Ngày mai vô tận - Chương 3: Chapter 3:
Koberic và Tenebris theo chân người vừa giải cứu họ, bước ra khỏi túp lều. Đập vào mắt họ là một cảnh tượng hỗn loạn, kẻ địch, những kẻ với ngoại hình dị hợm như kẻ vừa tấn công họ, xen lẫn với những người lính Centurion còn chưa kịp bận lên mình bộ quân phục, nhiều như một đàn kiến vỡ tổ, lao vào nhau. Kẻ thì dùng súng, kẻ thì dùng xẻng, kẻ thì vớ lấy thứ gì có thể dùng làm vũ khí để đánh lại lũ dị hợm kia, những kẻ tay chẳng vũ khí nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh chả khác nào một con quái vật.
Còn chưa khỏi hoàn hồn bởi khung cảnh trước mắt, người đàn ông kia ngay lập tức lao vào biển người, bỏ lại Koberic và Tenebris phía sau. Tay giương cao cây súng, nhả đạn liên hồi vào những kẻ dị hợm xui xẻo lọt vào tầm ngắm của ông ta. Vài kẻ bị thu hút bởi tiếng súng mà lao đến như những con thú săn mồi. Nhưng chỉ với lắc người đúng lúc, không chỉ né được chúng, ông còn khiến chúng mất thăng bằng để rồi ngã nhào xuống. Ông ta lắc nhẹ cánh tay. Một trường năng lượng lóe sáng, bao lấy nắm đấm trước khi giáng thẳng vào quai hàm của hắn.
Nhưng rồi từ đằng sau, một tên nữa lao đến. Cơ thể đồ sộ của hắn húc vào người đàn ông già nua ấy. Ông ấy cũng vì thế mà lăn vài vòng trên nền đất. Toan kết liễu, hắn mau chóng tiến đến nhưng bị hai người lính khác chặn lại.
Nhưng so với cơ thể đó, hai người đó quá nhỏ con. Một người bị đạp cho nằm đất ngay tức thì. Người còn lại chỉ kịp nắm lấy cây súng, nhắm thẳng đầu mà vung trước khi bị bàn tay của hắn bóp cho nát đầu. Cái người bị ngã trước đó khi chứng kiển cảnh tượng đó không khỏi kinh hoàng. Anh ta quay lưng tính bỏ chạy nhưng cơ thể lại quá hoảng loạn. Đứng không được mà bò cũng không xong.
Hắn thấy vậy, cũng chẳng vội vàng gì. Một tay nắm lấy cổ, một tay nắm lấy đầu.
Hắn giựt đầu anh ta ra khỏi cơ thể đó. Máu phun ra nhuốm một màu đỏ rực trên mặt gã.
Nhưng hắn chẳng quan tâm mà hướng tầm mắt về phía người đàn ông đã ra tay cứu Tenebris và Koberic lúc trước.
Một bước. Hai bước. Rồi hắn bắt đầu tăng tốc, nhắm thẳng ông ấy mà lao đến.
Khi hắn toan tung đòn tấn công, ông ấy lại lắc nhẹ tay lần nữa. Lần này, trường năng lượng bao quanh lập tức biến thành một lưỡi kiếm sắc bén. Ông cúi người xuống, lướt nhẹ cánh tay qua mạn sườn trái. Máu đen từ đó tuôn ra xối xả. Hắn lảo đảo trước khi cái đầu lìa khỏi cổ dưới thanh kiếm năng lượng. Cơ thể hắn đổ sập xuống.
Lấy từ trong áo ra một khẩu súng nhỏ khác, ông hướng nó, kéo cò. Một tia sáng xanh lóe lên. Rồi nó phát nổ, hình thành nên một quả cầu xanh. Các đám mây xung quanh cũng vì thế mà tan đi.
“Tập hợp lại đây! Theo ta! Giết sạch bọn chúng! Không một tên địch nào được phép sống mà rời khỏi đây!”
Tiếng ông thét giữa trận chiến, át đi mọi tiếng hỗn loạn xung quanh. Ông ta nổ súng liên tục, hỗ trợ những binh lính đang chiến đấu xung quanh. Nó vang dội giữa âm thanh của súng đạn và tiếng la hét, như thể là lá cờ tiên phong dẫn dắt chống lại cơn cuồng bạo của kẻ địch.
Tiếng hét đó đối với các binh lính hiện tại mà nói, nó chẳng khác nào ánh sáng nơi bóng tối bao phủ. Họ nhanh chóng tụ tập phía sau tạo thành một đội hình, di chuyển như một khối thống nhất, lưỡi kiếm và súng đạn quét sạch mọi kẻ địch trong tầm mắt. Tiến công không ngừng nghỉ đẩy lùi lũ dị hợm, từng bước một càn quét chiến trường. Để lại một hàng tá xác chết và đổ nát phía sau trước khi hướng đến mặt trận tiếp theo.
Vẫn chưa kịp hoàn hồn, Tenebris, vẫn còn đang đứng đơ người, liền bị Koberic kéo ra phía sau túp lều. Anh ta vỗ mặt cậu nhiều lần, kéo sự tập trung trở lại với thực tại.
"Nghe kỹ đây, tôi nói nhanh thôi!" Koberic nắm lấy vai của Tenebris mà lắc nhẹ, hạ giọng nhưng vẫn dứt khoát, ánh mắt rực lên vẻ cương quyết. "Đừng có làm trò ngu ngốc nào. Tìm một chỗ an toàn để trốn, sống sót qua trận này. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi sẽ quay lại tìm cậu. Hiểu chưa?"
Chứng kiến cơ thể run lên vì sợ và cái gật đầu vội vàng cùng nỗi sợ hiện rõ trong đôi mắt ấy chẳng thể nào làm tâm can ai yên tâm cho được. Giống như bản thân, Koberic biết rõ rằng Tenebris chưa trải sự đời được như anh.
Nhưng cuộc hỗn chiến đang gầm rú xung quanh không cho phép Koberic dừng lại thêm giây nào nữa. Cơ thể anh cũng run lên đôi chút, ánh mắt còn sót lại chút bàng hoàng. Nhưng tình thế lúc này đang quá nguy cấp, Koberic vỗ mạnh lên vai Tenebris lần nữa.
“Vậy nhé! Tôi đi!”
Quay người lao đi, Koberic biến mất vào màn khói mịt mù và tiếng gào thét của đạn lửa, tiến về nơi mà tiếng súng vẫn vang vọng.
Ánh mắt đăm đăm theo bóng người đồng đội mới khuất dần, cậu vô thức tự ôm lấy bản thân khi ký ức về cuộc đụng độ trong túp lều bỗng trào lên như cơn ác mộng. Trong giây phút nguy cấp, nếu hắn không phải là quái vật, thì cậu giờ đây chẳng khác nào một tên sát nhân máu lạnh khiến cho đôi tay run bần bật. Cậu nhớ rõ khoảnh khắc mà tiếng súng lạnh lùng vang lên, chấm dứt sinh mạng của gã quái dị. Và cảm giác nghẹt thở khi đứng trước lằn ranh sinh tử cũng khiến cậu thầm cảm ơn, vì hắn đã chết, vì cậu vẫn còn ở đây. Dù có thế nào, cậu biết rằng mình đã được cứu sống nhờ vào sự xuất hiện kịp thời của người đàn ông ấy, và số phận của bản thân có lẽ cũng đã được định đoạt.
"Không... Mình chỉ muốn cứu Koberic thôi! Tên quái vật đó đâu còn là con người nữa, và chính ông ta đã bắn hạ nó!" – cậu trốn đằng sau các thùng hàng to, miệng lẩm bẩm, tay siết vào bộ quân phục. "Nhưng nếu ông ta không kịp đến thì sao?" Tenebris tự chất vấn, tâm trí cậu ngập tràn những viễn cảnh tối tăm. Nếu phải một mình đối mặt với gã dị dạng kia, làm sao cậu có thể giành chiến thắng khi ngay cả Koberic cũng đã bị áp đảo ? "Mình không muốn chết, nhưng cũng chẳng muốn trở thành kẻ giết người!"
Nhưng hiện thực đâu phải là vùng đất cho những kẻ ngây thơ như cậu ta.
Trong thâm tâm, Tenebris hiểu rằng bàn tay rồi cũng phải nhuốm máu một khi tiếng súng phát động chiến tranh. Lúc này, cậu mới thực sự hiểu được, rằng sự do dự sẽ là chìa khóa của sự sống còn, và ranh giới trở thành một kẻ sát nhân chỉ là một ranh giới mong manh. Càng đắm chìm trong những suy nghĩ ấy, Tenebris càng cảm thấy bị bao vây bởi sự tàn nhẫn của hiện thực. Đôi tay run rẩy không dứt, siết chặt đến nỗi trắng bệch.
Bất chợt, một thứ gì đó lấp ló ở phía xa, lọt vào tầm mắt và thu hút sự chú ý của Tenebris. Cậu chợt nhận ra đó là một kẻ trong số chúng. Trang phục và ngoại hình có đôi chút khác biệt, nhưng không kém phần dị hợm với làn da đen bóng, gầy gò cùng dáng đi của một con thú vật và đôi kính kỳ lạ đeo trên khuôn mặt dị dạng.
Tenebris từ từ lùi lại, cẩn thận với từng chuyển động để chắc rằng không phát ra tiếng động nào. Đôi tay nhẹ nhàng nắm lấy khẩu Lumigun đeo bên vai trong khi không rời mắt khỏi hắn. Vội vàng lắp lại cầu nối năng lượng lần nữa, và lần này nó phát ra một thứ ánh sáng màu ánh bạc. Không như trong cuộc đụng độ trong túp lều, giờ đây nó đã sẵn sàng.
Nó đưa mắt nhìn quanh một hồi, rồi áp sát mặt xuống đất như thể đang đánh hơi gì đó. Chỉ một thoáng sau, cơ thể nó co giật dữ dội. Một tiếng ọe khủng khiếp vang lên, và từ họng nó bật ra một thứ khối cầu nhầy nhụa, óng ánh, sền sệt.
Nó nôn ra thứ quái gì mà kinh tởm thế? Tenebris thầm nghĩ.
Con quái dùng bàn chân năm ngón của mình cào đất loạn xạ, gấp gáp vùi lấp khối cầu kia xuống nền đất ẩm. Khi đã chắc chắn khối cầu được giấu kín, nó mới quay mình, chậm rãi tiến về phía túp lều đằng xa.
Tim Tenebris đập loạn. Giương cây súng Lumigun lên, Tenebris cẩn thân nhắm thẳng nó. Ngóc tay kéo cò. Chùm đạn nổ ra.
Chân sau của con quái vật ngay lập tức bị thổi bay. Nó quằn quại trên đất, gào lên đau đớn, tiếng rít vang vọng ghê rợn như muốn xé toạc màng nhĩ.
Ngay khi Tenebris tưởng rằng bản thân đã hạ được con quái vật đó, thì với cái mõm dài ngoẵng với hàng răng lởm chởm kia, nó thét lên đầy ghê rợn. Từ mỏm cụt nơi cái chân vừa bị thổi bay, hàng loạt xúc tu đen sì chui ra, trơn nhớt, ngọ nguậy như loài giun khổng lồ, tạo nên những âm thanh lép nhép khiến Tenebris lạnh sống lưng.
Vội vàng nhắm bắn lại lần nữa, nhưng Tenebris chẳng thêm bắn trúng nổi.
Tenebris thầm trách bản thân. “Biết thế thì lúc trước mình nên tập bắn nhiều hơn rồi! Nhưng nó mất một chân rồi thì chắc cũng không sao. ”
Gắng lấy can đảm, cậu rời chỗ nấp, bước từng bước dè dặt đến gần.
Khi khoảng cách chỉ còn mười mét.
Nó ngóc đầu dậy bất thình lình. Đôi mắt chỉ một màu đen đặc, như hai hố sâu không đáy, của nó dán chặt vào Tenebris. Nó gầm gừ đầy đe dọa, nhe ra hàm răng đầy sắc nhọ, trắng loáng, đáng sợ đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến Tenebris sợ rằng cả cơ thể mình có thể bị xé toạc một cách dễ dàng.
Các xúc tu ngoằn ngoèo bắt đầu xoắn lại với nhau. Thịt da sần sùi co kéo, tạo nên hình dạng quái dị của một cái chân mới.
Trong chớp mắt, nó bật dậy. Thân hình dị hợm đó chùng xuống.
Thôi xong. Tenebris nghĩ sau khi thấy móng vuốt của nó đâm sâu xuống nền đất.
Không chờ bản thân trở thành nạn nhân của nó, Tenebris mau chóng khai hỏa. Nó, với khả năng phản xạ vượt sự hiểu biết của Tenebris, né được gần như toàn bộ. Những phát đạn trúng cũng chẳng khiến nó bận tâm. Trái lại, vết thương dường như đóng lại ngay tức thì, để lại các lõm sâu trên thân thể gầy gò đó.
Nó lao chéo về phía Tenebris với tốc độ nhanh hơn những con thú nuôi tại dinh thự ngày trước của cậu, khiến cho việc bắn trúng giờ đây khó khăn hơn bao giờ hết. Dần cảm thấy bất lực, Tenebris toan quay người bỏ chạy, thì cảm thấy một cơn đau xé qua. Cậu ngã khuỵu xuống. Tầm mắt hướng xuống chân mình. Một vết rách lớn rỉ máu nơi bắp chân. May thay vết thương cũng không quá nghiêm trọng, nhưng đủ để khiến cậu khó lòng đứng dậy để thoát thân.
Không có thời gian nghĩ ngợi, Tenebris dùng hai chân đạp mạnh, cố đẩy người lùi trên nền đất. Cậu quá run để đứng hẳn lên trong khi con quái đã sẵn sàng lao tới.
“Cút!” tiếng cậu vang, giọng run rẩy nhưng cố gắng gằn mạnh. “Tao bắn mày bây giờ đấy!”
Con quái vật dường như không vì mấy lời đe dọa của Tenebris mà lùi lại. Trái lại, nó lại trở nên hung tợn hơn.
Nó lao tới, cái mõm há ngoác nhắm thẳng vào cổ Tenebris. Bản năng khiến cậu vung tay trái chắn lại. Răng nó cắm phập xuống, ghì chặt. Tiếng gừ gừ rợn người vang trong cổ họng nó.
Cậu liền đấm liên hồi vào mạn sườn của nó.
Vô ích. Con quái nghiến mạnh.
Rắc!
Cánh tay cậu đã bị nó cắn gãy. Cơn đau chạy xuyên suốt cơ thể Tenebris. Chưa có cơ hội hoàn hồn, móng vuốt của nó đâm sâu vào bụng. Tenebris hét lên đầy đau đớn.
Trong cơn hoảng loạn, tay phải cậu vội vàng tìm kiếm xung quanh. Một vật cứng bất chợt chạm vào đầu ngón tay cậu. Hướng tầm nhìn về nó, Tenebris thấy được một chiếc xẻng bị bùn che lấp.
Không nghĩ nhiều, cậu lập tức cầm lấy chiếc xẻng, nhấn công tắc khởi động. Cậu gào lên, dồn toàn bộ sức lực còn lại, đâm lưỡi xẻng sâu vào mạn sườn con quái vật.
Một tiếng rú kinh hoàng. Nó bật ngửa, buông tay cậu ra. Từ vết rách há hoác, nội tạng lòi ra, dòng máu đen đặc trào ra xối xả.
Không thể để nó có cơ hội hồi phục, Tenebris lết cơ thể rã rời về phía con quái vật đang cố gắng tháo chạy. Cậu dồn sức cắm xẻng vào cổ nó, rồi đổ cả trọng lượng mình đè xuống.
Đầu con quái lìa khỏi cổ trong tiếng thịt xé.
Mọi thứ chao đảo. Nhận thức dần rời bỏ tâm trí.
Tenebris ngã vật xuống, bất tỉnh trong vũng máu nồng nặc mùi thối rữa.