bị bước lên cầu thang ông nhìn lại cô con gái gợi nhớ đến người vợ đã mất của mình khiến khóe mắt ông cay cay
Lúc này một tiếng gõ cửa vang lên khiến ông phải ngưng việc trở về phòng
-Để con thưa cha
Cô bé lanh lợi nhanh chóng chạy đến cánh cửa nhìn vào cái lỗ được khoét phía trên cô trong thấy một người mặc một cái áo choàng đen che kín khuôn mặt bởi cái mũ trùm đầu khiến cô hơi do dự liếc ánh mắt về phía người cha
Khi cha đến gần cô liền lùi lại. Ông cũng nhìn ra ngoài cất giọng
-Xin lỗi ngài cần gì?
Người ngoài cửa nghe thấy tiếng nói liền phản ứng đáp lại
-Muốn thuê phòng..Ông vẫn còn chứ
Từ giọng nói của người kia ông đoán cậu ta vẫn còn trẻ dù còn do dự bởi bộ dạng khả nghi nhưng ông vẫn quyết định mở cửa cho chàng trai kia vào.Khi cánh cửa được mở cậu ta vào trong cởi bỏ chiếc mũ rồi phủi đi lớp tuyết bám trên vai rồi ông dẫn cậu ta đến quầy
-Cậu muốn thuê phòng phải chứ?Vậy trước tiên ta cần xác minh một số thứ trước .Cậu có chứng minh thư không?
-Không..không có
-Không có sao vậy thì hơi khó đây
-Nhưng tôi có thẻ thợ săn được chứ
-Thẻ thợ săn cũng được
Rồi ông đưa cho cậu trai một tờ giấy bảo cậu ký vào
-Một đêm là hai bạc cậu muốn thuê bao lâu
-Ba ngày
Sau khi xong mớ thủ tục ông chủ đã dẫn cậu đến phòng .Bước lên lầu đi đến cuối hành lang căn phòng mang số 204 rồi ông đưa cho cậu hai chiếc chìa khóa rồi rời đi.
Khi ông bước xuống cầu thang cô con gái Lena bước đến hỏi về người con trai kia có vẻ là cô tò mò nhưng ông chỉ trả lời rằng người kia chỉ là một thợ săn thôi rồi nhắc cô khóa cửa cẩn thận rồi nhanh về nghỉ đi.Dù tỏ vẻ hơi hờn dỗi nhưng cô vẫn dạ vâng rồi đến chốt cánh cửa lại
Khi lên lầu ánh mắt cô liếc sang căn phòng cuối dãy mà người kia vừa thuê .Cô không biết tại sao nhưng khi nhìn thấy gương mặt của cậu ta mắt cô đột nhiên nhoàng đi và cô còn cảm nhận được một cái lạnh kỳ lạ.
Lena ôm lấy cơ thể mình rồi nhanh chóng trở về phòng
----
Sau khi rời khỏi Hội cậu lang thang khắp nơi con phố tìm một nơi để nghỉ ngơi nhưng có vẻ vận xui luôn bám theo cậu nên chả có nơi nào nhận cậu cả.Nơi thì đã chật khách nơi thì gõ cửa mãi chả ai ra mở.Khi cậu xác định sẽ ngủ ngoài đường thì va vào mắt cậu một toàn nhà vẫn còn sáng đèn nên đành cược vào lần này cậu đến và gọi người bên trong may mắn là họ mở cửa thậm chí là còn phòng
Trong phòng cậu tháo hết mớ trang bị rồi ném chúng vào một góc.Kiểm tra các vết thương trên cơ thể và vũ khí
Sau khi xong việc cậu liền nằm lên chiếc giường nệm nhưng có vẻ do sự mệt mỏi hôm nay mà cậu cảm thấy một cảm giác ê ẩm khắp người.
Cậu nhìn ra cửa sổ nhìn từng hạt tuyết rơi xuống thế giới trong đôi mắt ấy vẫn không phản chiếu một điều gì cả nhưng khi nhắm đôi mắt lại đôi tai cậu vang lên âm thanh của những sợi xích vang lên .Trong giấc mộng những ký ức kinh hoàng dần hiện về