Nhân quả và Số phận - Chương 1: Chapter 1:
ục địa trung tâm nơi bầu trời luôn xám xịt, quanh năm được bao phủ bởi tuyết trắng có một vùng đất mang tên Địa Ngục Băng nơi đây từng tồn tại một thành phố mang tên thánh quốc Ortheria được cai trị bởi vị thần của công lý và ánh sáng
Trước khi trở thành một vùng đất chết như hiện tại nơi đây từng là một vùng đất màu mỡ tràng đầy sức sống bởi 300 năm trước nữ thần cùng các tông đồ của người đã lưu lạc đến đây, ngài đã dùng quyền năng của mình dựng lên chín cốt trụ gọi là Hoàng Minh Cửu trụ, chín trụ cột tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ xua tan và ngăn chặn cái lạnh đổ về từ Hàn Vực Sơn
Sau khi cái lạnh tan đi những loài động vật bắt đầu di cư từ nơi khác đến vùng đất này giúp nó có thêm sự sống các tông đồ với sự giúp đỡ của vị thần cũng bắt đầu xây dựng nên chốn dung thân của mình rồi dần dần lớn mạnh hơn .
300 năm trôi qua vùng đất chết ngày nào giờ đây đã được bao phủ bởi một màu xanh những cánh rừng xanh bạt ngàn đã xuất hiện những căn nhà và cánh đồng lúa mọc lên khắp nơi, bên trong thánh quốc được xây nên những tòa nhà tinh xảo những thánh đường linh thiêng, ngoài phố người dân nô nức nhau sống chan hòa, tiếng cười đùa của những đứa trẻ đến âm thanh ồn ào trong những quán rượu vào chiều tà ,tiếng nhạc ngân nga gió cuộc sống cứ yên bình như thế cho đến ngày hôm đấy.
Trong màn đêm, khi thánh quốc được thắp sáng rực trời nhưng không còn là ánh đèn đô thị mà là ngọn lửa tà ác thiêu rụi mọi thứ, khói và bụi đen kịt không gian,tiếng la hét của người dân tiếng khóc than của những đứa trẻ,tiếng gào rú của đám ma vật trộn lẫn với tiếng đổ nát của các công trình tạo thành khung cảnh hỗn loạn như trong những bộ phim lấy đề tài diệt vong nó đã để lại một vết sẹo trong lòng những người sống sót. Cũng chính trong thảm họa ấy trái tim của thánh quốc vị nữ thần đã vun đắp nên thánh quốc hiện tại từ trần.Khi mọi người đang tháo chạy những người binh sĩ đang ra sức ngăn chặng đám ma vật tấn công người dân thì từ trên bầu trời một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt trong khoảnh khắc ấy tất cả đều chết lặng bởi một thân thể quen thuốc đang rơi xuống từ bầu trời, thân thể ấy bê bết máu thấm đẫm bộ y phục quen thuộc mà ai cũng biết rồi một cột lửa từ trên trời dội xuống thiêu cháy thân thể của ngài .Tất cả những người chứng kiến rơi vào tuyệt vọng ,đau khổ có những người đã bật khóc nhưng khi đối diện với sự thật chẳng ai có thể làm gì cả ngoài nhìn lên bầu trời hướng ánh mắt về nguồn cơn của thảm họa,
Từ trên bầu trời con quỷ hướng ánh mắt đỏ thẳm nhìn xuống thánh quốc hắn không cười cợt cũng không buồn rầu mà chỉ nhìn xa xăm chẳng ai biết hắn là ai ,hắn đang nghĩ gì vào lúc đó họ chỉ cần biết hắn là con quỷ đã giết chết nữ thần. Đêm hôm đó thánh quốc bị hủy diệt đền ngà trắng sụp đổ, thánh đường linh thiêng tan nát chính cột trụ mất đi trái tim cũng ngừng đập ánh sáng tắt đi cũng là lúc băng giá ập vào có những người đã từ bỏ vùng đất này rồi rời đi đến những nơi khác sinh sống nhưng vẫn có những người chấp nhận ở lại nơi này bởi họ tin rằng vị thần mà họ tôn kính sẽ một lần nữa trở lại
Đã 5 năm kể từ sau thảm họa cư dân của thánh quốc đã di tản đến một thị trấn có tên Erisgarn thuộc thánh quốc Orthellia để sinh sống nhưng kể từ khi chín trụ cột sụp đổ thì cả vùng đất đã bị bão tuyết bao phủ biến một nơi từng xanh biếc trở thành một vùng đất trắng xóa lạnh lẽo .Mọi con đường giao thương bị chôn vùi trong tuyết, từng cánh đồng ruộng, vườn hoa ,khu rừng rậm héo úa bởi cái lạnh của thời tiết.
Vào một ngày bầu trời xám xịt như bao ngày khác bởi nơi đây mặt trời hiếm khi xuất hiện hôm đấy tuyết rơi nặng hạt nhưng tại một con đường trong thị trấn hai bên đường là những căn nhà gỗ tồi tàn ẩm thấp nhưng phía trên mái nhà vẫn tỏa ra những cột khói minh chứng vẫn có người sống và sinh hoạt bên trong.Trên con đường tuyết ấy một thiếu niên trẻ bước đi chậm rãi đang tiến về một nơi nào đó.Cậu ta khoác trên người một chiếc áo choàng đen nhưng đã sờn rách.Khi đến một ngã ba cậu ta dừng lại trước một căn nhà gỗ nằm ngay mặt đường của ngã ba khác với những căn nhà xung quanh yên ắng thì bên trong căn nhà này phát ra những tiếng ồn ào của rất nhiều người. Phía trên góc của cánh cửa có một tấm bảng với nội dung "Hội thợ săn trực thuộc Erisgarn "
Cậu nhìn ngó xung quanh rồi đưa tay mở cánh cửa bước vào.Lúc này tất cả đều im lặng đi đổ mọi sự chú ý vào cậu thiếu niên trẻ.Trong số những người nhìn cậu già có, trẻ có,có vài người trông bình thường nhưng cũng có người bậm trợn với những vết sẹo to tướng trên gương mặt hoặc trên cơ thể điểm chung của tất cả là ai cũng mang theo vũ khí bên mình nhưng cậu thiếu niên chẳng mấy quan tâm cậu tiếp tục tiến đến phía cuối căn phòng nói có một người phụ nữ đang ở đó
-Có vấn đề gì không thưa ngài?
Người phụ nữ với mái tóc nâu hạt dẻ mềm mượt, gương mặt trắng trẻo tròn trịa được tô điểm bởi một lớp trang điểm nhẹ nhàng ,đôi mắt hai mí với đồng tử màu gỗ gợi lên cảm giác ấm áp,cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng ôm gọn lấy bờ vai thanh mảnh bên dưới là một chiếc váy đen dài đến gót chân ,bên trên ngực áo đính một tấm bảng nhỏ được khắc tên và chức vụ của cô là tiếp tân Emma Johnson.
Emma hỏi cậu thiếu niên với giọng lịch sự và nở một nụ cười mỉm của một người có kinh nghiệm nhưng cậu không trả lời ngay mà cứ ậm ờ không trả lời khiến cô thấy lạ nên hỏi lại vài lần
Sau một lúc thì cậu cũng thốt ra từng chữ nhưng không được trơn tru như người thường
-Tôi..muốn ...đăng ký
Giọng cậu hơi khàn và có chút run trong lời nói với cả ngôn ngữ có vẻ cũng không được thành thạo cho lắm có lẽ bởi cậu không phải người vùng này
Emma vẫn giữ nụ cười trên môi rồi cô quay ra đằng sau lưng tìm kiếm rồi đặt lên bàn một tờ giấy bên trên là những mục như Họ Tên,Ngày sinh,Quê Quán,Giới tính,Khả năng chiến đấu ,Tài lẻ,Ngày cấp,Nơi cấp,Tôn giáo
Tiếp đó cô đưa cậu một cây bút rồi bảo cậu điền những thông tin trên tờ giấy
Cậu cầm lấy rồi nắng nót viết từng chữ vào trong
-Xong...rồi
Emma cầm tờ giấy lên đọc lướt qua một lượt rồi xin phép được xác nhận lại thông tin
-Thưa ngài tôi xin được phép xác nhận lại thông tin nếu sai hoặc nhầm lẫn hãy nói với tôi
Tên của ngài là Rifu Valenhart, sinh ngày 23 tháng 6 năm 356 theo lịch Thất Thần,Giới tính nam,Không theo tôn giáo,Quê thuộc Đường số 7, Khu vực gia tộc Valenhart,Thánh Quốc Ortheria.
..
Đọc đến đây Emma có hơi bất ngờ nhìn vào cậu thiếu niên trước mắt .Việc người từ Thánh Quốc di tản đến đây sau thảm họa đã quá quen thuộc rồi nhưng vấn đề nằm ở cái tên Valenhart vốn là một trong những nhà quý tộc lớn phục vụ cho nữ thần
Họ sở hữu một khối tài sản khổng lồ và còn là một lò đào tạo ra những thánh hiệp sĩ mạnh mẽ được chính nữ thần trọng dụng trong nhiều vấn đề an ninh ,chính trị của lãnh thổ
Emma gác những suy nghĩ đó sang một bên rồi tiếp tục đọc
-Khả năng chiến đấu là thành thạo kiếm thuật, thương thuật, cung tên, tài lẻ là đặt bẫy và có thể chất tốt phải không thưa ngài
-À..ờ
- Vậy tiếp theo mời ngài ký tên vào đây sau đó tôi sẽ xin một chút máu của ngài để phục vụ việc đăng ký thẻ mạo hiểm
Sau khi ký tên xong Emma lấy ra một cây kim may đồ bình thường rồi bảo cậu thiếu niên tên Rifu kia đưa bàn tay ra
Cô chọt đầu kim vào ngón tay cậu với một lực như bao lần nhưng nó lại không có một giọt máu nào bởi mũi kim còn chưa xuyên qua được khiến cô thấy hơi lạ nhưng cô lặp lại một lần nữa với một lực mạnh hơn và lần này có một ít máu rỉ ra từ ngón tay cậu
Cô đặt ngón tay rifu lên bên dưới chữ ký của cậu rồi cô bảo cậu đợi một lúc sau đó cô mang tờ giấy thông tin vào căn phòng gần đó
Sau một hồi chờ đợi Emma bước ra rồi đặt lên bàn hai tấm thẻ được nối bằng một đoạn dây, một cái bằng thiết bên trên được khắc thông tin cơ bản của cậu với dòng chữ"Thẻ Thợ săn",cái còn lại màu đồng nhỏ hơn bên trên khắc vỏn vẹn một chữ "F"
Rồi Emma giải thích rằng tấm nhỏ có nghĩa là Hạng của cậu hiện giờ hạng càng cao thì cậu sẽ được nhận những ủy thác tương ứng
Hiện tại theo luật của hội có tất cả 7 hạng là F,E,D,C,B,A,S và việc tăng hạng phụ thuộc vào số nhiệm vụ hoàn thành và thành tích trong quá trình thực hiện nhiệm vụ
Tấm thẻ còn lại ngoài thông tin ra còn có hai chức năng quan trọng là hiện thị vị trí của thợ săn giúp cứu trợ,tìm kiếm khi thợ săn mặc kẹt hoặc mất tích trong quá trình thực hiện nhiệm vụ và cuối cùng là thông báo cho máy chủ tình trạng sinh mệnh của thợ săn
Tiếp theo Emma phổ biến về một vài quy định cơ bản cho Rifu như Không được giết các thợ săn khác trừ trường hợp bất khả kháng ,Không tự ý nhận nhiệm vụ vượt quá mức Hạng của bản thân,Mọi vật phẩm thu được đều phải trao đổi thông qua Hội và nhiều quy định khác mà cậu chả nhớ nổi
Sau khi nói về đống nội quy xong cô bảo cậu đóng cho cô hai đồng bạc làm phí đăng ký
Rifu móc từ trong túi ra vài đồng tiền đã cũ rồi lựa ra hai bạc đưa cho Emma
Cô nở một nụ cười rồi cúi đầu chúc cậu bình an
Cậu quay người lại nhìn quanh tìm kiếm rồi ánh mắt cậu dừng lại
Phía bên phải từ hướng cửa ra vào có một tấm bảng gỗ lớn được dựng ở đó với dòng chữ được khắc "Bảng ủy thác " bên trên dán chi chít những mảnh giấy
Cậu bước đến nhìn qua từng tờ đọc nội dung được ghi trên đấy nào là săn bắt,truy tìm,hộ tống,dọn dẹp mà với những người hạng F như cậu chỉ có thể nhận những nhiệm vụ như dọn dẹp hoặc truy tìm
Sau một hồi cậu quyết định chọn một nhiệm vụ truy tìm
-Khách hàng: Bác sĩ teddy
Nội dung ủy thác : Truy tìm mười bông hoa tuyết
Địa điểm thường mọc : Rừng Vọng Cổ cách thị trấn 20 phút đi bộ về hướng đông nam
Đặc điểm nhận dạng : cánh hoa trắng nhụy xanh biếc,không lá, thường mọc trong các thân cây cũ,khe đá hoặc bên trong bộ xương động vật chết do lạnh
Độ khó :F
Chú ý: khu vực thường xuyên xuất hiện sói tuyết có cấp độ nguy hiểm 2
Cậu lấy tờ giấy trên bảng rồi mang đến cho Emma
Cô nhìn rồi dùng con dấu đóng lên tờ giấy và đưa cho cậu
Rifu gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào túi áo quay trở ra phía cửa hội những cậu vô tình va phải một tên đàn ông to lớn làm đổ cốc rượu của gã
Hắn ta nổi giận đùng đùng quay ra quát lớn thu hút tất cả mọi người trong hội
Từng ánh mắt chăm chú vào một người nhỏ bé đang bị chửi rủa bởi một gã to lớn hơn
Có người lo lắng cho cậu nhưng cũng có người thích thú ngồi xem
Gã vẫn cứ hung sùng rồi lao lên túng lấy cổ áo cậu
Gương mặt gã đỏ chót và mùi men khắp người nên cậu biết rõ gã đang say vì vậy cậu chả muốn làm lớn chuyện nên đành xin lỗi cho qua chuyện
- Tôi.. xin lỗi
Hai lông mày gã co lại khó chịu quát
-XIN LỖI? MÀY NGHĨ XIN LỖI LÀ XONG SAO? MÀY BIẾT CÁI ÁO NÀY BAO TIỀN KHÔNG? MẮT CỦA MÀY ĐỂ ĐÂU ĐẤY HẢ
Rồi gã ném cậu xuống đất rồi dùng chân đạp lên ngực cậu liên tục chửi bới
Có vài người gần đó có lẽ là cùng nhóm với gã tỏ ra thích thú liên tục cổ vũ khích tên đó tiếp tục
Được đà gã tiếp tục đạp mạnh nhưng kì lạ gương mặt của Rifu vẫn không biến sắc cứ như cậu không hề thấy đau
*Rắc!"
Âm thanh khô khốc vang lên khiến tên say xỉn dừng hành động của mình lại
Gã nhìn xuống bên dưới chân giờ đã bị lệch hẳn sang một bên ở phần mắt cá chân rồi hét lớn một tiếng đau đớn ngã bật ra sau ôm lấy phần bị gãy
Mọi người lúc này im bặc bởi cái cảnh trước mắt mình
Rifu từ từ ngồi dậy lúc này cái mũ áo rơi ra để lộ một gương mặt khôi ngô tuấn tú với mái tóc đen óng hơi rối được cắt che đi phần trán ,đôi mắt đen sâu thẩm như một hố sâu không đáy với những quầng thâm của một người mất ngủ lâu ngày
Cậu dùng tay phủi đi phần bụi dính trên ngực rồi tiến lại gần tên đang đau đớn dãy dự kia
Cậu đưa tay nắm lấy cổ áo của gã kéo tới gần rồi thì thầm vào tai
-Không có lần sau đâu.
Cậu thả tay ra khiến hắn ngã ra đất rồi quay người đi
Tên đó từ đằng sau vẫn buôn lời chửi bới nhưng cậu không quan tâm cậu bước ra phía cửa rồi đóng sầm lại bỏ lại những con người vẫn còn ngơ ngác.
Ngoài trời tuyết bắt đầu rồi ngày càng nặng hạt đáng lẽ lúc này sẽ chẳng còn ai ra đường nhưng trên con đường trắng xóa ấy một bóng hình nhỏ bé bước đi trong làng gió tuyết lạnh lẽo